Hư Không Huyễn ĐạoChương 128: Nguy Hiểm Của Ma Long
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên rên rỉ thảm thiết, không ngừng rung động như một hồi chuông cảnh báo cấp bách, nhưng không phải là hiểm họa vật lý, mà là bản nguyên biến chất đến cực đoan. Nàng lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch, khóe môi rỉ ra một vệt máu mỏng. Đôi mắt xám tro u ám của nàng nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước, nơi những luồng hắc khí tanh tưởi mục nát cuồn cuộn bốc lên, như thể chính sự sống đang mục rữa ngay trước mắt. Ký ức kinh hoàng về sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái ngàn năm trước, dưới ánh mắt giám sát tàn độc của Thiên Nhãn, lại hiện về, khiến nàng rùng mình.
Mộ Dung Tuyết nép chặt vào người thanh niên, thân thể khẽ run rẩy, cảm thấy linh hồn mình như bị kéo căng đến cực hạn, linh lực trong kinh mạch hỗn loạn, khó thở. Nàng ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn lên gương mặt kiên nghị của hắn. “Lạc huynh… nơi này… thật đáng sợ thay…” Giọng nàng run rẩy, gần như không thành tiếng.
Người thanh niên siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng. Đôi Linh Phiến lam xám sau lưng hắn bùng sáng, tạo ra một trường lực không gian vững chắc bao bọc cả ba người, cố gắng xua tan luồng Ma Khí đang không ngừng xâm thực. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của hắn khẽ nhói đau, như một lời nhắc nhở về những vết thương sâu sắc của Hư Không. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út phát ra lam quang mờ nhạt, cố gắng thanh tẩy luồng năng lượng biến dị đang không ngừng bủa vây.
Chàng cảm nhận rõ mồn một luồng ý chí “chiếm hữu” từ Thiên Tôn Vô Cực, lạnh lẽo và tàn độc, như đang rình rập, dõi theo từng bước chân của chàng. Hắn như một con rắn độc ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi con mồi tự chui vào bẫy.
Lam Yên hít sâu một hơi, cố gắng trấn áp sự hỗn loạn trong thức hải. Nàng thều thào, giọng khàn đặc, mỗi lời nói ra đều như xé rách cuống họng. “Ngài… nơi đây là Mê Vực Ma Long… Ma Khí đã biến chất triệt để. Chúng chẳng còn là sinh vật tầm thường nữa… chúng là… những tàn niệm của Đại Hồng Kiếp, bị Tạp Khí Thiên Kiếp đồng hóa, bóp méo… Chúng không thể bị tiêu diệt theo lẽ thường, Ngài cần cẩn trọng!”
Vừa dứt lời, Ma Khí xung quanh đột nhiên ngưng tụ điên cuồng, xoáy thành những xúc tu hắc ám khổng lồ, vươn ra từ mọi ngóc ngách của vực sâu. Một tiếng gầm xé toạc không gian, không mang âm thanh vật lý mà là một luồng chấn động tinh thần kinh hoàng, trực tiếp công kích thức hải. Một Ma Long khổng lồ xuất hiện từ bóng tối, thân thể nó được tạo thành từ Ma Khí đặc quánh, liên tục biến hóa hình dạng, khi là một khối thịt nhầy nhụa với hàng trăm con mắt đỏ rực, khi lại là một con rồng xương xẩu với đôi cánh rách nát. Đôi mắt đỏ rực của nó như máu tươi, tỏa ra Tạp Khí Thiên Kiếp nồng nặc, mang theo vẻ hung tàn và tàn độc nguyên thủy.

Ma Long lao thẳng về phía người thanh niên với tốc độ kinh hoàng, tung ra những đòn tấn công cuồng bạo mang theo phẩm chất “ăn mòn” và “hủy diệt” của Tạp Khí Thiên Kiếp. Những xúc tu hắc ám không chỉ nhắm vào thân thể mà còn xuyên thẳng vào thức hải, cố gắng đồng hóa linh hồn.
Trường lực lam xám của chàng bị va đập dữ dội, xuất hiện nhiều vết rạn nứt lam xám li ti. Một cơn đau nhói chạy dọc theo vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải, khiến nó nứt ra, máu tươi không ngừng rỉ ra, thấm đẫm chiếc nhẫn ngọc cổ xưa. Chàng ho ra một ngụm máu nhỏ, cảm thấy Hư Không Chi Lực tiêu hao nhanh chóng.

Mộ Dung Tuyết hoảng sợ tột độ, linh hồn như bị kéo xé bởi tiếng gầm của Ma Long, cảm nhận sự đau đớn tột cùng từ Lạc huynh. Nàng cố gắng truyền chút linh lực yếu ớt còn sót lại vào chàng, giọng run rẩy: “Lạc huynh… huynh không sao chứ?” Nàng tựa đầu vào lồng ngực hắn, như muốn dùng thân mình che chắn cho hắn khỏi hiểm nguy.
Lam Yên cố gắng dồn chút Linh Tê Lực cuối cùng, viên ngọc bội Linh Tê trên tay chàng phát ra lam quang yếu ớt, cố gắng chống đỡ sự ăn mòn của Ma Khí, nhưng nó cũng bắt đầu nứt rạn, có nguy cơ tan vỡ bất cứ lúc nào. Nàng biết, nếu không có sự hỗ trợ của nàng, người thanh niên sẽ khó lòng thấu hiểu bản chất Ma Long trong tình cảnh này.
Người thanh niên nhận ra Ma Long không thể bị tiêu diệt theo lẽ thường. Nó là hiện thân của Tạp Khí, mỗi đòn tấn công của nó đều là sự “phản phệ” của chính Hư Không. Chàng nhắm mắt, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền xoay tròn điên cuồng, “Thiên Giới Hạt Giống” trong chiếc nhẫn ngọc bừng sáng, kết nối với bản nguyên Hư Không. Trong khoảnh khắc đó, ký ức về mẫu thân và Mặc Lão, về bản chất “kiến tạo” của Tạp Khí nếu được “thao túng” đúng cách, hiện rõ mồn một trong tâm trí chàng. Chàng hiểu rằng đây không phải là một trận chiến sinh tử thông thường, mà là một cuộc đối đầu ý chí, một bài kiểm tra về Hư Không Huyễn Đạo của mình.
Chàng đột ngột mở mắt, đôi mắt lam xám sâu thẳm, kiên định, không còn một chút do dự hay sợ hãi. Chàng không còn chống đỡ hay tấn công bằng sức mạnh hủy diệt, mà chủ động vận dụng Hư Không Chi Lực thuần khiết mang phẩm chất “Thao Túng” và “Tái Tạo” bao bọc lấy Ma Long.

Lam quang từ Linh Phiến ngũ sắc của chàng thẩm thấu vào từng ngóc ngách của Ma Long. Ma Long gầm lên những tiếng rên rỉ thống khổ, đầy phẫn nộ, thân thể nó biến dạng điên cuồng, các xúc tu hắc khí cố gắng chống cự, nhưng chúng đều bị Hư Không Chi Lực của chàng “gặm nhấm” và “biến đổi” từ bên trong. Mỗi sợi Ma Khí bị thanh tẩy, một tia sáng lam xám lại bùng lên, hòa tan vào hư không.
Chàng không tiêu diệt, mà “thanh tẩy” Ma Khí và “tái tạo” bản nguyên linh hồn của Ma Long. Các con mắt đỏ rực trên thân Ma Long dần mờ đi, thay bằng ánh sáng lam xám dịu nhẹ. Ma Khí xung quanh Ma Long dần chuyển hóa thành những luồng năng lượng xám tro thuần khiết, không còn mùi tanh tưởi mục nát, mà mang theo hơi thở nguyên sơ của Hư Không.
Ma Long dần thu nhỏ lại, từ một thực thể hung tàn trở thành một con rồng nhỏ bằng ngọc lam xám, lượn lờ quanh chàng rồi khẽ cọ vào tay hắn, phát ra tiếng kêu trong trẻo, không còn hung tàn mà đầy sự biết ơn. Nó như một linh vật hộ mệnh mới, được tái sinh từ chính sự hủy diệt.

Chàng cảm thấy Hư Không Chi Lực trong mình mạnh mẽ và thuần khiết hơn bao giờ hết, phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” đã đạt đến đỉnh điểm viên mãn, hòa quyện hoàn toàn vào Hư Không Huyễn Đạo. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của chàng phát ra lam quang dịu nhẹ, ẩn chứa uy lực kiến tạo nguyên sơ, trở thành dấu ấn vĩnh viễn của một Hư Không Chi Chủ chân chính.
Mộ Dung Tuyết reo lên vui mừng, lao đến ôm chặt chàng, nước mắt lưng tròng vì xúc động. “Lạc huynh… huynh thật sự… đã làm được! Huynh thật phi phàm!” Nàng chưa từng thấy một sức mạnh nào kỳ diệu đến vậy, có thể biến hủy diệt thành sự sống.
Lam Yên quỳ một gối xuống trước chàng, ánh mắt tràn ngập kính nể và hy vọng, giọng nói run rẩy vì xúc động: “Ngài… Ngài đã thực sự vượt thoát mọi giới hạn! Ngài là Hư Không Chi Chủ chân chính! Ngài là hy vọng của toàn bộ càn khôn!” Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng giờ đây không còn rên rỉ bi ai, mà cất lên điệu nhạc trầm hùng của sự kiến tạo, trong sáng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Ma Khí xung quanh Thiên Phù Sơn nơi họ đứng dần được thanh tẩy, bầu trời phía trên khe nứt không gian bắt đầu hiện lên ánh sáng lam xám dịu nhẹ, xua đi vẻ u ám tột cùng, thay vào đó là một vẻ đẹp nguyên sơ, thanh tịnh.
Cùng lúc đó, trong một chiều không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang. Tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt hắn rung chuyển dữ dội, xuất hiện hàng loạt vết rạn nứt sâu hơn, cho thấy sự phẫn nộ tột cùng của hắn. Luồng uy áp hắc ám quét ngang qua Hắc La và Thám Ảnh, khiến cả hai run rẩy bần bật, sắc mặt trắng bệch, gần như ngã quỵ.
Thiên Tôn Vô Cực gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, tiếng gầm vang vọng khắp Hư Không, như muốn xé toạc tất cả. “Tên kế thừa ti tiện này… lại dám ‘tái tạo’ những ‘tác phẩm’ của bổn tôn! Hắn dám… Hắn dám ‘kiến tạo’ từ chính ‘hủy diệt’ của bổn tôn!” Ánh mắt hắn đỏ ngầu, sát khí ngập trời.
Nhưng chỉ trong vài nhịp thở, Thiên Tôn Vô Cực nhanh chóng trấn tĩnh lại. Ánh mắt hắn lóe lên sự tính toán và hưng phấn điên cuồng. Hắn nở nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm, không còn chút phẫn nộ nào. “Không sao… ha ha ha… Chính sức mạnh ‘kiến tạo’ đó… mới là ‘chìa khóa’ hoàn mỹ nhất cho ‘Đại kế Thế Giới Hồi Quy’ của bổn tôn. Ngươi… sẽ là ‘vật tế’ hoàn mỹ, ‘kiến tạo giả’ của bổn tôn. Ngươi sẽ tự tay dâng lên ‘Trái Tim Hư Không’ hoàn chỉnh!”
Hắn vẫy nhẹ tay, ra lệnh cho Hắc La và Thám Ảnh đang run rẩy cúi đầu: “Hắc La, Thám Ảnh! Triệu tập Thiên Tướng Hư Không tinh nhuệ nhất! Tiếp tục giám sát ‘kiến tạo giả’ này! Tuyệt đối không được phép làm tổn hại hắn! Bổn tôn muốn hắn tự tay dâng lên ‘Trái Tim Hư Không’ hoàn chỉnh!”
“Thuộc hạ tuân mệnh, Thiên Tôn đại nhân!” Hắc La và Thám Ảnh đồng thanh đáp lời, tuy trong lòng vẫn hoang mang tột độ trước mệnh lệnh đầy mâu thuẫn này, nhưng bọn chúng không dám chậm trễ nửa giây.
Ám Liệt, ẩn mình trong một khe nứt không gian hẹp gần đó, cảm nhận luồng năng lượng “tái tạo” hùng tráng từ người thanh niên và ý chí “thử thách” mới, lạnh lẽo từ Thiên Tôn Vô Cực. Ám Liệt khẽ nhếch mép, đôi mắt thâm thúy ẩn chứa sự thán phục và tia hy vọng: “Nghịch thiên giả… Con đường phía trước của ngươi… sẽ gian nan hơn gấp bội. Ngươi đã trở thành ‘Thiên Cơ’ mà Thiên Tôn khao khát… cũng là ‘Thiên Cơ’ có thể lật đổ hắn.”
Lạc Phong nhẹ nhàng vuốt ve con rồng ngọc lam xám nhỏ trên tay mình. Nó khẽ cọ vào lòng bàn tay chàng, phát ra tiếng kêu trong trẻo, như một người bạn đồng hành mới, một biểu tượng của sự kiến tạo từ hủy diệt.
Chàng nhìn Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, ánh mắt kiên định, tràn đầy quyết tâm. “Hành trình này sẽ còn nguy hiểm hơn gấp vạn lần. Nhưng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ mà Thiên Tôn khao khát để niêm phong vận mệnh của hắn. Hàn Thiên, và kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn!” Giọng chàng vang vọng, không một chút nghi ngờ.
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay chàng, tựa đầu vào vai hắn: “Lạc huynh, dù phía trước có là biển lửa hay vực sâu, Tuyết nhi nguyện sinh tử tương tùy cùng huynh! Không hối hận!” Nàng ngước nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy tình yêu và niềm tin tuyệt đối.
Lam Yên đứng thẳng, gương mặt tái nhợt giờ đã hồng hào hơn, giọng nói kiên định: “Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Ngài đến cùng trời cuối đất, chứng kiến Ngài kiến tạo lại tất cả!”
Tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực chàng bừng sáng chói lòa, điểm “Trái Tim Hư Không” giờ đây hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời mời gọi cuối cùng, một mục tiêu tối thượng mà chàng phải đạt tới.
Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên. Đôi Linh Phiến ngũ sắc của chàng bùng sáng rực rỡ, trường lực lam xám kiên cố bao bọc cả ba người. Ba vệt lam xám quang mang phóng vút lên không trung, xé toạc màn sương mù Ma Khí còn sót lại, hướng thẳng về phía “Trái Tim Hư Không”. Con rồng ngọc lam xám nhỏ lượn quanh chàng, phát ra tiếng kêu trong trẻo, như một lời hứa, một sự khởi đầu mới cho một Tiên Đạo đã bị lãng quên, đang chờ Hư Không Chi Chủ kiến tạo lại.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: