Hư Không Huyễn ĐạoChương 62: Thanh Trừng Kẻ Phản Bội
Trưởng lão Lạc Minh đứng lặng trong sân chính, ánh mắt thâm trầm dõi về đỉnh tháp canh sừng sững. Một làn gió sớm se lạnh thổi qua, mang theo hương đất ẩm và chút hơi sương còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong. Trong tâm trí lão, hình ảnh thiếu niên Lạc Phong gầy gò, bị ruồng bỏ của những năm tháng trước cứ chập chờn hiện lên, tương phản rõ rệt với hình bóng kiên nghị, trầm tĩnh của Lạc Phong hiện tại. Lão nhớ lại khoảnh khắc Lạc Phong trở về, không còn là “phế vật” mà là một cường giả mạnh mẽ, mang theo hy vọng và một lời thề. Lão hồi tưởng về những đêm dài thao thức, những lời tiên tri cổ xưa về “Thiên Cốt” và “Hư Không Chi Chủ” cứ vấn vương mộng mị. Giờ đây, tất cả đều đang trở thành hiện thực. Buổi sáng hôm nay, Lạc Phong triệu tập toàn bộ tộc nhân, không chỉ để củng cố lời thề Hàn Gắn Bầu Trời, mà còn để làm rõ những uẩn khuất đã kìm hãm gia tộc Lạc thị suốt bao đời. Một biến cố trọng đại, một cuộc thanh trừng nội bộ mà Lạc Minh biết là không thể tránh khỏi. Lòng lão vừa nặng trĩu âu lo, vừa dâng trào niềm tin son sắt vào vị Thiếu chủ trẻ tuổi này.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng trên thềm đá khiến Lạc Minh bừng tỉnh khỏi dòng hồi tưởng. Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên tiền bối từ từ bước xuống từ đỉnh tháp canh, tiến về bục đá trung tâm. Lạc Phong mặc trường bào lam xám giản dị, nhưng dáng vẻ cao gầy của hắn giờ đây tỏa ra khí chất uy nghi khó tả, trầm ổn mà thâm sâu. Ánh mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm Hư Không, ẩn chứa một uy áp vô hình khiến không khí quanh hắn như ngưng đọng. Từng sợi tóc đen nhánh khẽ lay động theo làn gió, càng tăng thêm vẻ siêu phàm thoát tục. Hư Không Chi Lực trong hắn cuộn trào, không ồn ào mà lặng lẽ, như một dòng sông ngầm chảy xiết, ẩn chứa sức mạnh hủy thiên diệt địa.
Mộ Dung Tuyết sánh bước bên Lạc Phong, dung nhan tươi tắn, đôi mắt trong veo, toát lên vẻ thanh bình và tín nhiệm vô bờ. Nàng nắm nhẹ vạt áo Lạc Phong, như một điểm tựa vững chắc trong lòng nàng. Dù không sở hữu sức mạnh Hư Không, sự hiện diện của nàng bên Lạc Phong lại mang đến một cảm giác ấm áp, an yên cho toàn bộ không gian.
Lam Yên tiền bối đi phía sau một bước, bạch y phiêu dật, mái tóc đen dài tung bay trong gió sớm. Đôi mắt xám tro u uẩn của nàng sắc bén quét qua từng tộc nhân, như đang thăm dò những dao động cảm xúc, những tiếng lòng ẩn sâu trong không gian. Nàng cảm nhận được sự hỗn tạp của hy vọng, ngờ vực, lo lắng và cả một chút sợ hãi đang dâng lên trong từng người.
Khi Lạc Phong đứng trên bục đá, tiếng xì xào trong sân nhanh chóng lắng xuống, nhường chỗ cho một sự im lặng trang trọng. Tất cả đều hướng ánh mắt về phía hắn, chờ đợi. Từ những đứa trẻ ánh mắt tò mò, đến những thanh niên đang hừng hực khí thế, và cả những trưởng lão với vẻ mặt vừa trang nghiêm vừa mang chút lo âu. Lạc Phong quét mắt nhìn một lượt các tộc nhân, ánh mắt hắn dừng lại ở một nhóm trưởng lão đang đứng khuất ở phía sau, trong đó có Trưởng lão Lạc Vân, vẻ mặt chúng lộ rõ sự bất an, đôi tay siết chặt vào nhau.
“Các tộc nhân Lạc thị,” giọng nói của Lạc Phong trầm ấm, vang vọng khắp sân, không cần dùng linh lực nhưng vẫn đủ sức xuyên thấu vào tận tâm can mỗi người, “hôm nay ta triệu tập mọi người không chỉ để củng cố lời thề Hàn Gắn Bầu Trời, mà còn để làm rõ những uẩn khuất đã kìm hãm gia tộc ta suốt bao đời, những vết nhơ cần được thanh tẩy.”
Trưởng lão Lạc Minh, với ánh mắt rưng rưng vì xúc động, cúi đầu cung kính: “Thiếu chủ, xin ngài cứ phân phó. Lạc thị chúng ta nguyện theo ngài đến cùng.” Lời nói của lão như một làn sóng, lan tỏa sự kiên định đến các tộc nhân xung quanh. Lạc Bưu và Lạc Lâm, cùng nhiều tộc nhân trẻ tuổi khác, cũng đồng loạt cúi đầu, ánh mắt tràn ngập sự hối lỗi và thành kính.

Không khí trong sân chính dần trở nên nặng nề. Lạc Phong bắt đầu kể về “Lời Nguyền Hút Linh”, về sự suy tàn của gia tộc Lạc thị, những âm mưu thâm độc và sự thao túng của Thiên Tôn Vô Cực. Giọng hắn trầm bổng, kể lại những bi kịch mà Lạc thị đã phải trải qua, những nỗi đau mà hắn đã gánh chịu, khiến không ít tộc nhân phải rưng rưng nước mắt. Hắn không chỉ kể chuyện, mà còn vẽ nên một bức tranh tăm tối về một tương lai nếu họ không đứng lên chống lại.
Sau đó, hắn nhắm mắt lại. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong phát ra lam quang dịu dàng mà hùng hậu, bao bọc lấy bàn tay hắn. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn rung động vi diệu, từng luồng Hư Không Chi Lực nguyên thủy cuộn trào theo nhịp thở của hắn.
Lạc Phong vận dụng “Linh Tê Của Tiên Đạo” mà hắn đã lĩnh hội, kết hợp với Hư Không Chi Lực. Một luồng lam quang huyền ảo, tinh khiết nhưng mang theo phẩm chất ăn mòn tiềm ẩn, tỏa ra từ cơ thể hắn, bao trùm toàn bộ sân chính. Luồng quang mang đó không chỉ chiếu sáng, mà còn xuyên thấu mọi bí mật, mọi góc khuất trong tâm trí và ký ức của những người có mặt. Không gian quanh hắn như bị bóp méo, những mảnh ký ức vụn vỡ bắt đầu trôi nổi, rồi dần dần ngưng tụ thành những “ảo ảnh Hư Không” rõ nét, chân thực hơn cả hiện tại.
Trong luồng lam quang đó, những hình ảnh kinh hoàng bắt đầu hiện lên rõ nét trước mắt toàn bộ tộc nhân Lạc thị. Đó là cảnh Trưởng lão Lạc Vân lén lút gặp gỡ Hắc La trong một hang động tối tăm, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam, hèn mọn. Hắn trao đổi một túi linh thạch bẩn thỉu, bán đứng thông tin về các Thiên Phù Sơn giàu linh khí của Lạc thị, những nơi mà gia tộc vẫn đang chắt chiu bảo vệ. Sau đó là cảnh Lạc Vân cố tình cản trở việc Lạc Phong tiếp cận “Thiên Khuyết Chi Vật” khi hắn còn yếu ớt, thậm chí là việc hắn âm thầm kích hoạt một phù văn nhỏ để gây rối loạn dòng chảy linh khí trong khu vực tu luyện của Lạc Phong, khiến hắn suýt tẩu hỏa nhập ma. Những hình ảnh đó chân thực đến mức, tộc nhân có thể nghe thấy tiếng cười khẩy của Hắc La, tiếng thì thầm gian xảo của Lạc Vân, và cả tiếng rên rỉ đau đớn của Lạc Phong trong quá khứ.
Trưởng lão Lạc Vân và hai trưởng lão khác – những kẻ đồng lõa – sắc mặt trắng bệch như sáp, run rẩy bần bật, ánh mắt tràn ngập sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Chúng cố gắng né tránh, cố gắng nhắm mắt lại, nhưng những ảo ảnh đó như ghim chặt vào tâm trí chúng, không thể nào xua đi. Một mùi hôi thối của sự sợ hãi và phản bội bắt đầu lan tỏa từ phía chúng.
Tộc nhân Lạc thị kinh hãi tột độ khi chứng kiến những hình ảnh chân thực đó. Đầu tiên là sự bàng hoàng, không thể tin vào mắt mình. Sau đó là sự phẫn nộ bùng lên dữ dội, như một ngọn lửa cuồng nộ thiêu đốt mọi sự nghi ngờ. Tiếng la ó, tiếng chửi rủa vang lên khắp sân: “Lạc Vân, ngươi dám!” “Kẻ phản bội!” “Giết hắn!”

Lạc Phong mở mắt, ánh mắt hắn sắc lạnh như băng, nhìn thẳng vào Lạc Vân. Giọng nói của hắn không còn trầm ấm, mà mang theo một sự lạnh lùng thấu xương: “Trưởng lão Lạc Vân, ngươi có gì muốn giải thích không? Về việc ngươi cấu kết với tay sai của Thiên Tôn Vô Cực, bán đứng gia tộc, và cố gắng hãm hại Thiếu chủ của mình?”
Lạc Vân mặt tái mét, lắp bắp, cố gắng vận công nhưng bị Hư Không Chi Lực của Lạc Phong khóa chặt, không thể nhúc nhích. “Không… không phải! Đó là… huyễn thuật! Ngươi… ngươi vu khống ta!” Hắn cố gắng gào lên, giọng nói lạc đi vì sợ hãi.
Đúng lúc đó, Lam Yên tiền bối bước lên một bước, giọng nói nàng vang vọng, mang theo Linh Tê Lực, trấn áp mọi sự nghi ngờ còn sót lại trong lòng tộc nhân: “Hư Không không nói dối. Những gì Kẻ Kế Thừa vừa phơi bày là chân thực, ta có thể cảm nhận được vết sẹo mà những hành động đó để lại trên dòng chảy Hư Không.” Lời nói của nàng như một đòn búa giáng xuống, đập tan mọi hy vọng chối cãi của Lạc Vân.
Sự phẫn nộ của tộc nhân đạt đỉnh điểm. Họ gào thét, đòi Lạc Phong phải xử tử kẻ phản bội.
Trưởng lão Lạc Vân và hai đồng bọn, biết không còn đường lui, bộc phát tu vi cuối cùng, cố gắng tấn công Lạc Phong hoặc chạy trốn trong tuyệt vọng. Lạc Vân nghiến răng, kích hoạt một bí thuật nhỏ, tạo ra một luồng hắc khí cuồn cuộn, mang theo một ấn ký quỷ dị, định phá vỡ sự kìm kẹp của Lạc Phong và mở đường máu.
Lạc Phong chỉ khẽ nhếch mép, ánh mắt khinh thường. Đôi Linh Phiến trong suốt, lấp lánh lam quang huyền ảo, hiện rõ trên xương bả vai hắn. Hư Không Chi Lực bùng nổ, dễ dàng xé tan luồng hắc khí, tạo thành một trường lực vô hình, trấn áp Lạc Vân và đồng bọn. Hắn dùng “phẩm chất ăn mòn” từ Hư Không Chi Lực, khiến tu vi của Lạc Vân và đồng bọn lập tức suy yếu, kinh mạch co rút, như bị hàng ngàn con kiến gặm nhấm. Tiếng gào thét đau đớn của chúng vang lên thê lương.

“Ngươi đã tự ý định đoạt số phận của mình,” giọng nói của Lạc Phong lạnh lẽo, quyền uy vang vọng khắp sân, “Kẻ phản bội gia tộc, cấu kết với Thiên Tôn Vô Cực, sẽ không có chỗ dung thân ở Lạc thị!” Hắn đưa tay điểm vào đan điền của Lạc Vân và hai trưởng lão kia. Một luồng Hư Không Chi Lực mạnh mẽ phong tỏa toàn bộ kinh mạch và tu vi của chúng vĩnh viễn. Ba kẻ phản bội ngã quỵ xuống đất, co giật, trở thành phế nhân, ánh mắt tràn ngập sự tuyệt vọng và hối hận muộn màng.
Lạc Phong nhìn Trưởng lão Lạc Minh, ra lệnh: “Trưởng lão Lạc Minh, hãy thi hành lệnh trục xuất Trưởng lão Lạc Vân và hai kẻ đồng lõa này khỏi Lạc thị. Vĩnh viễn không được đặt chân trở lại. Ta không muốn bàn tay mình vấy máu tộc nhân, nhưng sự phản bội này không thể dung thứ!”
Trưởng lão Lạc Minh cúi đầu, giọng run run vì xúc động và kính nể: “Vâng, Thiếu chủ! Lệnh của ngài, chúng ta sẽ tuân theo!” Lão ra hiệu cho các hộ vệ mạnh mẽ nhất, những người cũng đang phẫn nộ tột độ, dẫn Lạc Vân và đồng bọn đi. Chúng bị kéo lê đi, để lại phía sau những vệt máu và nước mắt, cùng với tiếng rên rỉ yếu ớt dần tắt hẳn.
Sau khi ba kẻ phản bội bị đưa đi, Lạc Bưu và Lạc Lâm cùng các tộc nhân khác đồng loạt quỳ xuống, không còn sự hoài nghi hay sợ hãi, chỉ còn sự tôn kính và trung thành tuyệt đối. Họ hiểu rằng, Lạc Phong không chỉ là Thiếu chủ, mà còn là người duy nhất có thể dẫn dắt họ đến một tương lai tươi sáng.
Lạc Phong quét mắt nhìn khắp tộc nhân, giọng nói hắn ấm áp trở lại, nhưng vẫn đầy uy lực: “Lời Nguyền đã bị phá giải. Kẻ phản bội đã bị thanh trừng. Gia tộc ta sẽ đứng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết! Ta sẽ dẫn dắt các ngươi Hàn Gắn Bầu Trời, kiến tạo một Tiên Đạo mới, nơi không còn sự thao túng của Thiên Tôn Vô Cực!”
Hắn giơ tay lên. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa phát sáng rực rỡ, lam quang lan tỏa khắp sân. Song Linh Phiến trên lưng hắn vỗ nhẹ, không tạo ra tiếng động, nhưng một luồng gió linh khí tinh khiết, mát lành tràn ngập không gian, xua tan không khí u ám, mang đến hy vọng và sức sống mới cho Lạc thị. Từng tộc nhân cảm thấy linh khí trong cơ thể mình như được gột rửa, tinh thần phấn chấn hơn bao giờ hết.

Tộc nhân Lạc thị reo hò vang dội, khí thế ngút trời. “Thiếu chủ uy vũ!” “Chúng ta nguyện theo Thiếu chủ đến cùng!” “Lạc thị vạn tuế!” Niềm tin vào Lạc Phong đạt đến đỉnh điểm, một kỷ nguyên mới của Lạc thị đã chính thức bắt đầu. Lạc Phong nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt nàng ánh lên vẻ tự hào. Hắn nắm chặt tay nàng, cùng nhìn về phía chân trời, nơi bình minh đang lên rực rỡ. “Sứ mệnh của chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu!” Hắn thì thầm, không chỉ cho nàng nghe, mà còn cho chính bản thân mình, và cho cả vũ trụ.
***
Cùng lúc đó, tại một nơi bí mật xa xôi trên một Thiên Phù Sơn khác, trong một căn phòng đá lạnh lẽo, Hắc La và Thám Ảnh đang đứng trước một pháp trận theo dõi bí mật. Pháp trận này, vốn đã rung chuyển dữ dội từ chương trước, đột nhiên bùng lên những vết nứt lớn, các phù văn cổ xưa trên mặt đá vỡ vụn, rồi toàn bộ pháp trận nổ tung thành tro bụi, bắn ra những tia lửa điện đỏ tía.
Hắc La và Thám Ảnh đứng đó, sắc mặt trắng bệch như sáp, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm cả y phục. Mùi khét lẹt của năng lượng bạo động lan tỏa trong không khí.
“Không thể nào!” Hắc La gằn giọng, giọng hắn run rẩy, ánh mắt đỏ ngầu đầy sự hoảng loạn và căm phẫn, “Pháp trận… pháp trận Thiên Tôn đại nhân ban xuống lại bị phá hủy hoàn toàn!” Hắn không thể tin vào mắt mình, đây là thứ mà ngay cả tu sĩ cảnh giới Tiên Cốt cũng khó lòng phá vỡ.
Thám Ảnh kinh hãi tột độ, giọng nói hắn nghẹn lại trong cổ họng, run rẩy bần bật: “Lạc Phong… hắn không chỉ mạnh lên, hắn đã hoàn toàn làm chủ Hư Không! Hắn đang thanh trừng nội bộ Lạc thị, củng cố sức mạnh… Hắn đã trở thành Hư Không Chi Chủ chân chính, vượt xa mọi dự đoán của Thiên Tôn đại nhân!”
Hắc La không chần chừ thêm một giây nào. Hắn kích hoạt mật phù truyền tin khẩn cấp trong lòng bàn tay. Phù văn bốc cháy dữ dội, ánh sáng đỏ rực chiếu rọi khuôn mặt đầy sợ hãi của hắn.
“Thiên Tôn đại nhân! Lạc Phong… hắn là mối họa diệt thế!” Hắc La gào thét vào mật phù, tiếng nói của hắn vang vọng đầy tuyệt vọng và hoảng loạn, “Hắn đã thanh trừng Lạc thị, sức mạnh Hư Không của hắn đã đạt đến cảnh giới không thể tưởng tượng! Xin ngài đích thân giáng lâm, nếu không… đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của ngài sẽ bị hủy hoại!”
Mật phù cháy rụi thành tro. Hắc La và Thám Ảnh thu liễm toàn bộ khí tức, biến mất vào bóng đêm tĩnh mịch, tiếp tục chạy trốn với nỗi sợ hãi tột cùng, không dám nán lại dù chỉ một khoảnh khắc. Lạc Phong đã trở thành một mối đe dọa không thể kiểm soát, và họ biết, Thiên Tôn Vô Cực sẽ sớm đích thân ra tay.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: