Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 241
Sau khi củng cố liên minh giữa các Thánh Địa và khẳng định vị thế thủ lĩnh, Lâm Phàm không ngủ quên trên chiến thắng. Hắn biết rằng sứ mệnh của mình còn lớn hơn bất kỳ vinh quang phàm tục nào. Ký ức về Hư Vô Thôn Phệ Giả và sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy ngày càng rõ nét, thúc đẩy hắn không ngừng tìm kiếm những mảnh vỡ còn lại.
Một ngày nọ, trong một buổi luận đàm với các Thánh Chủ, một tin tức thú vị lọt vào tai Lâm Phàm. Đó là câu chuyện về một vùng đất cấm cổ xưa, được gọi là Cực Nguyệt Hàn Vực, nằm sâu trong dãy núi Thiên Tuyết. Tương truyền, nơi đó quanh năm bị bao phủ bởi băng tuyết vĩnh cửu, nhiệt độ thấp đến mức có thể đóng băng cả linh hồn của Tiên Đế. Điều kỳ lạ là, dù khắc nghiệt đến vậy, nhưng thỉnh thoảng lại có những luồng linh khí tinh khiết đến khó tin thoát ra, khiến một số cường giả lầm tưởng đó là dấu hiệu của một Tiên Khí cực phẩm hoặc một Thánh Địa ẩn mình.
Các Thánh Chủ đều cho rằng đó chỉ là những lời đồn thổi vô căn cứ, hoặc nếu có thật, thì cũng là một vùng đất chết không đáng để mạo hiểm. Nhưng Lâm Phàm thì khác. Khi nghe đến Cực Nguyệt Hàn Vực, trong tâm trí hắn chợt lóe lên một tia sáng, một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ. Đó không phải là cảm giác của một mảnh Thiên Đạo bị phong ấn, mà là một thứ gì đó thuần khiết hơn, tựa như một phần ý chí hoặc bản chất nguyên thủy của Thiên Đạo. Hắn quyết định phải đi một chuyến.
Lâm Phàm rời đi một mình, không mang theo bất kỳ ai. Hắn không muốn gây chú ý hay làm xáo trộn vùng đất thần bí kia. Hành trình đến Cực Nguyệt Hàn Vực đầy gian nan. Dãy Thiên Tuyết kéo dài vô tận, những đỉnh núi cao vút xuyên qua tầng mây, không khí loãng và lạnh thấu xương. Hắn phải vượt qua những cơn bão tuyết dữ dội, những khe nứt băng sâu hun hút và cả những yêu thú băng giá với sức mạnh kinh người. Nhưng với cơ thể đã được Thiên Đạo cường hóa và công pháp tiên tiến, Lâm Phàm không gặp quá nhiều khó khăn. Hắn sử dụng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” để hiểu rõ cấu tạo của các trận pháp tự nhiên và hóa giải chúng, biến những hiểm nguy thành cơ hội để rèn luyện bản thân.
Sau gần một tháng phi hành và khám phá, Lâm Phàm cuối cùng cũng đến được trung tâm của Cực Nguyệt Hàn Vực. Toàn bộ khu vực này là một thung lũng khổng lồ được bao bọc bởi những vách đá băng xanh biếc, lấp lánh như ngọc. Ở giữa thung lũng là một hồ nước đóng băng hoàn toàn, trong suốt như gương, phản chiếu ánh sáng trắng bạc của mặt trăng lưỡi liềm trên bầu trời. Không khí ở đây không chỉ lạnh, mà còn mang theo một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể thời gian đã ngưng đọng từ vô số kỷ nguyên trước.
Lâm Phàm cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ thuần khiết, không thuộc về bất kỳ loại linh khí hay tiên khí nào mà hắn từng biết. Nó không mang theo sự cuồng bạo của lôi đình, sự rực cháy của hỏa diễm, hay sự sắc bén của kim loại. Nó chỉ là sự thanh khiết tuyệt đối, tĩnh lặng và sâu thẳm, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô biên, như nền tảng của vạn vật. Hắn biết, mình đã đến đúng nơi.
Hắn bước đi trên mặt hồ băng, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như lông vũ, không để lại bất kỳ âm thanh nào. Càng tiến vào sâu, luồng năng lượng đó càng trở nên mạnh mẽ và rõ ràng. Đến giữa hồ, một cảnh tượng khiến Lâm Phàm phải sững sờ. Trên một khối băng tinh khổng lồ nhô lên từ lòng hồ, một bóng hình tuyệt mỹ đang ngồi tĩnh tọa. Nàng mặc một bộ bạch y tinh khiết, mái tóc đen như thác nước buông dài, khuôn mặt được bao phủ bởi một lớp băng mỏng, khiến dung nhan thêm phần hư ảo. Đôi mắt nàng khép hờ, nhưng Lâm Phàm có thể cảm nhận được một ý chí mạnh mẽ và một linh hồn cổ xưa ẩn chứa bên trong. Xung quanh nàng, vô số tinh thể băng nhỏ bay lượn, phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, tạo nên một khung cảnh thần tiên.
Đây chính là “Thiên Nữ Băng Sương” mà các Thánh Chủ đã nhắc tới. Nhưng nàng không phải là một Tiên Nữ bình thường. Luồng năng lượng thuần khiết kia chính là từ nàng phát ra. Lâm Phàm cảm thấy một sự cộng hưởng mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn mình, nơi các mảnh Thiên Đạo đang âm thầm hoạt động. Hắn biết, nàng có liên quan mật thiết đến Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Khi Lâm Phàm tiến lại gần hơn, đôi mắt của Thiên Nữ Băng Sương từ từ mở ra. Đôi đồng tử của nàng màu xanh băng trong vắt, không một chút gợn sóng, như chứa đựng cả một bầu trời đầy sao băng. Nàng nhìn thẳng vào Lâm Phàm, không có sự bất ngờ, không có sự sợ hãi, chỉ có một sự bình thản đến lạ thường, như thể nàng đã chờ đợi hắn từ rất lâu.
“Ngươi đã đến,” một giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nhưng lại mang theo một chút lạnh lẽo. “Mảnh vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy.”
Lâm Phàm không hề giật mình. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho điều này. “Ngươi là ai? Và tại sao ngươi lại biết về Thiên Đạo?” hắn hỏi, giọng nói trầm ổn.
Thiên Nữ Băng Sương đứng dậy, bước xuống khối băng tinh. Mỗi bước chân của nàng đều nhẹ nhàng, như không hề chạm đất. Lớp băng mỏng trên mặt nàng tan biến, để lộ ra một dung nhan tuyệt thế, đẹp đến mức không thuộc về phàm trần. Nàng không có bất kỳ biểu cảm nào, nhưng vẻ đẹp lạnh lùng đó lại càng khiến nàng thêm cuốn hút. “Ta không có tên. Ta là ý chí của Băng Tuyết Nguyên Thủy, một phần nhỏ của Thiên Đạo Nguyên Thủy được tách ra khi nó hy sinh. Nhiệm vụ của ta là bảo vệ nơi này và chờ đợi người được chọn.”
Lâm Phàm cảm thấy chấn động. Hắn đã đúng. Nàng không phải là một mảnh vỡ Thiên Đạo theo nghĩa vật chất, mà là một phần ý chí, một thực thể được sinh ra từ bản chất của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Điều này giải thích tại sao năng lượng của nàng lại thuần khiết và khác biệt đến vậy.
“Người được chọn? Ngươi đang nói về ta?” Lâm Phàm hỏi, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng.
Nàng gật đầu nhẹ. “Chính ngươi. Ta cảm nhận được tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo khác đang hội tụ trong cơ thể ngươi. Ngươi là người kế thừa, là hy vọng cuối cùng để tái tạo Thiên Đạo.” Nàng đưa tay ra, một làn sương băng mỏng manh bay lượn quanh ngón tay nàng. “Nhưng con đường phía trước đầy chông gai. Ý chí của Hư Vô Thôn Phệ Giả đã bắt đầu xâm nhập vào các thế giới, làm suy yếu pháp tắc. Ngươi cần phải mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn, để dung hợp hoàn toàn với Thiên Đạo.”
“Ngươi có thể giúp ta?” Lâm Phàm hỏi, ánh mắt đầy sự mong đợi.
Thiên Nữ Băng Sương khẽ lắc đầu. “Ta chỉ là một phần ý chí. Ta không thể trực tiếp truyền thụ sức mạnh cho ngươi. Nhưng ta có thể giúp ngươi thanh tẩy tạp chất trong linh hồn, củng cố ý chí, và chỉ dẫn ngươi đến những nơi khác có thể tìm thấy những mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng hơn, hoặc những bí mật bị lãng quên.” Nàng nhìn sâu vào mắt Lâm Phàm. “Nơi này, Cực Nguyệt Hàn Vực, cũng là một Thánh Địa ẩn mình được tạo ra để bảo vệ một phần ‘tinh túy’ của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nó không phải là một mảnh vỡ vật chất, mà là bản chất của sự cân bằng và thuần khiết. Ngươi cần phải ở lại đây một thời gian, để hấp thu và cảm ngộ nó.”
Lâm Phàm gật đầu. Hắn cảm thấy một sự tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Nữ Băng Sương này. Sự hiện diện của nàng mang lại cho hắn một cảm giác bình yên và định hướng. Hắn biết, cuộc gặp gỡ này không chỉ là một cơ duyên, mà còn là một bước ngoặt quan trọng trên con đường trở thành Thiên Đạo mới.
“Ta sẽ ở lại,” Lâm Phàm nói, ánh mắt kiên định. “Ta sẽ làm mọi thứ để hoàn thành sứ mệnh này.”
Một nụ cười nhạt nhòa, gần như không thể nhận ra, thoáng hiện trên khuôn mặt Thiên Nữ Băng Sương. “Tốt lắm. Hãy để Băng Tuyết Nguyên Thủy thanh tẩy linh hồn ngươi, và để ý chí của Thiên Đạo dẫn lối.” Nàng quay người lại, đi về phía khối băng tinh, và ngồi xuống, nhắm mắt lại. Cảnh tượng nàng hòa mình vào không gian băng giá lại một lần nữa khiến nàng trở nên hư ảo, như một bức tượng sống động được tạc từ băng tuyết.
Lâm Phàm cũng ngồi xuống đối diện nàng, bắt đầu tĩnh tọa. Hắn hít thở sâu, cảm nhận luồng năng lượng thuần khiết từ Cực Nguyệt Hàn Vực và từ chính Thiên Nữ Băng Sương đang từ từ thẩm thấu vào cơ thể và linh hồn mình. Các mảnh vỡ Thiên Đạo trong hắn bắt đầu cộng hưởng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như đang được “gột rửa” và “kích hoạt” bởi nguồn năng lượng nguyên thủy này. Hắn biết, đây sẽ là một quá trình dài và sâu sắc, một quá trình biến đổi bản chất của chính hắn, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn đang chờ đợi ở phía trước.