Hư Không Huyễn Đạo
Chương 67: Phản Công Của Tôn Giả

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:48 | Lượt xem: 9

Lam Yên, với bản mệnh Linh Tê vốn nhạy cảm hơn vạn vật, là người đầu tiên cảm nhận được sự bất thường. Nàng đang cùng Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết đứng trên đỉnh tháp canh, ngắm nhìn Lạc thị đang tràn đầy sinh khí sau buổi lễ tuyên thệ, một khung cảnh bình yên đến lạ. Bỗng, một cơn đau nhói xé toạc thức hải nàng, Linh Tê Lực trong kinh mạch cuộn trào dữ dội, như bị xé nát. Nàng khụy gối xuống, một ngụm máu tươi trào ra khóe môi, nhuộm đỏ vạt áo bạch y.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Phản Công Của Tôn Giả

“Kẻ kế thừa!” Giọng Lam Yên khàn đặc, yếu ớt đến thê lương, nhưng ánh mắt xám tro u ám của nàng lại lóe lên vẻ kinh hãi tột độ. “Mối họa… đang đến gần! Một luồng hắc khí… mang theo ý chí hủy diệt… vượt xa mọi Ma vật ta từng cảm nhận… Nó đang lao tới!”

Lạc Phong ngay lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn xoay chuyển kịch liệt, như một cỗ máy cổ xưa vừa được khởi động, phát ra tiếng rít khẽ bên trong cơ thể. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út hắn bỗng bừng lên lam quang rực rỡ, không còn là ánh sáng dịu nhẹ mà là vầng sáng chói lòa, cảnh báo về một mối nguy hiểm chết người đang đến gần. Một cảm giác lạnh lẽo thấu xương, mang theo sự đè nén đến ngạt thở, đột nhiên ập đến từ phương xa, khiến hắn như bị vạn núi đè nặng.

Hắn không chút do dự, vòng tay siết chặt Mộ Dung Tuyết đang đứng cạnh, đồng thời đôi Linh Phiến trong suốt nơi bả vai hắn xòe rộng, tỏa ra trường lực không gian lam xám, bao bọc lấy cả ba người. Trường lực này không chỉ chống đỡ áp lực vô hình đang đè nén, mà còn che giấu khí tức của họ khỏi sự dò xét của kẻ thù.

Mộ Dung Tuyết kinh hãi tột độ, bàn tay nàng siết chặt vạt áo Lạc Phong, cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương từ không gian xung quanh. Nàng chưa bao giờ trải qua cảm giác kinh hoàng đến vậy, như thể cả bầu trời đang sụp đổ.

Lạc Phong nhìn thẳng vào Lam Yên, ánh mắt hắn sắc lạnh như băng, không một chút dao động. Hắn biết, lời cảnh báo của Lam Yên không bao giờ sai. Kẻ thù đã đến, và đó chắc chắn là một tồn tại khủng khiếp hơn bất cứ điều gì họ từng đối mặt.

“Dù là Thiên Tôn đích thân giáng lâm, ta cũng sẽ không lùi nửa bước!” Giọng hắn vang vọng, trầm ấm nhưng lại ẩn chứa một ý chí kiên định đến rợn người, như lời thề được khắc sâu vào tận xương tủy. Hắn đã không còn là Lạc Phong của ngày xưa, kẻ yếu ớt bị khinh miệt. Hắn là Hư Không Chi Chủ, và hắn sẽ bảo vệ tất cả những gì hắn yêu thương.

Ngay khi lời Lạc Phong vừa dứt, một tiếng xé rách kinh hoàng vang lên trên bầu trời đêm. Một luồng hắc khí khổng lồ, đen đặc như mực, đột nhiên xé toạc màn trời đêm, tạo thành một vết nứt không gian khổng lồ đang rỉ ra những tia sáng đỏ tía quỷ dị. Từ vết nứt đó, một luồng áp lực không gian kinh hoàng giáng xuống, mang theo ý chí hủy diệt và một mùi tanh tưởi của tử khí, khiến cả Thiên Phù Sơn rung chuyển dữ dội. Các đỉnh núi đá xung quanh Lạc thị bắt đầu nứt toác, đá vụn rơi ào ạt.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Phản Công Của Tôn Giả

***

Sân chính Lạc thị, nơi vừa diễn ra buổi lễ tuyên thệ trọng đại, giờ đây chìm trong không khí hoan hỉ và niềm hy vọng. Các tộc nhân Lạc thị, già trẻ lớn bé, đang cùng nhau ăn mừng, ánh lửa bập bùng chiếu sáng những gương mặt rạng rỡ. Niềm tin vào Thiếu chủ Lạc Phong đã thắp sáng lại ngọn lửa sinh tồn trong họ.

Đột nhiên, tiếng gầm rú kinh hoàng từ trên trời giáng xuống, xé toạc màn đêm. Luồng hắc khí khổng lồ từ vết nứt không gian đổ ập xuống, bao phủ toàn bộ Lạc thị trong bóng tối. Một cỗ xe chiến đen kịt, được kéo bởi bốn con Ma vật có hình dạng nửa người nửa nhện gớm ghiếc, từ từ hạ xuống giữa sân chính. Mỗi bước chân của Ma vật đều khiến mặt đất rung chuyển, rạn nứt. Ánh mắt đỏ rực của chúng lóe lên vẻ khát máu, và những chiếc răng nanh sắc nhọn rỉ ra chất dịch đen đặc.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Phản Công Của Tôn Giả

Trên cỗ xe chiến, Hắc La đứng sừng sững, thân hình khổng lồ cao hơn hai trượng vận bộ hắc bào rộng thùng thình che kín toàn thân. Hắn nhìn xuống Lạc Phong, đôi mắt đỏ rực lộ ra dưới lớp hắc bào khóa chặt mục tiêu, tỏa ra sát ý tàn độc. Đứng sau hắn là Thám Ảnh, thân hình gầy gò run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi tột cùng trước sức mạnh của Lạc Phong, nhưng trong sâu thẳm lại ẩn chứa một sát ý lạnh lẽo.

“Con kiến nhỏ, ngươi nghĩ có thể thoát khỏi lòng bàn tay của Thiên Tôn sao?” Giọng Hắc La vang vọng, trầm đục, đầy uy áp, như tiếng sấm nổ giữa trời quang. “Ngươi đã chiếm đoạt vật của Ngài, giờ là lúc phải trả giá!” Hắn giơ tay lên, một luồng hắc khí cuồn cuộn ngưng tụ trong lòng bàn tay, rồi phất mạnh xuống.

Từ cỗ xe chiến, vô số phù văn hắc ám bay ra, hòa vào luồng hắc khí đang bao phủ Lạc thị, tạo thành một trận đồ khổng lồ, phức tạp như một mạng nhện giăng kín bầu trời. “Thiên La Trận Vô Cực!” Hắc La gầm lên, giọng nói mang theo sự cuồng bạo và tự mãn.

Ngay lập tức, trận pháp được kích hoạt. Một lực hút kinh hoàng lan tỏa khắp Lạc thị, hút cạn linh khí trong không khí, khiến các tộc nhân Lạc thị đang hoan hỉ bỗng chốc yếu ớt, ngã gục, ôm ngực khó thở. Không gian xung quanh họ bắt đầu vặn vẹo, tạo ra những ảo ảnh đáng sợ, những hình ảnh về cái chết, sự hủy diệt, và nỗi sợ hãi tột cùng hiện lên trong tâm trí họ. Các tộc nhân hoảng loạn la hét, tìm cách chạy trốn nhưng lại bị những bức tường vô hình của trận pháp ngăn cản.

Lạc Phong đặt Mộ Dung Tuyết và Lam Yên vào vòng bảo hộ, trường lực không gian lam xám bao bọc họ ngày càng dày đặc. Hắn cảm nhận được sức mạnh kinh hoàng của Thiên La Trận, nó không chỉ hút cạn linh khí mà còn tấn công trực tiếp vào ý chí và tinh thần. Hắn lao thẳng về phía Hắc La, Hư Không Chi Lực trong kinh mạch cuộn trào mạnh mẽ, như một dòng sông ngầm chảy xiết, ẩn chứa sức mạnh hủy thiên diệt địa.

Các tộc nhân Lạc thị, dù ban đầu hoảng loạn, nhưng khi nhìn thấy Thiếu chủ của mình kiên cường đối mặt với kẻ thù, một ngọn lửa hy vọng lại bùng cháy trong họ. Một số thanh niên dũng cảm, dù yếu ớt, vẫn cố gắng đứng dậy, vận dụng chút linh lực ít ỏi còn sót lại trong cơ thể để chống cự. Trưởng lão Lạc Minh, với đôi mắt đỏ hoe, tập hợp những người còn lại, cố gắng bảo vệ họ trong một góc khuất của sân chính.

“Thiếu chủ… Thiếu chủ Lạc Phong… Người phải thắng!” Trưởng lão Lạc Minh thì thầm, ánh mắt tràn đầy hy vọng và tin tưởng tuyệt đối.

Lạc Phong bị vây trong Thiên La Trận, vô số ảo ảnh đáng sợ hiện ra trước mắt hắn, những xúc tu hắc khí khổng lồ từ trận pháp lao đến, quất mạnh vào trường lực bảo hộ, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc.

***

Bên trong Thiên La Trận Vô Cực, thế giới xung quanh Lạc Phong hoàn toàn biến dạng. Các ảo ảnh chết chóc hiện lên liên tục: Ma vật khổng lồ xé xác tộc nhân Lạc thị, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên bị xiềng xích, thậm chí là hình ảnh mẹ hắn bị phong ấn, tất cả đều nhằm lung lạc tâm trí hắn. Vô số xúc tu hắc khí, mỗi cái to bằng thân cây cổ thụ, từ trận pháp lao đến, quất mạnh vào trường lực không gian lam xám, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Phản Công Của Tôn Giả

Lạc Phong vận dụng Tiên Cốt tinh hạch đến cực hạn, Hư Không Chi Lực nguyên thủy cuồn cuộn trong kinh mạch hắn, biến thành những lưỡi dao không gian lam xám sắc bén, xé tan ảo ảnh và chém đứt từng xúc tu hắc khí. Song Linh Phiến nơi bả vai hắn xòe rộng, phát ra lam quang huyền ảo, giúp hắn di chuyển nhanh như chớp trong không gian bị bóp méo của trận pháp. Hắn dùng “phẩm chất ăn mòn” của Hư Không Chi Lực để gặm nhấm các phù văn trên trận pháp, làm suy yếu kết cấu của nó. Tuy nhiên, Thiên La Trận Vô Cực quá kiên cố, mỗi khi hắn phá hủy một phần, nó lại nhanh chóng tái tạo, hút cạn linh khí xung quanh để bù đắp.

“Kẻ kế thừa! Phía Đông Nam… một nút thắt yếu ớt!” Giọng Lam Yên, dù yếu ớt vì thương thế và áp lực trận pháp, vẫn vang lên rõ ràng trong tâm trí Lạc Phong. Nàng đang cố gắng dùng Linh Tê Lực để cảm nhận các mạch năng lượng của Thiên La Trận, chỉ ra điểm yếu. Khuôn mặt nàng trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra, nhưng đôi mắt xám tro vẫn kiên định nhìn về phía Lạc Phong.

Mộ Dung Tuyết, được Lạc Phong bảo vệ trong trường lực, siết chặt tay hắn. Nàng không thể trực tiếp chiến đấu, nhưng đôi mắt trong veo của nàng không ngừng quan sát. Nàng đang cố gắng lục lọi trong ký ức về các ghi chép cổ xưa của Mộ Dung gia, tìm kiếm bất kỳ thông tin nào về loại trận pháp này.

“Lạc huynh, đừng lo cho ta! Ngươi hãy dốc hết sức!” Nàng thì thầm, giọng nói tuy run rẩy nhưng lại chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn Lạc Phong giữa biển lửa chiến trường. “Ta tin ngươi… nhất định sẽ thắng!”

Hắc La đứng trên cỗ xe chiến, quan sát Lạc Phong chiến đấu trong trận pháp, hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp không gian méo mó. “Ngươi vùng vẫy vô ích thôi, con kiến nhỏ! Trận pháp này được Thiên Tôn đại nhân ban cho, không phải thứ ngươi có thể phá vỡ!” Hắn phất tay, Thiên La Trận càng tăng cường sức mạnh, vô số sợi xích hắc khí từ trên trời giáng xuống, cố gắng trói chặt Lạc Phong, đồng thời hút cạn Hư Không Chi Lực. “Ngươi càng chống cự, ‘mầm mống’ trong ngươi càng bộc phát! Ta sẽ bắt ngươi, dâng lên Thiên Tôn đại nhân!” Ánh mắt Hắc La lóe lên vẻ tham lam và kiêu ái. Hắn không hề có ý định giết Lạc Phong ngay lập tức, mà muốn bắt sống, chiếm đoạt “mầm mống hủy diệt” cho bản thân.

Lạc Phong cảm nhận rõ rệt lực hút kinh hoàng từ trận pháp, Hư Không Chi Lực trong hắn bắt đầu bị rút cạn. Hắn cũng nhận ra ý đồ thâm độc của Hắc La. Tên này muốn lợi dụng hắn, chiếm đoạt “mầm mống hủy diệt” mà hắn đã hoàn toàn làm chủ. Một ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy trong lòng Lạc Phong. Hắn không còn e dè, bộc phát toàn bộ sức mạnh “mầm mống hủy diệt” đã dung hợp thành Hư Không Chi Lực.

Một luồng năng lượng lam xám cuồn cuộn, không chỉ ăn mòn linh khí mà còn ăn mòn cả kết cấu không gian của trận pháp, đột ngột bùng nổ từ Tiên Cốt tinh hạch hắn. Luồng năng lượng này không phải là hắc khí thuần túy, mà là sự kết hợp giữa Hư Không Chi Lực nguyên thủy và phẩm chất ăn mòn, mang theo ý chí hủy diệt nhưng cũng ẩn chứa khả năng tái tạo vô biên. Nơi nó đi qua, không gian bị bẻ cong, các phù văn trận pháp bị gặm nhấm, tan rã thành hư vô.

Thiên La Trận Vô Cực bắt đầu rạn nứt dữ dội, những vết nứt lam xám lan rộng khắp trận đồ, như thể một tấm gương khổng lồ đang bị đập vỡ. Hắc La cảm nhận được một luồng sức mạnh vượt xa mọi tưởng tượng, không còn là “mầm mống” mà hắn có thể kiểm soát hay chiếm đoạt. “Ngươi… Ngươi đã làm gì với nó?!” Hắn gầm lên, giọng nói run rẩy vì kinh hãi. “Không thể nào! Cái mầm mống đó… nó đã biến chất! Ngươi… ngươi đã trở thành quái vật!” Hắn hoảng loạn, cố gắng rút lui khỏi cỗ xe, muốn thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng của hắn.

“Hư Không Nuốt Chửng!” Lạc Phong gầm lên, giọng nói vang vọng khắp Thiên La Trận, mang theo uy áp của Hư Không Chi Chủ. Hắn tung ra một đòn mạnh nhất, Hư Không Chi Lực lam xám cuồn cuộn biến thành một vòng xoáy đen kịt khổng lồ, với lực hút và phẩm chất ăn mòn cực đoan. Vòng xoáy nuốt chửng tất cả: các xúc tu hắc khí, ảo ảnh, và cả những Ma vật đang lao đến. Thiên La Trận Vô Cực không thể chống đỡ, nó bị xé toạc, vỡ vụn thành vô số mảnh, tan biến vào hư không.

***

Sân chính Lạc thị, giờ đây đã tan hoang sau trận chiến kinh thiên động địa. Khói bụi mù mịt, những ngôi nhà đổ nát, và những vết nứt khổng lồ trên mặt đất là minh chứng cho sức mạnh hủy diệt vừa diễn ra.

Hắc La, thân hình trọng thương, phun ra một ngụm máu đen đặc quánh, hắn và Thám Ảnh tháo chạy trong sự kinh hoàng, không dám quay đầu lại. Pháp trận theo dõi của chúng, vốn đã bị phá hủy một phần, giờ đây hoàn toàn vỡ vụn thành tro bụi, cắt đứt mọi liên lạc với Thiên Tôn Vô Cực.

“Hắc La đại nhân! Chúng ta phải tháo chạy thôi! Hắn… hắn đã trở thành quái vật!” Thám Ảnh gào lên, giọng nói run rẩy lạc đi, mặt trắng bệch không còn giọt máu. Hắn chưa từng chứng kiến sức mạnh nào đáng sợ đến vậy, không phải là linh khí, không phải là ma khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy và hủy diệt hơn tất cả.

Lạc Phong kiệt sức, lảo đảo đỡ Mộ Dung Tuyết và Lam Yên. Hắn cảm nhận được từng thớ thịt trong cơ thể đang đau nhức, Hư Không Chi Lực trong kinh mạch cũng cạn kiệt. Nhưng trong đôi mắt hắn, không có sự mệt mỏi hay sợ hãi, chỉ có sự kiên định và quyết tâm cháy bỏng.

Các tộc nhân Lạc thị, dù hoảng sợ, nhưng khi thấy Lạc Phong chiến thắng, họ reo hò vang dội, niềm tin vào “Thiếu chủ” đạt đến đỉnh điểm. Họ quên đi nỗi sợ hãi, quên đi sự tàn phá, chỉ còn lại sự ngưỡng mộ và lòng trung thành tuyệt đối dành cho người đã cứu lấy họ. Trưởng lão Lạc Minh, với đôi mắt ngấn lệ, quỳ xuống, cúi đầu thành kính trước Lạc Phong.

Lạc Phong nhìn về phía chân trời, nơi Thiên Tôn Vô Cực đang ẩn mình. Giọng hắn vang vọng, đầy uy lực, không phải là tiếng gầm rú của kẻ chiến thắng, mà là lời tuyên chiến đanh thép, một lời thề được khắc sâu vào tận hư không.

“Thiên Tôn Vô Cực… Ngươi đã gieo mầm mống hủy diệt vào ta. Vậy thì ta sẽ dùng chính nó để hủy diệt ngươi. Trật tự giả tạo của ngươi… sẽ do chính tay ta phá vỡ! Ta sẽ hàn gắn bầu trời này, và bắt ngươi phải trả giá cho tất cả! Cuộc chiến này… mới chỉ thực sự bắt đầu!”

Mộ Dung Tuyết vùi đầu vào ngực Lạc Phong, ôm chặt hắn. “Lạc huynh, ta sẽ luôn ở bên ngươi.” Giọng nàng thì thầm, chứa đựng tất cả niềm tin và tình yêu thương.

Lam Yên nhìn Lạc Phong, trong mắt nàng là sự kính nể sâu sắc và một tia hy vọng mong manh cho số phận vũ trụ này. Nàng thầm niệm: “Hư Không Chi Chủ chân chính… Ngươi chính là hy vọng cuối cùng.”

Ánh bình minh rạng rỡ bắt đầu ló dạng ở phía chân trời, xua đi màn đêm u tối và những tàn dư của trận chiến. Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên cùng nhau đứng giữa đống đổ nát, nhìn về phía ánh sáng mới, sẵn sàng cho những thử thách lớn hơn. Lạc thị sẽ được tái thiết, trở thành pháo đài vững chắc đầu tiên của Hư Không Chi Chủ, và hành trình của Lạc Phong, kẻ kiến tạo, người sẽ định hình lại trật tự càn khôn, mới chỉ thực sự bắt đầu.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8