Hư Không Huyễn Đạo
Chương 95: Vết Tích Của Thiên Đạo

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:43:20 | Lượt xem: 8

“A…”

Mộ Dung Tuyết khẽ rên một tiếng, thân hình mềm mại run rẩy trong vòng tay Lạc Phong. Áp lực vô hình từ bóng đen khổng lồ dâng lên từ Vực Thẳm Nguyên Thủy đè nặng lên nàng, khiến kinh mạch như bị đông cứng, linh lực lưu chuyển chậm chạp đến mức gần như ngưng trệ. Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời bị che khuất, một nỗi kinh hãi tột cùng dâng lên trong ánh mắt. Tiếng chuông cổ xưa vọng lại từ vực sâu, trầm hùng và đầy ai oán, không ngừng vọng vào thức hải, như đang kéo linh hồn nàng xuống vực thẳm.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Vết Tích Của Thiên Đạo

Lam Yên đứng cạnh Lạc Phong, sắc mặt tái nhợt không còn giọt máu. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng gào thét dữ dội, một luồng đau đớn xé toạc linh hồn, khiến nàng phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên. Nàng hiểu rõ hơn ai hết, đây không phải là một Ma Vật thông thường. Linh Tê của nàng cảm nhận được một ý chí cổ xưa, tàn độc, một sự vặn vẹo tinh vi của quy tắc vũ trụ đang bao trùm. Nàng cố gắng thôi động Linh Tê Lực, tạo ra một lớp sương lam nhạt bao bọc lấy Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết, nhưng lớp sương đó vừa hình thành đã lập tức bị áp lực vô hình từ bóng đen kia nghiền nát, tan biến như chưa từng tồn tại.

“Kẻ kế thừa… đây không phải Ma Vật!” Lam Yên kinh hô, giọng nói khàn đặc, ánh mắt xám tro tràn đầy kinh hãi. “Đây là… một tàn niệm của Thiên Đạo bị bóp méo! Nó đang cố gắng… đồng hóa chúng ta!”

Lạc Phong siết chặt vòng tay ôm Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn sắc lạnh như băng, nhưng trong sâu thẳm lại ẩn chứa một tia phẫn nộ xen lẫn kiên định. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của hắn bỗng nhói buốt, một luồng lam quang mờ nhạt từ chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út chớp nháy liên hồi, như một lời cảnh báo cấp bách. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí vô hình, cổ xưa đến mức xa lạ, nhưng lại méo mó và đầy tà ác đang bao trùm khắp không gian. Luồng ý chí đó không mang theo sát ý hủy diệt vật chất, mà là một sự “chiếm hữu” và “đồng hóa” kinh hoàng, cố gắng xuyên sâu vào linh hồn, biến mọi thứ thành một phần của nó.

Bóng đen khổng lồ kia không có hình dạng nhất định, chỉ là một khối hắc khí đặc sệt, cuộn xoáy dữ dội, không ngừng phình to và co rút. Nó không tấn công vật lý, mà phóng ra hàng ngàn luồng áp lực không gian vô hình, như những lưỡi dao sắc bén cố gắng xuyên thủng kết giới không gian lam xám mà Lạc Phong đang duy trì bằng đôi Linh Phiến. Cùng lúc đó, những tiếng thì thầm không tiếng động, lạnh lẽo như tiếng gió rít qua những khe đá ngàn năm, không ngừng vọng vào thức hải Lạc Phong, như đang cố gắng “mời gọi” hoặc “nuốt chửng” ý thức của hắn. Hắn cảm thấy linh hồn mình như đang bị kéo căng ra, bị vặn vẹo bởi những lời thì thầm đó, cố gắng khuất phục hắn, biến hắn thành một khôi lỗi vô tri.

Lạc Phong vận dụng Hư Không Chi Lực đến cực hạn. Đôi Linh Phiến lam xám sau lưng hắn bùng sáng rực rỡ, tạo thành một kết giới không gian vững chãi, chống đỡ lại hàng ngàn luồng áp lực vô hình từ bóng đen. Hắn biết, nếu chỉ phòng thủ, sớm muộn gì hắn cũng sẽ bị áp lực này nghiền nát.

Không chút do dự, Lạc Phong nhắm mắt lại. Hắn chủ động “cảm ứng” với luồng ý chí tà ác từ bóng đen, cố gắng thấu triệt bản chất thực sự của nó. Hắn không chống lại sự “kéo” của nó, mà để ý thức mình chìm sâu vào bên trong, chấp nhận rủi ro để tìm kiếm chân tướng. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn xoay chuyển kịch liệt, Hư Không Chi Lực thuần khiết bùng nổ, cố gắng bảo vệ linh hồn hắn khỏi sự đồng hóa.

