Nghịch ThiênChương 708
Kẻ Nghịch Thiên bước vào Hư Không, không gian xung quanh hắn tan biến không phải là một sự biến mất đột ngột, mà là một sự chuyển đổi vô cùng tinh tế. Thiên Hà Tàn Giới, với ánh sáng xanh biếc và hình bóng cô gái Tinh Linh ôm lấy khối đá phát quang, trôi dạt về phía sau, dần thu nhỏ lại thành một đốm sáng li ti, rồi hòa vào vô vàn những tinh vân và dải thiên thạch đang trôi nổi trong vũ trụ bao la. Hắn không nhìn lại. Ánh mắt hắn hướng về phía trước, nơi những khoảng không vô định trải dài, ẩn chứa vô số thế giới chưa được biết đến, vô số những xiềng xích của “Thiên” cần được phá vỡ, và vô số những ngọn lửa của ý chí tự do đang chờ được thổi bùng.
Hư Không không phải là hư vô. Đó là một đại dương của năng lượng nguyên thủy, của những dòng chảy thời không hỗn loạn, của những mảnh vỡ từ vô số kỷ nguyên đã qua và những mầm mống của các thế giới mới đang hình thành. Tại đây, định luật vật lý như một trò đùa, thời gian và không gian uốn lượn theo những quy tắc mà phàm nhân không thể nào lý giải. Đối với Kẻ Nghịch Thiên, đây không phải là một chốn cô độc, mà là một con đường, một hành lang vĩ đại nối liền các Đại Thế Giới.
Hắn không cần phi hành. Ý chí của hắn là động lực, và mỗi ý niệm đều đẩy hắn xuyên qua những lớp không gian chồng chéo. Từng chùm sáng từ những vì sao xa xôi lướt qua hắn như những cơn mưa sao băng bất tận. Từng dòng năng lượng hỗn loạn va đập vào nhau tạo thành những cơn sóng linh khí khổng lồ, đủ sức xé nát một tinh cầu. Nhưng hắn vững như bàn thạch, bởi vì trong hắn, có một “Đạo” riêng, một “Nghịch Đạo” không tuân theo bất kỳ quy tắc nào, một “Đạo” được tôi luyện từ ý chí vượt thoát mọi giới hạn.
Thiên Hà Tàn Giới chỉ là một trong số vô vàn những ví dụ về cách “Thiên” áp đặt sự thống trị của mình. Ở đó, “Thiên” không chỉ rút cạn linh khí, mà còn gieo rắc sự tuyệt vọng, khiến sinh linh tin rằng số phận của họ đã được định đoạt. Nhưng chính trong sự tuyệt vọng đó, ngọn lửa của sự phản kháng lại bùng cháy. Cô gái Tinh Linh, với khối đá phát quang trên tay, đã trở thành một biểu tượng, một “hạt giống Nghịch Thiên” khác, được hắn đánh thức.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận những rung động trong Hư Không. Mỗi Đại Thế Giới đều có một “hơi thở” riêng, một tần số năng lượng độc đáo. Và bên trong mỗi hơi thở đó, hắn có thể cảm nhận được dấu vết của “Thiên Đạo” – những sợi xích vô hình, những lồng giam định mệnh, và cả những tiếng kêu than thầm lặng của những linh hồn đang bị trói buộc. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được những tia sáng le lói, những ý chí kiên cường, những “hạt giống Nghịch Thiên” đang chờ đợi. Chúng là những điểm sáng mờ nhạt trong một biển tối tăm, nhưng đối với hắn, chúng là những ngọn hải đăng chỉ lối.
Hắn đã đi qua vô số thế giới, chứng kiến vô số kiếp người. Có những thế giới hùng vĩ với những vị thần linh tối cao, có những thế giới hoang tàn nơi sự sống chỉ còn là tàn tích. Nhưng dù ở đâu, bản chất của “Thiên” vẫn vậy: muốn kiểm soát, muốn duy trì trật tự của riêng mình, bất chấp sự tự do và ý chí của sinh linh. Hắn không còn tin vào một “Thiên” công bằng, một “Thiên” vô tư. “Thiên” trong mắt hắn, giờ đây, là một kẻ bạo chúa ẩn mình sau lớp màn của “quy tắc” và “định mệnh”.
Một rung động mạnh mẽ hơn cả những nơi hắn từng đi qua bắt đầu xuất hiện phía trước. Nó không phải là sự hỗn loạn của một tàn giới, cũng không phải sự ổn định của một thế giới đang thịnh vượng. Đó là một cảm giác kỳ lạ, như một sự giằng xé, một sự đối nghịch ngay trong bản chất của nó. Giống như hai dòng chảy đối lập đang cùng tồn tại, tạo ra một sự bất ổn ngầm. Hắn biết, đây là mục tiêu tiếp theo của mình.
Càng đến gần, Hư Không càng trở nên sống động. Những dải sắc màu rực rỡ bắt đầu hiện ra, không phải là ánh sáng từ tinh vân, mà là những tia năng lượng cô đọng, dường như là ranh giới của một thế giới. Một áp lực vô hình bao trùm lấy hắn, không phải áp lực muốn nghiền nát, mà là một lực đẩy, một sự cảnh báo rằng hắn đang tiến vào một lãnh địa có chủ. Nhưng Kẻ Nghịch Thiên chưa bao giờ lùi bước trước bất kỳ cảnh báo nào.
Hắn xuyên qua rào cản năng lượng. Ngay lập tức, cảm giác trọng lực trở lại, không khí ùa vào buồng phổi, và một khung cảnh hoàn toàn mới đập vào mắt hắn. Không phải một tinh cầu, không phải một đại lục, mà là một cụm những hòn đảo bay lơ lửng giữa không trung, mỗi hòn đảo là một thế giới thu nhỏ, được nối với nhau bằng những cầu năng lượng lung linh và những chuỗi thực vật khổng lồ uốn lượn như những con rắn xanh biếc. Dưới chân các hòn đảo là một biển mây trắng xóa, bên trên là một bầu trời chia thành hai nửa rõ rệt: một bên rực rỡ ánh sáng mặt trời vàng óng, một bên chìm trong ánh trăng bạc và những vì sao lấp lánh, nhưng không có ranh giới rõ ràng, mà là một sự chuyển đổi mềm mại, như thể ngày và đêm cùng tồn tại, không ngừng luân chuyển.
“Một thế giới của sự đối lập,” Kẻ Nghịch Thiên thầm thì, ánh mắt quét qua cảnh tượng ngoạn mục. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí dồi dào, mạnh mẽ hơn nhiều so với Thiên Hà Tàn Giới, nhưng lại mang theo một sự căng thẳng tiềm ẩn, như thể có một cuộc chiến tranh giành vĩnh cửu đang diễn ra giữa các nguyên tố, giữa các quy tắc. Đây là một thế giới thịnh vượng, nhưng không phải là một thế giới bình yên.
Hắn hạ xuống một trong những hòn đảo lớn nhất. Nơi đây, những kiến trúc cổ kính được xây dựng từ đá và pha lê vươn cao, chạm tới những tầng mây. Những con thuyền bay lượn trên không trung, mang theo những sinh linh với hình dáng và năng lượng đa dạng. Có những người mang đôi cánh lông vũ lấp lánh như thiên sứ, có những kẻ sở hữu làn da xanh biếc và sừng cong như quỷ tộc, lại có những sinh vật nửa người nửa thú với ánh mắt đầy trí tuệ. Tất cả đều sống chung, nhưng hắn có thể cảm nhận được những ranh giới vô hình chia cắt họ, những ánh mắt dò xét, những thái độ cảnh giác.
Ngay khi hắn vừa đặt chân xuống, một luồng ý niệm mạnh mẽ đã quét qua hắn, mang theo sự cảnh báo và dò xét. Đó là ý chí của “Thiên Đạo” nơi đây, một “Thiên Đạo” tỉnh táo hơn, trực tiếp hơn, không còn là sự mục nát âm thầm mà là một sự giám sát rõ ràng. “Thiên” ở đây có lẽ đã phát triển một hình thái khác, tinh vi hơn để duy trì trật tự của mình.
Kẻ Nghịch Thiên không né tránh. Hắn đứng thẳng, để luồng ý niệm đó quét qua mình, không che giấu bất kỳ điều gì. Hắn muốn “Thiên” biết rằng hắn đã đến. Hắn là một dị số, một kẻ nghịch hành, và sự xuất hiện của hắn sẽ không bao giờ là vô tình.
Một nhóm người mang áo choàng trắng, với biểu tượng mặt trời và mặt trăng lồng vào nhau trên ngực, nhanh chóng tiếp cận hắn. Họ là những tu sĩ, những kẻ nắm giữ quyền năng và có lẽ là những người thực thi ý chí của “Thiên” ở thế giới này. Khuôn mặt họ không biểu lộ cảm xúc, nhưng ánh mắt họ chứa đầy sự nghi ngờ và một chút e dè trước sự hiện diện bất ngờ của một kẻ xa lạ mang khí chất mạnh mẽ đến vậy.
“Kẻ lạ mặt, ngươi đến từ đâu? Ngươi mang theo khí tức của Hư Không, không thuộc về Liên Minh Thần Thánh của chúng ta,” một người trong số họ, dường như là người dẫn đầu, cất giọng lạnh lùng. Giọng nói của y vang vọng, chứa đựng sức mạnh thần bí, như thể mỗi âm tiết đều được ban phước.
Kẻ Nghịch Thiên mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thách thức. “Ta đến từ nơi không có xiềng xích, và ta mang theo ngọn lửa của sự thay đổi.” Hắn không nói thêm, chỉ đứng đó, khí chất ngạo nghễ, đối diện với những kẻ tự xưng là đại diện cho trật tự.
Người tu sĩ cau mày, cảm nhận được sự bất tuân trong lời nói của hắn. “Ngươi không hiểu quy tắc của thế giới này. Mọi thứ đều có trật tự của nó, được định đoạt bởi Đại Thiên Đạo. Kẻ nghịch hành sẽ phải trả giá.”
“Trả giá?” Kẻ Nghịch Thiên bật cười khẽ, nhưng tiếng cười đó lại vang dội như tiếng sấm trong tâm trí những người xung quanh. “Ta đã trả giá cả một đời để biết rằng, cái gọi là ‘Đại Thiên Đạo’ của các ngươi, chẳng qua cũng chỉ là một nhà tù vĩ đại. Và ta, chính là kẻ sẽ mở cửa nhà tù đó.”
Ánh mắt người tu sĩ lóe lên vẻ phẫn nộ. Y giơ tay, một luồng ánh sáng chói lòa từ biểu tượng trên ngực y bùng lên, như muốn nhấn chìm Kẻ Nghịch Thiên trong uy áp của “Thiên”. Nhưng Kẻ Nghịch Thiên vẫn đứng đó, bất động, không chút nao núng. Ngọn lửa trong mắt hắn bùng cháy dữ dội hơn, phản chiếu lại ánh sáng của “Thiên” bằng một ý chí còn mãnh liệt hơn.
“Hãy để ta xem,” Kẻ Nghịch Thiên nói, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực. “Trật tự của các ngươi, và cái giá mà ta phải trả, liệu có đáng để giam cầm một linh hồn tự do hay không.”
Hắn đưa một ngón tay lên, nhẹ nhàng vẽ một vòng tròn trong không khí. Ngay lập tức, không gian xung quanh hắn bắt đầu rung chuyển, những quy tắc của “Đại Thiên Đạo” nơi đây dường như bị bẻ cong, bị xé rách bởi một lực lượng vô hình. Những tia sáng từ người tu sĩ bị bóp méo, rồi tan biến vào hư vô, không thể chạm tới hắn. Đó không phải là một chiêu thức tấn công, mà là một sự khẳng định: hắn không thuộc về bất kỳ quy tắc nào của thế giới này.
Những người tu sĩ còn lại đồng loạt rút vũ khí, ánh mắt đầy cảnh giác và sát khí. Sự xuất hiện của Kẻ Nghịch Thiên đã phá vỡ sự cân bằng, gây ra một sự chấn động không thể bỏ qua. Đây là một thế giới mà “Thiên” đã thiết lập một hệ thống kiểm soát chặt chẽ, và bất kỳ dị số nào cũng sẽ bị loại bỏ ngay lập tức.
Kẻ Nghịch Thiên không để tâm đến những lưỡi kiếm và pháp thuật đang chĩa vào mình. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời, nơi hai nửa bầu trời ngày và đêm giao thoa, nơi hắn cảm nhận được một luồng năng lượng đối lập mạnh mẽ nhất. Nơi đó, có lẽ là khởi nguồn của sự giằng xé trong thế giới này, và cũng có lẽ là nơi chứa đựng bí mật về “Thiên Đạo” nơi đây.
Hành trình của hắn, hành trình định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”, mới chỉ vừa bắt đầu ở thế giới phân cực này.