Thiên Đạo Trùng SinhChương 198
Dưới ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên đỉnh Tuyết Phong, không khí lạnh lẽo đến thấu xương, nhưng không thể sánh bằng cái lạnh đang lan tỏa trong lòng Lâm Phàm. Hắn cùng tiểu đội tinh nhuệ của Vạn Đạo Thánh Địa đã theo dấu vết những dị tượng và sự biến mất bí ẩn của các đệ tử biên cảnh suốt mười ngày. Những dấu vết mà họ tìm thấy đều mơ hồ, rời rạc, nhưng lại có một điểm chung: sự xuất hiện của một loại năng lượng âm u, mang theo mùi vị tanh tưởi của máu và sự mục ruỗng, không giống bất kỳ ma khí nào mà họ từng biết.
“Sư huynh Lâm, đã là điểm thứ ba trong tuần rồi,” một đệ tử trẻ tên Lý Hạo, khuôn mặt tái nhợt vì lạnh và căng thẳng, lên tiếng. “Tất cả đều là những nơi có địa mạch cổ xưa, nhưng lại không có bất kỳ trận pháp phong ấn nào bị phá hủy. Quá kỳ lạ.”
Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua khe nứt trên vách đá. Đây là một khe núi hẹp, gió lùa rít gào như tiếng quỷ khóc. Theo thông tin, một nhóm đệ tử tuần tra đã biến mất tại đây ba đêm trước. Không có dấu vết giao chiến, không có thi thể, chỉ còn lại một vệt máu đen sẫm trên tuyết tan.
“Năng lượng tà ác ở đây đậm đặc hơn hai điểm trước,” Lâm Phàm khẽ nói, ngón tay chạm nhẹ vào vệt máu đã khô. Hệ thống trong đầu hắn lập tức phản hồi, một dòng dữ liệu khổng lồ hiện lên trong tầm nhìn ý thức.
Nguyên tố: Hỗn Độn Tà Khí cấp thấp (biến dị).
Đặc tính: Ăn mòn linh hồn, hấp thu sinh mệnh lực, gây đột biến.
Nguồn gốc: Không xác định. Có dấu hiệu tương đồng với Ma Khí cổ xưa nhưng mạnh hơn nhiều lần, mang theo đặc tính “thôn phệ”.
Thông tin này khiến Lâm Phàm nhíu mày. Hắn đã gặp vô số loại ma khí từ khi phi thăng lên Đại Lục Trung Ương, nhưng loại “Hỗn Độn Tà Khí” này lại mang một cảm giác hoàn toàn khác biệt, một sự trống rỗng, vô tận, như thể nó không thuộc về bất kỳ pháp tắc nào của thế giới này.
“Có lẽ chúng ta đã bỏ sót điều gì đó,” Lâm Phàm thì thầm, ánh mắt dừng lại ở một khe đá nhỏ hơn, gần như bị tuyết và băng che khuất hoàn toàn. Bằng cảm giác nhạy bén của Thiên Đạo mảnh vỡ, hắn cảm nhận được một luồng khí tức yếu ớt nhưng bất thường đang thoát ra từ đó. Nó không phải là Hỗn Độn Tà Khí, mà là một thứ gì đó cổ xưa và quen thuộc hơn.
“Lý Hạo, ngươi và đồng đội canh giữ bên ngoài. Ta sẽ vào xem xét,” Lâm Phàm ra lệnh, không đợi đối phương trả lời, hắn đã hóa thành một bóng ma, lách mình qua khe đá hẹp, ẩn mình vào bên trong.
Bên trong, không gian dần mở rộng, dẫn xuống một hành lang tự nhiên được hình thành từ đá. Hơi ấm bắt đầu tỏa ra, xua đi cái lạnh bên ngoài. Lâm Phàm ngạc nhiên khi thấy những bức tường đá được chạm khắc những phù văn cổ xưa, đã bị thời gian bào mòn nhưng vẫn còn giữ được nét uy nghiêm. Đây rõ ràng là một di tích cổ đại, nhưng lại không hề có ghi chép nào trong sử sách của Thánh Địa.
Hắn tiến sâu hơn, cảm giác quen thuộc ngày càng mạnh mẽ. Cho đến khi hắn bước vào một không gian rộng lớn, hình vòm, nơi trung tâm có một bàn thờ đá khổng lồ. Trên bàn thờ, hàng trăm phù văn cổ xưa được khắc sâu, và chính giữa là một quả cầu năng lượng màu xám tro, đang chầm chậm xoay tròn. Xung quanh quả cầu, những tia sáng mảnh như sợi chỉ, màu đen tối, đang bị hút vào, tựa như những dòng suối đổ về biển lớn.
Khi Lâm Phàm nhìn thấy quả cầu, một mảnh ký ức mơ hồ chợt lóe lên trong đầu hắn, mang theo một nỗi sợ hãi nguyên thủy và sự đau đớn đến xé nát tâm can. Đó là hình ảnh của một vũ trụ đang bị xé toạc, những mảnh vỡ pháp tắc bay lượn trong khoảng không hỗn loạn, và một thực thể khổng lồ, vô hình đang nuốt chửng mọi thứ.
“Hư Vô Thôn Phệ Giả…” Lâm Phàm thì thầm, một cái tên chưa từng nghe, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân trong tâm trí hắn. Ký ức đó nhanh chóng tan biến, để lại trong hắn một sự hoang mang và một cảm giác cấp bách.
Hệ thống của hắn đã hoạt động hết công suất, phân tích quả cầu năng lượng và các phù văn xung quanh.
Vật thể: Hư Không Nguyên Thạch (bị biến dị).
Đặc tính: Cầu nối không gian, dung hợp lực lượng, trung tâm hấp thu.
Chức năng hiện tại: Kích hoạt “Đại Địa Mạch Huyết Tế Trận”, hấp thu nguyên lực từ các địa mạch cổ xưa của Đại Lục Trung Ương, chuyển hóa thành Hỗn Độn Tà Khí, cung cấp cho một “cổng không gian” ẩn giấu.
Lâm Phàm rùng mình. Đại Địa Mạch Huyết Tế Trận! Đây là một trận pháp cổ xưa bị cấm đoán, có khả năng rút cạn sinh lực của một vùng đất rộng lớn. Nhưng không chỉ là sinh lực, mà là Nguyên Lực, nguồn gốc của mọi sự sống và tu luyện trên đại lục này. Hơn nữa, nó không chỉ là hấp thu, mà còn chuyển hóa thành thứ Hỗn Độn Tà Khí kinh khủng kia, và được cung cấp cho một “cổng không gian” ẩn giấu. Điều đó có nghĩa là Ma Tông Thiên La không chỉ muốn phá hủy, mà là đang nuôi dưỡng một thứ gì đó, hoặc mở đường cho một thứ gì đó đến.
“Ngươi là ai? Dám xâm nhập vào thánh địa của Ma Tông Thiên La ta!”
Một giọng nói lạnh lùng vang vọng, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Phàm. Từ trong bóng tối, một hình bóng cao lớn xuất hiện. Đó là một lão già mặc hắc bào, khuôn mặt gầy gò, mắt hõm sâu, nhưng đôi mắt lại sáng rực ánh sáng tà ác. Khí tức của hắn mạnh mẽ đến mức khiến không gian xung quanh dường như đông cứng lại, rõ ràng là một cường giả cấp bậc Tiên Tôn đỉnh phong, thậm chí là bán bộ Tiên Đế.
“Ma Tông Thiên La?” Lâm Phàm thản nhiên đáp, dù trong lòng đang dâng trào sóng gió. “Các ngươi đang làm gì ở đây?”
Lão già cười khẩy, giọng nói khàn khàn như tiếng đá cọ xát. “Kẻ sắp chết không cần biết quá nhiều. Ngươi là người của Vạn Đạo Thánh Địa? Không ngờ lại có kẻ phát hiện ra nơi này sớm như vậy. Nhưng vô dụng thôi, kế hoạch đã gần hoàn thành.”
Hắn vung tay, một luồng Hỗn Độn Tà Khí đen đặc hóa thành xiềng xích, lao thẳng về phía Lâm Phàm. Lâm Phàm không né tránh, mà vận chuyển Nguyên Lực, hóa thành một đạo kiếm quang chói lọi, chém nát xiềng xích. Sức mạnh của hắn đã đạt đến cảnh giới Tiên Tôn trung kỳ, lại thêm khả năng của Thiên Đạo mảnh vỡ, hắn có thể dễ dàng đối phó với kẻ địch ở cùng cấp bậc.
“Kế hoạch gì?” Lâm Phàm truy hỏi, đồng thời tung ra một loạt kiếm chiêu sắc bén, mỗi chiêu đều mang theo lực lượng pháp tắc hùng hậu, khiến lão già hắc bào phải lui lại.
Lão già hắc bào dường như kinh ngạc trước sức mạnh của Lâm Phàm. “Ngươi… ngươi chỉ là một tên nhãi nhép từ hạ giới phi thăng lên, sao có thể có sức mạnh này?!” Hắn gầm lên, hai tay kết ấn, một vòng xoáy Hỗn Độn Tà Khí khổng lồ hình thành, nuốt chửng kiếm quang của Lâm Phàm.
“Đây là kế hoạch vĩ đại của Ma Tông Thiên La, để nghênh đón chủ nhân vĩ đại của chúng ta trở về! Các ngươi, những kẻ giả danh chính đạo, đã sống quá lâu rồi. Đại Lục Trung Ương này sẽ trở thành mảnh đất màu mỡ cho sự tái sinh của chủ nhân!” Lão già điên cuồng cười, ánh mắt tràn đầy sự cuồng tín.
“Chủ nhân? Tái sinh?” Lâm Phàm nắm bắt được những từ khóa quan trọng. Hắn không ngừng công kích, nhưng đồng thời, hắn cũng đang sử dụng hệ thống để phân tích sâu hơn về quả cầu Hư Không Nguyên Thạch và trận pháp. Càng phân tích, hắn càng kinh hoàng.
Cổng không gian mà trận pháp này đang nuôi dưỡng không phải là một cổng thông thường. Nó đang được mở ra để kết nối với một chiều không gian hỗn loạn, nơi mà Hỗn Độn Tà Khí sinh sôi nảy nở. Và cái gọi là “chủ nhân” mà lão già nhắc đến, có lẽ chính là một thực thể đến từ chiều không gian đó, một thực thể mang bản chất “thôn phệ” mà Lâm Phàm vừa thoáng thấy trong ký ức.
“Trận pháp này đã hoạt động bao lâu rồi?” Lâm Phàm hỏi, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ nghiêm trọng.
“Ha ha ha! Đã hơn ngàn năm rồi! Từ khi Thiên Đạo của các ngươi suy yếu, chúng ta đã bắt đầu bố trí. Các ngươi, những con kiến, làm sao có thể phát hiện được? Chỉ là một vài dị tượng nhỏ, một vài đệ tử biến mất, các ngươi còn tưởng là yêu thú tác quái!” Lão già hắc bào chế giễu, nhưng trong ánh mắt hắn ẩn chứa một tia lo lắng.
Ngàn năm! Lâm Phàm chấn động. Điều này có nghĩa là Ma Tông Thiên La đã âm thầm rút cạn Nguyên Lực của đại lục trong suốt một thiên niên kỷ, và đang chuẩn bị cho một sự kiện kinh hoàng mà không ai hay biết. Nếu để kế hoạch này thành công, toàn bộ Đại Lục Trung Ương, thậm chí cả Tiên Giới phía trên, đều có thể bị nuốt chửng.
“Ta sẽ không để các ngươi thành công!” Lâm Phàm gầm lên, toàn thân bùng lên ánh sáng rực rỡ. Các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn cộng hưởng, khiến sức mạnh của hắn tăng vọt lên một tầm cao mới. Hắn không còn kiềm chế, trực tiếp thi triển những công pháp mạnh nhất.
Một kiếm phá vạn pháp, một quyền trấn cửu thiên! Lâm Phàm biến thành một cơn bão sức mạnh, áp đảo lão già hắc bào. Lão già kinh hoàng nhận ra sức mạnh của Lâm Phàm đã vượt xa sự tưởng tượng của hắn. Những đòn tấn công của Lâm Phàm không chỉ mang theo Nguyên Lực cường đại, mà còn ẩn chứa một loại pháp tắc cao cấp, có khả năng khắc chế Hỗn Độn Tà Khí của hắn.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?!” Lão già rống lên, cảm nhận được sinh mệnh lực của mình đang nhanh chóng suy yếu. Hắn không thể tin rằng một tân Tiên Tôn lại có thể mạnh đến mức này.
“Ta là người sẽ chấm dứt âm mưu của các ngươi!” Lâm Phàm đáp, kiếm quang chói lọi xuyên thủng vòng phòng ngự cuối cùng của lão già. Một nhát kiếm chí mạng, cắt đứt đầu lão. Tuy nhiên, thay vì máu, một luồng Hỗn Độn Tà Khí đen đặc bùng lên từ thi thể lão già, sau đó nhanh chóng tan biến vào không khí, không để lại dấu vết gì.
Lâm Phàm không vui mừng vì chiến thắng. Hắn nhìn chằm chằm vào quả cầu Hư Không Nguyên Thạch đang xoay tròn trên bàn thờ. Lão già hắc bào đã chết, nhưng trận pháp vẫn đang hoạt động. Điều này cho thấy có những kẻ khác đứng sau, hoặc trận pháp này đã được thiết lập để tự động vận hành.
Hệ thống của hắn tiếp tục cung cấp dữ liệu: “Hư Không Nguyên Thạch đã dung hợp với địa mạch cốt lõi của khu vực. Trận pháp được duy trì bởi năng lượng tầng sâu của đại lục. Cần một lượng lớn Nguyên Lực hoặc pháp tắc cao cấp để phá hủy mà không gây ra phản ứng dây chuyền.”
Phản ứng dây chuyền? Lâm Phàm hiểu, nếu phá hủy nó một cách thô bạo, có thể sẽ gây ra sự sụp đổ của địa mạch, tạo ra một lỗ hổng không gian khổng lồ, khiến Hư Vô Thôn Phệ Giả có thể trực tiếp xâm nhập.
Hắn cần phải báo cáo điều này cho Thánh Địa ngay lập tức. Đây không còn là một nhiệm vụ tuần tra đơn thuần, mà là một âm mưu động trời đe dọa toàn bộ Đại Lục Trung Ương. Nhưng trước hết, hắn phải cố gắng làm chậm quá trình vận hành của trận pháp.
Lâm Phàm nhắm mắt lại, cảm nhận các pháp tắc xung quanh Hư Không Nguyên Thạch. Hắn dùng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của mình để tìm kiếm những điểm yếu, những khe hở trong cơ chế vận hành của trận pháp. Hắn không thể phá hủy nó, nhưng hắn có thể tạm thời làm nó tê liệt, hoặc ít nhất là làm chậm tốc độ hấp thu Nguyên Lực.
Chỉ sau một khắc, Lâm Phàm mở mắt. Hắn đã tìm thấy một phương pháp. Hắn vươn tay, vô số phù văn phức tạp được ngưng tụ từ Nguyên Lực tinh khiết, bay lượn xung quanh Hư Không Nguyên Thạch. Hắn không phá hủy, mà là “tiến hóa” các phù văn của trận pháp, thay đổi một vài điểm nút quan trọng, khiến chúng tự mâu thuẫn và giảm hiệu quả.
Quả cầu Hư Không Nguyên Thạch khẽ rung lên, tốc độ xoay chậm lại, và những tia sáng đen sẫm hấp thu Nguyên Lực cũng trở nên mờ nhạt hơn. Lâm Phàm thở phào nhẹ nhõm. Hắn đã tạm thời câu giờ được một thời gian.
Tuy nhiên, trong lòng hắn vẫn nặng trĩu. Lão già hắc bào nhắc đến “chủ nhân vĩ đại”, “tái sinh”, và “Thiên Đạo suy yếu”. Những từ này gợi lên những mảnh ký ức mơ hồ về một mối đe dọa vũ trụ, về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Ma Tông Thiên La không chỉ là một thế lực tà ác bình thường, chúng đang phục vụ cho một thứ gì đó kinh hoàng hơn rất nhiều.
Lâm Phàm nhanh chóng rời khỏi di tích cổ, lòng nặng trĩu. Sự thật mà hắn vừa khám phá quá kinh hoàng, vượt xa mọi dự đoán của Vạn Đạo Thánh Địa. Đại Lục Trung Ương đang đứng trước bờ vực của một thảm họa diệt vong, và Ma Tông Thiên La chỉ là những con tốt đen tối trong một ván cờ lớn hơn rất nhiều. Hắn phải trở về, phải báo động cho toàn bộ Thánh Địa, và chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng, một cuộc chiến mà hắn cảm thấy, từ sâu thẳm linh hồn mình, đã được định sẵn.