Hư Không Huyễn ĐạoChương 94: Thức Tỉnh Tiên Khí
Những luồng gió buốt lạnh rít qua khoảng không tăm tối của Cốt Giới Hư Không, mang theo tiếng gào thét u uất của vô số mảnh vỡ Thiên Phù Sơn va chạm vào nhau. Nơi đây, ánh sáng mặt trời là thứ xa xỉ chưa từng tồn tại. Chỉ có những vệt sáng lam xám mờ ảo, yếu ớt phóng ra từ các kẽ nứt không gian, lập lòe như những đốm ma trơi dẫn lối cho những kẻ lữ hành đơn độc. Mùi vị của sự mục nát, của bụi đá ngàn năm và thứ tử khí lạnh lẽo đặc trưng của cấm địa tiên nhân bao trùm lấy vạn vật, len lỏi vào từng lỗ chân lông, khiến người ta có cảm giác như đang bước đi trong một nấm mồ khổng lồ của lịch sử.
Lạc Phong lướt đi giữa khoảng không hỗn loạn ấy. Đôi Linh Phiến lam xám sau lưng hắn dang rộng hơn trượng, khẽ vỗ nhịp nhàng, tỏa ra một trường lực không gian vững chãi bao bọc lấy cả ba người. Phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” mà hắn vừa dung hợp hoàn toàn đã biến đôi cánh năng lượng này thành một phần xương thịt, nhạy bén đến mức chỉ cần một ý niệm nhỏ, trường lực đã tự động vặn vẹo để triệt tiêu những luồng gió Hư Không có sức tàn phá kinh người.

Trong vòng tay rắn rỏi của hắn, Mộ Dung Tuyết khẽ tựa đầu vào ngực hắn. Gương mặt nàng đã lấy lại vẻ hồng hào nhuận sắc sau khi được luồng ấm áp từ Tiên Cốt tinh hạch của hắn gột rửa hoàn toàn tàn dư Phệ Linh nguyền, nhưng đôi mắt trong veo ấy vẫn không giấu nổi sự lo âu khi nhìn vào khoảng tối vô tận phía trước. Nàng siết nhẹ vạt áo dính đầy bụi đất của hắn, cảm nhận nhịp tim đều đặn, mạnh mẽ của người đàn ông bên cạnh như một điểm tựa duy nhất giữa cõi hỗn mang này.
“Lạc huynh,” Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ bị tiếng gió rít nuốt chửng một nửa, “nơi này… tĩnh lặng đến đáng sợ. Muội cảm thấy kinh mạch của mình dường như đang bị một áp lực vô hình đè nặng, ngay cả linh lực cũng vận hành chậm chạp hơn bình thường.”
Lạc Phong cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm bỗng chốc dịu đi, tràn ngập sự che chở:
“Đừng sợ, Tuyết nhi. Có ta ở đây. Cốt Giới Hư Không vốn là nơi giao thoa giữa các mảnh vỡ của Thiên Giới cũ, quy tắc không gian ở đây đã bị vỡ nát và biến chất. Linh lực thông thường của tu sĩ hạ giới khi vào đây sẽ bị bài xích. Muội cứ thu liễm khí tức, trường lực của ta sẽ bảo vệ muội.”
Phía sau họ, Lam Yên phiêu diêu bay theo sát gót. Tấm bạch y của nàng tung bay phần phật, đôi mắt màu xám tro u uẩn không ngừng quét qua những khối kiến trúc đá đổ nát trôi nổi xung quanh. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải của nàng rung động bất thường, phát ra những tiếng gầm thét trầm đục đầy cảnh báo. Thức hải của nàng vẫn còn vương lại cơn đau nhói sau trận chiến khốc liệt trước đó, nhưng nhờ được luồng Hư Không Chi Lực tinh khiết của Lạc Phong vô tình thanh tẩy, linh hồn bản mệnh của nàng giờ đây lại tràn đầy sinh lực, nhạy cảm hơn gấp bội với những biến động dù là nhỏ nhất của càn khôn.
Lam Yên đột ngột gia tốc, bay lên ngang hàng với Lạc Phong. Gương mặt thoát tục của nàng lộ rõ vẻ trang nghiêm, giọng trầm thấp đầy cảnh giác:
“Kẻ kế thừa… ngươi có cảm nhận được không? Phía trước có một luồng khí tức cực kỳ cổ xưa, tinh khiết đến mức khó tin, nhưng… nó lại mang theo một sự vặn vẹo tinh vi. Đó chính là Tiên Khí nguyên thủy còn sót lại từ thời Hồng Hoang, nhưng nó không còn thuần túy nữa. Nó đã bị một ý chí vĩ đại và tà ác nào đó bóp méo, biến thành một cái bẫy tinh thần cực kỳ nguy hiểm. Nếu sơ sẩy chạm vào, linh hồn ngươi sẽ bị đồng hóa vĩnh viễn, biến thành một con rối không có tri giác.”
Lạc Phong không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, tập trung thần trí nội thị vào sâu trong đan điền. Ở đó, Tiên Cốt tinh hạch màu lam xám rực rỡ quay tròn với tốc độ kinh hoàng, phát ra những tiếng vọng khao khát, thúc giục đầy điên cuồng. Cùng lúc đó, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn cũng bùng lên luồng lam quang chớp tắt liên tục, nóng rực như một hòn than đỏ, kéo căng thần trí hắn hướng về một tọa độ xác định trong màn sương mù vĩnh cửu phía trước.
“Ta cảm nhận được rồi, Tiền bối Lam Yên,” Lạc Phong mở mắt, đôi đồng tử lóe lên tia sáng sắc bén như kiếm quang, “nó không chỉ là một cái bẫy. Đó là một sự ‘mời gọi’. Thiên Tôn Vô Cực… hắn dùng chính thứ này để dẫn dụ ta. Hắn muốn ta tìm đến nó, hấp thụ nó.”
Mộ Dung Tuyết giật mình, bàn tay nhỏ nhắn của nàng run lên, siết chặt lấy tay hắn:
“Nếu đã biết là bẫy của hắn, Lạc huynh, chúng ta tại sao phải dấn thân vào? Chúng ta có thể tìm con đường khác để đi vòng qua mà…”
Lạc Phong lắc đầu, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lùng, ngạo nghễ:
“Không thể tránh, Tuyết nhi. Vận mệnh của ta và hắn đã bị buộc chặt vào nhau từ khoảnh khắc phong ấn này thức tỉnh. Nếu ta trốn chạy hôm nay, ta sẽ mãi mãi chỉ là một con mồi bị hắn dồn đuổi. Hắn muốn dùng Tiên Khí này để biến ta thành ‘vật dẫn’ hoàn mỹ cho đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của hắn. Hắn nghĩ hắn kiểm soát được tất cả. Nhưng hắn quên mất một điều…”
Hắn dừng lại giữa không trung, đứng trên một phiến đá khổng lồ trôi dạt. Đôi Linh Phiến sau lưng xòe rộng, lam quang bùng nổ nhuộm sáng cả một vùng không gian tăm tối xung quanh. Khí chất uy nghiêm, trầm ổn của một Hư Không Chi Chủ chân chính tỏa ra từ thân hình gầy gò nhưng kiên nghị của hắn, khiến ngay cả những luồng gió Hư Không hung bạo nhất cũng phải tự động rẽ lối.

“Ta không còn là phế vật Lạc Phong của ngày xưa nữa. Ta là Hư Không Chi Chủ. Nếu hắn đã dâng hiến ‘chìa khóa’ này cho ta, ta sẽ dùng chính chiếc chìa khóa này để khóa chặt vận mệnh của hắn, và mở ra một Tiên Đạo mới cho riêng ta!”
***
Theo sự dẫn dắt của chiếc nhẫn ngọc cổ xưa và phản ứng điên cuồng của Tiên Cốt tinh hạch, ba người hạ xuống một mảnh vỡ Thiên Cung khổng lồ lơ lửng ở trung tâm Cốt Giới Hư Không. Nơi đây từng là một điện thờ nguy nga tráng lệ, nhưng giờ đây chỉ còn là những hàng cột đá đổ nát, những bức tường rêu phong sụp đổ và những vết nứt sâu hoắm rỉ ra hắc khí tanh tưởi.
Tuy nhiên, ngay tại trung tâm của điện thờ sụp đổ ấy, một phiến đá lớn màu lam xám rạn nứt tỏa ra những luồng Tiên Khí mờ ảo, lung linh như những dải lụa tiên. Luồng Tiên Khí này tinh khiết đến mức chỉ cần đứng cách xa mười trượng, Lam Yên và Mộ Dung Tuyết đã cảm thấy tinh thần chấn động, mọi mệt mỏi và tổn thương trong kinh mạch dường như có dấu hiệu được xoa dịu. Nhưng ẩn sâu trong thứ ánh sáng rực rỡ ấy, là một áp lực vô hình, lạnh thấu xương, mang theo ý chí cô độc và tàn bạo của một vị thần tối cao.

“Đây là…” Lam Yên lùi lại một bước, sắc mặt nàng trắng bệch, đôi mắt xám tro co rút lại vì kinh hãi, “một mảnh vỡ của Thiên Khuyết Chi Vật cấp cao nhất! Nó chứa đựng Tiên Khí nguyên thủy của một vị Tiên nhân cổ xưa đã hiến tế bản thân để phong ấn vết nứt càn khôn… Nhưng nhìn xem, những sợi tơ đen kịt len lỏi bên trong kia… Đó là ý niệm ký sinh của Thiên Tôn Vô Cực! Hắn đã bóp méo phong ấn này, biến nó thành một cái bẫy tinh thần cực kỳ tàn độc!”
Lạc Phong bước từng bước vững chãi về phía phiến đá. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống nền đất đổ nát đều tạo ra một gợn sóng không gian lam xám, xua tan những luồng hắc khí cố gắng bám lấy chân hắn. Khi chỉ còn cách phiến đá một bước, hắn không ngần ngại áp lòng bàn tay phải lên bề mặt nhám lạnh của nó.
“OÀNH!”
Một luồng sáng lam xám khổng lồ bùng nổ từ phiến đá, nuốt chửng lấy thân thể Lạc Phong. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của hắn bừng sáng rực rỡ, tựa như một con mắt Hư Không vừa được khai mở, điên cuồng hấp thụ luồng Tiên Khí nguyên thủy từ phiến đá.

Ngay lập tức, ý thức của Lạc Phong bị cuốn vào một dòng xoáy thời gian vô tận. Hắn nhìn thấy một huyễn cảnh sống động như thật: Một vị Tiên nhân khổng lồ, toàn thân tỏa ra hào quang vạn trượng, dùng chính xương thịt và linh hồn của mình để vá lại một vết nứt bầu trời khổng lồ rỉ ra hắc khí hủy diệt. Tiên nhân gào thét, đau đớn nhưng kiên nghị, dâng hiến tất thảy để bảo vệ chúng sinh hạ giới. Nhưng ngay khi phong ấn vừa hoàn thành, một bóng đen khổng lồ, đen tựa mực, từ sâu trong hư không vươn ra. Đó là Thiên Tôn Vô Cực. Hắn mỉm cười lạnh lẽo, gieo một “mầm mống” tà ác vào ngay tâm phong ấn, biến sự hy sinh cao cả của Tiên nhân thành một công cụ thu hoạch linh khí lâu dài cho đại kế của hắn.
“Ta hiểu rồi…” Giọng nói của Lạc Phong vang lên trong không gian ý thức, lạnh lùng và chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng, “phong ấn này… vốn là sự bảo vệ, nhưng đã bị ngươi biến thành một cái xích sắt để khóa chặt vạn vật. Ngươi muốn dùng Tiên Khí này để đồng hóa ta, biến ta thành một quân cờ hoàn hảo? Ngươi đã lầm rồi, Thiên Tôn Vô Cực!”
Trở về với thực tại, Lạc Phong gầm lên một tiếng trầm hùng. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn xoay chuyển kịch liệt đến mức phát ra những tiếng sấm sét nổ vang. Hắn ngồi xếp bằng ngay trước phiến đá, nhắm chặt mắt, bắt đầu quá trình dung hợp điên cuồng nhất từ trước đến nay.
Luồng Tiên Khí tinh khiết, mang theo ý chí thao túng tàn bạo của Thiên Tôn Vô Cực, ồ ạt tràn vào kinh mạch hắn như một cơn lũ quét, cuồn cuộn bằng những lưỡi dao sắc nhọn. Cảm giác đau đớn tột cùng ập đến, như thể từng thớ thịt, từng khúc xương trong cơ thể hắn bị đập vỡ ra rồi nghiền nát thành tro bụi. Kinh mạch của hắn bị căng phồng lên, rạn nứt, máu tươi rỉ ra từ lỗ chân lông, nhuộm đỏ cả vạt áo dính bùn đất của hắn. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải nứt toác, máu lam xám rỉ ra không ngừng, nhỏ xuống phiến đá cổ.
“Lạc huynh!” Mộ Dung Tuyết hét lên, nước mắt nàng rơi lã chã khi chứng kiến sự đau đớn của hắn. Nàng điên cuồng muốn lao lên, nhưng một trường lực không gian lam xám tự động bùng phát từ đôi Linh Phiến của Lạc Phong, dịu dàng nhưng kiên quyết đẩy nàng lùi lại, bảo vệ nàng khỏi dư chấn kinh hoàng của Tiên Khí.
Lam Yên đứng bên cạnh, sắc mặt trắng bệch, run rẩy nén cơn đau nhói trong thức hải. Nàng cắn chặt đầu ngón tay, nhanh chóng vẽ lên không trung một phù văn Linh Tê màu lam nhạt, hóa thành một màng sương mỏng bao bọc lấy Lạc Phong, cố gắng giúp hắn trấn áp sự ăn mòn của ý chí Thiên Tôn ẩn sâu trong Tiên Khí.
“Cố lên, Kẻ kế thừa…” Lam Yên thì thầm, giọng nàng run lên vì kiệt sức, “đây là thử thách sinh tử. Nếu ngươi vượt qua, ngươi sẽ thực sự bước chân vào cảnh giới của các vị thần cổ xưa…”
Trong tâm cảnh của Lạc Phong, cuộc chiến diễn ra vô cùng khốc liệt. Ý chí hủy diệt của Thiên Tôn Vô Cực hóa thành một bóng đen khổng lồ, đè nặng lên linh hồn hắn, liên tục gầm rống: “Quy phục đi! Trở thành một phần của ta, ngươi sẽ có được sức mạnh tối thượng để tái tạo càn khôn!”
“Cút đi!” Lạc Phong gầm lên trong ý thức.
Hắn không dùng linh lực thông thường để chống lại. Hắn vận dụng phẩm chất “ăn mòn” mà hắn đã hoàn toàn làm chủ từ việc luyện hóa Tạp Khí Thiên Kiếp. Luồng Hư Không Chi Lực xám tro bùng phát, không phải để bài xích Tiên Khí, mà là để “gặm nhấm” và “phân tách” ý chí thao túng của Thiên Tôn ẩn sâu trong đó. Từng chút một, những sợi tơ đen kịt ký sinh bị phẩm chất ăn mòn gặm nhấm sạch sẽ, chỉ để lại luồng Tiên Khí tinh khiết, nguyên sơ nhất.
Ngay sau đó, phẩm chất “tái tạo” của hắn hoạt động với công suất tối đa. Những kinh mạch bị vỡ nát ngay lập tức được kiến tạo lại, trở nên rộng lớn và kiên cố hơn gấp mười lần. Từng khúc xương trong cơ thể hắn, dưới sự thanh lọc tàn bạo của Tiên Khí, bắt đầu bùng lên ánh sáng vàng ròng rực rỡ. Tiên Cốt chân chính của hắn được tái sinh, rũ bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc phàm trần để vươn tới một cảnh giới phi phàm.
“RẮC! RẮC! RẮC!”
Những tiếng rạn nứt giòn giã vang lên từ sâu trong cơ thể Lạc Phong. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn đột ngột dừng lại, rồi bùng nổ ra một luồng sáng vàng ròng xen lẫn lam xám rực rỡ chưa từng có. Toàn bộ điện thờ cổ xưa bị luồng uy áp kinh thiên động địa này thổi quét, những cột đá đổ nát xung quanh lập tức hóa thành tro bụi mịn màng.
Lạc Phong đột ngột mở mắt.
Đôi mắt hắn giờ đây không còn là màu đen láy của phàm nhân, mà là một màu lam xám sâu thẳm như vực thẳm Hư Không vô tận, ẩn chứa sự uy nghiêm tối cao của một vị thần và sự lạnh lùng tột độ của Hư Không Chi Chủ. Toàn thân hắn tỏa ra một lớp Tiên quang mờ ảo, khí chất phi phàm thoát tục tựa như một vị Tiên nhân cổ xưa vừa thức tỉnh sau giấc ngủ vạn năm.
Khí tức của hắn đột ngột tăng vọt, phá vỡ mọi xiềng xích của cảnh giới cũ, thẳng tiến vào cảnh giới Phá Hư!
***
Sự đột phá chấn động ấy khiến toàn bộ Cốt Giới Hư Không như ngừng quay trong một nhịp. Luồng áp lực trọng lực hỗn loạn xung quanh biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự tĩnh lặng tuyệt đối, tôn sùng vị vương giả mới vừa bước lên ngai vàng của mình.
Lạc Phong từ từ đứng dậy. Cơ thể hắn giờ đây không còn vẻ gầy gò yếu ớt của thiếu niên ổ chuột năm nào, mà toát lên vẻ thanh thoát, gọn gàng nhưng ẩn chứa một sức mạnh thể chất có thể xé toạc không gian bằng tay không. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của hắn đã khép miệng hoàn toàn, chỉ còn lại một vệt lam xám nhạt nhạt, thỉnh thoảng lại lóe lên những ký tự cổ xưa huyền ảo – dấu ấn vĩnh viễn của sức mạnh kiến tạo nguyên sơ.
Mộ Dung Tuyết lao đến, không ngần ngại ôm chặt lấy hắn. Nàng khóc nấc lên vì xúc động, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc nhưng giờ đây đã mang theo một sự phi phàm, mạnh mẽ đến mức khiến nàng cảm thấy an toàn tuyệt đối.
“Lạc huynh… chàng làm được rồi… chàng không sao chứ?” Nàng thì thầm, khuôn mặt áp vào ngực hắn.
“Ta không sao, Tuyết nhi,” giọng nói của hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian đổ nát, “ta đã thành công. Từ nay về sau, không ai có thể dùng phong ấn này để định đoạt số phận của ta nữa.”
Phía sau họ, Lam Yên quỵ một gối xuống nền đá lạnh. Đôi mắt xám tro của nàng nhìn chằm chằm vào Lạc Phong, tràn ngập sự kính nể tột cùng và một tia hy vọng mãnh liệt cho số phận của cả vũ trụ. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải của nàng reo hò, ca tụng luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết vừa được thanh tẩy của hắn.
“Kẻ kế thừa…” Lam Yên run rẩy lên tiếng, giọng nàng chứa đựng sự thành kính chưa từng có, “ngươi đã dung hợp hoàn toàn Tiên Khí, vượt qua mọi cạm bẫy của Thiên Tôn. Ngươi… đã thực sự trở thành Hư Không Chi Chủ chân chính. Linh Tê Cổ Phái của ta… nguyện đồng hành cùng ngươi đến cuối con đường này, lật đổ trật tự giả tạo kia!”
Lạc Phong gật đầu với nàng, ánh mắt hắn hướng về phía chân trời xa xăm, nơi vết sẹo đen khổng lồ trên bầu trời vẫn rỉ ra hắc khí:
“Đứng dậy đi, Tiền bối Lam Yên. Đây chỉ là bước khởi đầu. Thiên Tôn Vô Cực… hắn đã cảm nhận được sự đột phá của ta. Cuộc chiến thực sự giờ mới bắt đầu.”
***
Trong chiều không gian hắc ám, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang khổng lồ. Tấm gương Hư Không trước mặt hắn đột ngột rung chuyển dữ dội, một vết rạn nứt khổng lồ xuất hiện ngay giữa trung tâm, kéo dài ra tận rìa gương, phát ra những tiếng “RẮC” giòn giã đầy đe dọa.
Hình ảnh Lạc Phong đứng trên tàn tích Thiên Cung, toàn thân tỏa ra Tiên quang rực rỡ, ánh mắt lam xám đầy thách thức nhìn thẳng vào tấm gương, hiện lên rõ mồn một.
