Hư Không Huyễn ĐạoChương 68: Gia Tộc Đồng Lòng
Gió sớm phất qua phế tích Lạc thị, mang theo mùi đất đá nồng nặc quyện lẫn khí tức khét lẹt của tàn lôi đỏ tía từ Vô Cực Thiên La Trận vừa tan rã. Thần hi vừa hé lộ nơi chân trời xa xăm bỗng chốc bị mây đen cuồn cuộn từ phương Bắc kéo đến nuốt chửng. Bầu trời không còn vẻ trong trẻo của một ngày mới, mà nhanh chóng chuyển sang một màu chì ảm đạm, lạnh lẽo. Khe nứt hư không chưa kịp khép lại sau trận oanh tạc của Hắc La lại bắt đầu rỉ ra từng luồng hắc khí tanh tưởi, đặc quánh như chướng khí dưới đáy vực sâu.
Trưởng lão Lạc Minh thân hình lảo đảo, đang cùng chúng đệ tử thu dọn tàn thạch bên cổng chính. Tiếng thở dốc nặng nề quyện cùng tiếng đất đá va chạm. Đột nhiên, một luồng uy áp lạnh thấu xương từ trên cao ập xuống, khiến ai nấy đều rùng mình ớn lạnh. Mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội, hư không xung quanh vặn vẹo, co rút dị thường. Từ sâu trong khe nứt đen ngòm lơ lửng giữa không trung, tiếng gầm rú trầm đục, man dại vang lên xé toạc sự tĩnh mịch của buổi sớm mai.
Chớp mắt, trăm bóng đen dị dạng từ khe nứt lao ra. Đó là lũ Thâm Uyên Ma Vật hung tợn, kẻ thì tựa ma lang nhe nanh vuốt rỉ dịch độc đen ngòm, kẻ lại như quỷ điệp khổng lồ vỗ cánh liên hồi, gieo rắc phấn độc đỏ tía xuống mặt đất.

“Ma vật… Thâm Uyên Ma Vật lại tới!” Một đệ tử trẻ tuổi thất thanh kinh hãi. Gã lùi lại, vấp phải mảnh ngói vỡ ngã nhào ra đất, ánh mắt tuyệt vọng nhìn con ma lang đang nhe nanh vuốt vồ tới.
Chúng đệ tử còn lại, vốn vừa mới cảm ngộ được chút Hư Không Chi Lực dưới sự chỉ dẫn của Lạc Phong, nay hoàn toàn bị nỗi sợ hãi lấn át. Đôi chân họ run rẩy trên nền đất lạnh, luồng linh lực mỏng manh vừa ngưng tụ trong kinh mạch lập tức tán loạn. Họ nhìn nhau đầy tuyệt vọng. Gia tộc vừa trải qua đại nạn thanh trừng, hộ tộc trận pháp đã vỡ, lấy gì để chống lại làn sóng hủy diệt này?
Giữa lúc ý chí của tộc nhân Lạc thị sắp sửa sụp đổ, một tiếng rít xé gió vang lên từ đỉnh tháp canh đổ nát. Một bóng người gầy gò nhưng thẳng tắp như thần thương thiên cổ lướt xuống, đáp xuống ngay giữa bầy ma vật. Song Linh Phiến trong suốt sau vai Lạc Phong xòe rộng, mỗi chiếc dài hơn trượng, lấp lánh lam quang huyền ảo. Năng lượng lam xám từ Linh Phiến quét qua như cuồng phong, lập tức thổi bay phấn độc đỏ tía, che chở cho tộc nhân phía sau.

Lạc Phong đứng đó, tà y rách rưới bay phần phật trong luồng lốc xoáy của Hư Không Chi Lực. Gương mặt hắn trầm tĩnh như nước, không một chút gợn sóng trước bầy ma vật đang gầm rú xung quanh. Ánh mắt hắn quét qua những gương mặt tái mét của chúng đệ tử. Hắn hiểu nỗi sợ hãi của họ. Họ đã sống quá lâu dưới bóng tối của Phệ Linh Cổ Chú, đã quen cúi đầu cam chịu số phận phế vật. Nhưng hôm nay, hắn không muốn họ tiếp tục hèn nhát. Sự quật khởi của một gia tộc không thể chỉ dựa vào một mình hắn, mà phải đúc rèn từ ý chí sắt đá của toàn thể tộc nhân.
Lạc Phong hít sâu một hơi, thanh âm không cần linh lực khuếch đại nhưng trầm hùng vang vọng, ghim chặt vào tâm can mỗi người:
“Lạc thị ta đã chịu đựng bóng tối và sự khinh miệt quá lâu rồi. Hôm nay, ngoại địch muốn nghiền nát gia viên, biến chúng ta thành tro bụi. Ta hỏi các ngươi, các ngươi muốn tiếp tục quỳ gối chờ chết trong nhục nhã, hay muốn cùng ta đứng thẳng lên, bẻ gãy răng vuốt của lũ nghiệt súc này?”
Lời nói của Lạc Phong như sấm đánh ngang tai, đánh thức ý chí đang đóng băng của chúng đệ tử. Lạc Vân, một đệ tử trẻ tuổi của Lạc thị, cảm thấy một luồng nhiệt huyết dâng trào nơi lồng ngực. Nhìn tấm lưng kiên định của Lạc Phong, nhìn luồng lam quang rực rỡ đang che chở gia tộc, nỗi sợ hãi trong lòng gã bỗng chốc hóa thành nộ hỏa ngút trời.
“Sợ cái gì chứ! Chúng ta là người Lạc thị!” Lạc Vân gầm lên một tiếng, rút mạnh trọng kiếm sau lưng, tiếng kim loại ngân vang sắc lạnh. Gã tiến lên một bước, đứng ngay sau Lạc Phong, lớn tiếng hô: “Nguyện đi theo Thiếu chủ! Chiến đấu đến giọt máu cuối cùng!”
Lạc Vũ, một đệ tử khác bên cạnh, thấy Lạc Vân bước lên cũng cắn chặt răng, nắm chặt trường thương tiến lên: “Ta cũng nguyện đi theo Thiếu chủ! Quyết không làm kẻ hèn nhát!”
“Nguyện đi theo Thiếu chủ!”
“Nguyện đi theo Thiếu chủ!”
Tiếng hô ban đầu còn thưa thớt, nhưng nhanh chóng lan rộng như lửa thảo nguyên gặp gió lớn. Hàng chục, rồi hàng trăm đệ tử Lạc thị đồng loạt rút binh khí, đấu chí bùng lên hừng hực, xua tan hàn khí bao trùm phế tích.
Lạc Phong khẽ gật đầu, khóe môi thoáng hiện nụ cười nhạt. Hắn không nói nhảm, lập tức ngồi xếp bằng ngay tại trận nhãn trung tâm. Tiên Cốt tinh hạch lam xám trong đan điền xoay chuyển kịch liệt, tỏa ra luồng nhiệt lượng cuồn cuộn chảy tràn vào kinh mạch. Cổ giới trên ngón tay hắn khẽ rung động, phát ra vầng lam quang dịu nhẹ nhưng vô cùng cô đọng, bao phủ toàn thân.
Hắn vận chuyển *Hư Không Huyễn Đạo* đến cực hạn. Thay vì phóng thích lực lượng ra ngoài, Lạc Phong lại dẫn luồng năng lượng này thấm sâu vào lòng đất. Từ trận nhãn, hàng chân sợi tơ năng lượng màu lam xám mỏng như tơ nhện nhưng vô cùng dẻo dai đột ngột bắn ra, luồn lách qua khe đá, chuẩn xác kết nối trực tiếp vào đan điền của từng đệ tử Lạc thị.

Chúng đệ tử chấn động toàn thân. Luồng Hư Không Chi Lực mỏng manh, hỗn loạn mà họ vừa cảm ngộ được mấy ngày qua, nay dưới sự dẫn dắt của tơ năng lượng bỗng trở nên ngoan ngoãn, quy củ. Sức mạnh của họ không còn đơn lẻ, mà được liên kết, khuếch đại thông qua Tiên Cốt tinh hạch của Lạc Phong, hòa quyện thành một mạng lưới năng lượng khổng lồ cuồn cuộn như triều dâng.
“Đây… đây là sức mạnh của chúng ta sao?” Lạc Vân kinh ngạc nhìn bàn tay, nơi Hư Không Chi Lực lam xám đang cuộn trào rực rỡ, bao bọc lưỡi kiếm thành một lớp phong mang sắc bén.
Làn sóng ma vật đầu tiên gầm rú lao tới. Lạc Vân không còn chút sợ hãi, gã đi đầu tiên phong, hét lớn một tiếng rồi vung mạnh trọng kiếm. Một kiếm bọc lam quang rực rỡ mang theo đặc tính ăn mòn bá đạo xé rách không khí, dễ dàng chém đôi con ma lang đi đầu. Máu đen phun tung tóe nhưng lập tức bị năng lượng lam xám ăn mòn, hóa thành làn khói đen tiêu tán.
Phía sau, Lạc Vũ chỉ huy nhóm phòng ngự. Gã cùng hàng chục đệ tử đồng loạt cắm binh khí xuống đất, vận chuyển Hư Không Chi Lực theo nhịp dẫn dắt của Lạc Phong. Một bức tường trọng lực màu lam xám khổng lồ đột ngột dựng lên, chặn đứng đà lao điên cuồng của lũ quái vật. Những con quỷ điệp lao vào bức tường trọng lực liền bị áp lực khủng khiếp ép chặt xuống đất, xương cốt vỡ vụn phát ra tiếng kêu ghê rợn.
Sự đồng lòng của cả gia tộc dưới sự điều phối thần kỳ của Lạc Phong đã tạo nên một phòng tuyến kiên cố chưa từng có. Lũ ma vật dù đông đảo cũng không thể tiến thêm nửa bước.
Thế nhưng dị biến lại sinh. Từ sâu trong khe nứt hư không lớn nhất trên bầu trời, một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên làm rung chuyển cả núi non xa xôi. Một cánh tay khổng lồ đen kịt, phủ đầy lông lá cứng như thép và rỉ ra dòng máu độc đỏ tía đột ngột thò ra, bám chặt lấy mép khe nứt.

Đó là Ma Vực Cự Viên, ma vật cấp tướng của Vực Thẳm Cổ Xưa, thân cao hơn mười trượng. Nó dùng man lực xé rộng khe nứt rồi ầm ầm đáp xuống sân chính, chấn động như sấm nổ, khiến mặt đất nứt toác thành những rãnh sâu hoắm.
Cự Viên rống lên giận dữ, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nóng khóa chặt Lạc Phong đang ngồi xếp bằng ở trung tâm. Nó vung nắm đấm khổng lồ quấn quanh kịch độc màu tím đen, nện thẳng xuống bức tường trọng lực của nhóm Lạc Vũ.
“Ầm!”
Tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Uy lực từ cú nện của Cự Viên quá lớn khiến bức tường trọng lực xuất hiện vô số vết rạn nứt. Luồng dư chấn khủng khiếp truyền qua tơ năng lượng, dội ngược trở lại đan điền Lạc Phong.
Lạc Phong lồng ngực thắt lại, một ngụm nghịch huyết trào lên cổ họng nhưng bị hắn cưỡng ép nuốt xuống. Vết thương cũ nơi lòng bàn tay phải vốn vừa khép miệng, dưới áp lực bạo động đột ngột nứt toác, máu tươi nhuộm đỏ cổ giới. Cổ giới lập tức rung lên bần bật, phát ra lam quang chớp tắt liên tục như cảnh báo nguy cơ.
Mạng lưới liên kết năng lượng của gia tộc bắt đầu chao đảo. Chúng đệ tử sắc mặt trắng bệch, nhiều kẻ không chịu nổi uy áp của Cự Viên mà quỵ gối thổ huyết.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, khi Ma Vực Cự Viên chuẩn bị giơ nắm đấm thứ hai hòng nghiền nát phòng tuyến Lạc thị, một tiếng sáo thanh tao, u uẩn đột ngột vang lên từ phía rừng thưa. Tiếng sáo không hề bị lấn át bởi tiếng gầm rú của ma vật, ngược lại vô cùng thanh thoát, tựa như thanh tuyền chảy qua sa mạc, xoa dịu tâm trí hoảng loạn của chúng tộc nhân.
