Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 176

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:00:35 | Lượt xem: 3

Vạn Đạo Thánh Địa, nơi hội tụ linh khí cuồn cuộn và pháp tắc hùng vĩ, là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với tiểu lục địa hạ đẳng mà Lâm Phàm từng biết. Hắn đã trải qua giai đoạn đầu của việc hòa nhập, nhanh chóng chứng minh thực lực phi phàm của mình, từ một tân đệ tử bị coi thường đã trở thành một nhân vật được các trưởng lão chú ý. Tuy nhiên, ở một nơi mà thiên tài nhiều như mây, việc có được sự công nhận chỉ là bước khởi đầu. Hắn cần những bằng hữu chân thành và phải đối mặt với những đối thủ mạnh mẽ để thực sự vươn lên.

Một buổi sáng nọ, trong khuôn viên tĩnh mịch của Bách Thảo Viên, nơi các đệ tử thường xuyên lui tới để tìm kiếm linh dược hoặc luyện đan, Lâm Phàm đang ngồi dưới một gốc cây cổ thụ, nhắm mắt hấp thu linh khí. Bỗng, một giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức sống vang lên:

“Này, Lâm Phàm sư huynh! Nghe nói huynh vừa hoàn thành nhiệm vụ ‘Thanh Trừ Huyết Long Quật’, không hổ danh là người của hạ giới mà có thể đạt được thành tích như vậy.”

Lâm Phàm mở mắt, nhìn thấy một thiếu nữ vận y phục xanh ngọc, dáng người thanh thoát, khuôn mặt tú lệ, đôi mắt sáng như sao. Nàng là Tô Nguyệt Nhi, một đệ tử nội môn có tài năng thiên phú về trận pháp và dược đạo, cũng là một trong số ít người đầu tiên không có thành kiến với hắn. Bên cạnh nàng là một thanh niên cao lớn, vạm vỡ, khí chất cương nghị, tên là Lý Càn. Lý Càn là một đệ tử chuyên tu thể thuật, sức mạnh hơn người, tính cách thẳng thắn, trọng nghĩa khí.

“Tô Nguyệt Nhi sư muội, Lý Càn sư huynh,” Lâm Phàm mỉm cười chào, “chỉ là một nhiệm vụ bình thường thôi. Hai người cũng đến đây tìm linh dược sao?”

Tô Nguyệt Nhi lắc đầu, nụ cười tươi tắn: “Không phải. Sư phụ của ta vừa giao cho ta một nhiệm vụ chế tạo một loại linh đan mới, cần một loại thảo dược quý hiếm chỉ mọc ở ‘Huyền U Cốc’. Nhưng Huyền U Cốc lại là nơi có nhiều bẫy trận pháp cổ xưa, ta đang đau đầu không biết làm sao để vượt qua.”

Lý Càn gãi đầu: “Ta cũng đã thử vào vài lần, nhưng cứ đi được một đoạn là lại vướng vào mê trận. Linh thú bên trong cũng rất mạnh, không dễ đối phó.”

Lâm Phàm hơi nhíu mày, Huyền U Cốc là một trong những khu vực nguy hiểm nhất đối với đệ tử nội môn, nơi đó không chỉ có linh thú hung mãnh mà còn có những tàn dư trận pháp từ thời viễn cổ, cực kỳ khó lường. Hắn chợt cảm thấy một luồng ký ức mơ hồ từ sâu thẳm linh hồn, như thể đã từng đối mặt với những trận pháp tương tự, nhưng lại không thể nắm bắt rõ ràng.

“Có lẽ ta có thể giúp một tay,” Lâm Phàm đề nghị. “Ta cũng có chút nghiên cứu về trận pháp, hơn nữa ta cần một số tài liệu đặc biệt trong Huyền U Cốc để cường hóa công pháp của mình.”

Tô Nguyệt Nhi và Lý Càn mừng rỡ. Họ đã nghe danh Lâm Phàm không chỉ mạnh mẽ trong chiến đấu mà còn có kiến thức sâu rộng, đặc biệt là khả năng nhìn thấu bản chất của mọi vật. Ba người nhanh chóng lập thành một đội, chuẩn bị tiến vào Huyền U Cốc.

Tuy nhiên, khi họ vừa rời khỏi Bách Thảo Viên, một nhóm đệ tử khác chặn đường. Dẫn đầu là một thanh niên áo trắng, dáng vẻ phiêu dật, ánh mắt sắc bén, khí chất ngạo mạn. Đó là Vân Phi Dương, đệ tử hạt nhân được mệnh danh là thiên tài số một của Vạn Đạo Thánh Địa, xuất thân từ một gia tộc cổ xưa có quyền thế. Bên cạnh hắn là Hạ Khuynh Thành, một nữ tử băng sương lạnh lùng, dung mạo tuyệt thế, tài năng xuất chúng, là thánh nữ của một Thánh Địa liên minh, đang tu luyện tại Vạn Đạo Thánh Địa theo thỏa thuận.

Vân Phi Dương nhìn Lâm Phàm với ánh mắt khinh thường, môi nhếch lên: “Ồ, không phải Lâm Phàm sư đệ đây sao? Nghe nói đệ tử hạ giới như ngươi lại dám nhận nhiệm vụ Huyền U Cốc? Chắc là muốn tìm chết sao?”

Lý Càn lập tức bước tới, gằn giọng: “Vân Phi Dương, ngươi nói gì vậy? Lâm Phàm sư huynh tài năng hơn ngươi nhiều!”

Vân Phi Dương cười khẩy: “Ồ, Lý Càn, ngươi cũng dám lên tiếng sao? Chẳng lẽ ngươi cũng muốn đi theo cái đuôi của tên hạ giới này?”

Hạ Khuynh Thành vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt nàng lướt qua Lâm Phàm với một sự tò mò khó hiểu. Nàng không nói gì, chỉ đứng yên quan sát.

Lâm Phàm vỗ vai Lý Càn, ra hiệu hắn bình tĩnh. Hắn nhìn thẳng vào Vân Phi Dương, thái độ không kiêu ngạo cũng không hèn mọn: “Vân Phi Dương sư huynh, đường ai nấy đi, nhiệm vụ ai nấy làm. Huynh có muốn thử sức trong Huyền U Cốc không?”

Vân Phi Dương hơi bất ngờ trước sự bình tĩnh của Lâm Phàm. Hắn vốn nghĩ Lâm Phàm sẽ tức giận hoặc sợ hãi. “Hừ, ta không cần phải thử sức ở nơi tầm thường đó. Ta có nhiệm vụ khác quan trọng hơn. Chỉ là ta muốn nhắc nhở ngươi, chớ có đánh giá quá cao bản thân. Huyền U Cốc không phải là nơi để đệ tử hạ giới như ngươi khoe khoang.”

Hắn nói xong, liền dẫn nhóm đệ tử của mình đi mất, chỉ để lại một luồng khí lạnh. Tô Nguyệt Nhi tức giận dậm chân: “Tên Vân Phi Dương này thật quá đáng! Hắn luôn coi thường người khác!”

Lý Càn cũng nắm chặt tay: “Sớm muộn gì ta cũng phải cho hắn một bài học!”

Lâm Phàm chỉ lắc đầu, ánh mắt thâm thúy. Hắn biết những đối thủ như Vân Phi Dương sẽ còn xuất hiện nhiều trong hành trình của mình. Điều quan trọng không phải là tranh cãi, mà là chứng minh bằng thực lực. Ký ức Thiên Đạo trong hắn mách bảo rằng, những kẻ kiêu ngạo thường có một tâm ma ẩn sâu, và sự kiêu ngạo đó chính là điểm yếu của họ.

Ba người tiếp tục hành trình đến Huyền U Cốc. Vừa đặt chân vào, một màn sương mù dày đặc bao phủ, những tiếng gầm gừ của linh thú vọng lại từ sâu thẳm. Tô Nguyệt Nhi lập tức lấy ra la bàn trận pháp, cố gắng phân tích bố cục trận pháp cổ xưa. Lý Càn cảnh giác quan sát xung quanh, sẵn sàng nghênh chiến.

Lâm Phàm thì khác, hắn nhắm mắt lại, linh hồn lực lan tỏa. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn hoạt động hết công suất. Từng luồng pháp tắc, từng dao động linh khí của trận pháp cổ xưa đều hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn “cảm nhận” được bản chất của chúng, những điểm yếu, những chỗ sai sót mà người bố trí trận pháp đã để lại qua hàng vạn năm.

“Nguyệt Nhi sư muội, đi theo hướng này, năm bước về phía tây, sau đó ba bước về phía bắc. Chú ý, bước thứ sáu có một bẫy bốc hơi linh khí, bước nhẹ qua.” Lâm Phàm đột ngột lên tiếng, chỉ dẫn một cách chính xác.

Tô Nguyệt Nhi ngạc nhiên, la bàn của nàng vẫn chưa phân tích xong. Nhưng nàng tin tưởng Lâm Phàm, và làm theo. Quả nhiên, từng bước đi của họ đều né tránh được các bẫy trận pháp một cách hoàn hảo. Lý Càn cũng kinh ngạc nhìn Lâm Phàm: “Sư huynh, sao huynh lại biết rõ như vậy?”

“Ta chỉ là có khả năng cảm nhận đặc biệt,” Lâm Phàm trả lời đơn giản. Hắn không thể giải thích về hệ thống Thiên Đạo cho họ. Với khả năng này, họ nhanh chóng xuyên qua những lớp mê trận đầu tiên, sâu hơn vào Huyền U Cốc. Trên đường đi, họ gặp phải một đàn Huyết Xà Vạn Niên, linh thú cấp cao có nọc độc cực mạnh. Lý Càn xông lên đầu tiên, vận dụng thể thuật mạnh mẽ, đánh tan tác đàn xà. Tô Nguyệt Nhi cũng tung ra những lá bùa trận pháp, khống chế và tiêu diệt những con xà còn sót lại.

Lâm Phàm đứng phía sau, quan sát và hỗ trợ. Hắn sử dụng công pháp của mình, phát ra những luồng kiếm khí sắc bén, kết liễu những con Huyết Xà mạnh nhất. Hắn cũng sử dụng khả năng “Phân Tích” để chỉ ra điểm yếu của từng con linh thú, giúp đồng đội dễ dàng đối phó hơn. Sự phối hợp ăn ý giữa ba người khiến họ vượt qua nguy hiểm một cách hiệu quả.

Khi họ đến được khu vực sâu nhất của Huyền U Cốc, nơi có loại thảo dược Tô Nguyệt Nhi cần, họ phát hiện một phiến đá cổ đại. Trên phiến đá khắc những ký hiệu phức tạp, xung quanh là một tầng năng lượng mạnh mẽ bao bọc. Tô Nguyệt Nhi lại mày mò la bàn trận pháp, nhưng vẻ mặt nàng ngày càng khó coi.

“Đây là trận pháp phong ấn cổ xưa, cực kỳ phức tạp. Với trình độ của ta, e rằng phải mất vài ngày mới có thể tìm ra kẽ hở,” nàng nói.

Lâm Phàm bước tới, đưa tay chạm nhẹ vào phiến đá. Hệ thống Thiên Đạo trong hắn lập tức phản hồi, một luồng thông tin khổng lồ đổ vào tâm trí hắn. Hắn không chỉ phân tích được trận pháp, mà còn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc ẩn sâu bên trong phiến đá. Đó là một mảnh vỡ linh hồn Thiên Đạo nhỏ, không đáng kể, nhưng đủ để hắn cảm thấy một sự liên kết sâu sắc.

“Không cần vài ngày,” Lâm Phàm nói, “chỉ cần một khắc.”

Hắn bắt đầu vận dụng linh lực, theo những đường nét phức tạp trên phiến đá, nhẹ nhàng chạm vào các điểm then chốt. Mỗi lần hắn chạm vào, một luồng ánh sáng lại lóe lên. Tô Nguyệt Nhi và Lý Càn đứng nhìn với ánh mắt kinh ngạc. Lâm Phàm không phải đang phá trận, mà như đang “kích hoạt” nó. Hắn như một người nhạc công tài ba, đang đánh thức một bản nhạc cổ xưa.

Chỉ trong chốc lát, trận pháp phong ấn rung chuyển, sau đó từ từ tan biến. Một luồng linh khí tinh thuần từ bên trong phiến đá tỏa ra, bao trùm lấy Lâm Phàm. Hắn cảm nhận được mảnh vỡ Thiên Đạo nhỏ bé đó đang hòa nhập vào linh hồn mình, mang theo một chút ký ức về sự tồn tại xa xưa, về những pháp tắc vũ trụ và cả một nỗi buồn man mác. Sức mạnh của hắn tăng lên một cách vi diệu, mặc dù không quá rõ ràng ở cảnh giới hiện tại, nhưng đó là một bước tiến quan trọng trong việc hoàn thiện bản thân.

Tô Nguyệt Nhi reo lên vui sướng khi nhìn thấy linh dược quý hiếm mọc phía sau phiến đá. Lý Càn thì vỗ vai Lâm Phàm, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và tôn trọng. “Lâm Phàm sư huynh, huynh thật sự quá lợi hại! Ta chưa từng thấy ai có thể phá trận pháp cổ xưa này nhanh đến vậy.”

Lâm Phàm mỉm cười. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và những đối thủ mạnh mẽ như Vân Phi Dương sẽ không ngừng xuất hiện. Nhưng hắn cũng đã có những bằng hữu đáng tin cậy, những người sẽ cùng hắn sát cánh. Và quan trọng hơn, mỗi mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn thu thập được, mỗi chút ký ức thức tỉnh, đều củng cố thêm ý chí và sứ mệnh trong hắn. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia nữa, mà là người được Thiên Đạo lựa chọn, gánh vác sứ mệnh tái tạo vũ trụ.

Khi ba người trở về Thánh Địa, tin tức về việc Lâm Phàm dễ dàng phá giải trận pháp cổ xưa trong Huyền U Cốc nhanh chóng lan truyền. Điều này càng củng cố địa vị của hắn, đồng thời cũng khiến Vân Phi Dương phải âm thầm chú ý hơn đến tên đệ tử hạ giới này. Hạ Khuynh Thành vẫn lạnh lùng, nhưng trong đôi mắt nàng, một tia suy tư sâu sắc hiện lên, như thể nàng đang cố gắng giải mã một bí ẩn nào đó về Lâm Phàm.

Lâm Phàm biết, đây chỉ là khởi đầu của cuộc hành trình chinh phục Đại Lục Trung Ương. Những thử thách lớn hơn, những bí mật kinh thiên động địa hơn vẫn đang chờ đợi hắn ở phía trước. Và hắn, với Thiên Đạo trong linh hồn, đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8