Thiên Tôn Vô Cực không nổi giận. Hắn khẽ chạm ngón tay gầy guộc lên vết rạn nứt trên tấm gương, nụ cười lạnh lẽo trên môi hắn càng thêm phần bí hiểm và tàn độc:
“Phá Hư cảnh… Tiên Cốt chân chính thức tỉnh sao? Thú vị… Thú vị lắm. Sự ‘lệch lạch’ này của ngươi đã vượt qua mọi tính toán của bổn tôn. Nhưng, ngươi càng mạnh mẽ, ngươi càng là một ‘vật dẫn’ hoàn mỹ nhất cho đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của ta. Ngươi nghĩ ngươi tự giải thoát sao? Không… ngươi chỉ tự mình hoàn thiện chiếc chìa khóa mà ta cần mà thôi.”
Hắn đột ngột thu nụ cười lại, đôi mắt đen kịt phát ra sát khí ngưng đọng khiến cả không gian hắc ám như đóng băng:
“Hắc La! Thám Ảnh!”
Hai bóng đen lập tức quỳ rạp dưới chân hắn, toàn thân run rẩy bần bật dưới luồng uy áp kinh hoàng của Thiên Tôn:
“Có thuộc hạ!”
“Kế hoạch thay đổi,” Thiên Tôn Vô Cực gằn giọng, từng lời nói ra như những tảng đá ngàn cân đè nặng, “không được phép để bất cứ kẻ nào làm tổn hại đến hắn. Hắn đã đạt đến Phá Hư cảnh, Tiên Cốt đã thành. Hãy dùng mọi cách, dẫn dụ hắn đến Vực Thẳm Nguyên Thủy một cách nguyên vẹn nhất. Nếu có kẻ nào cản đường… giết không tha!”
“Rõ, Thiên Tôn đại nhân!” Hắc La và Thám Ảnh đồng thanh đáp, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Chúng biết, ván cờ sinh tử này đã bước vào giai đoạn quyết định, và Lạc Phong – kẻ kế thừa ti tiện năm nào – giờ đây đã trở thành một biến số kinh thiên động địa có thể nghiền nát tất cả bọn chúng.
***
Trở lại với điện thờ cổ xưa ở Cốt Giới Hư Không.
Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, đôi Linh Phiến lam xám sau lưng khẽ vỗ, tỏa ra một quầng sáng huyền ảo bao bọc lấy cả hai người. Hắn nhìn sang Lam Yên, ánh mắt sắc bén đầy quyết tâm:
“Tiền bối Lam Yên, Tuyết nhi… tấm bản đồ da thú trong ngực ta rung động. Điểm sáng tiếp theo đã hiện rõ – đó chính là Vực Thẳm Nguyên Thủy, nơi ẩn chứa ‘Trái Tim Hư Không’ và những bí mật cuối cùng của Thiên Giới cũ. Chúng ta đi thôi.”
“Muội sẽ luôn ở bên chàng, Lạc huynh,” Mộ Dung Tuyết siết chặt tay hắn, ánh mắt nàng tràn đầy niềm tin tuyệt đối, “bất kể phía trước có là vực sâu hay biển lửa.”
Lam Yên bay lên theo sát phía sau, bạch y phiêu dật giữa gió lốc Hư Không:
“Hãy đi thôi, Hư Không Chi Chủ chân chính. Hãy cho Thiên Tôn Vô Cực thấy… sức mạnh của sự kiến tạo!”
Ba người hóa thành ba vệt sáng rực rỡ, xé toang màn sương mù vĩnh cửu của Cốt Giới Hư Không, lao vút về phía Vực Thẳm Nguyên Thủy đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng là nơi định đoạt số phận của toàn bộ càn khôn.
Nhưng ngay khi họ vừa rời khỏi mảnh vỡ Thiên Cung được mười dặm, không gian xung quanh đột ngột đông cứng lại một cách bất thường. Một tiếng chuông cổ xưa vô hình, trầm hùng như vọng về từ thời tiền sử, đột ngột gõ nhịp từ sâu thẳm Vực Thẳm Nguyên Thủy phía dưới. Tiếng chuông vang lên, khiến toàn bộ Linh Phiến của Lạc Phong rung lên bần bật, trường lực bảo hộ xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ.
Một bóng đen khổng lồ, che khuất cả ánh bình minh vừa hé rạng ở chân trời, từ từ trỗi dậy từ dưới vực sâu, khóa chặt lấy hướng đi của họ…
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: