Nghịch Thiên
Chương 715

Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:41:57 | Lượt xem: 6

La Chinh mở mắt. Ánh sáng của Thượng Giới vẫn còn vương vấn trong nhãn cầu hắn, nhưng tâm trí đã hoàn toàn thoát ly khỏi sự ràng buộc của nó. Hắn đứng giữa hư không, nơi ranh giới giữa các giới vực mờ nhạt, nơi mà ngay cả những cường giả Thượng Giới đỉnh cao cũng phải e dè. Đây là điểm khởi đầu, là cánh cửa dẫn vào Chư Thiên Vạn Giới.

Bản đồ trong tâm trí hắn không phải là một tấm bản đồ vật lý, mà là một sự dung hợp của những mảnh ký ức cổ xưa từ vật phẩm nghịch thiên, những lời thì thầm của một tàn hồn thượng cổ, và trực giác bén nhọn của chính hắn. Nó chỉ dẫn hắn đến một thế giới bị lãng quên, một nơi mà Luân Hồi bị bóp méo, một vết sẹo lớn trên tấm bản đồ vũ trụ mà “Thiên Đạo” dường như đã cố gắng che giấu.

“Chư Thiên Vạn Giới… ta đến đây,” La Chinh lẩm bẩm, giọng nói hòa vào sự tĩnh lặng vô tận của không gian. Hắn không có đồng bạn ở cạnh, chỉ có ý chí kiên định và khát khao tìm kiếm chân lý. Đây là một con đường cô độc, nhưng hắn đã quen.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí hỗn loạn và nguyên thủy hơn nhiều so với Thượng Giới. Đó là sự giao thoa của hàng tỷ Đạo vận, của vô số sinh linh đang tồn tại và diệt vong. Nơi này, khái niệm về không gian và thời gian trở nên mơ hồ, các quy tắc vận hành vũ trụ chồng chéo, tạo thành những dòng chảy năng lượng khủng khiếp, đủ sức xé nát bất kỳ ai không đủ mạnh mẽ.

La Chinh nâng tay. Trên lòng bàn tay hắn, một ánh sáng xanh nhạt lóe lên, đó là dấu ấn của “Hỗn Độn Nguyên Ấn” – vật phẩm nghịch thiên đã đồng hành cùng hắn từ những ngày đầu. Nguyên Ấn không chỉ là một công pháp, mà nó dường như có một sự kết nối sâu sắc với bản nguyên của vũ trụ, cho phép hắn cảm nhận được những “khe hở” trong “Thiên Đạo”, những điểm yếu trong tấm màn quy tắc đang bao trùm vạn giới.

Hắn tập trung ý niệm, sức mạnh của Bát Hoang Thần Thể cùng Hỗn Độn Nguyên Lực tuôn trào, bao bọc lấy cơ thể. Xung quanh hắn, không gian bắt đầu vặn vẹo, không phải là một vết nứt đơn thuần, mà là một sự hòa tan, một sự tan chảy của thực tại. Hắn không xé rách không gian, mà là “thẩm thấu” qua nó, như một giọt nước thấm vào biển cả của những chiều không gian khác.

Cảm giác thật kỳ lạ. Cơ thể hắn như bị kéo căng ra vô hạn, rồi lại bị nén chặt đến cực điểm. Hắn cảm thấy mình đang trôi nổi trong một dòng xoáy màu sắc và âm thanh hỗn loạn, nơi mà quá khứ, hiện tại và tương lai dường như chồng chéo lên nhau. Hàng ngàn giọng nói vô hình vang vọng bên tai, những tiếng khóc than, những lời cầu nguyện, những lời nguyền rủa… Tất cả là dấu vết của những linh hồn, những kỷ nguyên đã trôi qua, bị cuốn vào dòng chảy của Chư Thiên Vạn Giới.

Đó là áp lực kinh hoàng lên cả thể xác lẫn tinh thần. Ngay cả La Chinh, với ý chí kiên cường và thân thể bất hoại, cũng phải cắn răng chịu đựng. Hắn biết, một bước đi sai lầm, một chút dao động trong ý niệm, cũng đủ để hắn bị hòa tan hoàn toàn vào hư vô, trở thành một phần của những hạt bụi vô danh trong dòng chảy vạn giới.

Hắn giữ vững định hướng trong tâm trí, tập trung vào điểm đến đã được định sẵn. Bản năng mách bảo hắn rằng, nơi đó không chỉ là một thế giới, mà là một chìa khóa, một manh mối quan trọng để giải mã bí ẩn về “Thiên Đạo”.

Thời gian trôi qua dường như vô tận. Có lẽ chỉ là một khoảnh khắc, cũng có thể là hàng ngàn năm trong dòng chảy không gian khác. Cuối cùng, dòng xoáy hỗn loạn dần dịu lại. Ánh sáng chói lòa nhường chỗ cho một thứ ánh sáng mờ ảo, u ám.

La Chinh cảm thấy trọng lực trở lại. Hắn nhẹ nhàng đáp xuống một vùng đất khô cằn, chân vừa chạm đất đã cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa và mục nát xộc thẳng vào khứu giác. Khác xa với sự sống động của Thượng Giới, hay sự phồn thịnh của các tiểu thế giới phàm nhân, nơi này mang một vẻ hoang tàn, tiêu điều đến rợn người.

Bầu trời nơi đây luôn bị bao phủ bởi một lớp sương mù màu xám đục, không có mặt trời, không có trăng sao rõ rệt. Những ngọn núi đá lởm chởm vươn lên như những bộ xương khổng lồ, không có lấy một bóng cây, một ngọn cỏ. Gió thổi qua mang theo tiếng rít lạnh lẽo, như tiếng than khóc của vô số linh hồn.

La Chinh quét thần thức ra xa. Hắn lập tức cảm nhận được sự bất thường. Linh khí nơi đây cực kỳ mỏng manh, nhưng lại mang theo một loại năng lượng âm u, nặng nề, dường như bị vấy bẩn bởi một thứ gì đó. Điều đáng sợ hơn là, thần thức của hắn không thể chạm tới bất kỳ sinh vật sống nào. Không có động vật, không có thực vật, thậm chí không có cả côn trùng. Mọi thứ đều chết.

Hắn nhướng mày. “Một thế giới chết?”

Nhưng không, thần thức của hắn chạm vào những “thứ” khác. Những luồng dao động yếu ớt, vô định hình, trôi nổi trong không khí. Đó không phải là linh hồn theo nghĩa truyền thống, mà là những tàn niệm, những mảnh vỡ của ý chí, bị mắc kẹt giữa sự sống và cái chết.

Đây chính là dấu hiệu của “Luân Hồi bị bóp méo” mà hắn đã tìm kiếm. Luân Hồi, vốn là quy luật tự nhiên của vũ trụ, giúp linh hồn chuyển kiếp, tái sinh, hoặc siêu thoát. Nhưng ở đây, quy luật đó đã bị phá vỡ. Những linh hồn không thể siêu thoát, cũng không thể tái sinh, vĩnh viễn bị giam cầm trong một trạng thái lơ lửng, tạo nên một sự hỗn loạn năng lượng khủng khiếp.

La Chinh bước đi. Dưới chân hắn, đất đá nứt nẻ, đầy rẫy những hóa thạch của những sinh vật kỳ lạ, không thuộc bất kỳ chủng tộc nào hắn từng biết. Chúng nằm rải rác, như những chứng tích đau thương của một nền văn minh đã bị hủy diệt hoàn toàn.

Hắn đi qua một vùng đồng bằng rộng lớn, nơi có những khối kiến trúc đổ nát, những bức tường đá sừng sững đã bị thời gian bào mòn đến gần như vô hình. Chúng mang một vẻ cổ kính đến cực điểm, nhưng cũng đầy vẻ u ám. Không có bất kỳ hình ảnh chạm khắc hay văn tự nào còn sót lại để kể về câu chuyện của chúng.

Bỗng nhiên, một luồng khí tức lạnh lẽo ập tới. Không phải là sát ý, mà là một sự tồn tại vô cùng thê lương, như tiếng vọng từ một vực sâu không đáy. La Chinh dừng bước, quay đầu lại. Ở phía xa, trên một ngọn núi đá sắc nhọn, hắn thấy một bóng hình mờ ảo. Nó không có hình dạng cụ thể, chỉ là một khối khí đen mờ, nhưng hắn có thể cảm nhận được một nỗi thống khổ tột cùng từ nó.

Đó là một trong những “linh hồn bị mắc kẹt” mà hắn đã cảm nhận được. Nó không tấn công, chỉ đứng đó, bất động, như một tượng đài của sự tuyệt vọng. Hắn hiểu, những linh hồn này không còn ý thức rõ ràng, chúng chỉ là những tàn dư của một quá khứ bi thảm.

La Chinh không vội vàng hành động. Hắn cần phải tìm hiểu. Thế giới này bị bóp méo Luân Hồi, chắc chắn có nguyên nhân. Nó không thể tự nhiên mà thành. Phải có một thế lực nào đó, một sự kiện nào đó đã gây ra thảm họa này, và rất có thể, nó có liên quan đến “Thiên Đạo” mà hắn đang truy tìm.

Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Đây không chỉ là một hành trình tìm kiếm sức mạnh, mà còn là một cuộc khám phá ý nghĩa sâu xa của sinh tử, của tồn tại. Nếu “Thiên Đạo” thực sự là một thực thể hay một quy tắc đang thao túng số phận, thì việc phá vỡ Luân Hồi của một thế giới như thế này chính là một lời tuyên chiến trực tiếp, một sự vi phạm nghiêm trọng nhất.

La Chinh nhắm mắt lại lần nữa, nhưng không phải để nghỉ ngơi. Hắn đang dùng tất cả giác quan của mình để cảm nhận thế giới này, để lắng nghe những tiếng vọng từ quá khứ, để thấu hiểu sự bất thường của nó. Hắn cảm nhận được những dòng chảy năng lượng hỗn loạn dưới lòng đất, những mạch ngầm của Luân Hồi đang gào thét trong đau đớn.

Trong tâm trí hắn, những mảnh vụn thông tin bắt đầu ghép nối. Một thế giới bị lãng quên, một Luân Hồi bị bóp méo. Liệu đây có phải là một “thí nghiệm” của “Thiên Đạo”? Hay là một nơi mà “Thiên Đạo” đã thất bại, và cố gắng che giấu sai lầm của mình?

Bất kể là gì, La Chinh biết rằng hắn đã đến đúng nơi. Con đường Nghịch Thiên của hắn không chỉ là chiến đấu với cường địch, mà còn là vén màn những bí mật bị chôn vùi, lật tẩy những dối trá, và cuối cùng, định nghĩa lại ý nghĩa của sự tự do trong Chư Thiên Vạn Giới.

Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén xuyên qua màn sương mù u ám. Phía trước hắn, ở một nơi xa xôi, có một cái gì đó lấp lánh, một ánh sáng yếu ớt nhưng đầy sức hút, như một ngọn đèn hải đăng trong đêm tối. Đó là một điểm bất thường trong thế giới chết này. Đó có thể là manh mối đầu tiên.

La Chinh không chần chừ. Hắn bước đi, bóng dáng cô độc dần hòa vào cảnh quan hoang tàn, mang theo ngọn lửa của sự “Nghịch Thiên” tiến sâu vào vùng đất của những linh hồn bị mắc kẹt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8