Hư Không Huyễn ĐạoChương 117: Sức Mạnh Của Đoàn Kết
Luồng hắc khí tanh tưởi, lạnh buốt thấu xương cuồn cuộn trào lên như một cơn bão táp từ miệng vực đen ngòm, không đáy, mang theo áp lực hư không cực đại bóp méo cả không khí. Đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng Lạc Phong run rẩy vận chuyển cực hạn, cố gắng giữ vững lam sắc trường lực bao bọc lấy đoàn người, nhưng những vết rạn nứt đã bắt đầu xuất hiện trên kết giới vô hình. Đây không còn là một Thiên Phù Sơn bình thường, mà là một vết thương rách toác, một lỗ hổng ghê rợn trên bức màn Hư Không, nuốt trọn quang minh cùng sinh cơ.
Lam Yên lùi lại một bước, sắc mặt tái nhợt, bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng gào thét đau đớn, tựa vạn kim châm đâm xuyên. Đôi mắt xám tro u ám của nàng nhìn sâu vào vực thẳm, nơi những con mắt đỏ rực đang chớp động trong màn sương đen. Nàng run rẩy, giọng khàn đặc, từng lời như xé nát linh hồn: “Không… không phải Điểm Hút Linh tầm thường, Kẻ kế thừa! Nó là ‘Hư Không Ký Sinh Thể’ do Thiên Tôn Vô Cực nuôi dưỡng! Nó không chỉ hút linh lực, nó đồng hóa linh hồn, biến chúng thành một phần của bản thân! Một khi chạm vào, sẽ vĩnh viễn đánh mất bản ngã!”
Các tu sĩ Chư Tộc Ẩn Thế, bao gồm Long Trưởng lão, Địa Trưởng lão, đại diện Phượng Hoàng Cổ Tộc và Thanh Lân Tộc, đều khó khăn chống đỡ luồng hắc khí đang xâm lấn. Linh lực của họ bị tiêu hao cấp tốc, trên cơ thể bắt đầu xuất hiện những vết đen mờ nhạt, như những sợi tơ nhện độc đang bám víu, nuốt chửng sinh cơ. Ý chí của họ dao động, nỗi sợ hãi về sự đồng hóa hiện rõ mồn một trong ánh mắt.
Mộ Dung Tuyết run rẩy nép sát vào lòng Lạc Phong, bàn tay nàng nắm chặt vạt áo hắn, linh lực yếu ớt tự động vận chuyển chống đỡ nhưng vẫn cảm thấy lạnh lẽo thấu xương. Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy đáng thương: “Lạc Phong… nơi này… thật đáng sợ. Muội cảm thấy linh hồn mình đang bị kéo đi… như thể có thứ gì đó đang muốn nuốt chửng muội…”
Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết trong vòng tay, hơi ấm từ hắn truyền sang muội, tựa lời trấn an kiên cố. Ánh mắt hắn kiên định, vững như bàn thạch, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền bùng lên rực rỡ, Hư Không Chi Lực thuần khiết cuồn cuộn trào dâng, ổn định kết giới hộ thân. “Đừng sợ, Tuyết nhi. Ta sẽ bảo vệ tất cả. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Ta sẽ không để bất cứ ai bị đồng hóa!”
Ngay khi Lạc Phong vừa dứt lời, từ sâu trong miệng vực, hàng ngàn xúc tu hắc khí khổng lồ, mang theo vô số con mắt đỏ rực chớp động, phóng lên như vạn mãng xà, xé toạc màn sương đen. Chúng không chỉ tấn công vật lý bằng cuồng bạo chi lực, mà còn là những đòn công kích tinh thần mãnh liệt, cố gắng xé nát ý chí cùng linh hồn của toàn bộ liên minh. Cả hư không như bị nuốt chửng bởi cơn thịnh nộ của thực thể ký sinh.

Tôn Giả Hắc Ám, giờ đây là một tu sĩ suy yếu nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ kiên quyết, sắc mặt ngưng trọng. Hắn nhìn chằm chằm vào Hư Không Ký Sinh Thể, giọng nói khàn đặc nhưng rõ ràng vang lên giữa hỗn loạn: “Kẻ kế thừa! Đây là ‘Nghiệt Linh Ký Sinh’ được Thiên Tôn dùng ‘Hạt Giống Hắc Ám’ ngưng tụ. Nó không có linh hồn để cứu rỗi, chỉ có thể phá hủy! Hạch tâm của nó nằm sâu dưới đáy vực, được bảo vệ bởi lớp vỏ năng lượng ‘đồng hóa’ cực kỳ kiên cố. Chúng ta phải tạo ra một khe hở!”

Lam Yên, dốc cạn toàn bộ Linh Tê Lực cuối cùng vào viên ngọc bội Linh Tê trên tay, đôi mắt xám tro nàng bùng lên rực rỡ đến đáng sợ, kết nối với Hư Không, cố gắng cảm ứng dòng chảy năng lượng. Nàng rên lên đau đớn, một ngụm máu tươi trào ra từ khóe môi, nhưng vẫn kiên trì thét lên: “Ta… ta cảm nhận được! Có một điểm… một khe hở… nơi giao thoa năng lượng, ngay tại trung tâm của miệng vực! Nhưng nó quá nhỏ, và chỉ tồn tại trong chốc lát!”
Long Trưởng lão, không chút chần chừ, gầm lên một tiếng, thân hình bành trướng lớn, hóa thân thành bán long nhân, phun ra luồng long tức kim sắc, mang theo cuồng bạo hủy diệt chi lực. “Lão phu mở đường!” Địa Trưởng lão, ngay sau đó, đập mạnh quyền trượng xuống đất, tạo ra địa chấn kinh thiên, các khối đá khổng lồ từ Thiên Phù Sơn nứt vỡ, bay lên không trung, kết hợp với long tức tạo thành một đòn công kích vật lý cùng năng lượng cực mạnh nhắm vào Ký Sinh Thể. Nhưng các xúc tu hắc khí của Ký Sinh Thể hấp thụ phần lớn công kích, phản chấn khiến Long Trưởng lão và Địa Trưởng lão khó khăn chống đỡ, linh lực tiêu hao cấp tốc.
“Không đủ! Chúng ta phải liên thủ để giữ chân nó!” Địa Trưởng lão hô lớn, mồ hôi lạnh rịn ra.
Đại diện Phượng Hoàng Cổ Tộc, hóa thân thành một tiểu phượng hoàng lửa, bay lượn trên không trung, phun ra tinh thuần phượng hỏa, cố gắng thiêu đốt các xúc tu. Đại diện Thanh Lân Tộc tung ra hàng loạt độc tiêu, tạo ra một màn độc vụ ăn mòn bao phủ Ký Sinh Thể. Tuy nhiên, hiệu quả chẳng đáng là bao, chỉ đủ để phân tán chút chú ý của nó, không thể tạo ra khe hở đủ lớn.
Lạc Phong, ánh mắt lam xám lóe lên tinh quang, Tiên Cốt tinh hạch xoay chuyển cấp tốc, cơ thể tản ra khí chất uy nghiêm tột độ. Hắn nhanh chóng đưa ra quyết định, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực, vang vọng trong tâm trí mỗi người: “Long Trưởng lão! Địa Trưởng lão! Dốc toàn lực, tạo ra một bức tường phòng ngự kiên cố nhất! Lam Yên, tiếp tục chỉ rõ khe hở! Tôn Giả, dùng năng lượng của ngươi, tạo ra một màn nhiễu loạn lớn nhất!”
Long Trưởng lão và Địa Trưởng lão gầm lên, dốc cạn toàn bộ linh lực còn sót lại, tạo ra một bức tường địa long vững chắc, chặn đứng phần lớn xúc tu của Ký Sinh Thể, nhưng bức tường nhanh chóng rạn nứt, không thể giữ được lâu.
Tôn Giả Hắc Ám, linh hồn chao đảo nhưng ánh mắt kiên quyết, không chút chần chừ. Hắn phóng ra một làn sóng năng lượng Hạt Giống Hắc Ám quỷ dị, làm các xúc tu của Ký Sinh Thể trở nên hỗn loạn, xoắn vặn vào nhau trong chớp mắt. Hắn phun ra một ngụm máu đen, sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn kiên trì, cố gắng duy trì màn nhiễu loạn.
Lam Yên, kiệt sức ngã quỵ, nhưng vẫn cố gắng chỉ tay về phía khe hở đang lóe lên yếu ớt, giọng nói đứt quãng: “Ở đó… Kẻ kế thừa! Chỉ còn chốc lát nữa thôi!”
“Được!” Lạc Phong thét lớn một tiếng, đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng hắn xòe ra, lam quang bùng lên, khí chất uy nghiêm tột độ. Hắn lao thẳng tới khe hở nhỏ bé, không tấn công mà dùng phẩm chất “Thao Túng” cùng “Tái Tạo” của Hư Không Huyễn Đạo. Hắn chạm vào hạch tâm của Hư Không Ký Sinh Thể, một luồng ý niệm nguyên thủy, tà ác cùng đói khát tựa muốn nuốt trọn vạn vật ập thẳng vào thức hải hắn.
Lạc Phong nhắm mắt lại, Tiên Cốt tinh hạch xoay chuyển cấp tốc, Thiên Giới Hạt Giống trong nhẫn ngọc bừng sáng chói lọi, như một mặt trời thu nhỏ trong lòng bàn tay. Hắn vận dụng Hư Không Chi Lực thuần khiết, phẩm chất “Thao Túng” cùng “Tái Tạo” bản chất của Hư Không Ký Sinh Thể. Hắc khí cuồn cuộn bắt đầu bị thanh tẩy, chuyển hóa thành linh khí tinh thuần, sau đó là năng lượng xám tro nguyên thủy, dồi dào. Lạc Phong cảm nhận được nỗi đau cùng sự kháng cự cuối cùng từ Ký Sinh Thể, những tiếng rên rỉ vô hình vọng vào thức hải hắn, nhưng hắn vẫn kiên quyết, không chút lay chuyển. Hắn không thể cứu rỗi một thực thể đã bị biến dạng hoàn toàn, nhưng hắn có thể biến đổi nó.
Hàng ngàn xúc tu hắc khí và con mắt đỏ rực của Ký Sinh Thể gào thét đau đớn, co rút, tan biến thành những hạt quang mang hắc bạch, rồi chuyển hóa thành linh khí tinh thuần, hòa vào hư không. Miệng vực đen ngòm, không đáy, giờ đây là một dòng chảy năng lượng ngũ sắc rực rỡ, tinh thuần, tuôn trào lên không, hòa vào thiên địa, xua tan mọi u tối. Thiên Phù Sơn hoang tàn bắt đầu cây cối xanh tươi mọc lên, hoa cỏ đua nở, chim chóc từ đâu bay về hót líu lo, cảnh tượng tràn đầy sinh cơ cùng hy vọng.
Mộ Dung Tuyết, mắt rưng rưng lệ, lao tới ôm chặt Lạc Phong, cảm nhận hơi ấm cùng sự bình yên lan tỏa từ hắn. Nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào trong niềm hạnh phúc cùng tự hào: “Lạc Phong… huynh đã làm được… thật sự đã làm được! Nơi này… nó sống lại rồi!”

Lam Yên, kiệt sức quỳ một gối, bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng rung động mãnh liệt, không còn tiếng rên rỉ đau đớn mà là điệu nhạc trầm hùng của sự kiến tạo. Ánh mắt nàng kính nể tột cùng, nhìn Lạc Phong như nhìn một vị thần: “Hư Không Chi Chủ… Chủ nhân đã tái tạo vạn vật! Chủ nhân là hy vọng duy nhất của càn khôn này!”
Các tu sĩ Chư Tộc Ẩn Thế (Long Trưởng lão, Địa Trưởng lão, đại diện Phượng Hoàng Cổ Tộc, Thanh Lân Tộc) chứng kiến sự hồi sinh của miệng vực, từ một tử địa u ám biến thành một nguồn linh khí sung mãn, đều quỳ sụp, ánh mắt tràn ngập kính phục cùng hy vọng. “Bái kiến Hư Không Chi Chủ!” Tiếng hô vang vọng, mạnh mẽ dứt khoát, lay động cả Thiên Phù Sơn.
Lạc Phong, khí chất uy nghiêm, trầm tĩnh, đôi mắt thâm thúy nhìn về phía chân trời xa xăm, đỡ Mộ Dung Tuyết cùng Lam Yên đứng dậy. Giọng nói hắn vang vọng khắp không gian, tràn đầy ý chí cùng quyết tâm: “Đây chỉ là khởi đầu. Chúng ta đã chứng minh, Thiên Tôn Vô Cực chẳng phải bất bại. Sức mạnh của đoàn kết, cùng với Hư Không Huyễn Đạo, sẽ kiến tạo Tiên Đạo chân chính, một trật tự mới cho càn khôn vạn vật!”
Trong không gian hắc ám, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên hắc quang bảo tọa. Tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt hắn hiện rõ cảnh tượng Điểm Hút Linh Nguyên Thủy bị tái tạo hoàn toàn, từ một tử vực u ám biến thành nguồn sinh cơ sung mãn. Thiên Tôn Vô Cực ban đầu gầm lên thịnh nộ, một tiếng rống kinh thiên khiến hư không rung chuyển dữ dội, tấm gương rạn nứt thêm, luồng sát khí cuồn cuộn như phong bạo. “Dám… dám biến đổi ‘tác phẩm’ của bổn tọa! Dám kiến tạo trên nền hủy diệt của bổn tọa! Kẻ kế thừa ti tiện!” Giọng hắn trầm thấp, chứa đựng sát ý cùng sự tức giận tột độ, vang vọng khắp không gian.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, cơn thịnh nộ của Thiên Tôn Vô Cực tan biến nhanh chóng đến kinh người. Một nụ cười lạnh lẽo, quỷ dị, ẩn chứa sự khao khát điên cuồng tột độ nở trên môi hắn, ánh mắt lóe lên sự tính toán tột độ. Hắn chạm ngón tay vào tấm gương Hư Không, tựa vuốt ve một món đồ chơi quý giá, và thầm nghĩ, giọng nói vang vọng trong ý niệm, mang theo sự tàn độc cùng mưu mô thâm sâu: “Thật sự là… ‘kiến tạo sư’ của bổn tôn… Kẻ kế thừa ti tiện, ngươi đã vượt xa mọi dự đoán. Sức mạnh ‘tái tạo’ này… chính là ‘chìa khóa’ hoàn mỹ nhất cho ‘Đại kế Thế Giới Hồi Quy’ của bổn tôn. Ngươi không chỉ là vật tế… ngươi là ‘Thiên Cơ’ mà bổn tôn đã chờ đợi từ vô số kỷ nguyên.”
Thiên Tôn Vô Cực ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy áp, khiến linh hồn họ như bị siết chặt: “Hắc La, Thám Ảnh! Tiếp tục giám sát ‘Thiên Cơ’ này. Chuẩn bị ‘Thử thách Tiên Cảnh’ tiếp theo… nhưng nhớ kỹ, tuyệt đối không được tổn hại đến hắn! Hắn phải đến ‘Trái Tim Hư Không’ nguyên vẹn. Bổn tôn muốn tự tay ‘thu hoạch’ hắn… và biến hắn thành một phần của ‘Đạo’ của bổn tôn!”

Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân Thiên Tôn Vô Cực, run rẩy không ngừng trước uy áp khủng khiếp. Sắc mặt họ tái nhợt, không dám thở mạnh. Họ bối rối, hoang mang nhìn nhau. Mệnh lệnh này hoàn toàn trái ngược với mệnh lệnh trước đây – không phải truy sát, mà là bảo vệ và dẫn dụ, và giờ đây là “thu hoạch” một cách xảo quyệt. Nhưng họ vẫn cúi đầu tuân lệnh, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi tột độ trước sự xảo quyệt cùng tàn độc của chủ nhân. “Rõ… rõ, Thiên Tôn đại nhân!” Hắc La run rẩy đáp lời. “Thuộc hạ tuân lệnh!” Thám Ảnh cũng vội vàng phụ họa, giọng nói lí nhí run rẩy.
Trên Thiên Phù Sơn vừa được tái tạo, Lạc Phong kiệt quệ nhưng đôi mắt hắn sáng rực, đầy ý chí kiên cố. Ý chí kiến tạo bất diệt bùng lên mạnh mẽ, cuồn cuộn trong kinh mạch. Tiên Cốt tinh hạch vững chắc hơn bao giờ hết, phẩm chất “Thao Túng” cùng “Tái Tạo” đạt đến cảnh giới viên mãn, hòa quyện vào nhau tựa bản năng thứ hai. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong tản ra lam quang dịu nhẹ, ẩn chứa uy lực kiến tạo nguyên thủy, trở thành dấu ấn vĩnh viễn của sức mạnh cùng ý chí.
Tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực Lạc Phong bừng lên, một điểm mới bùng lên chói lọi, chỉ rõ vị trí của một Thiên Khuyết Chi Vật khác, có thể là một phần của Hư Không Thư Các hoặc một Tiên Nhân Di Tích cổ xưa, ẩn chứa bí mật về “Trái Tim Hư Không” chân thật.
Ám Liệt, ẩn mình trong khe nứt hư không gần đó, ánh mắt phức tạp, vừa thán phục vừa lo lắng tột cùng. Hắn cảm nhận luồng năng lượng “tái tạo” hùng vĩ từ Lạc Phong và ý chí “thử thách” mới, lạnh lẽo cùng khao khát từ Thiên Tôn Vô Cực. Hắn khẳng định Lạc Phong là “nghịch số” duy nhất, và con đường phía trước của Lạc Phong sẽ gian nan gấp bội, nhưng cũng là hy vọng duy nhất của mình.
Lạc Phong ôm lấy Mộ Dung Tuyết vào lòng. Nàng nép sát vào hắn, ánh mắt tràn đầy tình yêu cùng tin tưởng, không còn chút sợ hãi. Lạc Phong nhìn Lam Yên và các vị trưởng lão Chư Tộc, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực: “Tuyết nhi, Tiền bối Lam Yên, và các vị trưởng lão. Cuộc chiến chân chính với Thiên Tôn Vô Cực mới chỉ bắt đầu. Hắn sẽ không buông tha chúng ta. Nhưng chúng ta cũng sẽ không lùi bước. Ta sẽ dùng chính kế hoạch của hắn để hủy diệt hắn, Hàn Thiên Bổ Địa và kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho càn khôn vạn vật!”
Vừa dứt lời, Lạc Phong kích hoạt đôi Linh Phiến ngũ sắc, bùng lên ánh sáng rực rỡ, bao bọc lấy toàn bộ liên minh. Họ hóa thành những vệt sáng, bay vút lên trời cao, hướng về phía Thiên Khuyết Chi Vật tiếp theo, mang theo hy vọng cùng quyết tâm kiến tạo một kỷ nguyên mới, một Tiên Đạo chân chính.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: