Hư Không Huyễn Đạo
Chương 93: Nguồn Gốc Phong Ấn

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:43:18 | Lượt xem: 6

“Lạc Phong, nơi đây… dường như có vạn vật u linh than khóc,” Mộ Dung Tuyết khẽ thì thầm, giọng nàng run rẩy, nép mình vào hắn. Nàng cảm nhận khí tức cô tịch, áp lực vô hình quanh quất, khiến lòng nàng bất an khôn xiết.

Lạc Phong siết chặt vòng tay, ôm nàng. Đôi Linh Phiến trong suốt nơi vai hắn khẽ rung động, tạo thành một trường lực không gian lam xám vững chắc, bao bọc ba người, che chắn gió Hư Không rít gào. Hắn nhìn Lam Yên, ánh mắt trầm tĩnh, ẩn chứa cảnh giác cao độ.

Sắc mặt Lam Yên tái nhợt, bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng gào thét dữ dội, tựa khúc nhạc bi tráng của hủy diệt và tái sinh. Nàng cố gắng dùng Linh Tê Lực trấn áp bất an, nhưng thanh âm vô hình vẫn không ngừng vang vọng. “Ngươi, cẩn thận! Nơi đây chẳng những có Tạp Khí Thiên Kiếp, mà còn có một ý chí cổ xưa ẩn mình. Nó… e rằng đã bị Thiên Tôn Vô Cực lợi dụng, hóa thành bẫy tinh thần.”

Lạc Phong không đáp lời, nhưng trong lòng hắn, một luồng ý chí “chiếm hữu” cùng “dẫn dụ” lạnh lẽo quen thuộc từ Thiên Tôn Vô Cực cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cố uốn nắn bước chân hắn. Nhưng đồng thời, một luồng Hư Không Chi Lực tinh khiết, mờ ảo khác cũng dẫn dắt hắn, chẳng phải cưỡng ép, mà là lời mời gọi khẩn thiết từ sâu thẳm Hư Không. Nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út hắn phát ra lam quang chớp tắt liên tục, chẳng phải cảnh báo nguy hiểm, mà là sự “hướng dẫn” lặng lẽ, chỉ thẳng về phía trước.

Họ bay qua những Thiên Phù Sơn hoang tàn, u ám, nơi khí tức Hư Không đặc quánh, cổ xưa hơn bất cứ nơi nào họ từng đến. Cốt Giới Hư Không hiện ra tựa nghĩa địa vũ trụ khổng lồ, vô số mảnh vỡ Thiên Cung cổ đại trôi nổi vô định giữa không trung, tựa bia mộ khổng lồ ghi dấu một thời đại đã lụi tàn. Gió Hư Không rít lên tựa tiếng than khóc của vạn vật, mang theo mảnh vụn ký ức cùng hỗn loạn thời gian.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Nguồn Gốc Phong Ấn

Lạc Phong hít sâu một hơi, để luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết trong cơ thể hắn cộng hưởng với sự dẫn dắt của nhẫn ngọc. “Tàn niệm Tiên nhân? Bị lợi dụng? Đây có phải chìa khóa để vén màn bí mật phong ấn ta mang trong mình?” Hắn tự hỏi, ánh mắt sắc bén quét qua cảnh vật đổ nát.

Theo sự dẫn dắt của nhẫn ngọc cùng luồng Hư Không Chi Lực tinh khiết kia, Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết, cùng Lam Yên hạ xuống Thiên Phù Sơn lớn nhất, nơi có tàn tích Thiên Cung khổng lồ, đổ nát nhưng vẫn giữ được vẻ uy nghi cổ xưa. Không khí nơi đây nặng nề, tĩnh mịch đến đáng sợ, tựa thời gian đã ngừng chảy từ hàng vạn năm trước.

Họ tiến sâu vào đại sảnh tàn tích Thiên Cung. Trần nhà sụp đổ, để lộ bầu trời Hư Không u ám. Cột đá khổng lồ nứt toác, dây leo cổ thụ bám víu chằng chịt, nhưng vẫn không che lấp được phù văn Hư Không phức tạp khắc sâu trên tường. Ở trung tâm đại sảnh, một phiến đá cổ xưa, xám xịt, khắc đầy ký tự Hư Không đã mờ nhạt theo dòng chảy thời gian, lặng lẽ nằm đó, tựa chờ đợi ai đó đến đánh thức.

Lạc Phong đặt Mộ Dung Tuyết xuống, giao nàng cho Lam Yên chăm sóc. Hắn bước đến phiến đá, cảm nhận một luồng năng lượng Hư Không tinh khiết, cổ xưa tỏa ra từ đó, tựa lời mời gọi. Hắn biết đây chính là nơi Ám Liệt đã gián tiếp chỉ dẫn, nơi Thiên Tôn Vô Cực muốn hắn đặt chân đến, nhưng cũng là nơi ẩn chứa bí mật phong ấn.

Khi Lạc Phong đặt lòng bàn tay phải lên phiến đá, vết sẹo Tiên Cốt trên tay hắn bừng sáng lam xám, tựa con mắt Hư Không vừa mở ra. Nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út hắn cũng tỏa ra lam quang cực thịnh, tựa luồng dẫn dắt mạnh mẽ, kết nối với phiến đá.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Nguồn Gốc Phong Ấn

Một luồng năng lượng khổng lồ, cổ xưa, bi tráng, đột ngột bùng nổ từ phiến đá, cuốn lấy hắn. Hắn cảm thấy thân thể bị kéo vào xoáy nước không gian vô tận, ý thức hắn chìm sâu vào Huyễn cảnh sống động như thật.

Bên ngoài Huyễn cảnh, Mộ Dung Tuyết cùng Lam Yên kinh hãi chứng kiến Lạc Phong bị bao bọc bởi luồng sáng lam xám, thân thể hắn cứng đờ, đôi mắt nhắm nghiền.

Lam Yên lập tức vận dụng Linh Tê Lực, tạo ra màng sương lam nhạt bao bọc lấy Lạc Phong, cố bảo vệ hắn khỏi sự ăn mòn của Huyễn cảnh. Nàng biết, Huyễn cảnh liên quan đến ký ức Tiên nhân thường cực kỳ nguy hiểm, có thể khiến người ta lạc lối vĩnh viễn trong đó. “Ngươi… Huyễn cảnh này chẳng phải Ma Khí! Nó là ký ức… của Tiên nhân!” Nàng thì thầm, ánh mắt kinh ngạc.

Mộ Dung Tuyết ôm chặt Lạc Phong đang bất động, ánh mắt nàng lo lắng, nước mắt rưng rưng. “Lạc Phong… chàng sẽ không sao chứ?”

***

Trong Huyễn cảnh, Lạc Phong thấy mình đứng giữa vũ trụ hỗn loạn sau Đại Hồng Kiếp. Bầu trời vỡ tan thành vô số mảnh, Thiên Phù Sơn bay lơ lửng tựa những hòn đảo cô độc giữa biển Hư Không, Linh Hà cuộn trào Tạp Khí Thiên Kiếp đỏ tía, không còn sự sống. Đây là cảnh tượng bi tráng, hùng vĩ, gợi lên nỗi tuyệt vọng sâu sắc.

Hắn chứng kiến hàng vạn Tiên nhân, thân ảnh mờ ảo, tụ tập trên một mảnh vỡ Thiên Giới khổng lồ, được bao bọc bởi ánh sáng yếu ớt của hy vọng. Gương mặt họ bi thương, ẩn chứa sự mệt mỏi của cuộc chiến không hồi kết, nhưng ánh mắt họ vẫn kiên định đến lạ thường.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Nguồn Gốc Phong Ấn

Một Tiên nhân dẫn đầu, thân ảnh cao lớn, khí chất uy nghi nhưng ánh mắt chứa đựng tuyệt vọng sâu thẳm, cất tiếng nói vang vọng khắp Hư Không, xuyên qua dòng chảy thời gian, vọng đến tai hắn: “Mầm mống hủy diệt! Bản nguyên Hư Không, sau khi Đại Hồng Kiếp giáng xuống, đã trở nên quá hỗn loạn, không thể kiểm soát! Nó dần ăn mòn toàn bộ vũ trụ, biến sinh linh thành tro tàn, biến Tiên Đạo thành hư vô!”

Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng trong giọng nói của vị Tiên nhân kia, nhưng cũng cảm nhận được ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Chư Tiên nhân quyết định hy sinh thân mình, dùng chính sinh mệnh cùng thần thông của họ để tạo ra “Phong Ấn Kiến Tạo” khổng lồ. Mục đích chẳng phải để hủy diệt bản nguyên Hư Không, mà là để “chuyển hóa” nó dần dần, biến nó thành năng lượng tinh khiết, chờ đợi “Hư Không Chi Chủ” chân chính xuất hiện để hoàn thành việc “Hàn Gắn Bầu Trời” cùng “tái tạo” trật tự cho vũ trụ.

“Chúng ta… sẽ dùng sinh mệnh để kiến tạo hy vọng! Phong ấn này… sẽ chờ đợi Hư Không Chi Chủ chân chính! Hắn sẽ… Hàn Gắn Bầu Trời!” Tiếng vọng của vị Tiên nhân dẫn đầu vang vọng trong tâm trí hắn, mang theo sự bi tráng cùng niềm hy vọng mong manh.

Hắn cảm thấy rõ ràng sự đau đớn, sự hy sinh vĩ đại của chư Tiên nhân, và nhất là, sự “chọn lựa” của họ về “Thiên Cốt” thuần khiết làm vật dẫn cho phong ấn này. Một luồng liên kết mạnh mẽ, không thể cắt đứt, trỗi dậy từ sâu thẳm linh hồn hắn, khiến hắn cảm thấy mối liên hệ sâu sắc với “Thiên Cốt” kia. Hình ảnh phong ấn dần thành hình, bao bọc luồng năng lượng Hư Không nguyên thủy khổng lồ, từ từ chìm vào trong “Thiên Cốt” được chọn.

“Hóa ra… phong ấn chẳng phải để giam cầm, mà là để kiến tạo… Tiên nhân đã hy sinh để lại hy vọng…” Hắn thầm thì trong tâm trí, cảm giác chua xót nhưng cũng đầy kính phục dâng trào.

***

Đột nhiên, Huyễn cảnh chuyển đổi đột ngột. Màu sắc trở nên méo mó, tối tăm. Luồng năng lượng kiến tạo từ phong ấn bắt đầu chuyển sang màu đỏ tía, mang theo phẩm chất “hút cạn” quỷ dị, đầy tham lam.

Hắn chứng kiến một “bóng tối” khổng lồ, vô hình, với “con mắt” rực lửa đỏ tía (Thiên Nhãn Giám Sát) xuất hiện, bao trùm toàn bộ Huyễn cảnh. Đó là hình ảnh của Thiên Tôn Vô Cực, chẳng phải từ thời Tiên nhân tạo phong ấn, mà là ý chí tà ác đã “phát hiện” cùng “bóp méo” phong ấn sau này, biến nó thành công cụ cho đại kế của hắn.

Bóng tối Thiên Tôn Vô Cực chẳng phá hủy phong ấn, mà khéo léo “thao túng” nó. Hắn biến “Phong Ấn Kiến Tạo” cao cả của Tiên nhân thành “Phong Ấn Hút Linh” tàn độc, biến vật dẫn “Thiên Cốt” thuần khiết thành công cụ thu hoạch linh khí, sinh mệnh lực từ hạ giới, để nuôi dưỡng đại kế “Thế Giới Hồi Quy” của hắn.

Một tiếng vọng lạnh lẽo, tàn độc vang lên, xuyên thấu không gian cùng thời gian: “Kế hoạch của Tiên nhân? Ngây thơ! Phong ấn này… sẽ là công cụ hoàn hảo cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của ta! Ngươi… ngươi sẽ là chìa khóa của ta!”

Hắn cảm thấy sự phẫn nộ tột cùng dâng trào, thiêu đốt tâm can hắn. Hắn nhận ra mình chính là “Thiên Cốt” bị chọn, và “Lời Nguyền Hút Linh” mà gia tộc Lạc thị cùng Mộ Dung Tuyết phải chịu, chính là hậu quả từ sự bóp méo phong ấn này. Hắn từng là “vật tế” bị Thiên Tôn lợi dụng, quân cờ trong ván cờ hủy diệt của hắn.

Hình ảnh mẹ hắn, Trưởng lão Lạc Minh, Lạc Bưu, Lạc Lâm, cùng những đau khổ của gia tộc Lạc thị lướt qua tâm trí hắn tựa thước phim bi thảm. Nỗi đau của Mộ Dung Tuyết khi bị “Lời Nguyền Hút Linh” hành hạ, sự hy sinh của Lam Yên để bảo vệ hắn… Tất cả dồn nén lại, biến thành ngọn lửa căm phẫn ngút trời.

“Thiên Tôn Vô Cực! Ngươi… tàn độc! Ngươi đã biến sự hy sinh thành công cụ hủy diệt! Ta sẽ chẳng bao giờ là chìa khóa của ngươi!” Hắn gầm lên trong tâm trí, ý chí hắn bùng nổ, cố xé toạc Huyễn cảnh đang bao bọc.

***

Một tiếng “Rắc!” vang dội tựa tiếng vỡ tan của tấm gương vô hình. Lạc Phong đột ngột mở mắt, Hư Không Chi Lực trong kinh mạch hắn bùng nổ, chẳng phải hỗn loạn mà là luồng năng lượng kiến tạo mạnh mẽ, lam xám thuần khiết cuộn trào, đẩy lùi mọi tàn dư của Huyễn cảnh.

Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải hắn phát ra lam quang chói lòa, rồi dần ổn định, trở nên tinh khiết hơn bao giờ hết, tựa dấu ấn của sự kiến tạo nguyên sơ. Hắn cảm thấy Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền vững chắc tựa trụ cột chống trời, tỏa ánh sáng rực rỡ, hòa hợp với mọi phẩm chất đã lĩnh ngộ.

Mộ Dung Tuyết cùng Lam Yên thấy Lạc Phong tỉnh lại, ánh mắt hắn sắc bén, sâu thẳm tựa vực thẳm Hư Không, nhưng chẳng còn sự bàng hoàng hay đau đớn. Thay vào đó là ý chí sắt đá, kiên nghị chưa từng có.

Lam Yên cảm nhận luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết từ Lạc Phong đã đẩy lùi mọi tàn dư của Huyễn cảnh, còn thanh tẩy cả bản mệnh Linh Tê của nàng, khiến nó trở nên mạnh mẽ, trong sáng hơn. Nàng quỳ một gối xuống, ánh mắt kính nể cùng hy vọng, chẳng còn chút lo âu nào. “Ngươi… ngươi đã thực sự trở thành Hư Không Chi Chủ chân chính!”

Lạc Phong nhẹ nhàng ôm Mộ Dung Tuyết vào lòng, trấn an nàng. Nàng vẫn còn run rẩy, nhưng khi cảm nhận được hơi ấm cùng sự kiên định từ hắn, nàng dần bình tĩnh trở lại. “Lạc Phong… chàng đã thấy gì?” Mộ Dung Tuyết thì thầm, ánh mắt nàng tràn đầy tin tưởng.

Lạc Phong đứng thẳng dậy, nhìn về phía hư không, đôi mắt hắn sâu thẳm tựa chứa đựng cả vũ trụ. Hắn đã hoàn toàn giác ngộ. Hắn giải thích cho Mộ Dung Tuyết cùng Lam Yên về nguồn gốc phong ấn, sự hy sinh cao cả của Tiên nhân cổ xưa, cùng cách Thiên Tôn Vô Cực đã bóp méo nó thành công cụ hủy diệt. Hắn nhận ra mình chính là “Thiên Cốt” được Tiên nhân lựa chọn để kiến tạo, nhưng cũng là “vật dẫn” bị Thiên Tôn thao túng để hủy diệt.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Nguồn Gốc Phong Ấn

Lam Yên đứng dậy, ánh mắt nàng rưng rưng: “Ngươi… chẳng ngờ phong ấn lại có nguồn gốc như vậy. Ngươi… ngươi chính là hy vọng cuối cùng để hoàn thành tâm nguyện của Tiên nhân, cùng lật đổ Thiên Tôn Vô Cực!”

Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong. “Lạc Phong, dù chàng quyết định thế nào, ta cũng sẽ luôn ở bên chàng. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt!”

Lạc Phong nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương cùng ý chí kiên định. “Tuyết nhi, Tiền bối Lam Yên… Thiên Tôn Vô Cực muốn ta trở thành ‘chìa khóa’ cho kế hoạch hủy diệt của hắn. Nhưng hắn đã lầm. Ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ này, dùng sức mạnh Hư Không của ta, để phá vỡ mọi xiềng xích của hắn. Ta sẽ chẳng những Hàn Gắn Bầu Trời, mà còn Tái Tạo lại tất cả, kiến tạo Tiên Đạo chân chính!”

Giọng nói của hắn vang dội, đầy uy nghiêm, không gian quanh hắn tựa bị chính ý chí hắn làm cho rung chuyển. “Ta sẽ chẳng những ‘hàn gắn’ Bầu Trời, mà sẽ ‘tái tạo’ lại tất cả, dùng chính sức mạnh Hư Không của ta để lật đổ Thiên Tôn Vô Cực, cùng kiến tạo Tiên Đạo chân chính, trật tự mới cho càn khôn này!”

***

Trong chiều không gian hắc ám, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, quan sát Lạc Phong trên tấm gương Hư Không. Hắn cảm nhận luồng năng lượng Hư Không thuần khiết, mang theo “ý chí kiến tạo” mạnh mẽ chưa từng có, đối lập hoàn toàn với “ý chí hủy diệt” của hắn, bùng nổ từ hắn.

Tấm gương Hư Không xuất hiện vết rạn nứt nhỏ, nhưng nhanh chóng lành lại, tựa vết sẹo trên khuôn mặt của Thiên Tôn Vô Cực. Hắn nở nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm, nhưng trong đôi mắt hắn ẩn chứa tia hứng thú pha lẫn sự khó chịu.

Hắc La cùng Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân Thiên Tôn Vô Cực, toàn thân run rẩy vì luồng uy áp cùng sát khí mà hắn tỏa ra. Chúng nhận ra sự “lệch lạc” trong dòng chảy vận mệnh của Lạc Phong đã trở nên rõ ràng hơn, và “kẻ kế thừa” này đã vượt xa mọi dự liệu.

“Ngươi… Ngươi đã giác ngộ. Ngươi nghĩ ngươi có thể lật đổ ta sao? Ngươi vẫn sẽ là ‘chìa khóa’ của ta. Nhưng, trò chơi này… càng ngày càng thú vị rồi.” Thiên Tôn Vô Cực thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng khắp chiều không gian hắc ám. Hắn vẫy tay, tấm gương Hư Không lại hiện rõ hình ảnh Lạc Phong đang ôm Mộ Dung Tuyết, cùng Lam Yên đứng trên tàn tích Thiên Cung, ánh mắt kiên định.

“Hắc La, Thám Ảnh. Tiếp tục theo dõi. Đảm bảo ‘chìa khóa’ này… đến được Vực Thẳm Nguyên Thủy. Và chẳng ai được phép can thiệp vào ‘sự trưởng thành’ của hắn. Bất cứ kẻ nào cản trở, giết không tha!”

“Rõ, Thiên Tôn đại nhân!” Hắc La cùng Thám Ảnh đồng thanh đáp, giọng nói run rẩy. Chúng biết, kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu, và chúng chỉ là quân cờ nhỏ bé trong ván cờ sinh tử của hai vị Hư Không Chi Chủ. Cuộc đối đầu định mệnh này, sẽ quyết định số phận của toàn bộ càn khôn.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8