Hư Không Huyễn ĐạoChương 83: Thế Giới Của Quái Vật
Bên trong Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng, Ám Liệt đứng vững vàng giữa dòng chảy hỗn loạn của không gian và thời gian, thân hình tựa ảo ảnh, bất động như tảng đá giữa cơn bão táp. Đôi mắt sâu thẳm dưới vành mũ áo choàng đen tuyền dõi theo bóng dáng Lạc Phong, kẻ đang vật lộn với áp lực Hư Không nguyên thủy cực đoan.

“Kẻ kế thừa này… quả nhiên không đơn giản.” Ám Liệt thầm nhủ, giọng nói vô thanh vang vọng trong tâm trí lạnh lẽo của hắn. Hắn nhớ lại khoảnh khắc Lạc Phong đã “thao túng” ngược Hư Không Mê Trận của mình, biến cái bẫy thành con đường riêng để lao thẳng vào Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng. Sự kinh ngạc hiếm hoi thoáng qua trong đáy mắt hắn. Thiên Tôn đại nhân đã dự liệu được sự “trưởng thành” của Lạc Phong, nhưng không thể ngờ, hắn lại có thể lĩnh ngộ phẩm chất “Thao Túng” nhanh đến vậy, và còn dùng nó để chống lại chính những kẻ gieo rắc nó.
“Mệnh lệnh là không được tổn hại hắn, mà phải dẫn dụ hắn đến Vực Thẳm Nguyên Thủy… nguyên vẹn.” Hắn lẩm bẩm, một nụ cười nhạt nhẽo, vô cảm nở trên môi. “Nhưng dẫn dụ không có nghĩa là không thể ‘thúc đẩy’… hoặc ‘kiểm tra’.” Ám Liệt khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua những mảnh vỡ thế giới đang trôi dạt, những dòng xoáy Tạp Khí Thiên Kiếp và Ma Khí cuồn cuộn. Hắn cảm nhận được sự “khao khát” đang trỗi dậy từ Tiên Cốt tinh hạch của Lạc Phong, một khao khát nguyên thủy, hung bạo, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ để lớn mạnh.
“Ngươi sẽ không làm Thiên Tôn thất vọng chứ, chìa khóa của bổn tôn?” Hắn thì thầm, rồi thân hình khẽ rung động, tan biến vào dòng xoáy Hư Không, chỉ để lại một luồng khí lạnh lẽo, vô hình.
***
Trong khi đó, Lạc Phong cảm thấy thân thể như bị hàng ngàn lưỡi dao không gian vô hình xé nát. Áp lực Hư Không nguyên thủy cực đoan đè nặng, khiến Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn rung động điên cuồng, tựa một ngôi sao sắp nổ tung. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải lại nứt ra, máu tươi rỉ xuống, hòa vào dòng xoáy năng lượng hỗn loạn, tạo ra tiếng xì xèo ăn mòn ghê rợn. Mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều gào thét vì đau đớn, nhưng ý chí của Lạc Phong không hề suy suyển.
Hắn cố gắng vận chuyển Hư Không Chi Lực, đôi Linh Phiến trong suốt nơi bả vai bùng sáng lam xám rực rỡ, kết thành trường lực bảo hộ xung quanh hắn. Nhưng áp lực nơi đây quá lớn, trường lực bị kéo căng đến cực hạn, liên tục xuất hiện các vết rạn nứt nhỏ, tựa một tấm khiên thủy tinh sắp vỡ. Qua những vết nứt, hắn nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn đến kinh hoàng.
Nơi đây không phải một thế giới, mà là một “nghĩa địa” khổng lồ của những gì đã từng tồn tại. Xung quanh hắn là vô số mảnh vỡ thế giới trôi nổi, từ những tảng đá khổng lồ mang dấu vết của Thiên Phù Sơn, đến những dòng Linh Hà đã khô cạn biến thành sương mù đen kịt, tất cả đều bị bao phủ bởi Tạp Khí Thiên Kiếp đặc quánh và Ma Khí nồng nặc. Những tàn tích của Thiên Cung cổ xưa, những cây cầu rồng bị xé vụn, những pho tượng Tiên nhân đã mục nát, tất cả đều trôi dạt vô định trong biển Hư Không vô tận. Không khí đặc quánh mùi tanh tưởi của ma khí và sự mục ruỗng của vạn vật, khiến phổi hắn như bị đốt cháy mỗi khi hít thở. Đây là sự hỗn loạn nguyên thủy, là bản chất của sự hủy diệt, nơi mà mọi trật tự đều bị phá vỡ.
Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong không chỉ chống cự lại sự ăn mòn của Tạp Khí, mà còn rung động mạnh mẽ, tựa như một kẻ “đói khát” đang tìm kiếm nguồn sống. Nó khao khát hấp thụ thứ năng lượng hỗn loạn này, biến nó thành một phần của chính mình.
Đúng lúc đó, viên ngọc bội Linh Tê của Lam Yên, bị hút vào cùng Lạc Phong, phát ra lam quang yếu ớt nhưng kiên định. Ánh sáng đó không chỉ chống lại sự ăn mòn của Tạp Khí đang cố gắng gặm nhấm Lạc Phong, mà còn như một sợi chỉ dẫn vô hình, kéo Lạc Phong về phía một “đảo” đá khổng lồ đang trôi nổi cách đó không xa.
Ám Liệt lại xuất hiện, thân hình hắn tựa một ảo ảnh, vững vàng giữa sự hỗn loạn. Hắn không tấn công, chỉ đứng đó quan sát Lạc Phong với ánh mắt lạnh lùng, bí ẩn, tựa một cái bóng theo sát, chờ đợi thời cơ. Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn khi nhìn thấy sự rung động của Tiên Cốt tinh hạch trong Lạc Phong, tựa như đã nhìn thấu được điều gì đó sâu xa.
***
Với một tiếng gầm nhẹ, Lạc Phong dồn hết sức lực còn lại, vận dụng Hư Không Chi Lực và đôi Linh Phiến, lao thẳng về phía “đảo” đá khổng lồ mà Lam Yên Linh Tê Ngọc đang chỉ dẫn. Hắn đáp xuống một vùng đất cằn cỗi, tối tăm. Nơi đây không có chút linh khí nào, chỉ có Ma Khí và Tạp Khí Thiên Kiếp nguyên thủy cuồn cuộn như sương mù, nặng nề đến nghẹt thở.
Cảnh quan thật sự là một ác mộng. Cây cối biến dạng thành những hình thù quái dị, khô héo và sắc nhọn như xương cốt của quái vật. Đá bị ăn mòn thành những nhũ thạch sắc nhọn, lởm chởm như răng nanh của một con thú khổng lồ. Một cảm giác mục ruỗng, cũ nát, và tuyệt vọng bao trùm lấy hắn, tựa như đây là nơi thời gian đã chết.
Tiếng gầm gừ ghê rợn vang lên từ bóng tối. Một con quái vật gớm ghiếc, thân hình phủ đầy vảy cứng đen kịt, đôi mắt đỏ ngầu, xuất hiện từ phía sau một tảng đá bị ăn mòn. Nó có hình dạng giống một con nhện khổng lồ, nhưng lại có những xúc tu sắc nhọn như lưỡi đao, được tạo thành từ Tạp Khí Thiên Kiếp đen đặc. Đây chính là Thâm Uyên Giả, một sinh vật biến chất bởi sự hỗn loạn nguyên thủy của Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng. Nó lao thẳng về phía Lạc Phong với tốc độ kinh hoàng, những xúc tu vung vẩy tạo ra tiếng xé gió rợn người.
Lạc Phong né tránh đòn tấn công đầu tiên một cách chật vật, cảm nhận Tạp Khí từ xúc tu của Thâm Uyên Giả có tính ăn mòn cực mạnh, chỉ cần chạm vào đã khiến không khí xung quanh xì xèo. Hắn vận dụng Hư Không Chi Lực, đặc biệt là phẩm chất “ăn mòn” vừa được lĩnh ngộ và tinh luyện, tạo ra một trường lực lam xám bao quanh mình. Trường lực này không chỉ đỡ đòn mà còn “gặm nhấm” xúc tu của quái vật, khiến chúng bị mục rữa và tan chảy thành hắc khí.
Tuy nhiên, trong lúc chiến đấu, tàn dư Tạp Khí từ xúc tu của Thâm Uyên Giả đã dính vào vết sẹo trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong, khiến nó rỉ máu nhiều hơn, cơn đau nhức lan tỏa khắp cánh tay. Hắn cảm thấy Hư Không Chi Lực trong cơ thể mình đang tiêu hao nhanh chóng. Nhưng kỳ lạ thay, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn lại rung động mạnh mẽ hơn, như thể đang “đói khát” muốn nuốt chửng thứ Tạp Khí này.

Với một tiếng gầm khẽ, Lạc Phong dồn nén Hư Không Chi Lực, tung ra một cú đấm Hư Không được cường hóa bởi phẩm chất “ăn mòn”, đánh trúng vào đầu con quái vật. “Phập!” Đầu của Thâm Uyên Giả vỡ vụn, thân thể nó bắt đầu tan rã thành hắc khí và Tạp Khí Thiên Kiếp, hòa vào không khí mục ruỗng.
Ám Liệt vẫn đứng từ xa, ánh mắt lạnh lùng nhưng có chút “đánh giá” khi Lạc Phong chiến đấu. Hắn không làm gì, chỉ như một vị giám khảo đang theo dõi một thí nghiệm, ánh mắt lóe lên tia tính toán phức tạp.
***
Sau khi tiêu diệt Thâm Uyên Giả, Lạc Phong kiệt sức. Hắn lảo đảo ngồi xuống một tảng đá bị ăn mòn, nhìn vào vết sẹo đang rỉ máu trên tay. Cơn đau vẫn còn đó, nhưng hắn cảm nhận được một sự thay đổi vi diệu đang diễn ra. Tiên Cốt tinh hạch của hắn không những không suy yếu mà còn trở nên vững chắc hơn, và một luồng năng lượng tinh khiết hơn đang được tạo ra từ sâu thẳm đan điền, dù chỉ là một lượng nhỏ.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận bản chất của môi trường xung quanh. Hắn nhận ra rằng, Tạp Khí Thiên Kiếp và Ma Khí ở đây, tuy cực đoan và hủy diệt, lại mang một phẩm chất “nguyên thủy” nhất, một sự hỗn loạn chưa bị “uốn nắn” hoàn toàn.
Lam Yên Linh Tê Ngọc trên tay hắn phát ra lam quang mạnh mẽ hơn, rung động liên hồi, như đang “khuyến khích” hắn. Dưới sự ảnh hưởng của Linh Tê Ngọc, Lạc Phong cảm nhận được cấu trúc “chân nguyên” của Tạp Khí, nhận ra nó không chỉ là hủy diệt mà còn là một dạng năng lượng “nguyên bản” có thể được “tái tạo”, biến đổi.
Một ý niệm táo bạo nảy ra trong đầu Lạc Phong. Hắn thử vận dụng phẩm chất “tái tạo” của Hư Không Huyễn Đạo. Hắn tập trung ý niệm, hít sâu, hấp thụ một luồng Tạp Khí Thiên Kiếp đậm đặc từ không khí xung quanh. Ban đầu, nó gây đau đớn dữ dội, như có hàng ngàn mũi kim đâm vào kinh mạch, cố gắng ăn mòn hắn từ bên trong. Nhưng Lạc Phong cắn chặt răng, dùng ý chí kiên cường để kiểm soát. Dưới sự “tái tạo” của Hư Không Huyễn Đạo, Tạp Khí dần biến thành một dòng Hư Không Chi Lực tinh khiết, dù chỉ là một lượng nhỏ, chảy vào Tiên Cốt tinh hạch.

Vết sẹo trên tay hắn ngừng rỉ máu, thậm chí còn có dấu hiệu se lại, lam quang từ Tiên Cốt tinh hạch phản chiếu lên vết sẹo, khiến nó trở nên mờ ảo hơn. Hắn cảm thấy Hư Không Chi Lực trong mình được bổ sung, tuy không nhiều nhưng đủ để hắn lấy lại một phần sức lực.

Lạc Phong đứng dậy, ánh mắt sáng rực. Hắn nhận ra “cơ duyên” lớn nhất ở đây không phải là bảo vật hay công pháp, mà là khả năng “làm chủ” Tạp Khí và Ma Khí nguyên thủy. Hắn có thể biến những thứ bị coi là hủy diệt thành nguồn sức mạnh của chính mình, một khả năng mà có lẽ ngay cả Thiên Tôn Vô Cực cũng không thể ngờ tới.
Hắn có linh cảm mạnh mẽ rằng thế giới tàn tích này là một phiên bản thu nhỏ của đại kế “Thế Giới Hồi Quy” của Thiên Tôn Vô Cực – một nơi mà Thiên Tôn muốn “tái tạo” vũ trụ bằng cách hủy diệt và biến chất tất cả. Lạc Phong quyết tâm sẽ dùng chính sức mạnh “tái tạo” này, không phải để hủy diệt, mà để kiến tạo, để chống lại hắn.
Ám Liệt khẽ di chuyển, thân hình hắn tựa một làn khói đen, dẫn đầu Lạc Phong về phía một khe nứt không gian lớn hơn, nơi Ma Khí và Tạp Khí cuồn cuộn dữ dội nhất, nhưng cũng ẩn chứa những rung động “nguyên thủy” mạnh mẽ nhất. Hắn vẫn im lặng, nhưng hành động của hắn rõ ràng là đang “dẫn đường” cho Lạc Phong.
***
Lạc Phong theo Ám Liệt, bước vào một khu vực càng thêm hỗn loạn. Không gian ở đây vặn vẹo đến mức mắt thường khó nhìn rõ, mọi thứ đều biến dạng và méo mó. Hắn phải liên tục dùng Hư Không Chi Lực để ổn định tầm nhìn và cơ thể, chống lại sự xé rách không gian liên tục.
Hắn đối mặt với nhiều loại quái vật Tạp Khí mạnh hơn, chúng có khả năng biến hình thành những ảo ảnh kinh hoàng, hấp thụ năng lượng và thậm chí là sao chép chiêu thức của hắn. Lạc Phong học cách dùng phẩm chất “thao túng” vừa lĩnh ngộ để khiến chúng tự va chạm, tự hủy diệt lẫn nhau, hoặc chuyển hóa năng lượng mà chúng hấp thụ để tự cường hóa bản thân. Mỗi trận chiến đều là một bài học sinh tử, giúp hắn tinh luyện Hư Không Huyễn Đạo đến mức hoàn mỹ hơn.
Cuối cùng, sau một hành trình dài và gian khổ, Lạc Phong đến một vực sâu không đáy, một “Hư Không Thâm Uyên” khổng lồ. Từ đó, những luồng Tạp Khí Thiên Kiếp và Ma Khí nguyên thủy cuồn cuộn bốc lên, mạnh đến mức có thể xé nát linh hồn của bất kỳ ai dám đến gần. Nơi đây là trung tâm của sự hỗn loạn, là trái tim của “Không Gian Tàn Tích”.
Dưới đáy vực, hắn cảm nhận một nguồn năng lượng khổng lồ đang ẩn chứa, một sự tĩnh lặng chết chóc nhưng cũng đầy sức sống nguyên thủy. Đó có thể là “Trái Tim Của Hư Không” mà Lam Yên từng nhắc đến, hoặc một thứ gì đó tương tự, một bản nguyên của sự tồn tại đang bị chôn vùi.
Lam Yên Linh Tê Ngọc trên tay Lạc Phong phát sáng rực rỡ chưa từng thấy, lam quang bùng nổ như một ngọn hải đăng trong bóng tối vô tận, như thể nó đang “giao cảm” với nguồn năng lượng dưới đáy vực, cố gắng vén màn bí mật.
Lạc Phong nhìn xuống Hư Không Thâm Uyên. Hắn cảm thấy một sự cám dỗ ghê gớm, một lời mời gọi từ sâu thẳm Tiên Cốt tinh hạch – đó là “cơ duyên” để hắn làm chủ hoàn toàn Hư Không Huyễn Đạo, để vượt qua mọi giới hạn hiện tại, để chạm đến bản nguyên của vũ trụ.
Ám Liệt xuất hiện ngay bên cạnh Lạc Phong, ánh mắt hắn không còn vẻ lạnh lùng đơn thuần mà pha lẫn một chút “mong đợi”, một sự “kích thích”, tựa như đang chứng kiến khoảnh khắc định mệnh.
Lạc Phong nhếch mép, lau đi vệt máu nơi khóe miệng. Hắn biết đây là cái bẫy của Thiên Tôn Vô Cực, là con đường mà hắn đã định sẵn. Nhưng hắn cũng biết, đây là con đường duy nhất để hắn trở nên mạnh mẽ hơn, để có thể đối đầu với Thiên Tôn Vô Cực. Hắn quyết định không lùi bước.
“Cơ duyên… hay một nấm mồ?” Lạc Phong thầm nhủ, ánh mắt hắn lóe lên tia quyết đoán. “Dù là gì, ta cũng sẽ biến nó thành bàn đạp để hủy diệt ngươi, Thiên Tôn Vô Cực!”
Lạc Phong bùng nổ Hư Không Chi Lực, đôi Linh Phiến trong suốt rung động mạnh mẽ, lam xám quang mang tỏa ra bao trùm lấy hắn. Hắn không ngần ngại, lao thẳng xuống Hư Không Thâm Uyên, hướng về nguồn năng lượng nguyên thủy, sẵn sàng đối mặt với vận mệnh và biến đổi tất cả.
Ám Liệt đứng trên bờ vực, nhìn theo bóng Lạc Phong khuất dần trong vực sâu thăm thẳm. Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười nhạt, bí hiểm, tựa như đã nhìn thấy một tương lai đã được định đoạt, nhưng không phải do Thiên Tôn Vô Cực, mà là do chính Lạc Phong tự tay kiến tạo.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: