Thiên Đạo Trùng SinhChương 137
Trong chốn thâm sơn cùng cốc của Thiên Đạo Môn, một ngọn núi cao chót vót, quanh năm mây mù bao phủ, nay lại bị một luồng khí tức ngột ngạt bao trùm. Đỉnh núi Vô Cực, nơi Lâm Phàm chọn làm địa điểm đột phá phi thăng, đang rung chuyển dữ dội. Hàng vạn dặm mây đen cuồn cuộn kéo đến, xoáy thành một vòng xoáy khổng lồ trên bầu trời, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt khiến cả tiểu lục địa phải run rẩy.
Lâm Phàm, thân ảnh cô độc ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng ở đỉnh núi. Áo bào trắng của hắn khẽ phất phơ trong gió, nhưng ánh mắt lại kiên định, sâu thẳm như vũ trụ. Hắn đã đạt đến đỉnh cao của phàm giới, thống nhất tiểu lục địa, tạo dựng nên Thiên Đạo Môn vững chắc. Giờ đây, hắn cảm nhận rõ ràng xiềng xích của pháp tắc thế giới này đang trói buộc, thúc giục hắn phải bước tiếp, phải phi thăng.
Bên dưới ngọn núi, cách xa hàng trăm dặm, các cường giả của Thiên Đạo Môn, bao gồm cả Liễu Thanh Y, những người bạn đồng hành và đệ tử trung thành của Lâm Phàm, đều đang nín thở dõi theo. Khuôn mặt họ đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối vào tông chủ của mình. Họ biết, kiếp nạn phi thăng không chỉ là thử thách sức mạnh, mà còn là khảo nghiệm ý chí và linh hồn.
“Sấm sét kiếp, không thể dùng ngoại lực can thiệp, hoàn toàn dựa vào bản thân tông chủ,” một trưởng lão thì thầm, giọng run rẩy.
Liễu Thanh Y nắm chặt tay, ánh mắt xanh biếc nhìn xuyên qua màn sương mù, như muốn khắc ghi từng khoảnh khắc của Lâm Phàm vào tâm trí. Nàng hiểu rõ, phi thăng là con đường đơn độc, nhưng nàng tin hắn sẽ thành công.
Trên đỉnh núi, Lâm Phàm hít sâu một hơi. Bên trong cơ thể hắn, mảnh linh hồn Thiên Đạo đang âm thầm vận chuyển, chuẩn bị cho cuộc đại chiến sắp tới. Hắn không chỉ muốn chống đỡ kiếp nạn, hắn muốn hấp thu nó, biến nó thành một phần sức mạnh của mình. Đây là bản năng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, một bản năng thúc đẩy sự dung hợp và tiến hóa.
“Hệ thống, phân tích cấu trúc Lôi Đình Pháp Tắc của thế giới này,” Lâm Phàm thầm ra lệnh. Một luồng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của sấm sét kiếp, không đơn thuần là năng lượng hủy diệt, mà còn chứa đựng ý chí của thiên địa, những pháp tắc nguyên thủy nhất.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng, xé toạc màn đêm. Tia sét đầu tiên, to bằng thân cây cổ thụ, mang theo sức mạnh đủ để san bằng một ngọn núi, giáng thẳng xuống đỉnh Vô Cực. Không gian xung quanh vặn vẹo, đá núi tan chảy, cây cối hóa thành tro bụi.
Lâm Phàm không né tránh. Hắn giơ hai tay lên cao, như muốn ôm trọn cả bầu trời. Tia sét va chạm vào cơ thể hắn với một tiếng động chói tai, như hàng ngàn thanh kiếm cùng lúc đâm vào. Một làn khói xanh bốc lên, bao phủ lấy Lâm Phàm.
Đau đớn! Một cơn đau xé ruột xé gan ập đến, vượt xa bất kỳ vết thương nào hắn từng chịu đựng. Mỗi kinh mạch, mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều gào thét, như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên, rồi lại bị lửa thiêu đốt. Nhưng sâu thẳm bên trong, Lâm Phàm cảm nhận được sự kích thích mãnh liệt, một khao khát được dung nạp.
“Phân Tích & Tiến Hóa,” hắn kiên cường kích hoạt hệ thống. Dòng năng lượng sấm sét đang phá hoại trong cơ thể hắn lập tức bị hệ thống phân tách thành vô số hạt nhỏ, từng hạt được phân tích cấu trúc, thuộc tính, và cách thức vận hành. Sau đó, hệ thống bắt đầu quá trình “tiến hóa” – không phải tiến hóa sấm sét, mà là tiến hóa cơ thể Lâm Phàm để nó có thể dung nạp sấm sét.
Kinh mạch của hắn, vốn đã được cường hóa đến cực hạn của phàm nhân, giờ đây lại được tẩy rửa và mở rộng thêm nữa. Các tế bào cơ bắp, xương cốt, tạng phủ, tất cả đều hấp thu năng lượng lôi đình, biến đổi cấu trúc ở cấp độ vi mô. Từ bên ngoài, cơ thể Lâm Phàm phát ra ánh sáng xanh lam yếu ớt, như có vô số tia sét nhỏ đang chạy dọc dưới da hắn.
Kiếp nạn sấm sét không ngừng nghỉ. Tia sét thứ hai, thứ ba, mạnh hơn gấp bội, liên tục giáng xuống. Mỗi lần va chạm là một lần cơ thể Lâm Phàm bị tàn phá, nhưng cũng là một lần hắn được tái tạo. Hắn cảm thấy mình như một lò luyện khổng lồ, dùng sấm sét thiên kiếp làm lửa, luyện hóa chính bản thân.
Thần hồn của hắn cũng không thoát khỏi quá trình này. Dòng năng lượng lôi đình tinh thuần nhất len lỏi vào thức hải, giáng xuống linh hồn hắn. Ban đầu, linh hồn hắn run rẩy, như muốn tan biến. Nhưng với sự hỗ trợ của mảnh Thiên Đạo, linh hồn hắn bắt đầu hấp thu, trở nên rắn chắc hơn, trong suốt hơn, thậm chí còn phát ra một thứ ánh sáng lấp lánh như các vì sao.
Ký ức mơ hồ về Thiên Đạo Nguyên Thủy lại chợt lóe lên trong tâm trí hắn. Hắn nhớ về những vũ trụ đã bị hủy diệt, về sự cô đơn của một thực thể tối cao phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ vô số thế giới. Hắn nhớ về cảm giác hy sinh, cảm giác phân tán linh hồn để chống lại một mối đe dọa không thể lay chuyển. Những ký ức này không còn là những mảnh vụn rời rạc, mà đã bắt đầu kết nối với nhau, tạo thành một bức tranh lớn hơn.
Từng tia sét mang theo các thuộc tính khác nhau: có tia sét mang theo hơi nóng cháy bỏng của hỏa diễm, có tia mang theo sự đóng băng thấu xương của hàn khí, thậm chí có cả tia sét mang theo sự vặn vẹo của không gian. Lâm Phàm đều không từ chối, hắn vận dụng tối đa năng lực “Phân Tích & Tiến Hóa” để dung nạp tất cả. Cơ thể hắn dần dần trở nên hài hòa với mọi loại năng lượng, giống như một thực thể có thể dung chứa vạn vật.
Một đạo sấm sét vàng óng, mang theo uy áp của hoàng giả, giáng xuống. Đây là loại sấm sét kiếp mạnh nhất, thường chỉ xuất hiện ở những kiếp nạn phi thăng của những thiên tài vĩ đại nhất. Khi nó va chạm, Lâm Phàm cảm thấy toàn thân như nổ tung, một tiếng rên khẽ thoát ra khỏi cổ họng hắn.
Bên dưới núi, mọi người đều kinh hãi. “Sấm sét hoàng kim! Tông chủ đang đối mặt với kiếp nạn khó khăn nhất!”
Liễu Thanh Y cắn môi, lòng quặn thắt. Nàng chỉ có thể cầu nguyện, cầu nguyện cho người đàn ông đang gánh vác cả một sứ mệnh vĩ đại kia.
Trên đỉnh Vô Cực, Lâm Phàm gần như hóa thành một cột sét sống. Tóc hắn dựng ngược, ánh mắt hắn đỏ rực, nhưng ý chí hắn không hề suy suyển. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh vô cùng tinh thuần đang bùng nổ trong Dantian của mình, giống như một tiểu vũ trụ đang dần thành hình. Các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn cũng được kích hoạt mạnh mẽ, phát ra ánh sáng chói lòa, liên tục dung hợp và củng cố.
Hắn không chỉ hấp thu năng lượng, hắn còn hấp thu cả “ý chí” của kiếp nạn, biến nó thành một phần bản năng của mình. Hắn bắt đầu hiểu rõ hơn về sự cân bằng giữa sáng tạo và hủy diệt, về vai trò của Thiên Đạo trong việc duy trì trật tự vũ trụ.
Thời gian trôi qua, không biết bao nhiêu đạo sấm sét đã giáng xuống. Bầu trời vẫn đen kịt, nhưng cường độ sấm sét đã giảm đi đáng kể. Cơ thể Lâm Phàm, sau khi bị tàn phá và tái tạo hàng trăm lần, giờ đây đã đạt đến một trạng thái hoàn toàn mới. Da thịt hắn ánh lên vẻ ngọc thạch, huyết quản hắn ẩn chứa sức mạnh cuồn cuộn như sông lớn, xương cốt hắn cứng rắn như thần kim. Linh hồn hắn đã trở nên trong suốt, mạnh mẽ đến mức có thể cảm nhận được dao động của pháp tắc không gian, một dấu hiệu rõ ràng của việc sắp sửa thoát ly khỏi thế giới phàm trần.
Hắn đứng dậy, đôi mắt mở ra. Trong con ngươi của hắn, có vô số tia sét nhỏ đang lấp lánh, một cảnh tượng vừa thần bí vừa uy nghiêm. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nắm chặt không khí. Một luồng sấm sét nhỏ liền hiện ra trong lòng bàn tay hắn, nghe lời hắn điều khiển, như thể hắn chính là chúa tể của lôi đình.
Kiếp nạn sấm sét đã gần kết thúc. Nhưng đây chỉ là khởi đầu. Hắn biết, cánh cửa phi thăng sắp mở ra, và một thế giới rộng lớn hơn, nguy hiểm hơn đang chờ đợi hắn. Nhưng Lâm Phàm không sợ hãi. Hắn mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin và khát khao chinh phục. Hắn đã sẵn sàng cho chuyến hành trình mới, sẵn sàng để đối mặt với những bí mật sâu xa hơn của Thiên Đạo và vũ trụ.