Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 223

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:21:31 | Lượt xem: 2

Trận chiến tại Phong Ma Lĩnh đã kéo dài ba ngày ba đêm không ngừng nghỉ. Khói lửa ngập trời, tiếng gào thét của cường giả chính đạo và ma tu hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Các liên minh Thánh Địa, Tông Môn đã dốc hết sức mình, những pháp trận phòng ngự đã rạn nứt, từng đợt công kích của Ma Tông Thiên La như sóng thần nuốt chửng mọi thứ. Ma Tôn Huyết Ảnh, một trong Tứ Đại Ma Tôn của Thiên La, đang cười điên dại, thân thể hắn hóa thành một đám huyết vụ khổng lồ, nuốt chửng từng sinh linh chính đạo, hóa họ thành chất dinh dưỡng cho sức mạnh hắc ám.

Nguyên bản, liên minh chính đạo có thể cầm cự thêm một thời gian, nhưng sự xuất hiện bất ngờ của Ma Tôn Huyết Ảnh đã phá vỡ mọi thế cân bằng. Hắn ta là một cường giả cấp bậc Thánh Hoàng đỉnh phong, chỉ cách cảnh giới Thần Vương nửa bước, và với công pháp Huyết Ma Đồ Lục của mình, hắn ta gần như bất khả chiến bại trong một cuộc chiến tranh tổng lực như thế này. Các vị Tông chủ, Thánh chủ của các thế lực lớn đang phải dốc toàn lực chống đỡ, nhưng họ biết, thất bại chỉ là vấn đề thời gian.

Đúng lúc sự tuyệt vọng bao trùm, một luồng sáng chói lòa xé tan màn đêm u ám, rọi thẳng xuống trung tâm chiến trường. Mọi ánh mắt, dù là chính đạo hay ma tu, đều đổ dồn về phía đó. Một bóng người trẻ tuổi, thân hình cao ráo, khí chất siêu phàm, từ từ hạ xuống. Áo bào trắng tinh không nhiễm một hạt bụi, mái tóc đen tung bay trong gió, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà. Lâm Phàm đã đến.

Sự xuất hiện của hắn như một tia hy vọng giữa biển lửa tuyệt vọng. Nhưng cũng có những ánh mắt nghi ngờ. Hắn ta mạnh thật, nhưng liệu có thể đối đầu với một Ma Tôn kinh khủng như Huyết Ảnh không? Hắn ta vừa mới trở về sau chuyến bế quan thần bí, tin đồn về việc hắn ta đột phá đã lan truyền, nhưng chưa ai thực sự chứng kiến sức mạnh mới của hắn.

Ma Tôn Huyết Ảnh nheo mắt nhìn Lâm Phàm. “Ngươi là Lâm Phàm? Tiểu tử có chút danh tiếng đó sao? Dám đến đây chịu chết à? Tốt, máu của thiên tài luôn là tinh hoa nhất, ta sẽ dùng ngươi để tế luyện Huyết Ma Đồ Lục của ta!”

Lâm Phàm không đáp lời. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt quét qua chiến trường hoang tàn, qua những khuôn mặt kiệt quệ của các cường giả chính đạo, và cả những linh hồn đang bị Ma Tôn Huyết Ảnh nuốt chửng. Một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ, bao la và lạnh lẽo, không thuộc về bất kỳ pháp tắc nào của Đại Lục Trung Ương, từ từ tỏa ra từ cơ thể hắn. Đó là hơi thở của Thiên Đạo Nguyên Thủy, ký ức về sự hy sinh và sứ mệnh đã ăn sâu vào linh hồn hắn.

“Ngươi… dám làm ô uế sinh linh, phá hoại trật tự?” Giọng nói của Lâm Phàm vang vọng, không quá lớn, nhưng lại xuyên thấu tận linh hồn của mọi người, mang theo một áp lực vô hình khiến cả không gian như ngưng đọng. Nó không phải là sự giận dữ, mà là sự phán xét, sự chất vấn của một tồn tại siêu việt.

Ma Tôn Huyết Ảnh thoáng giật mình. “Cái khí tức này… Ngươi là quái vật gì?” Hắn cảm nhận được một điều gì đó bất thường, một sức mạnh vượt xa mọi hiểu biết của hắn về cảnh giới Thánh Hoàng.

Lâm Phàm chậm rãi giơ tay lên. Một đạo ánh sáng trắng bạc tụ lại trên đầu ngón tay hắn, không hề có khí tức bạo ngược hay hủy diệt, mà là một sự tinh khiết đến vô tận. Nhưng chính sự tinh khiết đó lại khiến Ma Tôn Huyết Ảnh cảm thấy run sợ tận xương tủy.

“Phân Tích & Tịnh Hóa,” Lâm Phàm thì thầm. Đó là khả năng được “tiến hóa” từ hệ thống Thiên Đạo, không chỉ là phân tích và tiến hóa vật chất, mà còn là phân tích và tịnh hóa cả pháp tắc, cả bản chất của sự tồn tại.

Ánh sáng bạc bắn ra, không nhằm vào Ma Tôn Huyết Ảnh, mà chiếu thẳng vào đám huyết vụ khổng lồ mà hắn đang thao túng. Ngay lập tức, đám huyết vụ bắt đầu sôi sục, không phải sôi sục vì sức mạnh, mà vì sự tan rã. Từng hạt máu, từng mảnh linh hồn bị nuốt chửng, trong ánh sáng bạc, đều được “tịnh hóa”. Những linh hồn vặn vẹo được giải thoát, những năng lượng hắc ám bị phân giải, trở về trạng thái nguyên thủy nhất, vô hại nhất.

Ma Tôn Huyết Ảnh trợn mắt kinh hãi. “Không thể nào! Đây là Huyết Ma Đồ Lục của ta! Ngươi làm cái quái gì vậy?!” Hắn cố gắng triệu hồi, cố gắng kiểm soát đám huyết vụ, nhưng chúng không còn nghe lời hắn nữa. Chúng đang tan rã, bị thanh lọc ngay trước mắt hắn.

Lâm Phàm bước đến gần, mỗi bước đi đều mang theo một uy áp vô hình, khiến không gian xung quanh hắn vặn vẹo. Hắn giơ một ngón tay, điểm nhẹ vào giữa trán Ma Tôn Huyết Ảnh. “Bản chất của ngươi là hỗn loạn và hủy diệt. Ta sẽ cho ngươi thấy, trật tự vĩnh hằng là gì.”

Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động long trời lở đất. Chỉ có một đạo ánh sáng bạc từ ngón tay Lâm Phàm xuyên thẳng vào cơ thể Ma Tôn Huyết Ảnh. Ma Tôn Huyết Ảnh cứng đờ tại chỗ, khuôn mặt biến dạng vì sợ hãi và đau đớn. Hắn cảm thấy toàn bộ tu vi, toàn bộ ma khí trong cơ thể mình đang bị “phân tích” và “tịnh hóa”, trở về trạng thái nguyên sơ nhất, không còn mang theo bất kỳ dấu vết nào của ma đạo.

Chỉ trong vài hơi thở, thân thể khổng lồ của Ma Tôn Huyết Ảnh co rút lại, trở về hình dạng con người. Nhưng hắn ta không còn là Ma Tôn hùng mạnh nữa. Ánh mắt hắn trống rỗng, ma khí tiêu tán, tu vi biến mất. Hắn trở thành một phàm nhân bình thường, thậm chí còn suy yếu hơn cả một phàm nhân vì bị rút cạn năng lượng.

Cả chiến trường im lặng như tờ. Tất cả mọi người, từ cường giả chính đạo đến ma tu, đều chết lặng. Một Ma Tôn hùng mạnh, người đã gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp Đại Lục Trung Ương, đã bị Lâm Phàm dễ dàng phế bỏ, không một chút sức phản kháng. Đây không còn là sức mạnh của một tu sĩ bình thường, hay thậm chí là Thánh Hoàng. Đây là một loại sức mạnh vượt xa mọi khái niệm mà họ từng biết.

Sau đó, Lâm Phàm quay sang đám ma tu đang hoảng loạn. Hắn không ra tay giết chóc. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung tay, một làn sóng năng lượng tinh khiết tràn qua chiến trường. Những ma tu cấp thấp, bị ảnh hưởng bởi năng lượng hắc ám quá lâu, bắt đầu cảm thấy cơ thể thanh tẩy, ma khí tan biến. Một số kẻ yếu ớt trực tiếp ngất đi, một số khác quỳ rạp xuống đất, run rẩy không dám nhúc nhích.

Các cường giả chính đạo nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc và kính sợ. Lâm Phàm không chỉ đánh bại kẻ thù, hắn còn “thay đổi” kẻ thù. Điều này còn đáng sợ hơn cả việc giết chóc.

Lâm Phàm không dừng lại ở đó. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng về phía xa xăm, nơi có những pháp trận hắc ám khổng lồ đang hút cạn sinh khí của Đại Lục Trung Ương để cung cấp cho tổng bộ Ma Tông Thiên La. Hắn biết, đó là nguồn gốc của mọi hỗn loạn.

Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn. “Ta là Thiên Đạo Chi Tử. Kẻ nào làm trái trật tự, ta sẽ thiết lập lại.”

Hắn bay vút lên trời, thân ảnh hóa thành một đạo cầu vồng, xuyên thẳng qua tầng mây, biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Nhưng sự hiện diện của hắn, và sức mạnh mà hắn vừa thể hiện, đã in sâu vào tâm trí của tất cả. Chiến trường Phong Ma Lĩnh, nơi tưởng chừng đã thất thủ, đã được cứu vãn một cách thần kỳ. Ma Tôn Huyết Ảnh bị phế bỏ, đám ma tu tan tác. Liên minh chính đạo hô vang tên Lâm Phàm, lòng tràn đầy niềm tin và hy vọng.

Trong khoảnh khắc bay đi, Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Sức mạnh của mảnh vỡ Thiên Đạo trong hắn càng lúc càng bộc lộ rõ ràng. Hắn có thể điều khiển pháp tắc, tịnh hóa năng lượng, thậm chí là thay đổi bản chất của sinh linh. Điều này cho hắn một lợi thế áp đảo trước Ma Tông Thiên La, nhưng cũng đi kèm với một cảm giác cô độc và áp lực nặng nề. Hắn không còn là Lâm Phàm của ngày xưa, hắn đang dần trở thành một thực thể siêu việt, một phần của Thiên Đạo. Liệu khi nào thì hắn sẽ hoàn toàn mất đi bản ngã của con người, để trở thành một “ý chí” thuần túy?

Nỗi sợ hãi mơ hồ đó chỉ thoáng qua. Nhiệm vụ trước mắt vẫn còn, và hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Ma Tông Thiên La vẫn còn đó, và phía sau nó là một âm mưu lớn hơn, liên quan đến chính sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Hắn phải mạnh hơn nữa, phải thu thập thêm các mảnh vỡ, phải thức tỉnh hoàn toàn, để đối mặt với mối đe dọa vũ trụ thực sự.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8