Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 282
Trong một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, nơi thời gian dường như ngưng đọng, Lâm Phàm ngồi xếp bằng trên đỉnh Cửu Thiên Đài của Vạn Đạo Thánh Địa. Hào quang ngũ sắc bao bọc lấy thân thể hắn, không chói lóa mà lại ẩn chứa một uy áp vô hình, khiến vạn vật xung quanh đều phải cúi đầu. Hắn đã đạt đến cảnh giới Chí Tôn của phàm giới, một đỉnh cao mà chưa từng có ai chạm tới trong lịch sử Đại Lục Trung Ương. Mỗi một hơi thở của hắn đều cộng hưởng với thiên địa, mỗi một ý niệm đều có thể khiến vạn vật sinh diệt. Thế nhưng, trong sâu thẳm linh hồn, Lâm Phàm lại cảm thấy một sự bức bối, một nỗi khao khát vượt thoát.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng dòng linh khí cuồn cuộn chảy qua cơ thể, từng sợi pháp tắc của Đại Lục Trung Ương vận hành trong vô hình. Chúng giống như những sợi xích vô hình, cố gắng kiềm hãm sức mạnh đang bùng nổ trong hắn. Mỗi khi hắn vận công, pháp tắc của thế giới này lại run rẩy, những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trong không gian, rồi lại nhanh chóng khép lại dưới sự tự sửa chữa của thiên địa. Lâm Phàm hiểu rõ, Đại Lục Trung Ương này, dù rộng lớn và hùng vĩ đến mấy, cũng đã quá nhỏ bé để chứa đựng hắn. Sức mạnh của hắn đã vượt qua giới hạn mà phàm giới có thể chịu đựng.
Ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy, dù vẫn còn mơ hồ, nhưng đã giúp hắn nhận ra bản chất của sự trói buộc này. Mỗi một vũ trụ đều có Thiên Đạo của riêng nó, và Thiên Đạo đó đặt ra những giới hạn, những quy tắc cho sự sống và tu luyện trong vũ trụ đó. Đại Lục Trung Ương này, hay toàn bộ Hạ Giới và Trung Giới mà hắn đã đi qua, chỉ là một phần nhỏ của một vũ trụ lớn hơn, được quản lý bởi một tập hợp pháp tắc nhất định. Và giờ đây, hắn, với mảnh linh hồn Thiên Đạo quan trọng nhất trong cơ thể, đã phát triển đến mức vượt qua những quy tắc đó.
Một cảm giác kỳ lạ, vừa quen thuộc vừa xa lạ, bắt đầu xâm chiếm tâm trí Lâm Phàm. Đó không phải là một hình ảnh cụ thể, mà là một sự triệu hoán, một tiếng gọi vang vọng từ sâu thẳm hư vô. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của một thế giới khác, một cảnh giới cao hơn, nơi linh khí nồng đậm hơn gấp vạn lần, nơi pháp tắc hoàn chỉnh và vững chắc hơn, nơi những cường giả thực sự ngự trị. Đó là Tiên Giới.
Cảm giác này ngày càng trở nên rõ ràng và mạnh mẽ. Hắn nhìn thấy trong tâm trí mình một cánh cổng khổng lồ, được làm từ ánh sáng tinh khiết và những hoa văn cổ xưa, xoay vần giữa những đám mây ngũ sắc. Cánh cổng đó không nằm trong không gian vật lý, mà là một biểu tượng của sự chuyển đổi, một điểm giao thoa giữa phàm giới và Tiên Giới. Nó được gọi là “Đại Đạo Chi Môn”.
Mỗi khi hắn cố gắng dung hợp thêm một chút sức mạnh Thiên Đạo vào bản thân, Cổng Đại Đạo lại hiện rõ hơn, tiếng gọi lại khẩn thiết hơn. Hắn biết, đã đến lúc phải rời đi. Nếu cứ tiếp tục ở lại, hắn không chỉ tự trói buộc sự phát triển của mình, mà còn có thể gây ra sự bất ổn cho cả Đại Lục Trung Ương, khiến các pháp tắc bị vặn vẹo, thậm chí là sụp đổ. Sứ mệnh của hắn, trở thành Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể hoàn thành nếu hắn cứ mãi giam mình trong một tiểu thế giới.
Khi Lâm Phàm mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt hắn dường như xuyên thấu cả hư không. Hắn đứng dậy, bước xuống Cửu Thiên Đài. Dưới chân hắn, các trưởng lão và đệ tử tinh anh của Vạn Đạo Thánh Địa, cùng với các cường giả từ các Thánh Địa khác, đang quỳ gối. Họ đã cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Lâm Phàm, một sự siêu việt mà họ không thể nào hiểu được. Khí tức của hắn không còn là của một phàm nhân, mà là của một vị thần, một vị Chí Tôn thực sự, đã đứng ngoài vòng kiểm soát của pháp tắc thế giới này.
“Chí Tôn…” Một vị Thánh Chủ lão già run rẩy cất tiếng, ngẩng đầu nhìn lên Lâm Phàm, nhưng ánh mắt lại không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của hắn. “Ngài… có phải muốn phi thăng?”
Lâm Phàm gật đầu nhẹ nhàng, giọng nói của hắn trầm ấm nhưng lại mang theo một sự vang vọng của thiên địa. “Đúng vậy. Pháp tắc của thế giới này đã không còn đủ sức chứa đựng ta. Cánh cửa đến Tiên Giới đã rộng mở.”
Lời nói của hắn như một tia sét đánh xuống, khiến mọi người vừa kính sợ vừa tiếc nuối. Lâm Phàm là vị cứu tinh của Đại Lục Trung Ương, là người đã dẫn dắt họ đánh bại Ma Tông Thiên La, mang lại hòa bình và thịnh vượng. Giờ đây, hắn lại sắp rời đi, bỏ lại họ ở lại phàm giới.
Liễu Linh Nhi, nữ nhân vật phụ tài năng mà Lâm Phàm đã kết giao ở Huyền Kiếm Tông, nay đã là một cường giả cấp bậc Thánh Chủ, đứng trong đám đông, ánh mắt phức tạp. Nàng vừa mừng cho hắn, vừa cảm thấy một nỗi buồn man mác. Khoảng cách giữa nàng và hắn, vốn đã xa vời, giờ đây lại càng trở nên vô tận.
“Tiên Giới… là một nơi như thế nào?” Một đệ tử trẻ tuổi không kìm được sự tò mò, yếu ớt hỏi.
Lâm Phàm mỉm cười, nụ cười của hắn mang theo sự bao dung và thâm thúy. “Là một thế giới rộng lớn hơn, nơi có những thử thách lớn hơn, và cũng là nơi có những bí mật sâu xa hơn về Đại Đạo. Sứ mệnh của ta không chỉ dừng lại ở đây. Ta phải đi, để tìm kiếm những mảnh vỡ còn lại của Thiên Đạo, để hoàn thành lời hứa của Thiên Đạo Nguyên Thủy.”
Hắn không giải thích quá nhiều về “Thiên Đạo Nguyên Thủy” hay “Hư Vô Thôn Phệ Giả”. Đối với những người phàm trần này, những khái niệm đó vẫn còn quá xa vời, quá kinh khủng. Điều quan trọng nhất bây giờ là chuẩn bị cho sự phi thăng, và đảm bảo rằng Đại Lục Trung Ương vẫn sẽ ổn định sau khi hắn rời đi.
Trong những ngày tiếp theo, Lâm Phàm bắt đầu thực hiện những công việc cuối cùng trước khi phi thăng. Hắn truyền thụ những công pháp cao cấp mà hắn đã tiến hóa cho các Thánh Chủ và trưởng lão đáng tin cậy, giúp họ củng cố căn cơ, nâng cao thực lực. Hắn cũng sử dụng sức mạnh Thiên Đạo của mình để củng cố pháp tắc của Đại Lục Trung Ương, vá lại những vết nứt vô hình, đảm bảo sự ổn định cho hàng vạn năm sau. Hắn không muốn sự ra đi của mình lại mang đến một tai họa cho thế giới mà hắn đã từng là một phần của nó.
Mỗi đêm, khi vạn vật chìm vào tĩnh mịch, Lâm Phàm lại ngồi trên đỉnh Cửu Thiên Đài, ngước nhìn bầu trời đầy sao. Cảm giác triệu hoán từ Đại Đạo Chi Môn ngày càng mãnh liệt, như một ngọn hải đăng rực rỡ trong màn đêm vô tận. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ đầy gian nan và hiểm nguy, nhưng trái tim hắn lại tràn đầy quyết tâm. Hắn không còn là thiếu niên phế vật bị khinh miệt ngày nào, mà là một vị Chí Tôn gánh vác sứ mệnh vũ trụ. Cuộc phiêu lưu thực sự, cuộc chiến vì sự tồn vong của vô số vũ trụ, chỉ mới bắt đầu.
Lâm Phàm khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự chờ đợi và nỗi nhớ mong. “Tiên Giới… ta đến đây.”
Trong sâu thẳm linh hồn, một tiếng vang nhẹ nhàng như tiếng chuông cổ xưa khẽ ngân lên, đáp lại lời thầm thì của hắn. Đó là tiếng gọi của Đại Đạo Chi Môn, cánh cửa đang chờ đợi một vị Chí Tôn phàm giới, một Thiên Đạo tương lai, bước qua.