Lam Yên bước ra từ màn sương nhạt, bạch y phiêu dật tựa trích tiên. Dù sắc mặt nàng vẫn còn vương chút nhợt nhạt do Linh Tê Lực tổn hao nghiêm trọng từ trước, nhưng ánh mắt xám tro lại vô cùng kiên định. Nàng đặt ngọc địch lên môi, mười ngón tay thanh mảnh lướt nhanh, giải phóng từng luồng *Linh Tê Lực* màu lam nhạt bao phủ chiến trường.
Thông qua sáo âm, Lam Yên dùng thiên phú Linh Tê bẩm sinh giao cảm với cấu trúc không gian xung quanh Cự Viên. Nàng nhanh chóng phát hiện ra tử huyệt là những vết rách không gian chưa khép hẳn trên thân thể khổng lồ của nó. Sáo âm đột ngột chuyển tông cao vút, đồng thời thanh âm thanh lãnh của nàng truyền thẳng vào thức hải Lạc Phong:
“Kẻ kế thừa! Đừng đối đầu trực diện với man lực của nó! Hãy nhìn vào khớp vai trái và đỉnh đầu, nơi đó có hai vết rạn không gian chưa khép hẳn, chính là tử huyệt!”
Cùng lúc đó, một bóng dáng mảnh mai khác cũng lướt nhanh đến bên cạnh Lạc Phong. Mộ Dung Tuyết dù linh lực chưa hoàn toàn hồi phục sau khi bị Phệ Linh Cổ Chú tàn phá, nhưng gương mặt không còn vẻ yếu ớt, mà ngập tràn sự kiên cường quyết tuyệt.
Nàng không hề do dự, cắn rách ngón tay trỏ, máu tươi rỉ ra. Mộ Dung Tuyết quỳ một gối xuống đất, dùng ngón tay đẫm máu nhanh chóng vẽ phù văn cổ xưa trên nền đá rạn nứt trước mặt Lạc Phong. Huyết mạch thủ hộ của Mộ Dung gia trong cơ thể nàng đột ngột bùng cháy, cộng hưởng kỳ diệu với tàn tích cổ xưa dưới lòng đất Lạc thị.
Một kết giới phòng ngự màu lam nhạt vững chãi đột ngột bùng lên từ huyết trận, bao bọc Lạc Phong và chúng đệ tử đang kiệt sức phía sau, chặn đứng luồng hắc khí tanh tưởi đang tràn xuống từ Cự Viên.
Mộ Dung Tuyết quay đầu nhìn Lạc Phong, ánh mắt trong veo tràn đầy niềm tin tưởng tuyệt đối:
“Lạc huynh, có ta và mọi người bảo hộ trận địa, huynh hãy yên tâm chiến đấu!”
Sự tiếp viện kịp thời của Lam Yên và Mộ Dung Tuyết như một liều linh dược, thổi bùng ngọn lửa hy vọng trong lòng tộc nhân Lạc thị. Họ nhìn thấy hai vị ngoại nhân, một là truyền nhân cổ phái danh tiếng, một là đại tiểu thư của minh ước thế gia, đều sẵn sàng đổ máu bảo vệ Lạc thị, thì bản thân họ mang dòng máu Lạc gia, có lý do gì để thối lui?
“Bảo vệ Thiếu chủ! Bảo vệ gia tộc!” Lạc Vân gầm lên, dồn chút lực lượng cuối cùng vào trọng kiếm, cùng chúng đệ tử chống đỡ kết giới.
Lạc Phong cảm nhận được luồng năng lượng ấm áp từ kết giới của Mộ Dung Tuyết xoa dịu kinh mạch đau nhức. Lời chỉ điểm của Lam Yên vẫn vang vọng bên tai. Hắn từ từ đứng dậy từ trận nhãn, đôi Linh Phiến sau lưng vỗ mạnh.
“Vút!”
Thân hình hắn hóa thành một đạo độn quang lam xám lao vút lên không trung, xé toạc màn sương đen dày đặc. Lạc Phong tập trung toàn bộ ý niệm vào Tiên Cốt tinh hạch, vận hành đặc tính ăn mòn đã dung hợp vào Hư Không Chi Lực. Luồng năng lượng xám tro huyền ảo cuộn trào quanh quyền đầu, ngưng tụ thành một quyền kình khổng lồ rực cháy hắc lôi và lam quang chói mắt.
Ma Vực Cự Viên thấy Lạc Phong lao lên liền gầm rú điên cuồng, giơ bàn tay khổng lồ định chộp lấy hắn. Nhưng tốc độ của Lạc Phong dưới sự hỗ trợ của Linh Phiến đã đạt đến cực hạn, dễ dàng lách qua kẽ tay nó trong gang tấc.
“Chết đi!”
Lạc Phong quát lạnh, tung ra một quyền quyết định — *Hư Không Thôn Phệ*. Quyền kình khổng lồ mang theo đặc tính ăn mòn cực đoan nện thẳng vào khớp vai trái của Cự Viên, rồi quét qua đỉnh đầu nó, chuẩn xác đánh trúng hai vị trí tử huyệt mà Lam Yên đã chỉ ra.
“Rầm! Rắc rắc!”
Năng lượng ăn mòn lam xám lập tức xâm nhập vào cơ thể quái vật, phân rã toàn bộ ma khí cùng sinh mệnh lực của nó từ bên trong. Ma Vực Cự Viên rống lên thảm thiết, thân hình khổng lồ mười trượng bắt đầu rạn nứt, tỏa ra luồng sáng lam xám chói mắt rồi vỡ vụn thành tro bụi đen kịt, tiêu tán hoàn toàn vào hư không.
Đàn ma vật cấp thấp bên dưới thấy thủ lĩnh bị tiêu diệt dễ dàng như vậy liền hoảng loạn tột độ. Chúng gầm rú, tranh nhau dẫm đạp, điên cuồng tháo chạy ngược về phía khe nứt hư không trên bầu trời.
Lạc Phong lơ lửng giữa không trung, ánh mắt lạnh lùng nhìn theo lũ ma vật đang rút lui. Hắn không đuổi theo, mà từ từ đưa tay phải hướng về phía khe nứt hư không khổng lồ đang rỉ hắc khí kia, đột ngột bóp mạnh.
“Rắc!”
Một tiếng động giòn giã vang lên, khe nứt hư không khổng lồ dưới sức mạnh khống chế của Hư Không Chi Lực liền bị cưỡng ép khép lại hoàn toàn, hóa thành những hạt sáng lam xám rồi tiêu tán, trả lại sự thanh bình cho bầu trời Lạc thị.
Lạc Phong từ từ đáp xuống đất, đôi Linh Phiến sau lưng thu lại, ẩn vào xương bả vai. Thân hình hắn khẽ loạng choạng do tiêu hao quá nhiều linh lực, nhưng vẫn đứng vững vàng, tấm lưng thẳng tắp như thương.
Phế tích Lạc thị hoàn toàn im lặng trong giây lát, chỉ có tiếng gió thổi qua những đống đổ nát. Rồi đột nhiên, tiếng reo hò vang dội như sấm nổ bùng phát từ phía chúng đệ tử:
“Thiếu chủ vạn tuế!”
“Lạc thị quật khởi!”
Trưởng lão Lạc Minh dẫn đầu toàn thể tộc nhân quỳ sụp xuống trước mặt Lạc Phong, lệ nóng lăn dài trên gương mặt già nua đầy nếp nhăn. Đó không chỉ là sự cảm kích ơn cứu mạng, mà còn là niềm tự hào, niềm tin kiên định vào một kỷ nguyên mới của gia tộc đã thực sự bắt đầu.
Lạc Phong bước đến bên cạnh Mộ Dung Tuyết, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mảnh mai còn vương vệt máu khô của nàng. Hắn quay đầu, khẽ gật đầu cảm tạ Lam Yên đang đứng cách đó không xa.
Thần hi rực rỡ lúc này đã hoàn toàn xua tan mây mù, rải những luồng kim quang ấm áp xuống phế tích Lạc thị. Ánh sáng chiếu rọi lên những gương mặt rạng rỡ, đồng lòng của toàn thể tộc nhân, minh chứng cho pháo đài vững chắc đầu tiên của Hư Không Chi Chủ đã được thiết lập, sẵn sàng cùng hắn bước vào cuộc chiến vĩ đại định hình lại càn khôn.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: