Hư Không Huyễn ĐạoChương 69: Trận Chiến Ác Liệt
Ánh tà dương nhuộm đỏ một nửa bầu trời Lạc thị, đổ vàng lên những đống đổ nát còn vương vãi, nơi từng là tường thành kiên cố nay chỉ còn là những khối đá vụn chồng chất. Tộc nhân Lạc thị, tuy mệt mỏi sau một ngày dài dọn dẹp và tái thiết, nhưng ánh mắt họ lại ánh lên niềm hy vọng bừng cháy. Tiếng cười nói, tiếng cuốc xẻng va chạm vào đá, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua những cây cổ thụ cháy xém, tạo nên một khúc ca hồi sinh.
Trên đỉnh tháp canh đổ nát còn sót lại, Mộ Dung Tuyết khẽ tựa đầu vào vai Lạc Phong, mái tóc đen dài mềm mại lướt nhẹ qua cổ hắn. Nàng mỉm cười nhẹ nhõm, đôi mắt trong veo phản chiếu sắc hoàng hôn ấm áp. “Lạc huynh,” nàng thì thầm, giọng nói như tiếng suối reo, “chẳng mấy chốc Lạc thị sẽ lại rực rỡ hơn xưa. Một tương lai tươi sáng đang chờ đợi chúng ta.” Lạc Phong siết nhẹ bàn tay nàng, cảm nhận sự ấm áp và tin tưởng nơi đầu ngón tay. Ánh mắt hắn kiên định, nhìn về phía xa xăm, nơi chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Một cảm giác bình yên lạ thường len lỏi trong lòng hắn, nhưng đồng thời, một nỗi bất an vô hình cũng đang dần dâng lên.
Bất chợt, Lam Yên đột ngột biến sắc. Đôi mắt xám tro ảm đạm của nàng mở lớn, đồng tử co rút, như bị một lực vô hình bóp nghẹt. Linh Tê Lực trong kinh mạch nàng gào thét báo động dữ dội, như hàng ngàn mũi kim châm vào thức hải. Nàng ôm ngực, một tiếng “khụ” nghẹn lại trong cổ họng, rồi một ngụm máu tươi trào ra khóe môi, nhuộm đỏ vạt áo bạch y trắng tinh. “Kẻ kế thừa… Nguy hiểm… Nguy hiểm khôn cùng!” Nàng thốt lên từng tiếng đứt quãng, cánh tay run rẩy chỉ thẳng lên bầu trời đang chuyển màu đỏ sẫm.

Như một vết thương khổng lồ đột ngột bị xé toạc, bầu trời hoàng hôn phía trên Lạc thị bất ngờ rạn nứt. Một khe nứt không gian đen kịt như vực sâu vô tận, từ từ mở rộng, tuôn ra những luồng hắc khí tanh tưởi, đặc quánh đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Một áp lực kinh hoàng, nặng nề như hàng ngàn ngọn núi đè xuống, quét qua toàn bộ Lạc thị, khiến không khí trở nên đặc quánh và khó thở. Những tộc nhân đang reo hò vui mừng bỗng chốc im bặt, ánh mắt ngập tràn sợ hãi và tuyệt vọng.
Từ vết nứt đen kịt đó, một thân ảnh cao lớn, khoác hắc bào, với đôi mắt đỏ rực như máu và khí tức tà ác thấu xương, từ từ bước ra. Hắn không phải Hắc La hay Thám Ảnh, mà là một kẻ hoàn toàn khác, một tồn tại mạnh mẽ hơn gấp bội. Hắn chính là **U Minh Tôn Giả**, một kẻ được Thiên Tôn Vô Cực đích thân phái xuống, mang theo ý chí hủy diệt và sát phạt.

“Ha ha ha…” Tiếng cười khẩy lạnh lẽo của U Minh Tôn Giả vang vọng khắp không trung, mang theo sự khinh miệt tột độ. “Quả nhiên là một lũ kiến hôi, lại còn dám mơ tưởng xây dựng lại phế tích này sao? Và ngươi, kẻ kế thừa ti tiện, Hư Không Chi Chủ giả tạo, lại dám chống đối Thiên Tôn đại nhân sao?” Hắn hạ giọng, đôi mắt đỏ rực khóa chặt Lạc Phong, sát ý cuồn cuộn như sóng thần. “Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình. Ta sẽ nghiền nát ngươi, cùng với cái hy vọng hão huyền của lũ phàm nhân bẩn thỉu này!”
Uy áp của U Minh Tôn Giả quá kinh khủng. Tộc nhân Lạc thị đang hân hoan bỗng chốc hoảng loạn tột độ, có người quỳ sụp xuống, có người ôm đầu gào thét, sự sợ hãi lan truyền như dịch bệnh. Những tia hy vọng vừa nhen nhóm lại bị dập tắt không thương tiếc.
Lạc Phong đứng chắn trước Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, ánh mắt lạnh lẽo như băng. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ bùng cháy trong lòng, không phải vì bị sỉ nhục, mà vì sự tàn nhẫn và coi thường sinh mệnh của kẻ này. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn cuộn trào kịch liệt, tỏa ra luồng lam quang xám tro. Song Linh Phiến trong suốt, lấp lánh lam quang huyền ảo hiện rõ trên xương bả vai, sẵn sàng bùng nổ sức mạnh. Hắn không thể để Lạc thị bị tổn hại thêm. Đây là pháo đài đầu tiên của hắn, là nơi hắn đã thề sẽ bảo vệ.
“Ngươi muốn chiến?” Lạc Phong gằn giọng, thanh âm vang vọng khắp không trung, xé tan sự sợ hãi của tộc nhân Lạc thị. “Vậy thì ta sẽ cho ngươi toại nguyện! Nhưng không phải ở đây!”
Lạc Phong không chút do dự, đôi Linh Phiến sau lưng đột ngột vỗ mạnh. Thân hình hắn hóa thành một vệt sáng lam xám, với tốc độ kinh người lao thẳng về phía U Minh Tôn Giả. Hắn muốn dẫn dụ kẻ thù ra khỏi phạm vi Lạc thị, tránh cho gia tộc phải chịu thêm bất kỳ tổn thất nào. U Minh Tôn Giả cười khẩy, ánh mắt đỏ rực lóe lên vẻ khinh thường. “Tự tìm đường chết sao? Tốt lắm!” Hắn cũng hóa thành một luồng hắc khí, lao theo Lạc Phong, cuốn theo luồng sát khí và ý chí hủy diệt.

Hai đạo quang ảnh, một lam xám, một đen kịt, xé toạc màn đêm đang buông xuống, lao vút lên không trung, hướng thẳng về phía một Thiên Phù Sơn hoang vắng nằm cách Lạc thị hàng trăm dặm. Mộ Dung Tuyết và Lam Yên dõi theo bóng dáng Lạc Phong, ánh mắt tràn đầy lo lắng nhưng cũng ẩn chứa niềm tin kiên định.
***
Không trung phía trên Thiên Phù Sơn hoang vắng, gió hú rít gào, những tảng đá khổng lồ lơ lửng trôi dạt như những con thuyền ma quái. Khí tức ma mị từ U Minh Tôn Giả hòa lẫn với Hư Không Chi Lực nguyên thủy của Lạc Phong, tạo nên một trường năng lượng hỗn loạn, đầy áp lực.
U Minh Tôn Giả dừng lại giữa không trung, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái khóa chặt Lạc Phong. “Hư Không Chi Chủ giả tạo, để ta xem ngươi có bản lĩnh gì!” Hắn vung tay, một làn sóng hắc khí cuồn cuộn lan tỏa, biến không gian xung quanh thành một U Minh Huyễn Cảnh. Vô số ảo ảnh kinh hoàng hiện ra: tiếng khóc than của những tộc nhân Lạc thị bị tàn sát, hình ảnh mẹ Lạc Phong tan biến trong hư không, những lời sỉ nhục, khinh miệt từ thuở ấu thơ… Tất cả âm thanh, hình ảnh đau khổ nhất trong tâm trí Lạc Phong đều bị U Minh Tôn Giả khuếch đại, cố gắng đánh tan ý chí của hắn. Cùng lúc đó, từ U Minh Huyễn Cảnh, vô số sợi U Minh Tỏa Liên đen kịt, mang theo lực ăn mòn linh hồn đáng sợ, như những con rắn độc lao thẳng về phía Lạc Phong, cố gắng trói buộc hắn.
Lạc Phong đứng bất động giữa trùng trùng ảo ảnh. Tiếng gào thét của những ký ức đau khổ vang vọng trong tâm trí hắn, cố gắng nhấn chìm hắn vào vực sâu tuyệt vọng. Nhưng thần niệm hắn vững như bàn thạch, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền xoay tròn kịch liệt, tỏa ra lam quang xám tro trấn áp mọi ảo ảnh. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận bản chất của U Minh Huyễn Cảnh. “Ảo ảnh… cũng là năng lượng!” Hắn thầm nghĩ.
Hắn vận dụng Hư Không Chi Lực với phẩm chất “chuyển hóa”, không chống lại mà chủ động hấp thụ những ảo ảnh và âm thanh mê hoặc đó. U Minh Huyễn Cảnh không thể làm tổn thương hắn, ngược lại, nó còn biến thành năng lượng tinh khiết, củng cố Hư Không Chi Lực trong kinh mạch hắn, khiến hắn mạnh mẽ hơn. Ảo ảnh tan rã, để lộ ra ánh mắt kinh ngạc của U Minh Tôn Giả.
“Ngươi… Ngươi dám hấp thụ U Minh Huyễn Cảnh của ta?” U Minh Tôn Giả gầm lên, không thể tin vào mắt mình.
Cùng lúc đó, những sợi U Minh Tỏa Liên đã lao đến, chuẩn bị trói chặt Lạc Phong. Song Linh Phiến sau lưng Lạc Phong đột ngột vỗ mạnh. Thân hình hắn hóa thành một vệt sáng lam xám, di chuyển với tốc độ cực hạn, né tránh từng sợi xích đen kịt trong gang tấc. Hắn giơ tay, luồng Hư Không Chi Lực mang “phẩm chất ăn mòn” bùng nổ, gặm nhấm và phá hủy các sợi xích ngay khi chúng vừa chạm vào trường lực bảo hộ của hắn. Các sợi xích kêu ken két rồi tan biến vào hư không như những làn khói mỏng.
Từ xa, Mộ Dung Tuyết đứng trên đỉnh tháp canh, vận dụng linh lực còn lại để thiết lập một kết giới phòng ngự yếu ớt, cố gắng bảo vệ Lạc thị khỏi những dư chấn của trận chiến trên cao. Nàng nhắm mắt, truyền âm cảnh báo Lạc Phong: “Lạc huynh, cẩn thận! Hắn có một luồng khí tức ẩn giấu, rất âm hiểm, dường như đang chuẩn bị đòn tấn công từ phía sau!”
Lam Yên, dù vẫn còn yếu ớt, cũng cố gắng đứng vững. Nàng đưa sáo ngọc lên môi, thổi ra một khúc nhạc thanh tao. Âm luật thanh tẩy lan tỏa khắp không trung, làm suy yếu ảo ảnh và ảnh hưởng của U Minh Tôn Giả lên Lạc Phong, giúp hắn lấy lại sự tập trung cao độ nhất. “Kẻ kế thừa, hắn có một ấn ký ma khí cổ xưa, rất nguy hiểm! Đừng để nó chạm vào ngươi!”
U Minh Tôn Giả tức giận gầm lên. “Ngươi, tiểu tử, và cả lũ tiện nhân này! Dám phá hỏng kế hoạch của ta!” Hắn không ngờ Lạc Phong lại khó đối phó đến vậy, và còn có đồng minh hỗ trợ. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh, đôi mắt đỏ rực lóe lên tia tàn bạo. “Vậy thì nếm thử đòn sát thủ của ta đây!”
Hắn chắp tay niệm chú, một ấn ký đen kịt, lớn bằng bàn tay, được tạo thành từ ma khí cổ xưa và ý chí hủy diệt, từ từ ngưng tụ trên lòng bàn tay hắn. Ấn ký này phát ra một luồng khí tức lạnh lẽo, mang theo năng lượng “phệ hồn” đáng sợ. “U Minh Phệ Hồn Ấn!” Hắn quát lớn, ấn ký lao thẳng vào trán Lạc Phong, nhắm thẳng vào linh hồn hắn.
“Rầm!”
Lạc Phong cố gắng né tránh, nhưng tốc độ của U Minh Phệ Hồn Ấn quá nhanh, và hắn đã tiêu hao quá nhiều linh lực để đối phó với những đòn tấn công trước đó. Ấn ký đánh trúng trán hắn, một cơn đau nhói xé toạc linh hồn, khiến tinh thần lực của Lạc Phong dao động dữ dội. Hắn lảo đảo giữa không trung, một ngụm máu tươi trào ra từ khóe môi. Vết thương cũ ở lòng bàn tay phải lại nứt toác, rỉ ra những giọt máu nóng hổi. Cơ thể hắn như muốn tan rã, nhưng ý chí của Lạc Phong không hề suy giảm. Ánh mắt hắn càng thêm kiên định, ánh lên vẻ quật cường.
Hắn cảm nhận được bản chất của U Minh Phệ Hồn Ấn. Nó không chỉ là ăn mòn, mà còn là “hút cạn” sinh mệnh và linh hồn, giống hệt “Lời Nguyền Hút Linh” mà hắn đã từng chuyển hóa. “Hút cạn ư?” Lạc Phong thầm nghĩ, một ý niệm điên rồ chợt lóe lên trong tâm trí hắn.
***
Lạc Phong cười lạnh, máu từ vết thương trên tay hắn nhỏ xuống, hòa vào Hư Không Chi Lực đang cuộn trào quanh người hắn. Hắn không chống lại U Minh Phệ Hồn Ấn nữa, mà chủ động hấp thụ nó vào Tiên Cốt tinh hạch của mình.
U Minh Tôn Giả ngẩn người, không hiểu Lạc Phong đang làm gì. “Ngươi điên rồi sao? Dám hấp thụ Phệ Hồn Ấn của ta? Ngươi sẽ bị chính nó nuốt chửng linh hồn!”
Nhưng Lạc Phong không hề nao núng. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn xoay tròn kịch liệt, lam quang bùng nổ, phẩm chất ăn mòn và chuyển hóa của Hư Không Chi Lực được đẩy đến cực hạn. Hắn biến “hút cạn” thành “chuyển hóa” và “tái tạo”, hấp thụ hoàn toàn năng lượng của U Minh Phệ Hồn Ấn. Luồng ma khí cổ xưa cuồn cuộn xâm nhập vào cơ thể hắn, nhưng thay vì hủy diệt, chúng lại bị Tiên Cốt tinh hạch nghiền nát, thanh lọc và biến thành năng lượng tinh khiết, củng cố Hư Không Chi Lực của hắn. Vết sẹo trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong phát ra lam quang rực rỡ, như một dấu ấn của sự tái sinh.
“Ngươi muốn hút cạn? Vậy ta sẽ hút cạn cả ngươi!” Lạc Phong gằn giọng, thanh âm vang vọng khắp không trung, mang theo uy áp kinh thiên động địa.
Hắn tung ra một chiêu thức mới, một chiêu thức kết hợp giữa hủy diệt và kiến tạo, một chiêu thức được lĩnh ngộ từ bản chất của Hư Không Huyễn Đạo: **”Hư Không Tái Tạo – Vô Cực Phá Diệt!”**
Lạc Phong giơ tay lên cao, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền xoay tròn với tốc độ chóng mặt, giải phóng một luồng Hư Không Chi Lực khổng lồ, mang theo phẩm chất “tái tạo” mà Thiên Tôn Vô Cực chưa từng thấy. Một vòng xoáy lam xám khổng lồ xuất hiện giữa không trung, không ngừng xoay tròn, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Vòng xoáy này không chỉ mang theo lực hút và phẩm chất ăn mòn cực đoan, mà còn có khả năng chuyển hóa và kiến tạo.
U Minh Tôn Giả kinh hoàng tột độ. Hắn cảm nhận được bản thể và linh hồn mình đang bị một lực lượng vô hình kéo vào vòng xoáy, bị nghiền nát, chuyển hóa và tan biến hoàn toàn, không để lại bất kỳ dấu vết nào. “Không thể nào! Đây là Hư Không Chi Lực gì… Aaaahhh!” Hắn gào thét trong tuyệt vọng, thân thể cao lớn bị vòng xoáy lam xám nuốt chửng, chỉ còn lại tiếng rít gào thảm thiết trước khi hoàn toàn im bặt.
Tại một pháp trận theo dõi bí mật xa xôi, Hắc La và Thám Ảnh đang quỳ rạp, run rẩy bần bật. Pháp trận này được Thiên Tôn Vô Cực bí mật phục hồi hoặc là một pháp trận dự phòng, nhưng giờ đây nó đang rung chuyển dữ dội, hình ảnh U Minh Tôn Giả bị nuốt chửng hiện rõ mồn một. Sắc mặt chúng tái mét, đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sự kinh hoàng và tuyệt vọng. “U Minh Tôn Giả… bị tiêu diệt rồi? Bị hắn… nuốt chửng rồi sao?” Thám Ảnh lắp bắp, giọng nói run rẩy không thành tiếng.
Hắc La gầm lên một tiếng, kích hoạt mật phù truyền tin khẩn cấp, gào thét vào đó: “Thiên Tôn đại nhân! Kẻ kế thừa đã hoàn toàn làm chủ Hư Không Huyễn Đạo! Hắn đã tiêu diệt U Minh Tôn Giả bằng một chiêu thức có khả năng tái tạo! Hắn… hắn là mối đe dọa không thể kiểm soát! Xin ngài… xin ngài đích thân giáng lâm!”
Trong một chiều không gian khác, vô tận và u tối, Thiên Tôn Vô Cực đang ngồi trên ngai vàng Hư Không. Đôi mắt hắn đột nhiên mở ra, ánh mắt lạnh lẽo và phẫn nộ tột cùng. Hắn cảm nhận được sự tan biến của U Minh Tôn Giả, và sự bùng nổ của một luồng Hư Không Chi Lực mang phẩm chất “tái tạo” mà hắn chưa từng thấy, một thứ nằm ngoài mọi tính toán của hắn. “Kẻ kế thừa… Ngươi đã vượt quá giới hạn cho phép.” Giọng nói trầm thấp của hắn vang vọng khắp Hư Không, mang theo ý chí hủy diệt và sát phạt vô biên.
Lạc Phong kiệt sức lảo đảo, thân thể hắn như bị rút cạn toàn bộ linh lực, nhưng hắn vẫn đứng vững. Mộ Dung Tuyết và Lam Yên kịp thời lao đến đỡ lấy hắn. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi Thiên Tôn Vô Cực đang ngự trị, ánh mắt tràn đầy quyết tâm và thách thức. Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định: “Thiên Tôn Vô Cực, trò chơi này, ta sẽ kết thúc.”

***
Bình minh ló dạng, ánh sáng vàng rực rỡ chiếu rọi xuống Lạc thị, xua đi màn đêm u tối và những tàn dư của trận chiến. Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên trở về Lạc thị, thân hình Lạc Phong tuy kiệt sức nhưng vẫn đứng thẳng, ánh mắt kiên định.
Tộc nhân Lạc thị, sau một đêm kinh hoàng, giờ đây lại reo hò vang dội, mừng rỡ chào đón “Thiếu chủ” trở về. Họ đã chứng kiến toàn bộ trận chiến kinh thiên động địa, chứng kiến Lạc Phong một mình đối đầu với kẻ thù mạnh mẽ, và giành chiến thắng áp đảo. Trưởng lão Lạc Minh dẫn đầu toàn thể tộc nhân, ánh mắt tràn đầy tự hào và kính phục, quỳ sụp xuống trước mặt Lạc Phong.
Lạc Phong mỉm cười nhẹ nhõm, trấn an mọi người. Hắn đã kiệt sức, nhưng ý chí của hắn lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Lam Yên nhìn Lạc Phong với sự kính nể sâu sắc. Nàng nhận ra hắn không chỉ là kẻ kế thừa, mà đã thực sự trở thành Hư Không Chi Chủ, mang theo khả năng tái tạo trật tự vũ trụ. Linh Tê Lực của nàng, vốn bị tổn hao nghiêm trọng, cũng được Lạc Phong vô tình thanh lọc và tăng cường, giúp nàng dần hồi phục.
Mộ Dung Tuyết chăm sóc Lạc Phong, nắm chặt tay hắn, niềm tin vào hắn càng sâu sắc hơn. Nàng biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng chỉ cần có Lạc Phong, nàng sẽ không bao giờ lùi bước.
Lạc Phong nội thị bản thân, cảm nhận Tiên Cốt tinh hạch vững chắc hơn bao giờ hết, phẩm chất “tái tạo” đã hoàn toàn dung hợp vào Hư Không Huyễn Đạo, biến hắn thành một tồn tại có thể hủy diệt và kiến tạo. Vết sẹo trên tay hắn giờ đây phát ra lam quang dịu nhẹ, không còn rỉ máu, trở thành một dấu ấn vĩnh viễn của sức mạnh, minh chứng cho sự lột xác của hắn.
Lạc Phong tuyên bố trước toàn thể Lạc thị rằng họ đã chiến thắng một trận chiến, nhưng cuộc chiến lớn hơn với Thiên Tôn Vô Cực mới chỉ bắt đầu. Hắn thề sẽ bảo vệ Lạc thị, Mộ Dung Tuyết, Lam Yên và tất cả những người hắn yêu thương, đồng thời Hàn Gắn Bầu Trời và tái tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho vũ trụ này.
Lạc Phong đứng trên bục đá, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang rạng rỡ. Đôi Linh Phiến của hắn khẽ rung động sau lưng, như báo hiệu một hành trình mới, vĩ đại hơn đang chờ đợi. Hắn đã sẵn sàng.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: