Thiên Đạo Trùng SinhChương 747
Không gian xung quanh Lâm Phàm vặn vẹo, méo mó, không còn là những dải thiên hà lấp lánh hay những cụm tinh vân rực rỡ mà liên minh vừa xuyên qua. Đây là trung tâm của Hư Vô Chi Địa, một vùng không gian mà mọi định luật vật lý đều bị bẻ cong, nơi ánh sáng chết dần, và sự sống chỉ là một ký ức xa vời. Trước mắt hắn, trôi nổi giữa biển cả hỗn độn của hư không, là Thôn Phệ Giả Nguyên Thể – một thực thể mà ngay cả những miêu tả kinh hoàng nhất cũng không thể lột tả hết. Nó không phải là một sinh vật có hình dạng cụ thể, mà là một khối lượng khổng lồ của sự trống rỗng, một lỗ đen vũ trụ sống động, xoáy sâu vào cốt lõi của không gian và thời gian.
Nó cao lớn đến mức nào? Lâm Phàm, trong Thiên Đạo Chân Thân của mình, đã biến thành một vị thần khổng lồ cao vạn dặm, toàn thân phát ra ánh sáng rực rỡ của Vạn Đạo Pháp Tắc, mỗi chuyển động đều kéo theo sự biến đổi của hàng trăm triệu vì tinh tú giả lập. Nhưng khi đối mặt với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, hắn vẫn nhỏ bé như một đốm sáng lẻ loi trước một cơn bão vũ trụ. Khối hư vô kia trải dài vô tận, những xúc tu đen kịt của nó vươn ra hàng triệu năm ánh sáng, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi. Những vết nứt không gian khổng lồ liên tục mở ra và đóng lại trên bề mặt nó, như những vết thương hở đang rỉ ra dòng chảy của sự hủy diệt nguyên thủy. Từ sâu thẳm bên trong nó, phát ra một tiếng gầm im lặng, một tần số rung động khiến mọi linh hồn trong tầm ảnh hưởng đều cảm thấy lạnh lẽo đến tận xương tủy, như thể bản thân sự tồn tại của họ đang bị nghiền nát.
“Ngươi… chính là nguồn gốc của mọi tai ương!” Giọng nói của Lâm Phàm, vang vọng như tiếng sấm nổ giữa các vũ trụ, nhưng dường như chỉ là một tiếng thì thầm yếu ớt trước sự vĩ đại và đáng sợ của đối thủ. Hắn không ngần ngại. Mặc dù biết rõ sự chênh lệch về kích thước và sức mạnh, nhưng đây là trận chiến cuối cùng, là hy vọng duy nhất của vô số vũ trụ. Bàn tay khổng lồ của Thiên Đạo Chân Thân giơ lên, hội tụ năng lượng từ hàng ngàn pháp tắc, biến thành một thanh kiếm ánh sáng rực rỡ, mỗi đường kiếm đều chứa đựng ý chí của sự sáng tạo và sự sống. “Thiên Đạo Trảm Hư Vô!”
Thanh kiếm quang mang xé toạc hư không, vẽ ra một đường cong tuyệt mỹ xuyên qua không gian và thời gian, lao thẳng vào trung tâm của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Ánh sáng va chạm với bóng tối, tạo ra một vụ nổ kinh thiên động địa, một màn trình diễn pháo hoa vũ trụ mà không một con mắt phàm trần nào có thể chịu đựng được. Năng lượng giải phóng ra đủ để hủy diệt hàng trăm dải ngân hà. Nhưng khi bụi vũ trụ lắng xuống, cảnh tượng trước mắt khiến Lâm Phàm phải chấn động. Trên bề mặt của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, chỉ có một vết lõm nhỏ, một vết sẹo thoáng qua bằng kích thước của một hành tinh, mà ngay lập tức bắt đầu tự chữa lành, bị nuốt chửng bởi dòng chảy vô tận của hư vô.
Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không hề phản ứng, không hề có dấu hiệu đau đớn hay tức giận. Nó vẫn ở đó, một khối đen khổng lồ, vô cảm và lạnh lẽo, như thể đòn tấn công của Lâm Phàm chỉ là một hạt bụi va vào một ngọn núi. Sự thờ ơ đó còn đáng sợ hơn bất kỳ cơn thịnh nộ nào. Nó cho thấy rằng, đối với thực thể này, Lâm Phàm và mọi nỗ lực của hắn đều không đáng kể.
Lâm Phàm hít sâu một hơi, cảm nhận năng lượng Thiên Đạo trong cơ thể đang cạn kiệt nhanh chóng. Hắn đã dốc toàn lực cho đòn tấn công đó, nhưng nó chỉ như gãi ngứa cho đối thủ. “Không thể nào… Nó mạnh đến thế ư?” Một cảm giác bất lực chợt dâng lên, nhưng ngay lập tức bị ý chí kiên cường của Thiên Đạo Nguyên Thủy trấn áp. Hắn không thể bỏ cuộc. Phía sau hắn, hàng tỷ sinh linh của liên minh đa vũ trụ đang chiến đấu chống lại các phân thân và quái vật Hư Vô nhỏ hơn, những tiếng gầm rống và tiếng nổ vang vọng từ xa, nhắc nhở hắn về gánh nặng trên vai.
Với một tiếng rống giận dữ, Lâm Phàm lại lao tới. Hắn kích hoạt Thiên Đạo Pháp Tắc, biến đổi cơ thể mình thành một cơn lốc xoáy của các nguyên tố vũ trụ: lửa, băng, lôi đình, ánh sáng, bóng tối, sinh mệnh, hủy diệt. Hắn tung ra hàng ngàn đòn đánh cùng lúc, mỗi đòn mang theo sức mạnh của một tiểu vũ trụ bùng nổ. Những nắm đấm của hắn đập vào Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, tạo ra những làn sóng xung kích làm rung chuyển cả Hư Vô Chi Địa. Hắn cố gắng tìm kiếm một điểm yếu, một khe hở dù là nhỏ nhất trong lớp vỏ bất khả xâm phạm của nó.
Lần này, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể cuối cùng cũng có phản ứng. Nó không tấn công trực diện, mà chỉ nhẹ nhàng “thở” ra. Một luồng khí đen kịt, không phải khí chất mà là sự trống rỗng thuần túy, bùng phát từ sâu thẳm bên trong nó. Luồng khí đó không đốt cháy, không đóng băng, không làm nổ tung. Nó chỉ đơn giản là “xóa sổ”. Bất cứ thứ gì nó chạm vào – ánh sáng, vật chất, năng lượng, thậm chí cả khái niệm – đều tan biến vào hư vô, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Các đòn tấn công của Lâm Phàm bị nuốt chửng hoàn toàn trước khi chạm tới mục tiêu. Những dải ánh sáng của hắn, những cơn lốc nguyên tố, tất cả đều biến mất như chưa từng tồn tại.
Lâm Phàm cảm thấy một lực hút kinh hoàng đang kéo hắn về phía Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, như thể bản thân sự hiện diện của hắn đang bị chất vấn. Linh hồn hắn rung lên bần bật, cảm nhận được sự đe dọa trực tiếp đến sự tồn tại của mình. Hắn vội vàng kích hoạt “Thiên Đạo Vạn Tượng”, biến hàng trăm pháp tắc phòng ngự thành một tấm khiên vô hình bao bọc lấy cơ thể. Khi luồng khí hư vô chạm vào, tấm khiên bắt đầu nứt vỡ, những vết rạn lan ra như mạng nhện trên bề mặt không gian. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang bị kéo ra, bị hòa tan vào khoảng không. Đây không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một sự “xóa bỏ” ở cấp độ bản chất.
Với một nỗ lực phi thường, Lâm Phàm gồng mình, dồn toàn bộ sức mạnh vào đôi chân, đẩy lùi lực hút ghê gớm. Hắn lùi lại hàng triệu dặm, thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng trực tiếp của luồng khí hư vô. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, dù ở trong Thiên Đạo Chân Thân, hắn vẫn có thể cảm nhận được sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi. Hắn nhìn xuống cơ thể mình, một phần nhỏ của Thiên Đạo Chân Thân đã bị bào mòn, ánh sáng của các pháp tắc trở nên mờ nhạt hơn. Nếu chậm trễ thêm một khoảnh khắc, có lẽ hắn đã không còn tồn tại.
Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn im lặng, vẫn vô cảm, như thể đó chỉ là một hành động vô thức. Nó bắt đầu mở rộng. Không phải di chuyển, mà là đơn giản là “phình ra”, chiếm lấy nhiều không gian hơn, nuốt chửng những dải thiên hà xa xôi vốn đang bị tàn phá bởi các quái vật Hư Vô nhỏ hơn. Những tiếng la hét tuyệt vọng từ liên minh vang lên, xa xăm và yếu ớt. Chúng đang cố gắng cầm cự, nhưng sự mở rộng của Nguyên Thể khiến họ lâm vào tình thế tuyệt vọng hơn bao giờ hết.
Lâm Phàm biết rằng mình không thể tiếp tục chiến đấu theo cách này. Sức mạnh thuần túy của hắn, dù đã đạt đến đỉnh cao của Thần Giới và dung hợp gần như hoàn chỉnh với Thiên Đạo Nguyên Thủy, vẫn không đủ để đối phó với thực thể này. Nó quá lớn, quá cổ xưa, quá… hư vô. Hắn đã chuẩn bị cho cái chết, nhưng cái chết có ý nghĩa khi nó mang lại hy vọng. Nếu cứ tiếp tục đâm đầu vào một bức tường không thể phá vỡ, đó sẽ là sự tự sát vô nghĩa, kéo theo sự diệt vong của tất cả.
Đôi mắt Lâm Phàm nheo lại, nhìn chằm chằm vào khối đen khổng lồ. Hắn không còn là Lâm Phàm của hạ giới, cũng không còn là Thiên Đạo Nguyên Thủy thuần túy. Hắn là một thực thể mới, mang theo cả ký ức của Thiên Đạo và ý chí của một phàm nhân. Ý chí đó không cho phép hắn từ bỏ. Phải có một cách khác. Một phương pháp mà Thiên Đạo Nguyên Thủy xưa kia đã không kịp tìm ra, hay không thể thực hiện. Một phương pháp không dựa vào sức mạnh hủy diệt, mà dựa vào bản chất của chính Thiên Đạo – sự sáng tạo, sự cân bằng, sự tiến hóa.
Hắn lùi lại một lần nữa, tạo ra khoảng cách an toàn. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không đuổi theo, nó chỉ tiếp tục mở rộng, chầm chậm nhưng chắc chắn, như một vết thương hở đang nuốt chửng chính vũ trụ. Lâm Phàm cảm thấy toàn thân đau nhức, không phải vì vết thương vật lý, mà vì sự cạn kiệt năng lượng và nỗi bất lực trước sức mạnh tuyệt đối. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm, để dòng chảy của ký ức Thiên Đạo Nguyên Thủy và những trải nghiệm của chính mình hòa quyện. Phải có một sơ hở. Phải có một điểm yếu. Ngay cả sự trống rỗng cũng phải tuân theo một quy luật nào đó.
Khi Lâm Phàm mở mắt ra, tia sáng trong đó không còn là sự giận dữ hay tuyệt vọng, mà là sự tập trung cao độ, một tia lóe sáng của trí tuệ và sự kiên định. Hắn biết rằng cuộc chiến trực diện này đã kết thúc. Giờ là lúc phải suy nghĩ vượt ra ngoài giới hạn của vũ lực. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn sừng sững trước mặt hắn, một bức tường đen kịt của sự hủy diệt vĩnh cửu, nhưng trong tâm trí Lâm Phàm, một ý tưởng điên rồ, một tia hy vọng mong manh, vừa mới nảy mầm. Hắn sẽ không tiêu diệt nó, mà là… thứ gì đó hoàn toàn khác. Hắn phải tìm ra bản chất của sự trống rỗng này, và từ đó, thay đổi nó. Đó sẽ là một trận chiến của ý chí, của pháp tắc, chứ không phải là một cuộc đối đầu sức mạnh đơn thuần. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới bắt đầu.