Hư Không Huyễn Đạo
Chương 61: Trở Về Lạc Thị

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:41 | Lượt xem: 11

Bình minh đầu tiên sau đêm hội mừng Thiếu chủ trở về, ánh dương rạng rỡ xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và những bức tường đá đổ nát của Lạc thị. Không khí không còn nặng nề u uất như trước, mà thay vào đó là sự xôn xao, một luồng sinh khí lạ thường pha trộn giữa hy vọng, tò mò và cả sự ngờ vực. Các tộc nhân Lạc thị, dù đêm qua đã chìm trong men say hoan lạc và lời hứa hẹn, vẫn không khỏi hoài nghi về thực tại. Thiếu niên “phế vật” năm xưa, người mà họ từng khinh miệt, ruồng bỏ, giờ đây lại đứng vững vàng giữa họ, mang theo hai nữ tử thoát tục và một lời tuyên bố chấn động về sự hồi sinh của gia tộc.

Tại sân chính của Lạc thị, nơi từng là trung tâm của quyền lực và niềm kiêu hãnh, giờ đây chỉ còn là một khoảng sân rộng lớn bị tàn phá bởi thời gian và Lời Nguyền Hút Linh. Thế nhưng, sáng nay, nó lại trở thành tâm điểm chú ý. Hàng trăm tộc nhân đã tề tựu, đứng thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt không ngừng hướng về phía tháp canh cao nhất.

Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Tiền bối Lam Yên từ từ bước xuống từ đỉnh tháp. Lạc Phong đi ở giữa, dáng người cao gầy nhưng giờ đây toát ra một khí chất uy nghiêm lạ thường. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò, rụt rè năm xưa. Từng bước chân của hắn vững chãi, mang theo sự tự tin của kẻ đã làm chủ Hư Không. Lam quang huyền ảo vẫn lấp lánh quanh đôi Linh Phiến vô hình trên bả vai hắn, như một vầng hào quang của vị thần.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Trở Về Lạc Thị

Mộ Dung Tuyết sánh bước bên cạnh Lạc Phong, tay nàng khẽ nắm lấy tay hắn, truyền đi sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối. Khuôn mặt nàng, sau một đêm được Lạc Phong thanh tẩy tàn dư Lời Nguyền Hút Linh, đã hồng hào trở lại, đôi mắt trong veo không còn vẻ mệt mỏi hay lo lắng. Ánh mắt nàng nhìn Lạc Phong, chất chứa ngưỡng mộ và thâm tình. Nàng tin tưởng Lạc huynh, tin vào con đường mà hắn đang đi, và tin rằng hắn sẽ thực hiện được lời hứa Hàn Gắn Bầu Trời.

Tiền bối Lam Yên đi phía sau một bước, tà áo trắng phiêu dật trong gió sớm. Đôi mắt xám tro u uẩn của nàng lướt qua từng gương mặt tộc nhân Lạc thị, như thấu rõ những suy tư hỗn độn trong lòng họ. Nàng cảm nhận được sự dao động của Hư Không Chi Lực trong Lạc Phong, mạnh mẽ, thuần khiết và ổn định hơn bao giờ hết. Trong thâm tâm, nàng biết, đây chính là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới, không chỉ của Lạc thị mà còn của cả vũ trụ này.

Khi Lạc Phong đặt chân xuống sân chính, một làn sóng xì xào bùng lên mạnh mẽ hơn.

“Là hắn… hắn thật sự đã trở về.”

“Không thể tin được, hắn không những sống sót, mà còn…”

“Hư Không Chi Lực… ta cảm nhận được nó từ hắn! Giống như trong truyền thuyết!”

Những ánh mắt đổ dồn vào Lạc Phong, mang theo muôn vàn cảm xúc. Có sự kinh ngạc tột độ từ những người từng chứng kiến hắn bị hành hạ, bị gọi là “phế vật”. Có sự hoài nghi từ những trưởng lão cứng nhắc, những kẻ luôn tin vào quy tắc và linh căn bẩm sinh. Có cả sự sợ hãi từ những kẻ từng ức hiếp hắn, giờ đây co rúm lại trong đám đông, sợ hãi sức mạnh mà Lạc Phong đang toát ra.

Trưởng lão Lạc Minh, người duy nhất từng tin tưởng Lạc Phong, đã đứng đợi sẵn ở hàng đầu. Ánh mắt ông ngập tràn xúc động và tự hào, không thể che giấu. Đêm qua, ông đã chứng kiến tận mắt Lạc Phong bẻ gãy Thiên Nhãn Giám Sát của Thiên Tôn, đã nghe Lạc Phong tuyên bố về Tiên Cốt tinh hạch và Hư Không Huyễn Đạo. Đối với ông, Lạc Phong không chỉ là hy vọng, mà là vị cứu tinh đã được định sẵn.

Một trưởng lão khác, Lạc Vân, kẻ từng khinh miệt Lạc Phong nhất, giờ đây bước ra. Gương mặt Lạc Vân cau có, đôi mắt sắc lạnh lướt qua Lạc Phong, rồi dừng lại ở Mộ Dung Tuyết và Lam Yên. Giọng điệu của Lạc Vân đầy mỉa mai và khinh thường, vang vọng khắp sân:

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Trở Về Lạc Thị

— Ồ, đây chẳng phải là ‘phế vật’ Lạc Phong đã bỏ trốn năm xưa sao? Ngươi còn dám quay về Lạc thị làm gì? Còn mang theo ngoại nhân đến đây nữa! Chẳng lẽ ngươi nghĩ rằng sau vài năm phiêu bạt, ngươi có thể thay đổi được số phận của mình sao?

Những lời của Lạc Vân như một gáo nước lạnh dội vào bầu không khí đang ấm dần lên, khiến nhiều tộc nhân cúi đầu, không dám nhìn thẳng. Lạc Bưu và Lạc Lâm, hai kẻ từng bắt nạt Lạc Phong, giờ đây run rẩy trong đám đông, khuôn mặt tái mét.

Lạc Phong đối diện với ánh mắt khinh miệt của Lạc Vân, ánh mắt hắn bình tĩnh, không chút dao động. Hắn khẽ nắm lấy tay Mộ Dung Tuyết, trấn an nàng. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, nụ cười dịu dàng như tiếp thêm sức mạnh cho hắn.

Trưởng lão Lạc Minh không kìm được, bước lên một bước, định nói gì đó, nhưng Lạc Phong đã khẽ lắc đầu, ra hiệu cho ông. Trưởng lão Lạc Minh hiểu ý, đành nén lại lời nói, ánh mắt vẫn đầy lo lắng.

Lạc Phong quay lại nhìn Lạc Vân và các vị trưởng lão khác, giọng nói của hắn trầm ổn, vang vọng khắp sân, mang theo một sự tự tin khiến người ta không thể nghi ngờ:

— Ta quay về để giải quyết món nợ của Lạc thị, và để các vị hiểu rõ, ta không còn là Lạc Phong năm xưa. Ta quay về để đòi lại công bằng cho những gì gia tộc ta đã phải gánh chịu, và để phá vỡ xiềng xích đã trói buộc chúng ta suốt ngàn năm.

Lạc Vân cười khẩy, tiếng cười chói tai vang lên:

— Nợ? Ngươi có thể làm gì? Ngươi chỉ là một kẻ mang Thiên Cốt bị nguyền rủa, ngay cả Lời Nguyền Hút Linh cũng không thể giải, ngươi chỉ là một kẻ may mắn sống sót mà thôi! Ngươi nghĩ mấy trò vặt vãnh này có thể thay đổi được vận mệnh đã định của Lạc thị sao? Ngươi có biết, linh khí trong cơ thể ngươi đang bị rút cạn từng chút một mỗi ngày không? Đó là số phận của kẻ mang Thiên Cốt!

Lời nói của Lạc Vân chạm đến nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của các tộc nhân Lạc thị. Họ đều biết Lời Nguyền Hút Linh đáng sợ đến mức nào, nó đã biến bao nhiêu thiên tài thành phế vật, biến bao nhiêu dòng máu quý giá thành cát bụi. Đó là nỗi ám ảnh đã đeo đẳng Lạc thị suốt bao đời.

Lạc Phong không nói nhiều, chỉ khẽ nhấc tay phải lên. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn phát ra lam quang dịu nhẹ, nhưng đầy uy lực, khiến không gian xung quanh hắn khẽ rung động. Hắn khẽ vận chuyển Hư Không Chi Lực, và lập tức, hai Linh Phiến trong suốt, lấp lánh lam quang huyền ảo, hiện rõ trên xương bả vai hắn. Một trường lực không gian mạnh mẽ, vô hình tỏa ra, ép các trưởng lão và tộc nhân lùi lại một bước, không khí như đặc quánh lại.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Trở Về Lạc Thị

Tất cả đều há hốc mồm, kinh ngạc nhìn đôi Linh Phiến. Đó không phải là thứ mà một tu sĩ bình thường có thể ngưng tụ. Đó là biểu tượng của kẻ điều khiển không gian, của một Hư Không Chi Chủ!

Lạc Phong hướng ánh mắt kiên định về phía Lạc Vân, giọng nói vang vọng, mang theo sức nặng của Hư Không:

— Các vị nói ta không thể giải Lời Nguyền Hút Linh? Ta sẽ cho các vị thấy.

Hắn bước đến gần một tộc nhân trẻ tuổi, gầy gò, đang co ro vì bị Lời Nguyền Hút Linh gặm nhấm, sắc mặt xanh xao, hơi thở yếu ớt. Đó là một thiếu niên tên Lạc Hạo, chỉ mới mười lăm tuổi nhưng đã bị lời nguyền giày vò đến mức không thể tu luyện, chỉ còn da bọc xương. Lạc Hạo sợ hãi ngẩng đầu nhìn Lạc Phong, đôi mắt vô hồn.

Lạc Phong không chần chừ, hắn đặt lòng bàn tay phải lên trán Lạc Hạo. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn luân chuyển mạnh mẽ, Hư Không Chi Lực với “phẩm chất ăn mòn” mà hắn đã chuyển hóa, giờ đây đã hoàn toàn dung hợp và trở thành một thuộc tính tự nhiên của hắn, bắt đầu thẩm thấu vào cơ thể Lạc Hạo.

Một làn khói đen mờ ảo, mang theo mùi tanh tưởi của Tạp Khí Thiên Kiếp và tàn dư của Lời Nguyền Hút Linh, từ từ bốc ra khỏi cơ thể Lạc Hạo, tan biến vào hư không như những làn sương khói mỏng manh. Quá trình diễn ra chậm rãi nhưng rõ ràng. Sắc mặt Lạc Hạo dần hồng hào trở lại, hơi thở trở nên đều đặn hơn, và một luồng sinh khí yếu ớt bắt đầu hồi phục trong cơ thể hắn. Cả thân thể Lạc Hạo khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác nhẹ nhõm, như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.

Cả Lạc thị kinh hãi tột độ. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy sân chính, chỉ còn tiếng gió lướt qua những tán cây. Lạc Vân và các trưởng lão khác há hốc mồm, đôi mắt trợn trừng, không tin vào mắt mình. Lời Nguyền Hút Linh, thứ đã ám ảnh họ suốt bao thế hệ, thứ mà không ai có thể hóa giải, giờ đây lại bị Lạc Phong thanh tẩy một cách dễ dàng như vậy. Đó không phải là phép màu, đó là sự thật đang diễn ra ngay trước mắt họ.

Từ phía sau, Lam Yên khẽ gật đầu, ánh mắt nàng đầy vẻ tán thưởng và kính nể. Giọng nói của nàng, dù chỉ là một tiếng thì thầm, lại vang vọng rõ ràng trong không khí tĩnh lặng:

— Hư Không Chi Chủ chân chính, quả nhiên. Khả năng chuyển hóa lời nguyền thành sức mạnh, quả là nghịch thiên chi đạo.

Lạc Phong thu tay lại, quay về phía đám đông đang sững sờ. Hắn nhìn thẳng vào Lạc Vân, giọng nói vang dội, đầy quyền uy:

— Lời Nguyền Hút Linh là một phong ấn sống do Thiên Tôn Vô Cực gieo rắc, nhằm hút cạn linh khí và tinh hoa sinh mệnh của những người có Thiên Cốt, biến chúng ta thành vật tế cho đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của hắn. Ta đã chuyển hóa nó, biến nó thành một phần sức mạnh của mình. Ta sẽ giúp Lạc thị các ngươi làm điều tương tự. Ta sẽ truyền dạy cho các ngươi phương pháp tu luyện Hư Không Huyễn Đạo, làm chủ Hư Không Chi Lực, và không còn phải lo sợ Tạp Khí Thiên Kiếp hay Lời Nguyền Hút Linh nữa.

Những lời của Lạc Phong như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí mỗi tộc nhân Lạc thị. Sự kinh ngạc ban đầu dần chuyển thành hy vọng bùng cháy, rồi thành sự kính nể và tôn sùng tột độ. Lời Nguyền Hút Linh không phải là số phận, mà là một cạm bẫy, và Lạc Phong, Thiếu chủ của họ, chính là người duy nhất có thể giải thoát họ.

Các trưởng lão Lạc thị, đứng đầu là Lạc Vân, giờ đây không còn giữ nổi vẻ kiêu ngạo hay khinh miệt. Họ đồng loạt quỳ xuống, cúi đầu sát đất trước Lạc Phong, giọng nói vang vọng sự hối lỗi và thành kính:

— Thiếu chủ! Xin ngài tha thứ cho sự nông cạn của chúng tôi! Chúng tôi xin nguyện đi theo Thiếu chủ, dốc hết sức mình để hồi sinh Lạc thị!

Những tộc nhân khác cũng đồng loạt quỳ xuống, ánh mắt họ tràn ngập sự biết ơn và niềm tin tuyệt đối. Tiếng hô “Bái kiến Thiếu chủ!” vang lên, mạnh mẽ và dứt khoát, lay động cả Thiên Phù Sơn.

Lạc Phong đỡ họ dậy, ánh mắt hắn không còn sự oán hận hay giận dữ, mà là sự bao dung và quyết tâm. Hắn nhìn Trưởng lão Lạc Minh, người đang đứng cạnh hắn, đôi mắt đỏ hoe vì xúc động.

— Các vị không cần như vậy. Gia tộc Lạc thị đã chịu khổ đủ rồi. Từ nay, ta sẽ truyền dạy cho các vị cách cảm nhận và tu luyện Hư Không Chi Lực nguyên thủy, biến Lời Nguyền thành sức mạnh. Trưởng lão Lạc Minh, ngài hãy giúp ta tổ chức việc này. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những người trẻ tuổi, có tiềm năng nhất, và sau đó sẽ mở rộng ra toàn bộ tộc nhân.

Trưởng lão Lạc Minh xúc động đến rơi lệ, run rẩy gật đầu lia lịa:

— Vâng, Thiếu chủ! Lão phu nguyện dốc hết sức mình!