Ngay khi ý thức Lạc Phong chạm vào lõi của bóng đen, hắn bị kéo vào một “huyễn cảnh” hỗn loạn và tràn ngập những mảnh vỡ ký ức cổ xưa. Đó là một thế giới xám xịt, nơi thời gian và không gian bị vặn vẹo, nơi những tiếng rên rỉ không tiếng động của vạn vật vang vọng khắp nơi. Hắn không thấy một quái vật cụ thể, mà chỉ thấy những “vết tích” của một Thiên Đạo nguyên thủy, thuần khiết, từng tạo dựng nên vạn vật trong vũ trụ này. Thiên Đạo đó, giờ đây, đang bị xiềng xích bởi vô số sợi xích hắc ám, được tạo thành từ Tạp Khí Thiên Kiếp và những tà niệm cực đoan.

Trong huyễn cảnh, Lạc Phong nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng: Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang khổng lồ, khuôn mặt ẩn hiện trong màn sương đen, nở nụ cười lạnh lẽo đến tận xương tủy. Y không ngừng dùng những sợi xích hắc ám đó để “bóp méo” và “chiếm đoạt” ý chí của Thiên Đạo, biến nó thành khí cụ cho đại kế “Thế Giới Hồi Quy” của y. Từng mảnh ký ức vụn vỡ xẹt qua thức hải Lạc Phong: những lời tiên tri về sự suy tàn, những lời nguyền gia tộc, những âm mưu thao túng linh hồn… Tất cả đều dẫn đến một chân tướng kinh thiên: Thiên Tôn Vô Cực không chỉ muốn “hồi quy” vũ trụ về trạng thái nguyên thủy, mà y muốn “tái tạo” nó theo ý chí của riêng mình, biến mình thành “chủ nhân” của Thiên Đạo, định đoạt số phận của vạn vật.

“Phẫn nộ!”

Một luồng phẫn nộ tột cùng dâng trào trong lòng Lạc Phong. Hắn không phải phẫn nộ vì bị lừa dối, mà phẫn nộ vì sự tàn độc và ngạo mạn của Thiên Tôn Vô Cực. Ý chí sắt đá của Lạc Phong bùng nổ, phá tan mọi xiềng xích huyễn cảnh. Hắn sẽ không bao giờ để bất kỳ ai thao túng số phận của mình, hay của vũ trụ này.

Bên ngoài huyễn cảnh, Lam Yên cảm nhận được sự hỗn loạn cực độ và nỗi đau đớn từ bóng đen, như thể một linh hồn khổng lồ đang bị giày vò trong vô vọng. Nàng cố gắng cảm ứng, Linh Tê Lực của nàng bùng lên lam quang rực rỡ, nhưng nhanh chóng bị áp chế bởi ý chí tà ác của bóng đen. Nàng biết, Lạc Phong đang đối mặt với một thứ gì đó vượt xa mọi hiểm nguy vật lý.

Mộ Dung Tuyết nép chặt vào Lạc Phong, cảm nhận sự run rẩy nhẹ từ cơ thể hắn, nàng vô cùng lo lắng. Dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng nàng cảm nhận được sự căng thẳng tột cùng của Lạc Phong.

“Lạc huynh, chàng sao vậy? Có chuyện gì thế?” Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy, ánh mắt ướt lệ.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Vết Tích Của Thiên Đạo

Lạc Phong mở bừng mắt, ánh mắt hắn bừng sáng, sâu thẳm như vực thẳm Hư Không, nhưng tràn đầy kiên định và sát ý. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của hắn phát ra lam quang mạnh mẽ, chống lại những luồng ý chí tà ác từ bóng đen.

“Tuyết nhi, đừng sợ. Ta đã rõ…” Lạc Phong nói, giọng hắn trầm thấp nhưng kiên quyết, “Ta đã rõ… âm mưu của Thiên Tôn Vô Cực.”

Trong không gian hắc ám, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng, tấm gương Hư Không trước mặt hắn đột ngột nứt thêm một đường nhỏ, kéo dài tới mép. Y cảm nhận một luồng ý chí “phản kháng” và “giải phóng” mạnh mẽ từ Lạc Phong, khiến nụ cười lạnh lẽo trên môi y càng thêm bí hiểm và tàn độc.

“Kẻ kế thừa này… lại một lần nữa vượt quá dự tính của bổn tôn. Thú vị. Thú vị lắm.” Thiên Tôn Vô Cực lẩm bẩm, “Hãy cho bổn tôn thấy giới hạn của ngươi là gì… Ngươi càng mạnh, ngươi càng là một ‘vật dẫn’ hoàn mỹ cho đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của ta. Ngươi nghĩ ngươi tự giải thoát sao? Không… ngươi chỉ tự mình hoàn thiện chiếc chìa khóa mà ta cần mà thôi.”

Lúc này, Lạc Phong bùng nổ Hư Không Chi Lực, không còn chống đỡ thụ động mà chủ động tấn công vào bóng đen.

“Ngươi muốn thao túng? Ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là thao túng chân chính!” Lạc Phong gầm lên, giọng nói vang vọng khắp không gian hỗn loạn.

Hắn vận dụng đặc tính “Thao Túng” và “Tái Tạo” của Hư Không Huyễn Đạo đến cực hạn. Hư Không Chi Lực lam xám cuộn xoáy quanh hắn, không phải để hủy diệt bóng đen mà để “thanh tẩy” những tàn niệm bị bóp méo, “tách rời” những sợi xích hắc ám của Thiên Tôn Vô Cực đang trói buộc Thiên Đạo nguyên thủy.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Vết Tích Của Thiên Đạo

Bóng đen khổng lồ bắt đầu rên rỉ không tiếng động, run rẩy dữ dội. Những luồng hắc khí ô uế bị Lạc Phong thanh tẩy, biến thành lam quang tinh khiết, rồi lại thành những dòng năng lượng xám tro thuần khiết, không còn mang ý chí chiếm hữu hay tà ác. Quá trình này diễn ra chậm rãi nhưng kiên định, như một dòng suối trong trẻo đang thanh tẩy một vũng lầy ô uế.

Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong bùng sáng rực rỡ, nhưng thần niệm của hắn cũng tiêu hao dữ dội. Hắn ho ra một ngụm máu nhỏ, nhưng ánh mắt vẫn kiên định, không chút nao núng. Hắn dùng Hư Không Chi Lực “tái tạo” lại bản chất của bóng đen, biến nó từ một bức tường cản lối thành một “con đường hư không” mờ ảo, dẫn thẳng xuống Vực Thẳm Nguyên Thủy. Con đường đó không còn mang sự hỗn loạn hay tà ác, mà là một dòng chảy Hư Không thuần khiết, được “tái tạo” bởi ý chí của Lạc Phong.

Lam Yên đứng đó, sắc mặt nàng từ tái nhợt chuyển sang kinh ngạc vô cùng, rồi tràn ngập kính nể. Nàng cảm nhận được sự “thanh tẩy” và “tái tạo” đang diễn ra, bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng cũng được thanh tẩy, trở nên trong sáng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

“Kẻ kế thừa… ngươi… ngươi thực sự là Hư Không Chi Chủ chân chính!” Nàng kinh hô, giọng nói run rẩy, chứa đựng sự kính phục vô biên.

Mộ Dung Tuyết cảm nhận được sự dịu đi của áp lực, nàng ngẩng đầu nhìn Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn ngập ngưỡng mộ và tự hào. Nàng không hiểu hết những gì Lạc Phong đã làm, nhưng nàng cảm nhận được sự vĩ đại và kiên cường từ hắn.

“Lạc huynh… chàng thật mạnh mẽ!” Nàng thì thầm, tựa đầu vào ngực hắn, cảm thấy an ổn vô cùng.

Lạc Phong thở dốc, lau đi vệt máu trên khóe miệng, nhưng khí chất hắn trở nên trầm ổn và uy nghi hơn bao giờ hết. Hắn nhìn xuống con đường hư không vừa được tái tạo, rồi nhìn lên bầu trời, nơi vết sẹo đen khổng lồ vẫn rỉ hắc khí, nơi Thiên Nhãn của Thiên Tôn Vô Cực có thể đang quan sát.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Vết Tích Của Thiên Đạo

“Thiên Tôn Vô Cực… Ngươi muốn thao túng Thiên Đạo? Ngươi muốn tái tạo vũ trụ theo ý ngươi? Ta sẽ cho ngươi thấy… thế nào là một Tiên Đạo chân chính, một trật tự chân chính!” Lạc Phong cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp không gian, mang theo ý chí kiên định không gì lay chuyển.

Hắn nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết. “Tuyết nhi, hành trình phía trước sẽ còn gian nan hơn gấp vạn lần. Muội có sợ không?”

Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, ánh mắt nàng kiên định, không chút sợ hãi. “Lạc huynh đi đâu, Tuyết nhi theo đó. Không sợ!”

Lam Yên quỳ một gối xuống, vẻ mặt thành kính vô cùng. “Hư Không Chi Chủ chân chính, Linh Tê Cổ Phái nguyện đồng hành cùng ngươi, chứng kiến ngươi tái tạo vạn vật!”

Lạc Phong đỡ Lam Yên đứng dậy, nở một nụ cười ấm áp. “Lam Yên tiền bối, chúng ta cùng đi.”

Đôi Linh Phiến lam xám của Lạc Phong bùng sáng, bao bọc cả ba người trong một quầng huyền quang. Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, cùng Lam Yên lao vút xuống con đường hư không mờ ảo vừa được tái tạo, tiến sâu vào Vực Thẳm Nguyên Thủy. Nơi đó, tràn ngập hiểm nguy nhưng cũng là nơi định đoạt vận mệnh càn khôn.

Trong ngực Lạc Phong, tấm bản đồ da thú cổ xưa bừng sáng. Một điểm mới được đánh dấu chính là “Vực Thẳm Nguyên Thủy”, và dưới đó là biểu tượng của “Trái Tim Hư Không”, đang đập những nhịp đập hùng hồn, chờ đợi chân chính kiến tạo giả.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8