Nghịch Thiên
Chương 720

Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:45:01 | Lượt xem: 6

La Chinh khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng ý thức cổ xưa, hùng vĩ nhưng cũng vô cùng thuần phục đang chảy xuyên qua tâm trí hắn. “Thiên Đạo Chi Phàm”, cái tên vang vọng một sự mâu thuẫn đầy kịch tính, giờ đây đã thuộc về hắn. Không phải là một con thuyền vô tri, mà là một thực thể sống, một cỗ máy vĩ đại được tạo tác từ kỷ nguyên xa xưa, mang theo một sứ mệnh mà chính nó cũng không thể hoàn thành cho đến khi gặp được một người như hắn.

Hắn vươn tay, chạm nhẹ vào bức tường kim loại lạnh lẽo nhưng lại tỏa ra một năng lượng ấm áp. Ngay lập tức, vô số phù văn cổ xưa, những đường nét khắc họa tinh xảo mà hắn chưa từng thấy bao giờ, bỗng chốc sáng rực lên. Chúng không chỉ là trang trí, mà là một ngôn ngữ, một hệ thống điều khiển phản ứng lại sự hiện diện của chủ nhân mới.

“Ngươi… có thể nói chuyện?” La Chinh khẽ hỏi, dù hắn biết câu trả lời đã hiển hiện rõ ràng trong tâm thức.

Một giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông từ thâm sâu vũ trụ, nhưng lại mang một sự cung kính tuyệt đối, đáp lại trong đầu hắn: “Thưa chủ nhân. Kể từ khoảnh khắc ngài chạm vào Hạch Tâm Ấn Ký, thần đã hoàn toàn thức tỉnh và sẵn sàng phục vụ.”

La Chinh nhướng mày. Hạch Tâm Ấn Ký? Hắn nhớ lại khoảnh khắc bàn tay mình chạm vào khối thủy tinh kỳ lạ ở trung tâm, nơi năng lượng bùng nổ và mọi thứ thay đổi. Đó không chỉ là một sự tiếp xúc ngẫu nhiên, mà là một nghi thức cổ xưa, một sự lựa chọn của chính con thuyền.

“Ngươi tên là Thiên Đạo Chi Phàm… Vậy ngươi có liên quan gì đến ‘Thiên Đạo’ mà ta đang đối đầu?” Hắn đi thẳng vào vấn đề, ánh mắt sắc như dao.

Giọng nói cổ xưa vang lên, lần này mang theo một chút phức tạp: “Thưa chủ nhân, thần được tạo ra bởi một… thực thể. Một thực thể đã từng là một phần của Đại Đạo nguyên thủy, nhưng sau đó đã bị tha hóa và tự xưng là ‘Thiên’. Mục đích ban đầu của thần là để ‘phàm nhân thông Thiên’, giúp sinh linh thấu hiểu và hòa nhập với Đại Đạo chân chính. Nhưng sau khi thực thể kia biến chất, thần bị phong ấn, bị bóp méo sứ mệnh, trở thành một công cụ bị lãng quên, chờ đợi… kẻ có thể ‘Nghịch Thiên’.”

La Chinh chấn động. Điều hắn nghi ngờ bấy lâu nay đã được xác nhận. “Thiên Đạo” không phải là quy luật tự nhiên, không phải là một chân lý bất biến, mà là một thứ bị tạo ra, bị thao túng bởi một thực thể! Và con thuyền này, “Thiên Đạo Chi Phàm”, vốn là cầu nối giữa phàm nhân và Đại Đạo, lại trở thành nạn nhân của sự biến chất đó.

“Vậy, những hành lang này dẫn đến đâu?” Hắn quay người, nhìn về phía những lối đi hun hút trong bóng tối, nơi ánh sáng từ hạch tâm chỉ le lói chiếu tới.

“Đó là các khoang chức năng của thần, thưa chủ nhân. Khoang Năng Lượng, Khoang Vũ Khí, Khoang Giám Sát Vạn Giới, Khoang Dịch Chuyển Không Gian, Khoang Lưu Trữ Tri Thức… và nhiều khoang khác nữa. Mỗi khoang đều chứa đựng những bí mật và sức mạnh của thần.”

La Chinh gật đầu. Đây chính là một kho báu khổng lồ, một cơ hội để hắn không chỉ tăng cường sức mạnh bản thân mà còn để tìm hiểu sâu hơn về bản chất của “Thiên Đạo”. “Khoang Lưu Trữ Tri Thức” đặc biệt thu hút sự chú ý của hắn. Nếu con thuyền này được tạo ra để “phàm nhân thông Thiên”, vậy nó phải chứa đựng vô số thông tin về vũ trụ, về Đại Đạo, và có thể cả về thực thể tự xưng là “Thiên” kia.

“Hãy đưa ta đến Khoang Lưu Trữ Tri Thức trước tiên,” La Chinh ra lệnh. Hắn cần thông tin, cần kiến thức để định hình con đường “Nghịch Thiên” của mình.

