Thiên Đạo Trùng SinhChương 150
Một luồng sáng chói lòa nuốt chửng Lâm Phàm, kéo theo một cảm giác xé rách không gian mãnh liệt, như thể toàn bộ linh hồn và thể xác hắn đang bị nghiền nát, rồi lại được tái tạo. Tiếng sấm rền vang trong tâm trí hắn dần tắt lịm, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, bao trùm vạn vật. Khi luồng sáng dịu đi, đôi mắt Lâm Phàm từ từ mở ra, đập vào mắt hắn là một cảnh tượng hùng vĩ đến mức khiến hắn quên đi mọi mệt mỏi sau trận lôi kiếp khủng khiếp.
Hắn không còn đứng trên đỉnh núi hoang tàn của tiểu lục địa cũ. Giờ đây, hắn đang lơ lửng giữa không trung, bên dưới là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Những ngọn núi sừng sững vươn thẳng lên tận tầng mây, đỉnh núi quanh năm tuyết phủ nhưng lại phát ra ánh sáng lung linh như ngọc bích. Những dòng sông rộng lớn như biển cả, nước sông không phải màu xanh biếc thông thường mà là một màu tím nhạt, cuồn cuộn chảy mang theo linh khí nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tựa như những dải lụa tiên huyền ảo.
Cây cối ở đây cao lớn đến mức khó tin, mỗi cây cổ thụ đều sừng sững như một tòa tháp, tán lá che phủ cả một vùng trời, tỏa ra mùi hương thanh mát, ngập tràn sức sống. Xa xa, những thành trì khổng lồ hiện ra, được xây dựng từ những khối đá phát sáng, uy nghi và tráng lệ hơn bất kỳ vương đô nào mà Lâm Phàm từng thấy ở hạ giới. Chúng không chỉ là những kiến trúc mà còn là những tác phẩm nghệ thuật, được chạm khắc tinh xảo với những phù văn cổ xưa, ẩn chứa sức mạnh vô biên.
Hít một hơi thật sâu, Lâm Phàm cảm nhận được luồng năng lượng tràn vào cơ thể. Đó không phải là linh khí bình thường, mà là Tiên Linh Chi Khí, tinh khiết gấp trăm lần, ngưng tụ đến mức gần như hóa lỏng. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn như được tắm mình trong suối nguồn sinh mệnh, khao khát hấp thu, chuyển hóa. Hắn cảm thấy mình đã mạnh hơn rất nhiều sau khi vượt qua lôi kiếp phi thăng, nhưng khi đứng giữa nơi này, hắn lại có cảm giác mình chỉ là một hạt cát nhỏ bé giữa đại dương mênh mông.
“Đây chính là Đại Lục Trung Ương sao?” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc nhưng cũng không kém phần phấn khích. Hệ thống trong đầu hắn khẽ rung động, phát ra một thông báo quen thuộc.
“Đinh! Chúc mừng chủ nhân thành công phi thăng Đại Lục Trung Ương. Môi trường pháp tắc cấp độ cao hơn đã được nhận diện. Hệ thống đang tiến hành nâng cấp và thích nghi. Một số chức năng cũ có thể được tối ưu hóa, một số chức năng mới đang được kích hoạt.”
Lâm Phàm mỉm cười. Hệ thống luôn là chỗ dựa vững chắc của hắn. Dù ở bất kỳ thế giới nào, nó cũng sẽ giúp hắn thích nghi và mạnh mẽ hơn. Hắn thử vận chuyển công pháp, phát hiện tốc độ hấp thu Tiên Linh Chi Khí nhanh hơn rất nhiều so với linh khí ở hạ giới, và mỗi vòng chu thiên vận hành đều mang lại cảm giác sung sướng, thỏa mãn.
Hắn nhớ lại những lời sư phụ Huyền Kiếm Tông từng nói, rằng Đại Lục Trung Ương là nơi hội tụ của vô số thiên tài từ các tiểu lục địa khác nhau, nơi mà cường giả chân chính mới thực sự được định nghĩa. Ở đó, một tu sĩ ở cảnh giới Nguyên Anh có thể chỉ là một kẻ tầm thường, còn những cường giả Hóa Thần, Luyện Hư mới có tư cách được nhắc tên. Và trên cả những cảnh giới đó, còn có những tồn tại mà hạ giới không thể nào tưởng tượng được.
“Cảnh giới Phi Thăng… ta đã đạt đến đỉnh cao của một tiểu thế giới, nhưng ở đây, ta chỉ là một tân binh.” Lâm Phàm tự nhủ. Tuy nhiên, trong ánh mắt hắn không có chút sợ hãi nào, chỉ có sự kiên định và ý chí chiến đấu. Hắn đã không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia ngày nào. Hắn là Lâm Phàm, người mang trong mình một mảnh linh hồn Thiên Đạo, gánh vác sứ mệnh vĩ đại. Mỗi bước đi của hắn, mỗi cảnh giới hắn vượt qua, đều là để chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng chống lại Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Bỗng nhiên, một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy hắn, khiến hắn không thể tiếp tục lơ lửng. Cơ thể hắn bắt đầu rơi xuống với tốc độ chóng mặt. Lâm Phàm nhanh chóng phản ứng, vận chuyển Tiên Linh Chi Khí bao bọc toàn thân, đồng thời thi triển một thủ ấn đặc biệt để làm chậm tốc độ rơi. Hắn cảm nhận được pháp tắc của thế giới này mạnh mẽ hơn rất nhiều, ngay cả việc bay lượn cũng cần một lượng lớn năng lượng và sự hiểu biết về quy tắc.
“Thật thú vị.” Hắn cười khẽ, hạ cánh nhẹ nhàng xuống một ngọn đồi xanh mướt. Đất đai ở đây cũng khác biệt, mỗi hòn đá, mỗi cọng cỏ đều ẩn chứa linh khí, tựa như những bảo vật tự nhiên. Hắn thậm chí còn thấy một vài loại cây ăn quả mà chỉ cần ngửi thôi đã cảm thấy tinh thần sảng khoái, chắc chắn là những linh quả quý hiếm ở hạ giới.
Nhìn về phía chân trời, nơi những dãy núi hùng vĩ nối tiếp nhau ẩn hiện trong làn mây, Lâm Phàm biết rằng hành trình của mình chỉ mới bắt đầu. Đại Lục Trung Ương không chỉ là một thế giới rộng lớn hơn, mà còn là một kho tàng bí mật, nơi ẩn chứa những mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng mà hắn cần phải thu thập. Những ký ức mơ hồ về Hư Vô Thôn Phệ Giả, về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, lại một lần nữa hiện lên trong tâm trí hắn, thôi thúc hắn tiến về phía trước.
Hắn không cô đơn. Bên cạnh hắn còn có hệ thống, và hắn tin rằng trên mảnh đất rộng lớn này, hắn sẽ gặp lại những người bạn cũ, hoặc kết giao với những đồng minh mới, những người sẽ cùng hắn đối mặt với vận mệnh vũ trụ. Dù cho có bao nhiêu cường giả, bao nhiêu thế lực mạnh mẽ đang chờ đợi, Lâm Phàm vẫn sẽ vượt qua. Bởi vì hắn không chỉ tu luyện vì bản thân, mà còn vì một mục tiêu lớn lao hơn, một sứ mệnh mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã giao phó.
Đứng trên ngọn đồi, giữa mênh mông đất trời, Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn về phía những đỉnh núi cao vút, ánh mắt rực cháy ý chí chiến đấu. Một chương mới trong cuộc đời hắn đã chính thức mở ra. Từ một thiếu niên phế vật ở hạ giới, hắn đã trở thành một phi thăng giả, đặt chân lên Đại Lục Trung Ương, nơi những cường giả chân chính và bí mật sâu xa hơn đang chờ đợi. Hành trình của Thiên Đạo Trùng Sinh, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.