Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 240
Đại Lục Trung Ương, sau trận đại chiến kinh thiên động địa với Ma Tông Thiên La, cuối cùng cũng đã tìm lại được sự bình yên, dù chỉ là tạm thời. Bóng ma của sự hủy diệt đã bị đẩy lùi, và cái tên Lâm Phàm vang vọng khắp chốn, được ca tụng như vị anh hùng cứu thế. Hắn không chỉ là người đã dẫn dắt liên minh Thánh Địa giành chiến thắng, mà còn là người đã vạch trần âm mưu thâm độc nhất, bảo vệ vô số sinh linh khỏi vực sâu hỗn loạn. Tuy nhiên, cùng với vinh quang là gánh nặng trách nhiệm nặng nề. Các Thánh Địa, tông môn lớn, và cả những vương triều hùng mạnh, giờ đây đều hướng ánh mắt về Lâm Phàm, xem hắn như ngọn hải đăng duy nhất có thể dẫn dắt Đại Lục thoát khỏi những nguy cơ tiềm ẩn.
Tại Vạn Đạo Thánh Địa, nơi Lâm Phàm từng bước gây dựng danh tiếng, một đại hội liên minh chưa từng có trong lịch sử đã được triệu tập. Hàng trăm vị cường giả, trưởng lão, tông chủ, và thậm chí cả các lão tổ ẩn thế, đều tề tựu. Bầu không khí trang nghiêm đến nghẹt thở, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kỳ vọng và niềm tin mãnh liệt vào người thiếu niên đang bước vào đại điện.
Lâm Phàm xuất hiện. Hắn không khoác lên mình bộ chiến giáp lấp lánh hay pháp bào uy nghi, mà chỉ là một bộ y phục đơn giản, nhưng lại toát ra một khí chất siêu phàm, trầm ổn đến lạ thường. Ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, ẩn chứa sự minh triết vượt xa tuổi tác. Khi hắn bước đến trung tâm đại điện, mọi ánh mắt đều dõi theo, sự ồn ào nhỏ nhặt cũng lập tức tan biến, nhường chỗ cho một sự im lặng tuyệt đối.
Một vị Đại Trưởng Lão của Vạn Đạo Thánh Địa, với mái tóc bạc phơ và khí thế uy nghiêm, đứng lên, giọng nói trầm hùng vang vọng khắp đại điện:
“Chư vị, chúng ta tề tựu tại đây không chỉ để ăn mừng chiến thắng, mà còn để đối mặt với những thách thức mới. Ma Tông Thiên La tuy đã tan rã, nhưng tàn dư của chúng vẫn còn đó, và quan trọng hơn, cuộc chiến đã phơi bày những vết nứt sâu hơn trong nền tảng của Đại Lục chúng ta. Để đối phó với những nguy cơ này, chúng ta cần một sự lãnh đạo thống nhất, một ý chí kiên định. Và ta tin rằng, không ai xứng đáng hơn Lâm Phàm Chí Tôn!”
Tiếng vỗ tay vang dội, cùng với những ánh mắt kính phục. Tuy nhiên, vẫn có một vài ánh mắt nghi hoặc từ những tông môn xa lạ, hoặc những lão quái vật đã sống hàng ngàn năm, chưa thể hoàn toàn chấp nhận một thiếu niên từ hạ giới lên nắm quyền thống lĩnh toàn bộ Đại Lục. Lâm Phàm mỉm cười nhẹ, không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti. Hắn giơ tay ra hiệu, không khí lại trở nên tĩnh lặng.
“Chư vị tiền bối, chư vị đồng đạo,” Lâm Phàm cất tiếng, giọng nói không lớn nhưng rõ ràng, chứa đựng một ma lực khó tả, “Lâm Phàm không dám nhận danh hiệu Chí Tôn. Nhưng nếu chư vị tin tưởng, ta nguyện dốc hết sức mình để bảo vệ Đại Lục này.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người, như thể đọc thấu mọi suy nghĩ.
“Cuộc chiến với Ma Tông Thiên La chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Sự suy yếu của Thiên Đạo Pháp Tắc tại Đại Lục này đang ngày càng trầm trọng. Các bạn có thể cảm nhận được, linh khí đang dần loãng đi ở một số khu vực, tài nguyên thiên nhiên cạn kiệt nhanh hơn, và những vết nứt không gian nhỏ đang xuất hiện thường xuyên hơn ở các vùng đất cấm. Đây không phải là ngẫu nhiên.”
Lời nói của Lâm Phàm khiến nhiều người xôn xao. Những hiện tượng mà hắn đề cập không phải là bí mật, nhưng chưa ai liên hệ chúng với một nguyên nhân sâu xa như vậy. Các cường giả bắt đầu nhìn nhau, vẻ mặt đầy suy tư. Chỉ có những vị lão tổ đã sống qua nhiều kỷ nguyên mới thoáng hiện vẻ kinh ngạc, bởi họ biết rõ, những hiện tượng này thường chỉ xuất hiện khi một thế giới sắp đi đến hồi kết.
“Ma Tông Thiên La chỉ là một công cụ,” Lâm Phàm tiếp tục, ánh mắt sắc bén, “Họ bị thao túng bởi một thực thể cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn, và mục đích của chúng không phải là thống trị Đại Lục, mà là làm suy yếu nó, mở đường cho một mối đe dọa vũ trụ mà chúng ta chưa thể tưởng tượng nổi.”
Hắn không nhắc đến “Hư Vô Thôn Phệ Giả” hay “Thiên Đạo Nguyên Thủy” vì biết rằng những khái niệm đó quá xa vời so với nhận thức hiện tại của họ. Nhưng những gì hắn nói cũng đủ để gieo rắc sự lo lắng sâu sắc. Hắn đã hấp thu thêm một mảnh vỡ Thiên Đạo, và những ký ức mơ hồ nhưng đầy sức nặng đang dần trở nên rõ ràng hơn, cho hắn một cái nhìn tổng thể về bức tranh lớn của vũ trụ.
“Vì vậy, kế hoạch của chúng ta không chỉ là tiêu diệt tàn dư Ma Tông,” Lâm Phàm giơ tay, một bản đồ tinh xảo của Đại Lục Trung Ương hiện ra giữa không trung, được tạo thành từ năng lượng linh khí, “mà còn phải củng cố nền tảng pháp tắc của Đại Lục, hàn gắn những vết thương mà cuộc chiến đã gây ra, và chuẩn bị cho những mối đe dọa lớn hơn sẽ đến.”
Hắn chỉ vào một số điểm trên bản đồ.
“Đầu tiên, các tàn dư của Ma Tông Thiên La đang ẩn náu tại ba khu vực chính: Hắc Phong Động, Vong Linh Sâm Lâm, và Cửu U Chi Địa. Chúng ta cần cử ba đội quân tinh nhuệ, do các vị Tông chủ và Trưởng lão dẫn dắt, đồng thời tiến công để tiêu diệt tận gốc rễ. Đội hình và phương pháp tấn công đã được ta phân tích kỹ lưỡng, đảm bảo hiệu quả cao nhất và giảm thiểu tổn thất.”
Sau đó, hắn lại chỉ vào những khu vực khác.
“Thứ hai, chúng ta cần thiết lập các ‘Trận Pháp Cố Nguyên’ tại những nơi linh khí suy yếu nghiêm trọng và có vết nứt không gian. Ta đã nghiên cứu và cải tiến một loại trận pháp cổ xưa, có khả năng hấp thụ năng lượng hỗn loạn và chuyển hóa thành linh khí thuần túy, đồng thời hàn gắn pháp tắc không gian. Điều này đòi hỏi sự hợp tác của tất cả các Thánh Địa trong việc cung cấp tài nguyên và nhân lực. Ta sẽ đích thân giám sát việc triển khai và truyền thụ phương pháp bố trí trận pháp cho các trận pháp sư hàng đầu.”
Một số trận pháp sư lão luyện trong đại điện nghe vậy liền lộ vẻ kinh ngạc. Trận pháp có thể hàn gắn pháp tắc không gian? Đây là điều chưa từng có tiền lệ. Họ thầm nghĩ, liệu Lâm Phàm có thật sự nắm giữ những bí mật cổ xưa đến vậy?
“Thứ ba,” Lâm Phàm tiếp tục, ánh mắt trở nên kiên định, “chúng ta cần phải đào tạo một thế hệ cường giả mới, những người sẽ kế thừa và phát triển Đại Lục này. Ta sẽ mở một ‘học viện liên minh’, nơi tập trung những thiên tài từ khắp nơi, và ta sẽ truyền thụ một số công pháp và kỹ thuật mà ta đã ‘tiến hóa’ được, giúp họ có thể đối mặt với những thử thách tương lai.”
Lời nói của Lâm Phàm không chỉ thể hiện trí tuệ và tầm nhìn xa, mà còn là một sự cam kết tuyệt đối. Các vị Tông chủ và Trưởng lão, ban đầu còn chút nghi ngại, giờ đây đã hoàn toàn bị thuyết phục. Kế hoạch của Lâm Phàm không chỉ mang tính chiến lược mà còn mang tính lâu dài, đặt nền móng cho sự phát triển bền vững của Đại Lục. Hắn không chỉ nghĩ đến việc chiến thắng kẻ thù hiện tại, mà còn nghĩ đến tương lai của toàn bộ thế giới.
Một vị lão tổ râu tóc bạc trắng, ánh mắt sắc bén như chim ưng, thở dài một hơi, đứng dậy và cúi đầu trước Lâm Phàm:
“Lâm Phàm Chí Tôn, ta đã sống hơn ba ngàn năm, chứng kiến vô số anh hùng hào kiệt. Nhưng hôm nay, ta mới thấy được một người có tầm nhìn và lòng dũng cảm vượt xa tất cả. Liên minh này, chúng ta nguyện ý nghe theo sự chỉ huy của ngươi!”
Những lời nói đó như một ngọn lửa, thắp sáng lên niềm tin trong lòng tất cả mọi người. Từng người một, các vị cường giả đều đứng dậy, cúi đầu thể hiện sự tôn trọng và chấp nhận quyền lãnh đạo của Lâm Phàm. Từ khoảnh khắc này, Lâm Phàm không còn là một cá nhân, mà đã trở thành biểu tượng, là ý chí thống nhất của toàn bộ Đại Lục Trung Ương.
Nhìn xuống những khuôn mặt đầy hy vọng, Lâm Phàm cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Những mối đe dọa hắn cảm nhận được từ ký ức Thiên Đạo còn khủng khiếp hơn nhiều so với Ma Tông Thiên La. Nhưng trong sâu thẳm, một cảm giác quen thuộc trỗi dậy – đó là trách nhiệm bảo vệ, là bản năng của một Thiên Đạo. Hắn đã trở thành thủ lĩnh của liên minh Thánh Địa, nhưng đây mới chỉ là bước khởi đầu. Hắn biết, Đại Lục Trung Ương này, cuối cùng cũng sẽ không thể chứa đựng được sức mạnh và sứ mệnh của hắn. Thượng Giới, nơi những bí mật sâu xa hơn đang chờ đợi, đang vẫy gọi.