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Trở Về Lạc Thị

Lạc Phong giải thích sơ lược về con đường Hư Không Huyễn Đạo, về việc không chỉ hấp thụ mà còn phải “chuyển hóa” Tạp Khí, về việc tìm kiếm các mảnh vỡ Hư Không Thư Các và Thiên Khuyết Chi Vật. Hắn nói về sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời, về việc tái tạo một Tiên Đạo mới không bị Thiên Tôn Vô Cực thao túng. Những lời của hắn không chỉ là chỉ dẫn, mà còn là một lời tuyên thệ, một lời hứa với toàn bộ tộc nhân.

Mộ Dung Tuyết đứng cạnh Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn ngập sự tự hào và niềm tin tuyệt đối. Nàng biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng với Lạc Phong, không gì là không thể. Tiền bối Lam Yên nhìn Lạc Phong, trong lòng thầm nghĩ về vận mệnh mới của Linh Tê Cổ Phái, về một tương lai mà nàng từng nghĩ là không bao giờ có thể xảy ra. Nàng tin tưởng vào Lạc Phong, Hư Không Chi Chủ chân chính, người sẽ gieo mầm hy vọng vào khắp chốn Hư Không.

***

Hoàng hôn buông xuống trên Thiên Phù Sơn Lạc thị, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Không khí vui tươi, nhưng vẫn mang theo sự trang trọng và một niềm hy vọng mãnh liệt. Đêm đó, Lạc thị tổ chức một buổi lễ nhỏ, không còn là buổi tiệc mừng đơn thuần, mà là một buổi lễ tuyên thệ, đánh dấu sự hồi sinh của gia tộc. Lạc Phong ngồi giữa các trưởng lão, kiên nhẫn chia sẻ những lời khuyên, hướng dẫn các tộc nhân trẻ tuổi về con đường Hư Không Huyễn Đạo.

Mộ Dung Tuyết và Tiền bối Lam Yên ngồi cạnh Lạc Phong. Lam Yên khẽ chạm vào cánh tay Lạc Phong, giọng nói trầm lắng, mang theo một nỗi lo âu tiềm ẩn:

— Kẻ kế thừa, Thiên Tôn Vô Cực sẽ không để yên đâu. Sự bùng nổ Hư Không Chi Lực của ngươi, việc thanh tẩy Lời Nguyền Hút Linh chắc chắn đã bị hắn cảm nhận được. Hắn sẽ sớm ra tay.

Lạc Phong nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây đang cuồn cuộn biến hóa dưới ánh tà dương. Ánh mắt hắn lóe lên sự kiên định, không chút sợ hãi:

— Ta biết. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Nhưng giờ đây, ta không đơn độc. Lạc thị sẽ là điểm tựa vững chắc đầu tiên của ta.

Hắn siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, cảm nhận hơi ấm và sự tin tưởng tuyệt đối từ nàng. Hắn đứng dậy, đôi Linh Phiến khẽ rung động, lam quang huyền ảo tỏa ra, bao bọc lấy hắn, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên. Hắn nhìn toàn bộ tộc nhân Lạc thị đang tràn đầy sức sống mới, đang nhìn hắn với niềm tin tuyệt đối, ánh mắt ngời sáng, tràn đầy khát vọng.

Hắn thề thầm trong lòng, một lời thề vang vọng khắp Hư Không:

— Ta sẽ bảo vệ Mộ Dung cô nương, bảo vệ Lạc thị, Linh Tê Cổ Phái, và tất cả những người ta yêu thương. Ta sẽ Hàn Gắn Bầu Trời, và tạo ra một Tiên Đạo mới, không bị thao túng bởi bất kỳ kẻ nào.

Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên đứng bên nhau, cùng nhìn về phía chân trời, nơi bình minh ngày mai sẽ hé lộ những thử thách mới, những cơn bão táp kinh hoàng nhất đang chờ đợi phía trước trên hành trình Hư Không Huyễn Đạo của họ. Nhưng lần này, họ không còn đơn độc, mà là một liên minh vững chắc, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, vì một tương lai tươi sáng hơn cho toàn bộ vũ trụ.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8