Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 201

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:12:44 | Lượt xem: 3

Dưới lòng đất sâu thẳm của Cổ Ma Uyên, không khí đặc quánh mùi máu tanh và linh khí tà dị. Lâm Phàm, với thanh kiếm Hắc Long vung vẩy như rồng lượn, đang quần chiến với Vô Thiên Lão Tổ, kẻ đứng đầu Ma Tông Thiên La. Lão ta, một cường giả cảnh giới Bán Tiên đã ẩn mình hàng ngàn năm, nay lộ diện với dã tâm thôn tính toàn bộ Đại Lục Trung Ương. Phía sau Vô Thiên Lão Tổ là một tế đàn cổ xưa, nơi hàng vạn sinh linh bị hút cạn tinh khí, tạo thành một vòng xoáy năng lượng hỗn loạn, chuẩn bị kích hoạt một trận pháp hủy diệt.

“Lâm Phàm, ngươi chỉ là một tiểu bối mới nổi, làm sao có thể ngăn cản đại nghiệp của bản tọa?” Vô Thiên Lão Tổ gầm lên, trường bào đen kịt phấp phới, mười ngón tay biến thành những vuốt sắc nhọn, xé tan không khí, bao phủ Lâm Phàm trong một ma trận vuốt ảnh.

Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Sức mạnh của Vô Thiên Lão Tổ vượt xa những gì hắn từng đối mặt trên Đại Lục Trung Ương. Trận pháp phía sau lão ta đang hút cạn sinh cơ của vùng đất này, khiến cả không gian rung chuyển dữ dội. Hệ thống trong đầu hắn không ngừng cảnh báo:

“Cảnh báo! Năng lượng pháp tắc khu vực đang bị ăn mòn! Phát hiện một nguồn năng lượng cổ xưa, cấp độ cực cao, đang bị cưỡng ép khai thác!”

“Khống chế pháp tắc sao?” Lâm Phàm thầm nghĩ. Hắn đã từng thấy những vết nứt nhỏ trên pháp tắc thế giới, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được sự ăn mòn trực tiếp như thế này. Có điều gì đó không đúng. Trực giác của Thiên Đạo mách bảo hắn rằng nguồn năng lượng mà Vô Thiên Lão Tổ đang cố gắng khai thác không phải là năng lượng ma đạo thông thường.

Đột nhiên, Vô Thiên Lão Tổ cười lớn, khuôn mặt vặn vẹo điên cuồng:

“Ha ha ha! Ngươi đã quá muộn! Trận pháp ‘Hư Không Huyết Tế’ đã được kích hoạt! Sức mạnh Vĩnh Hằng sẽ thuộc về bản tọa!”

Một luồng sáng đen kịt từ tế đàn bắn thẳng lên trời, xuyên thủng tầng đất đá, tạo thành một cột sáng ma quái vươn tới tận hư không. Lâm Phàm cảm nhận được một lực hút khủng khiếp đang kéo mọi thứ vào trong cột sáng đó, không chỉ là sinh cơ mà còn cả… pháp tắc không gian, thời gian, và cả ý chí của vạn vật.

Hệ thống lại một lần nữa rung chuyển dữ dội, một cảnh báo khẩn cấp vang lên trong tâm trí Lâm Phàm, lần này rõ ràng hơn bao giờ hết:

“Cảnh báo tối cao! Phát hiện mảnh vỡ Thiên Đạo Nguyên Thủy! Đang bị cưỡng ép rút năng lượng! Nguy hiểm! Nguy hiểm!”

Lâm Phàm sững sờ. Mảnh vỡ Thiên Đạo? Hắn vội vàng nhìn về phía tế đàn. Đúng vậy! Dưới vòng xoáy năng lượng hỗn loạn, có một khối ngọc thạch màu xám tro, ẩn hiện những đường vân phức tạp như hệ ngân hà thu nhỏ. Nó không phát ra bất kỳ hào quang nào, nhưng lại là tâm điểm của mọi sự hỗn loạn, bị xiềng xích bởi hàng trăm sợi xích ma khí, đang run rẩy như sắp vỡ vụn.

“Ra là thế!” Lâm Phàm bừng tỉnh. Hắn đã từng hấp thu những mảnh vỡ nhỏ của Thiên Đạo, nhưng chúng chỉ như những giọt nước trong đại dương. Mảnh vỡ này… mảnh vỡ này lớn hơn rất nhiều, và nó đang bị Vô Thiên Lão Tổ dùng ma pháp để cưỡng ép lấy đi năng lượng, biến nó thành công cụ hủy diệt!

“Không thể để hắn thành công!” Lâm Phàm gầm lên, bỏ qua Vô Thiên Lão Tổ đang lao tới, toàn lực bộc phát. Hắn hóa thành một tia chớp vàng, lao thẳng về phía tế đàn. Thanh kiếm Hắc Long trong tay hắn không còn là vũ khí đơn thuần, mà như một phần kéo dài của ý chí Thiên Đạo, mang theo sức mạnh thanh tẩy và phá hủy mọi thứ cản đường.

Vô Thiên Lão Tổ kinh hãi, không ngờ Lâm Phàm lại bỏ qua mình mà lao vào tế đàn.

“Ngươi dám! Đó là bảo vật vô thượng của bản tọa!”

Lão ta gào thét, điên cuồng đuổi theo.

Nhưng Lâm Phàm đã nhanh hơn. Hắn lao vào vòng xoáy năng lượng, cảm nhận sự đau đớn xé nát cơ thể khi vô số ma khí và pháp tắc hỗn loạn va đập vào mình. Hắn giơ tay ra, cố gắng chạm vào khối ngọc thạch Thiên Đạo.

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay hắn chạm vào khối ngọc thạch xám tro, một luồng năng lượng khổng lồ không thể tưởng tượng nổi ập thẳng vào cơ thể hắn. Nó không phải là năng lượng ma đạo hay linh khí, mà là một dòng chảy thuần khiết của pháp tắc, của ý chí, của ký ức.

“Aaaaa!”

Lâm Phàm gầm lên đau đớn, toàn thân co giật dữ dội.

Cột sáng đen kịt từ tế đàn bỗng hóa thành một màu vàng kim chói lọi, rồi lại chuyển sang màu tím mộng ảo, liên tục biến đổi. Các sợi xích ma khí trói buộc khối ngọc thạch nhanh chóng bị hòa tan, tan biến vào hư vô. Khối ngọc thạch bắt đầu phát ra ánh sáng rực rỡ, bay lên và từ từ chìm vào lồng ngực Lâm Phàm.

Trong chốc lát, ý thức của Lâm Phàm bị cuốn vào một dòng lũ thông tin khổng lồ. Hắn thấy một vũ trụ nguyên thủy, bao la và tĩnh lặng. Một thực thể khổng lồ, không hình dạng cụ thể, nhưng tràn đầy trí tuệ và tình yêu, đang bao trùm lấy mọi tinh hệ, mọi thế giới. Đó là Thiên Đạo Nguyên Thủy.

Rồi, một vết nứt xuất hiện. Một vết nứt đen kịt, giống như một cái miệng khổng lồ không đáy, đến từ khoảng không hỗn độn bên ngoài vũ trụ. Từ vết nứt đó, một thực thể kinh hoàng xuất hiện – Hư Vô Thôn Phệ Giả. Nó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối ý chí hủy diệt thuần túy, một vực sâu không đáy nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi sự sống, mọi pháp tắc.

Cuộc chiến diễn ra. Đó không phải là một cuộc chiến bằng vũ lực đơn thuần, mà là một cuộc đối đầu giữa ý chí sáng tạo và ý chí hủy diệt. Thiên Đạo Nguyên Thủy, với tất cả sức mạnh của mình, cố gắng đẩy lùi Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hàng tỷ thế giới bị phá hủy trong cuộc chiến đó, vô số sinh linh tan biến. Thiên Đạo Nguyên Thủy dần dần suy yếu, các vết nứt bắt đầu xuất hiện trên chính bản thể của nó.

Cuối cùng, Thiên Đạo Nguyên Thủy đưa ra một quyết định bi tráng. Nó không thể tiêu diệt hoàn toàn Hư Vô Thôn Phệ Giả, nhưng nó có thể phong ấn. Với một tiếng gầm vang vọng khắp vũ trụ, Thiên Đạo Nguyên Thủy tự nguyện tan rã. Từng mảnh linh hồn, từng phần sức mạnh của nó phân tán ra khắp các thế giới, biến thành vô số mảnh vỡ, ẩn mình chờ đợi. Và một phần quan trọng nhất, mang theo ký ức và sứ mệnh, được gieo vào một thiếu niên phàm trần ở một tiểu thế giới hạ đẳng.

Cùng lúc đó, Hư Vô Thôn Phệ Giả bị phong ấn, nhưng nó không chết. Nó chỉ bị đẩy lùi về khoảng không hỗn độn, vẫn còn đó, chờ đợi thời cơ để phá vỡ phong ấn và tiếp tục nuốt chửng. Thiên Đạo Nguyên Thủy hy sinh, nhưng ý chí của nó vẫn tồn tại, chờ đợi sự tái sinh, chờ đợi một người kế thừa sẽ hoàn thành sứ mệnh cuối cùng: không chỉ phong ấn, mà là tiêu diệt hoàn toàn Hư Vô Thôn Phệ Giả, và kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, vĩnh hằng bất diệt.

Những ký ức đó, hàng tỷ năm lịch sử vũ trụ, hàng triệu sinh linh và sự hy sinh vĩ đại, tất cả đều ập vào tâm trí Lâm Phàm trong một khoảnh khắc. Hắn cảm thấy mình như một con kiến đang nhìn thấy cả một đại dương bao la. Nỗi sợ hãi dâng lên, một nỗi sợ hãi nguyên thủy trước sự hủy diệt của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Nhưng cùng với đó là một ý chí sắt đá, một cảm giác trách nhiệm nặng nề mà vĩ đại.

“Ta… chính là Thiên Đạo?” Lâm Phàm lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia, không còn là đệ tử Huyền Kiếm Tông, không còn là thủ lĩnh của Đại Lục Trung Ương. Hắn là một mảnh linh hồn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mang theo sứ mệnh cứu rỗi toàn bộ đa vũ trụ.

Năng lượng Thiên Đạo Nguyên Thủy từ mảnh vỡ lớn đang được dung hợp vào cơ thể Lâm Phàm, thanh tẩy mọi tạp chất, cường hóa linh hồn và thể chất của hắn lên một cảnh giới hoàn toàn mới. Các kinh mạch của hắn phát sáng rực rỡ, mỗi tế bào đều reo mừng như được tắm trong dòng suối nguồn sự sống. Sức mạnh của hắn tăng vọt, vượt qua mọi giới hạn của cảnh giới phàm trần.

Lúc này, Vô Thiên Lão Tổ đã kịp lao tới, nhìn thấy cảnh Lâm Phàm đang hấp thu bảo vật của mình, lão ta rít lên như một con thú bị thương:

“Không! Bảo vật của ta! Ngươi dám cướp của ta!”

Lão ta vung một đòn chí mạng, mang theo toàn bộ oán khí và ma khí của mình, đánh thẳng vào Lâm Phàm.

Nhưng Lâm Phàm không né tránh. Hắn mở mắt, đôi mắt đã không còn vẻ non nớt của thiếu niên, mà thay vào đó là sự thâm thúy của hàng tỷ năm lịch sử. Một luồng sáng vàng kim bùng phát từ cơ thể hắn. Không cần vung kiếm, không cần thi triển công pháp, chỉ một ý niệm, một làn sóng pháp tắc thuần khiết và mạnh mẽ đã đánh thẳng vào Vô Thiên Lão Tổ.

“Aaaaaaa!” Vô Thiên Lão Tổ gào thét thảm thiết. Ma khí quanh lão ta tan biến như tuyết gặp nắng, cơ thể lão ta bắt đầu bốc hơi, không phải bị hủy diệt, mà là bị… thanh tẩy. Từng phần tà niệm, từng phần ma tính bị gột rửa, trả lại cho lão ta một linh hồn nguyên thủy, nhưng đã quá yếu ớt để tồn tại.

Trong chốc lát, Vô Thiên Lão Tổ biến mất hoàn toàn, không để lại dấu vết. Trận pháp Hư Không Huyết Tế cũng tự động ngừng hoạt động, những sinh linh bị hút cạn tinh khí trên tế đàn dần dần hồi phục lại một phần sinh cơ, dù rất yếu ớt.

Lâm Phàm đứng đó, toàn thân tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, hơi thở ổn định, nhưng tâm trí hắn lại hỗn loạn. Hắn đã hiểu. Hắn đã hiểu tất cả. Cái gọi là

“phế vật”

, cái gọi là

“vận mệnh”

, tất cả chỉ là một phần của đại cục Thiên Đạo. Sứ mệnh của hắn không phải là trở thành cường giả của một thế giới, mà là trở thành người cứu rỗi đa vũ trụ. Gánh nặng này, nặng tựa hàng tỷ thế giới, nay đè lên vai hắn.

Một cảm giác cô độc dâng lên trong lòng. Hắn đã không còn là người bình thường. Hắn là Thiên Đạo. Nhưng hắn vẫn là Lâm Phàm. Hắn phải làm gì? Làm thế nào để đối mặt với một thực thể hủy diệt như Hư Vô Thôn Phệ Giả? Làm thế nào để tái tạo một Thiên Đạo hoàn mỹ hơn?

Nhưng cùng với sự cô độc và gánh nặng, là một ý chí mạnh mẽ chưa từng có. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ bảo vệ tất cả. Hắn sẽ hoàn thành sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và vượt qua nó. Cuộc hành trình thực sự, giờ đây, mới chỉ bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8