Thiên Đạo Trùng SinhChương 182
Chương 182: Huyết Nguyệt Cổ Vực – Dấu Vết Ma Tông
Một màn sương máu quỷ dị bao phủ Huyết Nguyệt Cổ Vực, khiến vùng đất này chìm trong sự tĩnh lặng chết chóc. Nơi đây từng là một khu vực cấm địa đầy rẫy linh dược và khoáng vật quý hiếm, nhưng gần đây, một luồng tà khí nồng đậm bỗng nhiên bùng phát, biến mọi sinh vật sống thành những con quái vật khát máu, và nuốt chửng cả những đệ tử tinh anh của Vạn Đạo Thánh Địa từng được phái đến điều tra.
Trước tình hình cấp bách đó, một nhiệm vụ cấp A+ đã được ban bố: điều tra nguồn gốc tà khí và thanh trừng Huyết Nguyệt Cổ Vực. Lâm Phàm, với danh tiếng đang lên như diều gặp gió sau hàng loạt cống hiến và đột phá trong Thánh Địa, được chỉ định làm đội trưởng. Đồng hành cùng hắn là Lạc Tuyết, một thiên tài kiếm đạo với vẻ ngoài băng lãnh nhưng nội tâm ấm áp, và Vương Hạo, một đệ tử cốt lõi kiêu ngạo từ một gia tộc lớn, người vẫn còn bán tín bán nghi về năng lực của Lâm Phàm, cùng với Trần Khắc, một đệ tử nghiên cứu có kiến thức uyên thâm về các loại trận pháp và tà thuật.
Bốn người đứng trước hàng rào kết giới bảo vệ Huyết Nguyệt Cổ Vực. Tà khí cuồn cuộn như sóng thần, va đập vào kết giới tạo ra những âm thanh rợn người. Lạc Tuyết rút thanh kiếm băng ra, ánh mắt sắc bén: “Tà khí này còn đậm đặc hơn chúng ta dự đoán. E rằng bên trong có thứ gì đó không tầm thường.”
Vương Hạo hừ lạnh: “Hừ, dù là tà vật gì cũng khó thoát khỏi tay ta. Hy vọng tên hạ giới như ngươi đừng làm vướng chân.” Ánh mắt hắn liếc nhìn Lâm Phàm đầy vẻ khiêu khích.
Lâm Phàm không để tâm lời nói của Vương Hạo, hắn khẽ nhắm mắt lại, vận dụng khả năng “Phân Tích” của hệ thống. Ngay lập tức, luồng tà khí cuồn cuộn kia như bị bóc tách từng lớp một trong tâm trí hắn. Hắn không chỉ nhìn thấy sự hỗn loạn và mục nát của tà khí, mà còn cảm nhận được một luồng năng lượng nguyên bản, tinh khiết nhưng lại bị vặn vẹo đến cực độ, như thể một thứ gì đó thiêng liêng đã bị biến chất.
“Không đúng,” Lâm Phàm trầm giọng nói, “Đây không phải tà khí tự nhiên sinh ra từ một dị bảo hay một vùng đất ma quỷ. Nó là sự kết hợp của một loại linh lực cường đại bị cưỡng ép chuyển hóa thành tà lực, và có dấu vết của một loại ma thuật cổ xưa.”
Trần Khắc đẩy gọng kính, nét mặt đầy kinh ngạc: “Ngươi nói… bị cưỡng ép chuyển hóa? Điều đó gần như không thể, trừ phi có một cường giả cấp Thần Vương trở lên ra tay, hoặc có một tà vật có khả năng nghịch chuyển pháp tắc…”
“Chính xác,” Lâm Phàm gật đầu. “Và ta cảm nhận được một loại ma khí đặc trưng, dường như đến từ một nguồn gốc mà ta mơ hồ từng nghe nói đến… Ma Tông Thiên La.”
Cả ba người còn lại đều biến sắc. Ma Tông Thiên La là một thế lực tà đạo cổ xưa, ẩn mình trong bóng tối, khét tiếng với những ma pháp tàn độc và âm mưu hủy diệt. Thánh Địa đã truy lùng chúng suốt bao nhiêu năm nhưng chưa bao giờ tìm được căn cứ chính xác. Việc chúng xuất hiện ở Huyết Nguyệt Cổ Vực là một tin động trời.
“Ngươi chắc chứ?” Lạc Tuyết hỏi, giọng nói hiếm khi lộ vẻ lo lắng.
“Chắc chắn,” Lâm Phàm khẳng định. “Có một loại ấn ký năng lượng rất nhỏ ẩn sâu trong tà khí, hệ thống của ta đã phân tích được. Nó trùng khớp với những ghi chép cổ về ma khí Thiên La.”
Vương Hạo lúc này cũng không còn vẻ kiêu ngạo nữa, thay vào đó là sự nghiêm trọng: “Nếu đúng là Ma Tông Thiên La, vậy nhiệm vụ này không còn đơn giản nữa. Chúng ta phải báo cáo về Thánh Địa ngay lập tức.”
“Không kịp,” Lâm Phàm lắc đầu. “Tà khí đang bành trướng rất nhanh. Nếu chúng ta không ngăn chặn, nó sẽ nuốt chửng cả khu vực này. Hơn nữa, ta có linh cảm rằng đây chỉ là một phần nhỏ trong âm mưu lớn hơn của chúng. Chúng ta cần phải tiến vào, ít nhất là để tìm kiếm thêm bằng chứng.”
Với sự quyết đoán của Lâm Phàm và bằng chứng mơ hồ nhưng đáng tin cậy từ hắn, cả nhóm cuối cùng đã đồng ý. Trần Khắc dùng trận pháp đơn giản để mở một khe hở trong kết giới, bốn người nhanh chóng lách vào trong.
Ngay khi bước qua kết giới, một cảm giác lạnh lẽo và kinh tởm ập đến. Không khí nặng trĩu mùi máu tanh và thối rữa. Cây cối biến dạng thành những hình thù quái dị, gân guốc đỏ như máu, lá cây rụng xuống là những mảnh vụn đen kịt. Mặt đất lầy lội bởi chất lỏng màu tím đen, và những tiếng gầm gừ ghê rợn vọng lại từ sâu trong rừng.
Một bóng đen khổng lồ lao ra từ trong màn sương. Đó là một con Huyết Giác Thú, một loại yêu thú bình thường chỉ có ở cấp thấp, nhưng giờ đây nó đã biến thành một con quái vật cao hơn ba trượng, toàn thân phủ đầy vảy máu, sừng sắc nhọn và đôi mắt đỏ ngầu rực lửa tà khí. Sức mạnh của nó đã tăng vọt lên đến cảnh giới Linh Hải Kỳ, ngang ngửa với một cường giả Vạn Đạo Thánh Địa.
Vương Hạo không nói hai lời, rút trường kiếm ra, một đạo kiếm quang rực rỡ mang theo Hỏa thuộc tính chém thẳng vào con thú. Kiếm quang va chạm vào vảy máu, tạo ra tiếng va đập chói tai, nhưng chỉ để lại một vết xước nông. Con Huyết Giác Thú gầm lên, vung móng vuốt sắc bén tấn công lại.
Lạc Tuyết cũng nhanh chóng nhập cuộc, thanh kiếm của nàng hóa thành một dải lụa trắng, vô số kiếm ảnh bay lượn quanh con thú, đóng băng từng phần cơ thể nó. Tuy nhiên, tà khí trong cơ thể Huyết Giác Thú quá mạnh, nhanh chóng hóa giải băng giá.
Lâm Phàm vẫn đứng yên, ánh mắt tập trung vào con Huyết Giác Thú. Hệ thống của hắn không ngừng phân tích:
Huyết Giác Thú Biến Dị – Cấp độ: Linh Hải Kỳ Đỉnh Phong.
Bản chất: Huyết Giác Thú Nguyên Thủy (Linh Dược Cấp Thấp) bị tà khí Ma Tông Thiên La cường hóa và biến đổi.
Điểm yếu: Kháng ma pháp yếu, sợ hãi năng lượng thuần dương, lõi tà khí nằm ở sừng thứ ba (mới mọc thêm do biến dị).
“Trần Khắc, chế ngự nó bằng trận pháp!”, Lâm Phàm ra lệnh. “Lạc Tuyết, tập trung vào sừng thứ ba của nó! Vương Hạo, tạo áp lực phía trước!”
Vương Hạo cau mày: “Sừng thứ ba? Nó làm gì có…” Nhưng ngay khi hắn nhìn kỹ, quả nhiên trên trán con Huyết Giác Thú mọc ra một chiếc sừng nhỏ hơn, màu đen kịt, ẩn sau hai chiếc sừng chính.
Trần Khắc nghe lệnh Lâm Phàm, nhanh chóng bày ra một trận pháp vây khốn, những sợi xích năng lượng hiện ra, trói chặt Huyết Giác Thú. Lạc Tuyết không chút do dự, kiếm ý hội tụ, một luồng hàn khí cực hạn ngưng tụ thành một mũi kiếm băng sắc bén, nhắm thẳng vào chiếc sừng đen. Vương Hạo cũng dốc toàn lực, những chiêu thức hùng hậu liên tục giáng xuống, thu hút sự chú ý của con thú.
Mũi kiếm băng xuyên thủng chiếc sừng đen. Một tiếng gào thét đau đớn vang vọng, tà khí trong cơ thể Huyết Giác Thú như bị rút cạn, nó nhanh chóng co rút lại, trở về hình dáng một con Huyết Giác Thú bình thường, rồi ngã xuống, hoàn toàn mất đi sự sống.
