Hư Không Huyễn ĐạoChương 84: Hợp Tác Bất Đắc Dĩ
Ám Liệt đứng trên bờ Hư Không Thâm Uyên, đôi mắt thâm thúy dưới vành mũ áo choàng đen dõi theo bóng Lạc Phong vừa lao mình xuống. Một tia lạnh lùng chợt lóe, nhưng sâu thẳm hơn, là hồi ức vụt qua.
*“Dẫn hắn đến Vực Thẳm Nguyên Thủy, vẹn nguyên. Hắn là chìa khóa. Tuyệt đối không được để hắn thương tổn.”*
Tiếng Thiên Tôn Vô Cực uy nghiêm vang vọng trong tâm trí hắn, lạnh lẽo, bất khả kháng cự. Ám Liệt biết, nếu *kẻ thừa kế* này chết, không chỉ đại kế *Thế Giới Hồi Quy* bị đình trệ, mà ngay cả linh hồn hắn cũng sẽ bị cấm chế nghiền nát thành tro bụi. Hắn không được phép thất bại.
Bên dưới, Lạc Phong đang rơi tự do. Ám Liệt cảm nhận rõ ràng luồng Hư Không Chi Lực nguyên thủy cuộn trào quanh người Lạc Phong, nhưng nó yếu ớt đáng thương trước áp lực khủng khiếp nơi đây. Ma Khí cùng Tạp Khí Thiên Kiếp đặc quánh, nặng nề như chì, bám víu trường lực hộ thân của Lạc Phong, cố xuyên thủng. Ám Liệt biết, đây là một lò luyện, song cũng có thể là nấm mồ. Hắn phải giữ khoảng cách, song cũng phải can thiệp đúng lúc.
***
Lạc Phong cảm thấy thân thể như bị vạn lưỡi dao không gian vô hình xé nát từng tấc. Mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều gào thét thống khổ. Huyết tươi rỉ ra từ vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải, nhuộm đỏ một vệt lam xám mờ ảo, tựa lời nhắc nhở sinh mệnh đang dần cạn kiệt. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn rung động điên cuồng, cố hấp thu năng lượng hỗn loạn xung quanh để tự cường hóa, song cũng bị áp lực không gian cực đoan trấn áp, khiến nó chìm trong bạo động không ngừng.

Đôi Linh Phiến trong suốt nơi bả vai hắn bùng lam xám quang mang, tạo thành trường lực không gian vững chắc bao bọc lấy hắn. Song trường lực ấy, vốn đủ mạnh chống lại vạn vật, giờ đây bị kéo căng đến rạn nứt, vô số tia lam xám quang mang li ti bắn ra, báo hiệu nó không thể chống đỡ lâu hơn nữa. Hắn cảm nhận kiệt sức xâm chiếm, ý thức dần mơ hồ, song sâu thẳm trong linh hồn, Tiên Cốt tinh hạch vẫn rung động, không ngừng khao khát “làm chủ” nguồn năng lượng nguyên thủy này, dù nó có hiểm nguy đến nhường nào.
Từ trong dòng xoáy Ma Khí đen đặc, một Ma Vật Cổ Xưa khổng lồ hiện ra. Thân hình nó do những mảnh vỡ không gian sắc nhọn tạo thành, phát ra huyết sắc quang mang, cùng những xúc tu vươn dài, mỗi xúc tu đều mang theo ý chí hủy diệt cổ xưa. Nó gầm lên một tiếng vô thanh, song âm ba của nó đủ xé toạc không gian xung quanh, lao thẳng vào Lạc Phong với tốc độ kinh hoàng.
Lạc Phong nghiến răng, cố tập trung chút Hư Không Chi Lực còn sót lại, tung ra “Phệ Hư Tái Tạo”. Một quyền kình lam xám, mang theo phẩm chất “ăn mòn” cùng “chuyển hóa” được hắn mới lĩnh ngộ, va chạm trực diện Ma Vật Cổ Xưa. Song, Ma Vật này quá mạnh, nó chẳng những hấp thụ đòn tấn công của Lạc Phong mà còn phản công lại bằng những lưỡi dao không gian sắc bén hơn gấp bội, khiến trường lực hộ thân của Lạc Phong càng thêm lung lay.
Linh Tê Ngọc của Lam Yên trên tay Lạc Phong chỉ phát ra lam quang yếu ớt, cố chỉ dẫn song dường như bị áp lực quá lớn trấn áp, không thể hiện rõ phương hướng hay cung cấp bất kỳ trợ giúp nào. Lạc Phong bị Ma Vật Cổ Xưa dồn vào góc, trường lực hộ thân của hắn gần như sụp đổ hoàn toàn. Hắn cảm thấy kiệt sức, ý thức mơ hồ, song Tiên Cốt tinh hạch vẫn rung động, khao khát “làm chủ” nguồn năng lượng nguyên thủy này, dù nó có hiểm nguy đến nhường nào.
Ma Vật Cổ Xưa mở rộng miệng đầy răng nanh sắc nhọn, một luồng năng lượng đen kịt mang theo ý chí nuốt chửng vạn vật sinh linh lao thẳng vào Lạc Phong. Hắn nhắm mắt, chuẩn bị đón nhận cái chết, song trong thâm tâm vẫn không cam chịu. Không, ta không thể chết ở đây. Ta còn phải tìm mẫu thân, còn phải Hàn Gắn Bầu Trời, còn phải tạo ra một Tiên Đạo mới!

Đột nhiên, một luồng năng lượng đen tựa mực, mang theo phẩm chất “ký sinh” quỷ dị, xen lẫn chút “bất ổn” hiếm thấy, bất ngờ phóng ra từ sau Lạc Phong, quấn lấy Ma Vật Cổ Xưa. Luồng năng lượng này chẳng những trói buộc Ma Vật mà còn bắt đầu “gặm nhấm” cùng “làm suy yếu” nó từ bên trong.
Ám Liệt hiện thân, thân hình khoác áo choàng đen, lơ lửng giữa không gian hỗn loạn. Đôi mắt thâm thúy của hắn lạnh lùng nhìn Ma Vật Cổ Xưa đang giãy giụa trong xiềng xích năng lượng. Hắn không nhìn Lạc Phong, song giọng nói trầm thấp, vang vọng tựa tiếng vọng từ vực sâu, mang theo sự lạnh lẽo khó tả: “Ngươi không được phép chết ở đây, kẻ thừa kế. Mệnh lệnh của Thiên Tôn là đưa ngươi đến Vực Thẳm Nguyên Thủy vẹn nguyên.”
Lạc Phong mở mắt, ánh mắt sắc bén nhìn Ám Liệt. Hắn nhận ra Ám Liệt không hề muốn cứu mình, chỉ là bị “mệnh lệnh” ràng buộc. Song, hắn cũng nhận ra đây là cơ hội duy nhất để sống sót. Hắn không nói một lời, bùng nổ Hư Không Chi Lực, kết hợp phẩm chất “Thao Túng” cùng “Tái Tạo” đến cực hạn, lao thẳng vào Ma Vật Cổ Xưa đang bị trói buộc. Ám Liệt cũng đồng thời gia tăng năng lượng ký sinh, “làm suy yếu” Ma Vật từ bên trong, tạo cơ hội cho Lạc Phong.
Trong trận chiến hợp lực, Lạc Phong không ngừng “giao cảm” với luồng năng lượng ký sinh của Ám Liệt. Hắn cảm nhận một “xiềng xích” vô hình, một “lệnh cấm” sâu sắc đang trói buộc linh hồn Ám Liệt, khiến y phải tuân theo mệnh lệnh vô điều kiện. Song ẩn sâu dưới lớp vỏ lạnh lùng ấy, Lạc Phong cảm nhận một tia “phẫn nộ” cùng “bất lực” bị chôn vùi, một sự giằng xé nội tâm mà Ám Liệt cố che giấu. Hắn nhận ra, Ám Liệt cũng là nạn nhân của Thiên Tôn Vô Cực, bị thao túng và biến thành công cụ, tựa như cách Thiên Tôn đã làm với gia tộc Lạc thị cùng Mộ Dung.
Ma Vật Cổ Xưa gào thét trong thống khổ khi bị hai luồng năng lượng đối lập cùng lúc tấn công. Năng lượng “ăn mòn” cùng “tái tạo” của Lạc Phong xé nát thân thể vật lý của nó, trong khi năng lượng “ký sinh” của Ám Liệt gặm nhấm ý chí cùng linh hồn nó từ bên trong. Cuối cùng, với tiếng nổ vô thanh, Ma Vật Cổ Xưa khổng lồ tan biến hoàn toàn thành những hạt quang mang li ti, bị cả hai luồng năng lượng hấp thụ cùng chuyển hóa.

Không gian xung quanh tạm thời tĩnh lặng hơn, song vẫn đầy rẫy hiểm nguy tiềm tàng. Lạc Phong ho ra một ngụm huyết đen, vết sẹo Tiên Cốt trên tay rỉ huyết không ngừng. Hắn chống tay xuống một mảnh vỡ thế giới để đứng vững, ánh mắt kiên định nhìn Ám Liệt. Hắn cảm thấy kiệt sức, song sự hiểu biết mới về Ám Liệt đã thắp lên một ngọn lửa mới trong lòng.
Ám Liệt cũng lảo đảo, luồng năng lượng ký sinh trên thân hắn dao động dữ dội, một ấn ký đen kịt phức tạp, tựa mạng nhện ma quái, bất ngờ hiện rõ trên cổ tay hắn rồi nhanh chóng mờ đi. Hắn cố che giấu nó bằng cách siết chặt bàn tay, song không kịp. Lạc Phong, với phẩm chất “Thao Túng” của Hư Không Huyễn Đạo, đã “đọc” được sự giằng xé nội tâm Ám Liệt.

“Ngươi… bị hắn khống chế?” Lạc Phong hỏi thẳng, giọng nói trầm thấp, không còn vẻ lạnh lùng đối địch mà thay vào đó là sự dò xét sâu sắc, pha lẫn chút thấu hiểu.
Ám Liệt ngước nhìn Lạc Phong, ánh mắt hắn thoáng qua tia kinh ngạc, rồi chuyển thành trầm mặc sâu sắc. Hắn khẽ thở dài, âm thanh hiếm hoi trong cõi Hư Không tĩnh mịch. Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên, không còn vẻ lạnh lùng vô cảm như trước, mà mang theo nỗi u uẩn khó tả: “Thiên Tôn Vô Cực… hắn chẳng những muốn khống chế Hư Không, mà còn muốn khống chế tất cả vận mệnh.”
Hắn tiếp tục, ánh mắt nhìn sâu vào Hư Không Thâm Uyên, tựa đang nói với chính mình, hoặc với ai đó vô hình: “Ta… chỉ là một công cụ. Cũng như ngươi, kẻ thừa kế, cũng là ‘chìa khóa’ mà hắn muốn ‘khai thác’ để hoàn thành đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’.” Hắn ám chỉ Thiên Tôn Vô Cực đã “cấy ghép” năng lượng ký sinh vào hắn từ rất lâu, biến y thành con rối, một kẻ bị khống chế tuyệt đối.
Lạc Phong siết chặt nắm tay, cảm nhận phẫn nộ dâng trào. Chẳng những gia tộc hắn bị lợi dụng, bị biến thành công cụ, mà ngay cả những kẻ được coi là “đệ tử” của Thiên Tôn cũng chỉ là những quân cờ trong tay hắn. Sự tàn độc của Thiên Tôn Vô Cực vượt xa mọi tưởng tượng của Lạc Phong.
Ám Liệt khôi phục lại vẻ lạnh lùng thường thấy, chỉ tay về phía một khe nứt không gian khổng lồ phía trước, nơi lam xám quang mang nguyên thủy cuộn trào mạnh mẽ, mang theo sức hút khó cưỡng: “Vực Thẳm Nguyên Thủy… ở đó. Ta chỉ có thể dẫn ngươi đến đây. Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành.”
Lạc Phong nhìn Ám Liệt, ánh mắt phức tạp, pha lẫn cảnh giác cùng một tia thấu hiểu. Hắn không hứa hẹn gì về việc giải thoát Ám Liệt ngay lúc này. Hắn biết mình chưa đủ mạnh để làm điều đó, song trong lòng đã ghi nhớ sự thật về kẻ bị thao túng này. Một ngày nào đó, hắn sẽ chẳng những giải thoát chính mình, mà còn giải thoát cả những kẻ bị Thiên Tôn Vô Cực biến thành công cụ.
Lạc Phong quay lưng lại Ám Liệt, nhìn thẳng vào khe nứt không gian khổng lồ dẫn đến Vực Thẳm Nguyên Thủy. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn quay cuồng mạnh mẽ, phẩm chất “tái tạo” cùng “thao túng” bùng nổ, giúp hắn cảm nhận “bản nguyên” của Hư Không, thứ mà Thiên Tôn Vô Cực muốn dùng để “tái tạo” vũ trụ theo ý mình.
Hắn đưa tay chạm vào chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út, lam quang dịu nhẹ lan tỏa, tựa lời thề vô thanh: hắn sẽ không trở thành công cụ, không chấp nhận thao túng, mà sẽ phá vỡ mọi xiềng xích cùng tạo ra một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn.
Ám Liệt đứng trên bờ vực, nhìn theo bóng Lạc Phong. Ánh mắt hắn có tia hy vọng mong manh, rồi hắn khẽ thở dài, thân hình tan biến vào hư không thần bí, không để lại dấu vết nào. Hắn đã hoàn thành nhiệm vụ, song cũng đã gieo một hạt mầm nghi ngờ vào Lạc Phong, cùng một hạt mầm hy vọng vào chính mình.
Lạc Phong không quay đầu lại. Hắn bùng nổ Hư Không Chi Lực, đôi Linh Phiến trong suốt rung động mạnh mẽ, lam xám quang mang bao trùm lấy hắn. Hắn không ngần ngại, lao thẳng vào khe nứt không gian, hướng về Vực Thẳm Nguyên Thủy, sẵn sàng đối mặt với vận mệnh cùng biến đổi tất cả.
Từ ngoài Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng, trên Thiên Phù Sơn xa xôi, Mộ Dung Tuyết cùng Lam Yên cảm nhận một luồng Hư Không Chi Lực khổng lồ bùng nổ, rồi biến mất sâu trong vực. Mộ Dung Tuyết lo lắng siết chặt tay, ánh mắt dõi theo hướng vực sâu thăm thẳm. Lam Yên thì thầm một lời cầu nguyện cho “kẻ thừa kế”, hy vọng hắn sẽ trở về, mang theo ánh sáng để Hàn Gắn Bầu Trời.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: