Thiên Đạo Trùng SinhChương 217
Trong một căn mật thất sâu dưới lòng Vạn Đạo Thánh Địa, Lâm Phàm ngồi xếp bằng trên bồ đoàn cổ xưa, toàn thân bao phủ bởi một vầng sáng ngũ sắc mờ ảo. Hắn không còn là thiếu niên phàm trần ngày nào, mà là một thực thể đang dung hợp với một phần nguyên bản của vũ trụ. Nhưng sự mạnh mẽ này đi kèm với một nỗi sợ hãi tột cùng. Trong tâm trí hắn, những mảnh ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy không ngừng ùa về, không còn mơ hồ mà rõ ràng như chính hắn đã từng trải qua.
Hắn nhìn thấy sự hùng vĩ của Vũ Trụ Nguyên Thủy, sự cân bằng hoàn hảo của vạn vật. Rồi hắn thấy, một vết nứt kinh hoàng xé toạc màn trời, một thực thể đen tối, vô định hình, khổng lồ như vô số thiên hà gộp lại, từ từ hiện ra. Đó chính là Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hàng tỷ thế giới bị nuốt chửng chỉ trong chớp mắt, pháp tắc sụp đổ, sinh linh hóa thành hư vô. Nỗi tuyệt vọng, sự bất lực của Thiên Đạo Nguyên Thủy khi chứng kiến những gì mình kiến tạo bị hủy diệt, nỗi đau đớn khi phải hy sinh bản thân để phong ấn kẻ thù, tất cả, tất cả đều khắc sâu vào linh hồn Lâm Phàm.
Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy phân tán linh hồn, sức mạnh của mình thành vô số mảnh nhỏ, gieo rắc vào các thế giới, chờ đợi một ngày tái sinh. Hắn thấy chính mình, một trong những mảnh linh hồn quan trọng nhất, mang theo sứ mệnh nặng nề. Áp lực đó, tựa như hàng tỷ ngôi sao đè nặng lên vai, khiến Lâm Phàm toát mồ hôi lạnh. Sức mạnh của hắn tăng vọt, nhưng đi kèm là gánh nặng của toàn bộ vũ trụ. Hắn có thể cảm nhận được Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn còn tồn tại, vẫn đang chờ đợi cơ hội để thoát ra, và hắn, Lâm Phàm, sẽ là người duy nhất có thể đối mặt với nó.
Một tiếng nổ kinh hoàng bất ngờ vang lên, chấn động cả mật thất, kéo Lâm Phàm khỏi những ký ức đáng sợ. Tiếng còi báo động khẩn cấp của Vạn Đạo Thánh Địa rú lên inh ỏi, vang vọng khắp các đỉnh núi. Ma Tông Thiên La! Chúng đã phát động một cuộc tổng tấn công bất ngờ vào trung tâm của Vạn Đạo Thánh Địa, nơi được coi là bất khả xâm phạm. Có vẻ như chúng đã tìm ra cách xuyên qua các lớp phòng ngự, hoặc có kẻ nội ứng.
Lâm Phàm lập tức đứng dậy, ánh mắt hắn lóe lên một tia sắc lạnh. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng bản năng của Thiên Đạo đã thức tỉnh, biến thành sự phẫn nộ. Hắn không thể để những gì Thiên Đạo Nguyên Thủy đã bảo vệ bị hủy diệt lần nữa.
Khi Lâm Phàm bước ra khỏi mật thất, cảnh tượng trước mắt khiến hắn phải nheo mắt. Bầu trời vốn trong xanh của Thánh Địa giờ bị bao phủ bởi một màu đen kịt, những luồng ma khí cuồn cuộn như sóng thần. Vô số ma vật gào thét, xông thẳng vào các đệ tử và trưởng lão của Thánh Địa. Một vài đỉnh núi đã đổ sập, những trận pháp phòng ngự vỡ vụn như gương. Các trưởng lão và Tiên Vương của Thánh Địa đang chiến đấu kiên cường, nhưng số lượng và sức mạnh của Ma Tông lần này vượt xa mọi dự đoán. Ba vị Ma Tôn hàng đầu của Ma Tông Thiên La, với thân hình khổng lồ và ma khí ngút trời, đang đối đầu với ba vị Tiên Vương mạnh nhất của Thánh Địa, thế trận giằng co, nhưng Thánh Địa đang dần yếu thế.
“Lâm Phàm! Ngươi làm gì ở đó? Mau giúp đỡ!” Một vị trưởng lão vừa gào lên, vừa vung kiếm chém bay một con ma thú khổng lồ.
Lâm Phàm không nói một lời. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể, hòa cùng những mảnh vỡ Thiên Đạo vừa hấp thu. Ký ức về sự hủy diệt của Hư Vô Thôn Phệ Giả, nỗi đau của Thiên Đạo Nguyên Thủy, tất cả hóa thành ngọn lửa giận dữ và ý chí bảo vệ mãnh liệt. Hắn mở mắt ra, đồng tử không còn là màu đen bình thường, mà ánh lên vầng sáng vàng kim rực rỡ, sâu thẳm như tinh không.
Một luồng khí tức vô hình nhưng hùng vĩ, bao la, đột ngột bùng nổ từ Lâm Phàm, lan tỏa khắp Thánh Địa. Ma khí đang cuồn cuộn bỗng chững lại. Các ma vật đang gào thét bỗng run rẩy, chùn bước. Ngay cả ba vị Ma Tôn hùng mạnh nhất cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên linh hồn, khiến chúng phải ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Phàm.
“Đây là… khí tức gì?” Một vị Ma Tôn rít lên, giọng nói đầy vẻ hoảng sợ.
Lâm Phàm từ từ giơ tay phải lên. Trên lòng bàn tay hắn, một quả cầu ánh sáng ngũ sắc nhỏ bé xoay tròn, nhưng bên trong nó ẩn chứa sức mạnh của vạn pháp, của khởi nguyên vũ trụ. Hắn không dùng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào. Hắn chỉ đơn giản là phóng thích ý chí của mình.
“Tịnh hóa.” Lâm Phàm khẽ nói, giọng nói không quá lớn, nhưng lại vang vọng khắp không gian, như lời phán quyết của Thiên Đạo.
Quả cầu ánh sáng bay lên cao, rồi bỗng nhiên nổ tung, không phải một vụ nổ hủy diệt, mà là một vụ nổ của ánh sáng và sự thanh tẩy. Hàng ngàn, hàng vạn tia sáng ngũ sắc bắn ra khắp mọi hướng, xuyên qua màn ma khí đen tối. Khi những tia sáng này chạm vào ma vật, chúng không bị thiêu rụi hay xé nát, mà từ từ tan chảy, ma khí hóa thành hư vô, thân thể hóa thành tro bụi, hoàn toàn biến mất như chưa từng tồn tại.
Các Ma Tôn kinh hoàng. Chúng chưa từng thấy một loại sức mạnh nào có thể tịnh hóa ma khí của chúng một cách triệt để như vậy. Sức mạnh này không chỉ là đối kháng, mà là bản chất tương khắc, là sự thanh tẩy của trật tự đối với hỗn loạn.
Lâm Phàm bước đi giữa chiến trường hỗn loạn, nhưng không một ma vật nào dám đến gần hắn. Chúng run rẩy, co rúm lại, bản năng sinh tồn mách bảo chúng rằng kẻ này là tử địch của mọi sinh vật thuộc về Hư Vô. Hắn vươn tay ra, một thanh kiếm ánh sáng thuần khiết ngưng tụ trong lòng bàn tay. Thanh kiếm không có hình dạng cố định, nó biến đổi theo ý nghĩ của hắn, lúc là kiếm, lúc là đao, lúc là thương, nhưng luôn mang theo khí tức của vạn vật khởi nguyên.
Hắn lướt qua chiến trường, mỗi nhát kiếm chém xuống đều mang theo sức mạnh của Thiên Đạo. Một nhát kiếm, toàn bộ một đạo quân ma vật tan biến. Một nhát kiếm khác, ma khí đang bao phủ Thánh Địa bị xé toạc, bầu trời xanh hiện ra trở lại. Hắn không cần dùng đến những chiêu thức phức tạp, vì mỗi động tác của hắn đều là pháp tắc, là hiện thân của trật tự vũ trụ.
Ba vị Ma Tôn hợp lực tấn công Lâm Phàm, tung ra những chiêu thức mạnh nhất của mình, biến thành ba luồng ma khí khổng lồ muốn nuốt chửng hắn. Nhưng Lâm Phàm chỉ đứng yên, khẽ vung tay. Một kết giới ánh sáng ngũ sắc mờ ảo hiện ra, dễ dàng hóa giải mọi đòn tấn công của chúng. Rồi hắn vươn ngón tay, điểm nhẹ vào không trung.
“Vạn Pháp Quy Nguyên.”
Một luồng năng lượng vô hình, nhưng mang theo sức mạnh của sự khởi nguyên và kết thúc, xuyên thẳng qua ba vị Ma Tôn. Chúng cứng đờ người lại, ánh mắt tràn đầy sự kinh hoàng và không thể tin được. Cơ thể chúng bắt đầu tan rã, không phải là bị hủy diệt, mà là bị “quy nguyên” về trạng thái nguyên thủy nhất, về những hạt vật chất ban đầu. Trong chớp mắt, ba vị Ma Tôn hùng mạnh nhất của Ma Tông Thiên La hóa thành hư vô, không để lại dấu vết.
Cả chiến trường im lặng như tờ. Các đệ tử và trưởng lão của Vạn Đạo Thánh Địa nhìn Lâm Phàm với ánh mắt kinh hãi, không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Sức mạnh này… đã vượt xa Tiên Vương, thậm chí là Tiên Đế đỉnh phong. Hắn không còn là một cá nhân, mà là một hiện thân của sức mạnh tối thượng.
Những ma vật còn lại, mất đi thủ lĩnh, bị sức mạnh của Lâm Phàm trấn áp, bắt đầu co rúm lại và bỏ chạy tán loạn. Cuộc tấn công của Ma Tông Thiên La, được chuẩn bị kỹ lưỡng và tưởng chừng sẽ hủy diệt Vạn Đạo Thánh Địa, đã bị Lâm Phàm kết thúc chỉ trong vài phút, một cách áp đảo và không thể tưởng tượng nổi.
Lâm Phàm đứng giữa không trung, ánh sáng vàng kim trong mắt dần dịu đi, nhưng thần thái của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Hắn không còn là thiếu niên Lâm Phàm của hạ giới, mà là một thực thể đang gánh vác vận mệnh của cả vũ trụ. Hắn cảm nhận được sự kính sợ từ các đồng minh, nhưng cũng là một khoảng cách vô hình đang hình thành.
Hắn biết, sức mạnh này là cần thiết để đối phó với Hư Vô Thôn Phệ Giả. Nhưng nó cũng sẽ khiến hắn cô độc trên con đường phía trước. Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với một thực thể hủy diệt vũ trụ, gánh nặng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, tất cả đều đang đè nặng lên tâm trí hắn. Nhưng nhìn xuống những sinh linh đang sống sót nhờ sự bảo vệ của mình, một ý chí kiên cường trỗi dậy.
“Đây là con đường của ta,” Lâm Phàm thầm nhủ. “Con đường của Thiên Đạo Trùng Sinh.”
Hắn quay người, bay về phía mật thất. Cuộc chiến chống lại Ma Tông Thiên La đã bị dập tắt, nhưng cuộc chiến thực sự, cuộc chiến định đoạt số phận của vô số vũ trụ, chỉ mới bắt đầu.