Thiên Đạo Trùng SinhChương 136
Chương 136: Luyện Thể Lôi Đình, Ý Chí Thiên Đạo
Lâm Phàm đứng sừng sững trên đỉnh núi Vô Cực, nơi được xem là điểm cao nhất và cũng là nơi có linh khí hỗn loạn nhất toàn bộ tiểu lục địa. Y phục trắng của hắn khẽ bay trong gió, nhưng ánh mắt lại kiên định như đá tảng. Ba ngày trước, sau khi hoàn thành việc sắp xếp lại trật tự cho tiểu lục địa, tạo ra một liên minh các tông môn và vương triều dưới sự dẫn dắt của Thiên Đạo Môn do hắn sáng lập, Lâm Phàm đã cảm nhận rõ ràng sự trói buộc của pháp tắc thế giới này. Một tiếng gọi vô hình, mạnh mẽ và thôi thúc, vang vọng trong linh hồn hắn, báo hiệu thời khắc phi thăng đã đến.
Hắn đã chọn nơi đây để đối mặt với thiên kiếp, không chỉ vì sự biệt lập mà còn vì nơi này từng là một điểm hội tụ của năng lượng hỗn loạn, nơi mà ngay cả các cường giả Chí Tôn trước đây cũng không dám đặt chân quá lâu. Nhưng với Lâm Phàm, sự hỗn loạn đó lại là một cơ hội. Hắn đã bố trí vô số trận pháp xung quanh, không phải để chống đỡ kiếp nạn, mà là để dẫn dụ và thu thập những năng lượng dư thừa từ lôi đình, biến chúng thành tài nguyên cho chính mình.
Trên bầu trời, mây đen cuồn cuộn tụ lại, không phải là những đám mây bình thường mà là một khối vật chất đen kịt, nặng nề, dường như có thể đè sập cả không gian. Trong từng cuộn mây, những tia sét màu tím, màu đen, màu bạc bắt đầu lấp ló, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Áp lực vô hình đè nén xuống, khiến vạn vật dưới chân núi đều run rẩy. Ngay cả những cường giả cấp Chí Tôn của Thiên Đạo Môn đang đứng xa vạn dặm để quan sát cũng cảm thấy linh hồn chấn động, mồ hôi lạnh chảy ròng.
“Thiên kiếp của Chí Tôn phi thăng quả nhiên đáng sợ đến vậy,” một vị trưởng lão thì thầm, giọng run rẩy. “Đây e là Lôi kiếp mạnh nhất trong hàng vạn năm qua!”
Lâm Phàm ngẩng đầu, đôi mắt hắn không hề có chút sợ hãi, ngược lại còn ẩn chứa một sự hưng phấn khó tả. Hắn biết, đây không chỉ là một thử thách, mà còn là một quá trình tẩy luyện. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã từng trải qua vô số kiếp nạn, và những mảnh ký ức mơ hồ về sự kiên cường ấy đã ăn sâu vào bản năng của hắn. Hệ thống trong cơ thể khẽ rung động, gửi đến hắn những phân tích chi tiết về bản chất của Lôi kiếp.
“Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống không chỉ áp dụng cho cỏ dại hay công pháp, mà còn có thể phân tích cả pháp tắc tự nhiên, bao gồm cả Thiên kiếp Lôi đình. Hệ thống đã chỉ ra rằng, trong mỗi tia sét hủy diệt đều ẩn chứa một nguồn năng lượng tinh thuần và bản nguyên của pháp tắc Lôi đạo. Nếu có thể hấp thu và đồng hóa, nó sẽ là chất xúc tác cực mạnh để cường hóa thể chất, linh hồn và thậm chí là ý chí Thiên Đạo của hắn.
ẦMMMM!
Tiếng nổ vang vọng như trời long đất lở. Tia sét đầu tiên giáng xuống. Nó không phải là một tia sét đơn lẻ, mà là một chùm lôi điện màu tím rực rỡ, rộng hàng trăm trượng, mang theo uy năng của cả một vùng trời bị xé toạc. Cả ngọn núi Vô Cực như muốn nứt ra dưới áp lực đó. Đất đá bắn tung tóe, không gian vặn vẹo.
Lâm Phàm không né tránh. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân bùng lên một luồng kim quang chói mắt. Đây là kết quả của công pháp “Vạn Vật Quy Nguyên Công” đã được hệ thống tiến hóa đến mức độ cực hạn, kết hợp với “Thiên Đạo Bá Thể Quyết” mà hắn tự sáng tạo dựa trên các mảnh ký ức cổ xưa. Hắn giơ hai tay lên trời, không phòng thủ mà lại chủ động nghênh đón.
“Lôi đình chi lực! Đến đây!”
Chùm sét tím giáng thẳng vào người Lâm Phàm. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, tạo ra một quầng sáng chói lòa bao trùm lấy hắn. Các trưởng lão quan sát từ xa nín thở, họ không thể tin vào mắt mình. Chí Tôn phi thăng đều phải dùng hết sức phòng ngự, Lâm Phàm lại dám dùng thân thể đón đỡ? Chẳng lẽ hắn điên rồi?
Trong quầng sáng, thân thể Lâm Phàm run rẩy dữ dội. Máu từ khóe miệng hắn trào ra, gân xanh nổi lên khắp người. Từng thớ thịt, từng kinh mạch đều phải chịu đựng sự tàn phá khủng khiếp của lôi điện. Nhưng hắn không gục ngã. Hệ thống hoạt động hết công suất, phân tích từng luồng năng lượng lôi đình đang tàn phá cơ thể hắn, đồng thời chỉ dẫn cách “tiến hóa” các tế bào, các sợi gân, các mạch máu để thích nghi và hấp thu.
“Tịnh hóa! Hấp thu! Luyện hóa!” Lâm Phàm nghiến răng, ý chí sắt đá không cho phép hắn lùi bước. Hắn cảm nhận được sức mạnh hủy diệt đang cố gắng xé nát mình, nhưng cùng lúc đó, một dòng năng lượng tinh thuần, nguyên thủy đang được ép vào từng ngóc ngách của cơ thể. Xương cốt của hắn kêu răng rắc, như đang được rèn đúc lại bằng lôi hỏa. Làn da cháy sém, nhưng bên dưới lại nhanh chóng tái tạo, mang theo một vẻ sáng bóng kỳ lạ.
Lôi kiếp không ngừng nghỉ. Hết đợt này đến đợt khác, mạnh hơn, dày đặc hơn. Sét đen như mực, sét vàng như vàng ròng, sét xanh biếc như ngọc bích liên tiếp giáng xuống. Mỗi lần như vậy, Lâm Phàm lại phun ra một ngụm máu, nhưng ánh mắt hắn càng thêm sáng. Hắn không chỉ hấp thu năng lượng lôi đình, mà còn hấp thu cả “ý chí” của Lôi kiếp, một ý chí của Thiên Địa muốn tẩy rửa phàm trần.
“Ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy… phải mạnh mẽ hơn thế này!” Lâm Phàm gầm lên trong lòng. Hắn cảm thấy các mảnh ký ức về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang trở nên rõ ràng hơn, như một ngọn lửa thúc đẩy hắn vượt qua mọi giới hạn. Hắn không chỉ muốn phi thăng, hắn muốn trở thành một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.
Hắn bắt đầu vận dụng một kỹ thuật mới được hệ thống gợi ý, kết hợp với các mảnh ký ức Thiên Đạo: “Thiên Đạo Lôi Thể Quyết”. Đây là một công pháp chuyên dùng để hấp thu và chuyển hóa lôi đình thành một phần của bản thân, biến lôi điện thành năng lượng nuôi dưỡng Thiên Đạo Chân Thân. Từng tia sét giáng xuống không còn hoàn toàn là sự hủy diệt, mà còn là một liều thuốc độc dược cực mạnh, ép cơ thể và linh hồn hắn tiến hóa.
Từng sợi gân, từng thớ thịt, từng tế bào của Lâm Phàm bắt đầu biến đổi. Chúng trở nên dẻo dai hơn, cứng cáp hơn, và đặc biệt là mang theo một chút khí tức của lôi đình. Linh hồn hắn cũng được tẩy rửa, trở nên trong suốt và mạnh mẽ hơn. Ngay cả những mảnh linh hồn Thiên Đạo ẩn sâu bên trong hắn cũng được kích hoạt, phát ra ánh sáng mờ ảo, giúp hắn dễ dàng đồng hóa năng lượng lôi đình hơn.
Khi đợt lôi kiếp thứ ba mươi sáu kết thúc, Lâm Phàm đã đứng vững trên đỉnh núi, toàn thân trần trụi, cơ bắp cuồn cuộn, làn da tỏa ra ánh sáng kim loại lấp lánh như được rèn từ thép. Mái tóc đen nhánh của hắn đã biến thành màu trắng bạc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa những tia điện lóe lên. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm xưa, mà đã trở thành một chiến thần được lôi đình tôi luyện.
Hắn vươn tay ra, một tia sét nhỏ màu tím nhảy múa trên lòng bàn tay hắn, ngoan ngoãn như một linh vật. Hắn đã thành công bước đầu trong việc “luyện hóa” lôi đình, biến nó thành một phần sức mạnh của mình. Tuy nhiên, hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Lôi kiếp chỉ là một phần của Thiên kiếp phi thăng. Sau lôi đình, có lẽ sẽ là phong kiếp, hỏa kiếp, tâm ma kiếp, và những thử thách khác của Thiên Đạo.
Nhưng Lâm Phàm không hề sợ hãi. Hắn đã sẵn sàng. Với sức mạnh mới được tôi luyện, với ý chí Thiên Đạo đang dần thức tỉnh trong linh hồn, hắn tin rằng mình có thể vượt qua tất cả. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đen vẫn còn đang cuồn cuộn, báo hiệu những đợt kiếp nạn còn kinh hoàng hơn đang chờ đợi. Một nụ cười hiện lên trên môi hắn, vừa tự tin, vừa kiên nghị. Hắn sẽ phi thăng, và hắn sẽ trở về, mang theo một trật tự mới cho toàn bộ vũ trụ.