Hư Không Huyễn Đạo
Chương 55: Linh Thảo Cổ Ngọc

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:35 | Lượt xem: 8

Bình minh dần hé rạng nơi chân trời xa xăm, ném những vệt sáng màu hồng nhạt yếu ớt qua những tán lá rậm rạp, rọi vào lòng một hang động nhỏ hoang sơ nằm khuất sau vách đá dựng đứng. Không khí buổi sớm mang theo mùi đất ẩm ướt, vị ngai ngái của rêu phong cổ kính và cái lạnh buốt xương của sương đêm. Sau trận chiến kinh hoàng ở Vực Thẳm Cổ Xưa và sự xuất hiện đầy áp chế của Thần Niệm Chủ Thể, nơi đây tạm thời là chốn dung thân duy nhất giúp ba người tránh khỏi tai mắt của những kẻ điên cuồng truy sát.

Lạc Phong ngồi xếp bằng trên nền đá ẩm, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở sâu và nặng nề. Hắn chậm rãi mở mắt, cảm nhận luồng Hư Không Chi Lực trong kinh mạch đang cuộn trào một cách có trật tự hơn bao giờ hết. Tinh hoa từ phiến ngọc cấm thuật vỡ vụn đã được cơ thể hắn hấp thụ trọn vẹn, dung hợp cùng Hư Không Chi Lực nguyên thủy để tạo nên một dòng chảy năng lượng xám tro huyền ảo. “Phẩm chất ăn mòn” thu được từ việc luyện hóa Tạp Khí Thiên Kiếp nay đã hoàn toàn quy phục dưới ý chí của hắn, biến thành một thứ lợi khí sắc bén ẩn sâu trong đan điền, sẵn sàng bộc phát chỉ bằng một ý niệm. Vết thương sâu hoắm ở lòng bàn tay phải của hắn đã se miệng hoàn toàn, chỉ còn lại một vệt sẹo mờ nhạt màu đỏ tía, minh chứng cho khả năng tự phục hồi đáng sợ của Thiên Cốt vừa thức tỉnh.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Linh Thảo Cổ Ngọc

Hắn khẽ quay đầu nhìn sang bên cạnh. Mộ Dung Tuyết đang nằm nghiêng trên một tấm thảm cỏ khô mà hắn đã cẩn thận gom góp. Gương mặt nàng đã bớt đi vẻ nhợt nhạt, sắc hồng nhuận dần trở lại trên đôi gò má thanh tú, hơi thở đều đặn và êm dịu cho thấy thương thế của nàng đang có chuyển biến tốt. Ở góc đối diện, Lam Yên đang tựa lưng vào vách đá, bạch y của nàng có chút xốc xếch, vương vài vệt bụi đất xám xịt. Thần sắc nàng vô cùng mệt mỏi, đôi mắt xám tro vốn dĩ u uẩn nay càng thêm mờ mịt. Việc hy sinh bí bảo quý giá để đẩy lùi Vô Hình Chi Thủ đã khiến Linh Tê Lực của nàng bị tổn hao nghiêm trọng, kinh mạch trống rỗng đến mức đáng ngại.

Mộ Dung Tuyết khẽ động đậy hàng mi cong dài, từ từ mở mắt ra. Khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò nhưng vững chãi của Lạc Phong đang ngồi hộ pháp bên cạnh, nỗi bất an trong lòng nàng lập tức tiêu tán, thay vào đó là sự lo lắng khôn nguôi. Nàng gượng ngồi dậy, giọng nói khàn khàn và yếu ớt:

“Lạc huynh… huynh không sao chứ? Thương thế của huynh… và tiền bối Lam Yên nữa…”

Lạc Phong tiến lại gần, nhẹ nhàng siết lấy bàn tay nhỏ nhắn nhưng vẫn còn lạnh ngắt của nàng, mỉm cười trấn an:

“Mộ Dung cô nương đừng lo, ta đã hoàn toàn hồi phục, sức mạnh trong người cũng đã ổn định. Muội hãy tịnh tâm điều dưỡng, đừng vận động mạnh kẻo ảnh hưởng đến kinh mạch.”

Nói rồi, hắn quay sang nhìn Lam Yên đầy tôn kính:

“Tiền bối Lam Yên, người đã vì cứu chúng ta mà chịu tổn thương lớn như vậy. Lạc Phong thực sự không biết phải báo đáp thế nào. Người cảm thấy trong người ra sao rồi?”

Lam Yên khẽ ho khan một tiếng, giọng nói vốn thanh tao nay trở nên khàn đặc và mỏi mệt:

“Không đáng ngại… Chỉ là bí bảo hộ thân đã mất, Linh Tê Lực tạm thời bị phong bế, cần một thời gian dài mới có thể khôi phục. Nhưng… điều ta lo lắng không phải là bản thân ta.” Nàng ngước nhìn lên trần hang động u tối, ánh mắt tràn ngập vẻ lo âu sâu thẳm, “Ta cảm nhận được… một luồng khí tức cực kỳ cổ xưa và tà dị đang trỗi dậy từ đáy Vực Thẳm Cổ Xưa. Nó mang theo ý chí hủy diệt và sự tham lam vô hạn. Thần Niệm của Chủ Thể bị đẩy lùi chỉ là tạm thời, thứ đó… dường như đã khóa chặt khí tức của ngươi, kẻ kế thừa.”

Ngay khi lời của Lam Yên vừa dứt, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong đột ngột rung lên bần bật. Một luồng lam quang lạnh lẽo chớp tắt liên tục, phát ra những tia sáng dồn dập như một lời cảnh báo khẩn cấp từ cõi hư vô. Lạc Phong rùng mình, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình, dày đặc và lạnh thấu xương đang len lỏi qua các khe đá, tìm kiếm sự hiện diện của hắn. Sự uy hiếp này vượt xa Hắc La hay Thám Ảnh, đó là một thực thể viễn cổ đầy tà ác đang nhìn chằm chằm vào hắn từ khoảng cách vạn dặm.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Linh Thảo Cổ Ngọc

Giữa lúc không khí trong hang động trở nên ngột ngạt và căng thẳng đến cực điểm, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa bỗng nhiên thay đổi tần số rung động. Ánh lam quang chớp tắt dữ dội bỗng dịu lại, hóa thành một vệt sáng mềm mại, kéo dài ra như một sợi chỉ mảnh, hướng thẳng về phía góc tối nhất của hang động — nơi bị che lấp bởi một đống đá đổ nát và những bụi dây leo rậm rạp bám đầy rêu phong ẩm ướt.

Lạc Phong nhướng mày, hắn cảm nhận được một sự thôi thúc mãnh liệt từ sâu trong huyết mạch, một tiếng gọi vô hình nhưng vô cùng thanh khiết đang vẫy gọi hắn tiến về phía đó. Sự cộng hưởng kỳ lạ này khiến Hư Không Chi Lực trong đan điền của hắn dao động nhẹ, như thể tìm thấy một mảnh ghép đồng điệu.

“Có gì đó… đang gọi ta ở đằng kia,” Lạc Phong trầm giọng nói, ánh mắt dán chặt vào góc tối của hang.

Mộ Dung Tuyết lo lắng níu lấy vạt áo của hắn:

“Lạc huynh, cẩn thận. Nơi này vừa mới trải qua biến động không gian, không biết vật ẩn giấu bên trong là phúc hay họa.”

“Để ta đi xem sao,” Lạc Phong vỗ nhẹ lên tay nàng để trấn an, rồi chậm rãi bước về phía đống đổ nát.

Hắn đứng trước những khối đá lớn chắn đường, hít một hơi thật sâu. Hư Không Chi Lực xám tro nhẹ nhàng ngưng tụ nơi lòng bàn tay phải, hắn không dùng sức mạnh cơ bắp mà mượn trường lực không gian để nâng những tảng đá nặng hàng ngàn cân lên, đặt chúng sang một bên một cách êm ái, không hề gây ra tiếng động lớn.

Khi tảng đá cuối cùng được dời đi, một khe nứt tự nhiên ẩn sâu trong vách đá lộ ra. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng lam nhạt, tinh khiết và rực rỡ như ánh trăng rằm tuôn trào ra ngoài, xua tan hoàn toàn bóng tối âm u của hang động. Ánh sáng ấy đi đến đâu, những vệt Ma Khí đen tối, nhớp nháp còn vương lại trên vách đá lập tức xèo xèo bốc hơi, tiêu tán vào hư không như tuyết gặp lửa hồng. Một mùi hương thanh nhã, ngọt ngào và mát lạnh của thảo mộc cổ xưa ngào ngạt tỏa ra, quét sạch mọi cảm giác mệt mỏi, uể oải trong cơ thể ba người.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Linh Thảo Cổ Ngọc

Nằm sâu trong khe đá ẩm ướt, một cây linh thảo nhỏ bé đang khẽ đung đưa dù không có gió. Thân cây trong suốt như được tạc từ lam ngọc thượng hạng, bên trong lấp lánh những đường gân lá tựa như những dải ngân hà thu nhỏ đang vận hành. Những chiếc lá màu xanh bích ngọc tỏa ra một vầng hào quang ôn hòa nhưng vô cùng kiên định, tựa như một vị thánh giả đang tĩnh tọa, khiến cho vạn vật xung quanh đều trở nên thanh tịnh và trang nghiêm.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Linh Thảo Cổ Ngọc

Lam Yên vốn đang yếu ớt bỗng trợn tròn mắt, nàng bất chấp cơ thể mệt mỏi, gượng đứng dậy bước tới, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc tột độ:

“Không thể nào… Đây là… Linh Thảo Cổ Ngọc! Thần vật Hồng Hoang vốn đã tuyệt tích sau Đại Hồng Kiếp, sao lại có thể xuất hiện ở một nơi hẻo lánh thế này?”

Mộ Dung Tuyết cũng bước đến bên cạnh Lạc Phong, nhìn cây linh thảo lộng lẫy kia với ánh mắt đầy kinh dị:

“Tiền bối, Linh Thảo Cổ Ngọc này thực sự có lai lịch lớn như vậy sao?”

Lam Yên gật đầu, ánh mắt xám tro lóe lên những tia sáng phức tạp, vừa phấn khích lại vừa e dè:

“Linh Thảo Cổ Ngọc là loài cỏ thiêng sinh trưởng từ những mảnh vỡ tinh khiết nhất của Hư Không nguyên thủy. Nó hấp thụ linh khí thuần túy nhất của trời đất để tồn tại, có khả năng thanh lọc vạn vật, trấn áp mọi loại Ma Khí và tà chú trên đời. Ngươi nhìn xem, Ma Khí Vực Thẳm hung tàn là thế, nhưng khi đến gần vầng sáng của nó đều bị thanh tẩy hoàn toàn. Kẻ kế thừa… chiếc nhẫn ngọc của ngươi và Hư Không Chi Lực trong cơ thể ngươi đang cộng hưởng mạnh mẽ với nó. Đây không phải là ngẫu nhiên, đây là cơ duyên tột cùng dành cho ngươi!”

Lạc Phong nhìn chằm chằm vào Linh Thảo Cổ Ngọc, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên tay hắn rung động càng thêm kịch liệt, tỏa ra hơi ấm áp áp xoa dịu tâm trí hắn. Một tiếng gọi từ sâu thẳm linh hồn thôi thúc hắn tiến lên, nói với hắn rằng đây chính là chìa khóa để hắn phá vỡ xiềng xích đang giam cầm bản thân bấy lâu nay.

Ánh mắt Lạc Phong trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn không chút chần chừ, từ từ đưa bàn tay phải với vết sẹo vừa se miệng chạm nhẹ vào phiến lá trong suốt như ngọc của Linh Thảo Cổ Ngọc.

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay hắn tiếp xúc với linh thảo, một luồng năng lượng tinh khiết, mát lạnh nhưng cuồn cuộn như thác lũ lập tức tràn vào cơ thể hắn qua các huyệt đạo ở lòng bàn tay. Luồng năng lượng này tinh thuần đến mức cực đoan, mang theo hơi thở của trời đất thuở sơ khai, điên cuồng càn quét qua mọi kinh mạch của Lạc Phong.

Sự xuất hiện đột ngột của nguồn sức mạnh cực thuần này lập tức kích hoạt phản ứng dữ dội từ “Cửu Trùng Cấm Phù” — hay còn gọi là Lời Nguyền Hút Linh ẩn sâu trong đan điền của hắn. Lời nguyền tà ác do Thiên Tôn Vô Cực gieo xuống, vốn dĩ đang âm thầm gặm nhấm Thiên Cốt và rút cạn sinh mệnh lực của hắn, nay cảm nhận được mối đe dọa mang tính hủy diệt từ Linh Thảo Cổ Ngọc. Nó lập tức bùng nổ phản kháng.

Từ sâu trong đan điền của Lạc Phong, vô số sợi xích ma khí đen đặc, nhớp nháp và tà dị như những con rắn độc điên cuồng lao ra, cố gắng bao vây và ăn mòn luồng ánh sáng lam thanh khiết đang tràn vào. Sự xung đột cực đoan giữa cực thuần khiết và cực tà ác diễn ra ngay trong cơ thể Lạc Phong, biến kinh mạch của hắn thành một chiến trường tàn khốc.

“Hự!”

Lạc Phong đau đớn khuỵu gối xuống đất, hai tay ôm chặt lấy ngực. Gương mặt hắn trong nháy mắt trở nên trắng bệch không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, thấm đẫm vạt áo rách nát. Dưới làn da của hắn, các mạch máu phồng rộp lên, chớp tắt liên tục giữa hai màu lam sáng rực rỡ và đen kịt tà ác. Cơn đau này khủng khiếp đến mức xé rách từng tấc thịt, nghiền nát từng khúc xương tủy của hắn. Hắn cảm giác như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang điên cuồng đâm chọc vào linh hồn mình.

Trong trạng thái bán ý thức vì đau đớn, ý thức của Lạc Phong như bị cuốn vào một không gian tinh thần hỗn loạn. Ở đó, phiến ngọc cấm thuật đã vỡ vụn bỗng nhiên hiện về, nhưng lần này các ký tự cổ xưa không còn mờ nhạt hay hỗn loạn nữa. Dưới sự gột rửa của Linh Thảo Cổ Ngọc, những mảnh vỡ ký ức về cấm thuật được sắp xếp lại một cách có trật tự, rõ ràng và minh bạch hơn bao giờ hết. Hắn nhìn thấy rõ bản chất của Lời Nguyền Hút Linh — một ký sinh trùng tà ác đang bám chặt lấy Thiên Cốt của hắn để làm chất dinh dưỡng cho đại kế “Thế Giới Hồi Quy”.

“Lạc huynh! Huynh sao vậy? Mau buông tay ra đi! Đừng chạm vào nó nữa!”

Mộ Dung Tuyết hốt hoảng hét lên, nước mắt lưng tròng khi nhìn thấy Lạc Phong đau đớn vật vã, thân thể run rẩy không ngừng. Nàng định lao đến kéo tay hắn ra, nhưng ngay lập tức bị một bàn tay mảnh mai nhưng kiên quyết của Lam Yên giữ chặt lại.

“Đừng động vào hắn, Mộ Dung Tuyết!” Lam Yên nghiêm giọng nói, dù hơi thở của nàng cũng đang dồn dập vì căng thẳng, “Linh Thảo Cổ Ngọc đang cưỡng chế thanh tẩy Lời Nguyền Hút Linh trong huyết mạch của hắn! Lời nguyền kia là phong ấn sống, nó đang chống trả điên cuồng để bảo vệ sự tồn tại của mình. Đây là cuộc chiến nội tâm lớn lao nhất của hắn. Nếu chúng ta can thiệp lúc này, luồng năng lượng hỗn loạn sẽ lập tức đánh nát kinh mạch của hắn, khiến hắn vạn kiếp bất phục!”

Lam Yên nhìn Lạc Phong với ánh mắt đầy kinh ngạc và lo âu:

“Lời Nguyền Hút Linh không chỉ là một phong ấn đơn thuần, nó là một thực thể tà ác gặm nhấm tinh hoa sinh mệnh. Linh Thảo Cổ Ngọc mang khí tức Hư Không nguyên thủy đang kích hoạt phản ứng dây chuyền để tiêu diệt nó. Đây là cơ hội duy nhất để hắn tự giải thoát, nhưng nếu ý chí của hắn không đủ kiên định, hắn sẽ bị phản phệ, linh lực bạo tẩu mà hóa thành một cái xác không hồn cho lời nguyền sai khiến!”

Nghe lời giải thích của Lam Yên, Mộ Dung Tuyết chỉ biết cắn chặt môi, nước mắt lăn dài trên má. Nàng nhìn Lạc Phong đang quằn quại trong đau đớn tột cùng, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa và bất lực sâu sắc. Nàng chỉ biết thầm cầu nguyện, đặt trọn niềm tin vào nam tử trước mặt.

Giữa cơn bão năng lượng đang điên cuồng tàn phá cơ thể, Lạc Phong cắn chặt răng đến mức bật máu, vị tanh ngọt của máu tươi tràn ngập khoang miệng giúp hắn giữ lại một tia lý trí cuối cùng. Hắn nghe thấy tiếng khóc của Mộ Dung Tuyết, nghe thấy lời cảnh báo của Lam Yên, và trên hết, hắn cảm nhận được sự run rẩy đầy sợ hãi của Lời Nguyền Hút Linh trong đan điền.

“Muốn hút cạn ta… Muốn biến ta thành vật tế cho đại kế của các ngươi sao?” Lạc Phong gầm lên một tiếng trầm đục từ tận đáy lòng, ánh mắt hắn đỏ ngầu vì đau đớn nhưng lại ngập tràn một ý chí sắt đá, kiên định đến cùng cực, “Thiên Tôn Vô Cực… các ngươi đã coi thường ý chí của phàm nhân chúng ta rồi!”

Hắn không hề buông lỏng Linh Thảo Cổ Ngọc, ngược lại càng siết chặt tay hơn. Lạc Phong điên cuồng vận chuyển Hư Không Chi Lực nguyên thủy trong kinh mạch, nhưng lần này hắn không dùng nó để phòng ngự hay đối kháng một cách thụ động. Hắn kích hoạt “phẩm chất ăn mòn” đặc trưng của Hư Không Huyễn Đạo mà hắn vừa dung hợp từ Vực Thẳm Cổ Xưa.

Tuy nhiên, hắn không dùng phẩm chất ăn mòn để hủy diệt năng lượng của Linh Thảo Cổ Ngọc, mà là để “chuyển hóa” và “đồng hóa” luồng sức mạnh tinh khiết ấy vào bản thân, biến nó thành một phần của Hư Không Chi Lực của chính mình.

“Ta… sẽ không lùi bước! Dù có phải chịu đựng vạn lần đau đớn này… ta cũng phải làm chủ nó! Phá vỡ xiềng xích… Hàn Gắn Bầu Trời!”

Một luồng ánh sáng lam xám cuồn cuộn bùng nổ từ cơ thể Lạc Phong, tạo thành một cơn lốc không gian nhỏ xoáy mạnh trong hang động, khiến bụi đất và đá vụn bay tứ tung. Trên lưng hắn, hai chiếc Linh Phiến trong suốt, lấp lánh lam quang huyền ảo hiện rõ trên xương bả vai, vỗ mạnh liên tục, giải phóng một trường lực không gian ổn định để bảo vệ nội thế giới của hắn khỏi sự sụp đổ.

Dưới sự dẫn dắt của ý chí sắt đá, luồng năng lượng tinh khiết của Linh Thảo Cổ Ngọc dần dần quy phục, hòa quyện hoàn hảo vào Hư Không Chi Lực xám tro. Sức mạnh tổng hợp này như một lưỡi gươm sắc bén, điên cuồng chém thẳng vào những sợi xích đen đặc của Lời Nguyền Hút Linh.

“Rắc!”

Một tiếng động giòn giã vang lên từ sâu trong đan điền của Lạc Phong, như thể có một xiềng xích vô hình vừa bị chém đứt. Từng sợi ma khí đen đặc của lời nguyền bị năng lượng lam xám bao bọc, dần dần bị thanh lọc, chuyển hóa thành linh khí tinh thuần bổ khuyết vào đan điền của hắn. Phong ấn Cửu Trùng Cấm Phù rung chuyển dữ dội, xuất hiện một vết rạn nứt khổng lồ chưa từng có, giải phóng ra một lượng linh lực khổng lồ vốn bị giam cầm bấy lâu nay.

Cơn đau đớn tột cùng dần dần thối lui, thay vào đó là một cảm giác ấm áp, thư thái và tràn đầy sức mạnh lan tỏa khắp cơ thể. Lạc Phong từ từ nhắm mắt lại, chìm sâu vào trạng thái định cảnh sâu thẳm để triệt để luyện hóa nguồn năng lượng khổng lồ này.

Mộ Dung Tuyết nhìn vầng hào quang lam xám dần trở nên ổn định, bao bọc lấy Lạc Phong như một kén tằm bảo hộ, nàng khẽ lau nước mắt, nở một nụ cười nhẹ nhõm:

“Lạc huynh… huynh làm được rồi. Ta biết huynh sẽ không đầu hàng mà.”

Lam Yên đứng bên cạnh, ánh mắt phức tạp nhìn Lạc Phong, trong lòng dấy lên một nỗi kinh hãi và kính nể sâu sắc:

“Kẻ kế thừa… ngươi quả thực là một nghịch lý vĩ đại của Hư Không. Con đường này… ngoài ngươi ra, e rằng không một ai trên thế giới này có thể đi tiếp.”

Cùng lúc đó, tại một đỉnh núi nổi hoang tàn thuộc Thiên Phù Sơn, cách hang động của nhóm Lạc Phong hàng trăm dặm.

Một pháp trận theo dõi bí mật được khắc trên một phiến đá đen lớn đang hoạt động. Đột nhiên, những đường vân trận pháp rực sáng lên một màu đỏ tía, rồi nhanh chóng chuyển sang màu lam xám chói mắt. Phiến đá đen rung chuyển dữ dội, xuất hiện những vết rạn nứt chằng chịt như mạng nhện, tỏa ra một luồng dao động năng lượng tinh khiết đến cực điểm, mang theo phẩm chất ăn mòn và thanh lọc đáng sợ.

Thám Ảnh đứng bên cạnh pháp trận, sắc mặt vốn dĩ trắng bệch nay càng thêm không một giọt máu. Hắn run rẩy bần bật, giọng nói nghẹn lại vì kinh hoàng tột độ:

“Hắc La đại nhân! Luồng khí tức này… nó phát ra từ hướng của Lạc Phong! Pháp trận theo dõi của chúng ta… sắp bị luồng năng lượng này phá hủy rồi! Nhưng tại sao… tại sao Hư Không Chi Lực của hắn lại trở nên tinh khiết đến thế? Phẩm chất ăn mòn của hắn dường như đang… thanh lọc thứ gì đó! Nó đang đảo ngược…”

Hắc La đứng sừng sững, đôi mắt đỏ rực co rút lại chỉ bằng hạt ngô, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, thấm đẫm cả bộ hắc bào rộng thùng thình. Sự hoảng loạn và căm phẫn tột độ hiện rõ trên khuôn mặt xám xịt của hắn:

“Thanh lọc? Không thể nào! Chẳng lẽ hắn đang dùng Linh Thảo Cổ Ngọc để đối phó với Lời Nguyền Hút Linh? Đó là phong ấn tối cao do đích thân Thiên Tôn đại nhân gieo xuống! Nếu lời nguyền bị thanh tẩy, ‘mầm mống’ sẽ bị tiêu diệt, đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của chúng ta sẽ xuất hiện một lỗ hổng không thể cứu vãn!”

Hắc La nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt đến rỉ máu đen:

“Kẻ kế thừa này… hắn là một biến số thực sự! Hắn không chỉ làm chủ Hư Không, hắn còn có khả năng chuyển hóa bản chất của nó! Hắn đang biến ‘lời nguyền’ thành sức mạnh của chính mình! Nếu để hắn tiếp tục đột phá, hạ giới này sẽ không còn ai khống chế được hắn nữa!”

Không dám chậm trễ thêm một giây nào, Hắc La lập tức kích hoạt mật phù truyền tin khẩn cấp trong lòng bàn tay. Một luồng hắc quang bùng lên, hắn gằn giọng gào thét vào mật phù, giọng nói run rẩy nhưng đầy dứt khoát, nỗi sợ hãi tột cùng không thể che giấu:

“Thiên Tôn đại nhân! Biến số đã vượt ngoài tầm kiểm soát của chúng ta! Lạc Phong… hắn đang hấp thu Linh Thảo Cổ Ngọc để cưỡng chế thanh lọc Lời Nguyền Hút Linh! Hư Không Chi Lực của hắn không chỉ ăn mòn mà còn đang chuyển hóa phong ấn thành sức mạnh của chính mình! Hắn đang đe dọa trực tiếp đến đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’! Kính xin Thiên Tôn đại nhân… đích thân giáng lâm… tiêu diệt mầm họa này ngay lập tức, nếu không… hậu quả khôn lường!”

Gửi đi tin nhắn khẩn cấp, Hắc La và Thám Ảnh lập tức thu liễm toàn bộ khí tức, biến mất vào bóng đêm tĩnh mịch như những bóng ma. Chúng không còn phong thái của những kẻ đi săn nữa, mà giờ đây chỉ là những kẻ đang hoảng loạn chạy trốn khỏi một mối hiểm họa vĩ đại, một biến số kinh hoàng mà ngay cả Thiên Tôn Vô Cực cũng chưa từng lường trước được.

Trong hang động nhỏ, vầng sáng lam xám quanh người Lạc Phong vẫn tỏa sáng dịu dàng, xua tan mọi bóng tối và tà ác, che chở cho ba người giữa thế gian hỗn loạn, báo hiệu một cuộc chiến vũ trụ vĩ đại sắp sửa bắt đầu…

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8