Trần Khắc thu hồi trận pháp, nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy thán phục: “Ngươi làm sao biết được điểm yếu đó?”
Lâm Phàm chỉ cười bí hiểm: “Trực giác. Và khả năng quan sát.” Hắn không thể tiết lộ về hệ thống của mình. Hắn tiến lại gần xác con Huyết Giác Thú, cẩn thận chạm vào chiếc sừng đen đã bị phá hủy. Một luồng thông tin nhỏ được hệ thống thu thập:
Ma Tông Thiên La Ấn Ký Cấp Thấp: Dùng để cường hóa sinh vật cấp thấp, tạo ra Huyết Ma Binh. Cần một lượng lớn linh lực và vật dẫn tà khí.
“Chúng ta phải cẩn thận,” Lâm Phàm nói, giọng trầm xuống. “Ma Tông Thiên La không chỉ muốn gây hỗn loạn, chúng đang biến nơi đây thành một lò luyện binh. Rất có thể có một dị bảo cổ xưa hoặc một nguồn linh lực khổng lồ đang bị chúng lợi dụng.”
Vương Hạo cuối cùng cũng phải thừa nhận: “Ngươi quả thực có chút bản lĩnh.” Dù lời nói vẫn còn chút ngạo mạn, nhưng thái độ đã thay đổi rõ rệt. “Vậy chúng ta nên đi đâu?”
Lâm Phàm nhìn sâu vào màn sương máu, cảm nhận một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn đang dần hình thành ở trung tâm Huyết Nguyệt Cổ Vực. “Theo ta. Nguồn gốc của tà khí đang ở phía trước.”
Cả nhóm tiếp tục tiến sâu vào Huyết Nguyệt Cổ Vực, đối mặt với những cạm bẫy và yêu thú biến dị ngày càng mạnh mẽ hơn. Lâm Phàm luôn là người dẫn đầu, khả năng phân tích và đưa ra chiến thuật chính xác của hắn khiến mọi người phải kinh ngạc. Hắn không chỉ nhìn thấy điểm yếu, mà còn có thể dự đoán được hướng tấn công của kẻ thù, thậm chí là tìm ra những lối đi an toàn nhất trong những khu vực nguy hiểm nhất.
Trên đường đi, họ bắt gặp một bãi xác của những đệ tử Thánh Địa đã ngã xuống. Những thi thể bị rút cạn sinh khí, chỉ còn lại lớp da bọc xương. Trên tay một đệ tử, Lâm Phàm phát hiện một lệnh bài nhỏ, bên trên có khắc một ký hiệu cổ xưa, không phải của Ma Tông Thiên La, mà là của một thế lực khác, dường như cũng đang điều tra Huyết Nguyệt Cổ Vực.
Ký hiệu: Tàn Tích Huyết Tộc Cổ Đại. Liên quan đến một chủng tộc hùng mạnh đã biến mất hàng vạn năm trước, chuyên tu luyện huyết mạch chi lực.
Lâm Phàm nhíu mày. Ma Tông Thiên La lại có liên hệ với Huyết Tộc Cổ Đại? Hay đây chỉ là một trùng hợp? Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn, một mảnh ký ức mơ hồ như sương khói thoáng qua, về một loại lực lượng hùng mạnh liên quan đến máu huyết, và một nỗi sợ hãi nguyên thủy nào đó. Mảnh ký ức nhanh chóng tan biến, nhưng để lại một cảm giác bất an sâu sắc.
“Đây là dấu vết của một chủng tộc cổ xưa,” Trần Khắc nhận ra ký hiệu. “Huyết Tộc. Chúng đã biến mất từ rất lâu rồi, tại sao lại xuất hiện ở đây?”
“Có lẽ Ma Tông Thiên La không chỉ lợi dụng nguồn linh lực, mà còn đang tìm cách hồi sinh hoặc sử dụng sức mạnh của Huyết Tộc,” Lâm Phàm suy đoán. “Mọi chuyện đang phức tạp hơn chúng ta nghĩ rất nhiều.”
Càng đi sâu, sự hỗn loạn càng tăng. Họ bắt gặp những dấu vết của một nghi thức tế tự tà ác, những vòng tròn ma pháp được vẽ bằng máu tươi, và những cột đá cổ xưa tỏa ra luồng tà khí kinh hoàng. Ở trung tâm của những cột đá đó, một hồ máu khổng lồ đang sôi sục, từ đó liên tục có những Huyết Ma Binh mới được tạo ra.
Và đứng giữa hồ máu đó, một bóng người cao lớn, mặc áo choàng đen, đang niệm chú. Hắn chính là một Ma Tướng của Ma Tông Thiên La, đang sử dụng linh lực cổ xưa của Huyết Nguyệt Cổ Vực để tạo ra một đội quân Huyết Ma Binh.
Lâm Phàm nhìn thấy hắn, và một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn rất nhiều.