Nghịch ThiênChương 716
La Chinh không chần chừ. Ánh sáng yếu ớt phía trước như một lời mời gọi, một lời hứa hẹn về một bí mật bị chôn vùi trong lớp bụi thời gian và sự mục nát của thế giới này. Hắn bước đi, mỗi bước chân đều vang vọng trong màn sương mù dày đặc, nhưng kỳ lạ thay, không có tiếng vọng nào quay trở lại, như thể âm thanh cũng bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch chết chóc.
Xung quanh hắn, khung cảnh vẫn hoang tàn đến ám ảnh. Những thân cây khô héo vươn lên như những ngón tay gầy guộc của tử thần, không một chiếc lá, không một dấu hiệu của sự sống. Mặt đất nứt nẻ, lởm chởm những khối đá xám xịt, đôi khi lộ ra những mảnh xương trắng bạc của sinh linh nào đó đã bỏ mình từ hàng vạn năm trước. Linh khí ở đây gần như không tồn tại, thay vào đó là một loại năng lượng âm u, nặng nề, khiến ngay cả một cường giả như La Chinh cũng cảm thấy áp lực vô hình.
Nhưng sự tĩnh mịch đó không hề yên bình. La Chinh có thể cảm nhận được, thông qua ý thức thần hồn đã tôi luyện đến đỉnh cao, hàng tỷ tỷ linh hồn đang mắc kẹt trong không gian này. Chúng không có hình dạng, không có tiếng nói, chỉ là những luồng ý niệm vẩn đục, những mảnh vụn ký ức vô định lướt qua nhau như những bóng ma. Chúng không thể siêu thoát, không thể luân hồi, chỉ có thể tồn tại trong một vòng lặp đau khổ, mãi mãi bị giam cầm trong cái “thế giới chết” mà Thiên Đạo đã bỏ quên.
Cảm giác đó như hàng vạn tiếng khóc thầm không thể cất lên, hàng vạn tiếng kêu gào không thể phát ra, dội thẳng vào tâm trí La Chinh. Hắn nhíu mày, sự phẫn nộ trong lòng dâng lên. Thiên Đạo, thứ mà hắn đang tìm cách lật đổ, đã tạo ra sự tàn khốc này sao? Hay đây là hậu quả của một sai lầm khủng khiếp nào đó?
Càng đến gần ánh sáng, màn sương mù càng trở nên mỏng manh hơn, như thể bị một lực lượng vô hình nào đó đẩy lùi. La Chinh bắt đầu nghe thấy một âm thanh yếu ớt, như tiếng nước chảy róc rách, nhưng lại mang theo một sự cổ kính đến vô tận. Đó là một âm thanh không thuộc về thế giới này, một giai điệu của thời gian đã bị lãng quên.
Cuối cùng, hắn xuyên qua lớp sương mù cuối cùng, cảnh tượng trước mắt khiến hắn phải dừng lại. Không phải một vật phẩm, cũng không phải một sinh linh, mà là một phế tích. Một quần thể kiến trúc cổ xưa, được xây dựng từ những khối đá xanh lam khổng lồ, nay đã đổ nát gần hết. Những cột trụ cao vút gãy đổ, những bức tường chạm khắc tinh xảo giờ đây chỉ còn là đống gạch vụn. Thời gian và sự tàn phá đã biến nơi này thành một đống hoang tàn, nhưng vẫn còn đó một vẻ uy nghi, một sự tráng lệ của một kỷ nguyên đã qua.
Ánh sáng mà La Chinh nhìn thấy phát ra từ trung tâm của phế tích. Hắn cẩn trọng tiến vào, bước qua những đống đổ nát và những tảng đá rêu phong. Càng đi sâu, âm thanh róc rách càng rõ ràng, và La Chinh nhận ra, đó không phải tiếng nước, mà là tiếng của vô số tinh thể nhỏ bé va chạm vào nhau, phát ra một thứ ánh sáng lung linh như những vì sao xa xăm.
Ở trung tâm của phế tích, có một cái hố sâu hoắm, dường như là một miệng giếng cổ bị sụp đổ. Từ miệng hố đó, một luồng ánh sáng xanh biếc mạnh mẽ hơn bao giờ hết đang tuôn trào, chiếu rọi lên những khối đá xung quanh. La Chinh nhìn xuống, và những gì hắn thấy khiến đồng tử co rút.
Dưới đáy hố, không phải nước, mà là hàng triệu, hàng tỷ những tinh thể nhỏ li ti, trong suốt như pha lê, đang không ngừng xoay tròn, va chạm vào nhau, tạo ra thứ âm thanh và ánh sáng huyền ảo. Mỗi tinh thể đều phát ra một vầng sáng yếu ớt của riêng nó, và khi chúng kết hợp lại, tạo thành một dòng chảy ánh sáng cuồn cuộn. Đó là một con sông ánh sáng, chảy ngược lên từ lòng đất.
Và điều kinh ngạc hơn cả, La Chinh cảm nhận được, mỗi tinh thể đó đều mang theo một luồng ý niệm, một mảnh vụn linh hồn! Không phải linh hồn hoàn chỉnh, mà là những mảnh vỡ của linh hồn, những ký ức rời rạc, những cảm xúc bị cắt vụn. Đây là nơi mà vô số linh hồn đã bị nghiền nát, bị phân tán thành những mảnh nhỏ nhất, và bị mắc kẹt vĩnh viễn trong dòng chảy tinh thể này.
Hắn hạ thấp người, chạm tay vào một khối đá gần miệng hố. Ngay lập tức, một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng lại mang theo vô vàn cảm xúc đau đớn, tuyệt vọng, và cả những tia hy vọng mong manh dội thẳng vào tâm trí hắn. La Chinh nhắm mắt lại, để những mảnh ký ức vụn vỡ đó lướt qua ý thức hắn.
Hắn thấy những hình ảnh chớp nhoáng: một chiến trường cổ xưa, những vị thần linh hùng mạnh đang giao chiến, những thế giới bị hủy diệt, và rồi, một vật thể khổng lồ, hình dáng như một chiếc la bàn bằng ngọc bích, đang quay tròn giữa các vì sao, điều khiển dòng chảy của luân hồi. Đó là “Hồn Nguyên Lô Bàn” – một trong những bảo vật tối thượng điều khiển sinh tử và luân hồi của Chư Thiên Vạn Giới.
Rồi hình ảnh thay đổi. Thiên Đạo xuất hiện, không phải là một thực thể rõ ràng, mà là một ý chí vũ trụ hùng mạnh, cố gắng thao túng “Hồn Nguyên Lô Bàn”. Nhưng dường như có một sự chống đối. “Hồn Nguyên Lô Bàn” phản kháng, và trong một khoảnh khắc kinh thiên động địa, nó vỡ tan tành thành vô số mảnh. Dòng chảy luân hồi bị đứt gãy, hàng tỷ linh hồn không còn nơi nương tựa, bị cuốn vào những khoảng không vô định. Một phần lớn trong số đó bị kéo về nơi này, nơi mà La Chinh đang đứng, và bị nghiền nát, biến thành những tinh thể linh hồn.
Tiếng nức nở, tiếng rên rỉ, tiếng cầu xin lướt qua tâm trí La Chinh. Những linh hồn bị mắc kẹt ở đây không phải vì tội lỗi, mà vì sự tham lam và thất bại của Thiên Đạo. Chúng là những nạn nhân của một cuộc chiến tranh vũ trụ đã bị che giấu, những vật tế cho một âm mưu vĩ đại.
La Chinh mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết. Hắn đã hiểu. Cái “thế giới chết” này không phải là một vùng đất hoang tàn tự nhiên, mà là một “nghĩa địa linh hồn” khổng lồ, được tạo ra bởi sự tàn phá của Thiên Đạo. Nơi đây là minh chứng rõ ràng nhất cho những sai lầm, những tội ác mà “Thiên” đã gây ra.
Ở ngay phía trên con sông ánh sáng tinh thể, lơ lửng giữa không trung, là một mảnh vỡ lớn hơn một chút so với những tinh thể khác. Nó có hình dáng như một mảnh vỡ của một chiếc la bàn, phát ra ánh sáng mạnh nhất, và dường như là nguồn gốc của tất cả những tinh thể linh hồn khác. Đây là một mảnh của “Hồn Nguyên Lô Bàn”, một “Linh Hồn Chỉ Nam” (Soul Guide) bị vỡ.
Mảnh vỡ đó không ngừng hấp thụ và rồi lại giải phóng những tinh thể linh hồn nhỏ hơn, như một trái tim đang đập, nhưng là một trái tim tan vỡ, cố gắng duy trì một chức năng nào đó đã bị hỏng hóc. La Chinh chậm rãi đưa tay ra, triệu hồi mảnh vỡ đó về phía mình. Nó rung động nhẹ, rồi từ từ bay lên, đáp xuống lòng bàn tay hắn.
Ngay khi mảnh “Linh Hồn Chỉ Nam” nằm gọn trong tay La Chinh, một luồng thông tin khổng lồ và rõ ràng hơn rất nhiều so với trước đó tràn vào đầu hắn. Hắn thấy được toàn cảnh của sự kiện, thấy được ý đồ của Thiên Đạo khi muốn kiểm soát luân hồi, và thấy được sự tuyệt vọng của vô số sinh linh khi “Hồn Nguyên Lô Bàn” tan vỡ. Hắn cũng nhận ra, mảnh vỡ này không chỉ là một phần của quá khứ, mà còn là một chìa khóa. Nó chứa đựng một phần năng lượng của “Hồn Nguyên Lô Bàn” nguyên bản, và quan trọng hơn, nó chỉ dẫn đến những mảnh vỡ khác.
Có lẽ, nếu tập hợp đủ những mảnh vỡ, “Hồn Nguyên Lô Bàn” có thể được tái tạo, và dòng chảy luân hồi có thể được khôi phục. Hoặc ít nhất, hắn có thể tìm ra cách để giải thoát những linh hồn bị mắc kẹt ở đây.
La Chinh siết chặt mảnh “Linh Hồn Chỉ Nam” trong tay. Giờ đây, con đường Nghịch Thiên của hắn không chỉ là lật đổ một cường giả hay một thể chế, mà là sửa chữa một sai lầm vũ trụ, một sự phá hoại đã ảnh hưởng đến cốt lõi của sinh diệt và luân hồi. Hắn không chỉ muốn thay đổi định mệnh của bản thân, mà còn muốn thay đổi định mệnh của hàng tỷ linh hồn vô tội. Đây là một trách nhiệm nặng nề, nhưng cũng là một động lực mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Mảnh “Linh Hồn Chỉ Nam” trong tay hắn rung lên nhè nhẹ, rồi một luồng ánh sáng xanh lam yếu ớt phóng ra, chỉ thẳng về một hướng xa xăm trong màn sương mù. Đó là hướng đi tiếp theo. Một manh mối rõ ràng, một mục tiêu mới. La Chinh gật đầu, cất mảnh vỡ vào trong không gian giới chỉ.
Hắn quay người, nhìn lại con sông tinh thể linh hồn đang cuồn cuộn dưới đáy hố. Sự đau khổ và hy vọng vẫn vương vấn trong không gian. Hắn sẽ không bỏ mặc chúng. Nhưng trước tiên, hắn phải tìm kiếm thêm chân tướng, phải thu thập thêm sức mạnh. Con đường còn dài, nhưng giờ đây, La Chinh đã có một mục đích rõ ràng hơn bao giờ hết: không chỉ phá vỡ Thiên Đạo, mà còn phải tái định nghĩa lại sự tồn tại, khôi phục lại trật tự chân chính của vũ trụ, nơi mà ngay cả những linh hồn nhỏ bé nhất cũng có quyền được siêu thoát.
Với ánh sáng dẫn đường trong tâm trí, La Chinh bước ra khỏi phế tích, hòa mình vào màn sương mù u ám một lần nữa, nhưng lần này, hắn không còn cô độc. Hắn mang theo gánh nặng của vô số linh hồn và ngọn lửa của sự “Nghịch Thiên” rực cháy hơn bao giờ hết.