Ngay lập tức, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt từ sàn tàu dâng lên, bao phủ lấy La Chinh. Hắn cảm thấy một lực hút nhẹ nhàng, và cảnh vật xung quanh bắt đầu mờ ảo, biến đổi. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã không còn ở khoang điều khiển trung tâm nữa, mà đứng trong một không gian rộng lớn, tĩnh lặng. Xung quanh hắn là vô số giá sách khổng lồ, cao vút chạm tới trần, chứa đầy những cuốn sách cổ kính, những cuộn da thú, những phiến ngọc bội phát sáng mờ ảo. Không khí ở đây đặc quánh mùi hương của thời gian và tri thức.

“Đây là Khoang Lưu Trữ Tri Thức, chủ nhân. Nơi đây chứa đựng toàn bộ thông tin mà thần đã thu thập được trong hàng tỷ năm tồn tại, từ những văn minh sơ khai nhất đến những bí mật của Chư Thiên Vạn Giới. Ngài có thể tìm thấy mọi thứ ở đây, từ lịch sử, địa lý, tu luyện, đến những giả thuyết về sự hình thành vũ trụ và bản chất của Đại Đạo.”

La Chinh choáng ngợp. Hắn bước đi giữa các hàng sách, chạm nhẹ vào một cuốn sách bìa da đã ngả màu. Ngay lập tức, một dòng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí hắn. Đó là những ghi chép về một chủng tộc cổ đại đã biến mất, những tinh cầu giờ chỉ còn là bụi vũ trụ. Hắn rụt tay lại, nhận ra mình có thể hấp thụ tri thức chỉ bằng một cái chạm.

“Vậy ta có thể tìm hiểu về thực thể tự xưng là ‘Thiên’ ở đây không?” Hắn hỏi, giọng đầy mong đợi.

“Có, thưa chủ nhân. Tuy nhiên, thông tin về nó bị phân tán và ẩn giấu rất sâu. Thực thể đó đã cố gắng xóa bỏ mọi dấu vết về nguồn gốc của mình, thậm chí còn sửa đổi lịch sử của nhiều giới vực. Nhưng thần đã cố gắng lưu giữ lại những mảnh vụn chân tướng.”

La Chinh gật đầu. Đây chính là khởi đầu của sự “kiến tạo” mà hắn đã tự hứa với bản thân. Trước khi phá hủy cái cũ, hắn phải hiểu rõ nó. Trước khi định nghĩa lại, hắn phải biết nó được định nghĩa như thế nào.

Hắn bắt đầu hành trình khám phá. Hắn chạm vào từng phiến ngọc, từng cuộn da, từng cuốn sách, để dòng tri thức cổ xưa tuôn chảy vào tâm trí. Hắn học về những vũ trụ đã bị “Thiên Đạo” nuốt chửng, về những nền văn minh bị xóa sổ vì dám thách thức trật tự. Hắn thấy những bản ghi chép về “Thiên Mệnh Chi Tử” không phải là những kẻ được chọn ngẫu nhiên, mà là những công cụ được “Thiên” nuôi dưỡng, ban cho sức mạnh để duy trì sự kiểm soát của nó.

Càng hấp thụ tri thức, La Chinh càng cảm thấy một sự phẫn nộ dâng trào. “Thiên Đạo” mà vô số sinh linh sùng bái, tôn thờ, hóa ra chỉ là một tên bạo chúa khổng lồ, một kẻ đã cướp đoạt quyền năng của Đại Đạo nguyên thủy và biến nó thành xiềng xích cho toàn bộ vũ trụ. Nhưng cùng với sự phẫn nộ, là một sự rõ ràng hơn trong tâm trí hắn. Hắn không chỉ là kẻ “Nghịch Thiên” vì bị áp bức, mà hắn là người “Nghịch Thiên” vì công lý, vì tự do, vì một Đại Đạo chân chính.

Hắn chợt dừng lại trước một phiến đá cổ kính, tỏa ra ánh sáng yếu ớt nhất. Khi chạm vào nó, một luồng ký ức mạnh mẽ hơn, phức tạp hơn những gì hắn từng tiếp nhận, ập đến. Đó là một đoạn hình ảnh chớp nhoáng: một sinh linh khổng lồ, hình dáng mơ hồ, đang hấp thụ năng lượng từ một thứ giống như trái tim của vũ trụ. Sau đó là sự biến đổi, sự tha hóa, và tiếng cười vang vọng khắp Hỗn Độn, tự xưng là “Thiên Đạo Chí Tôn”.

Đó là nguồn gốc của “Thiên”! Một thực thể, không phải là quy luật.

La Chinh nắm chặt tay. Hắn đã tìm thấy manh mối đầu tiên, chân tướng đầu tiên. Và hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy. Nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có “Thiên Đạo Chi Phàm”, một con thuyền từng là nạn nhân của “Thiên”, giờ sẽ trở thành vũ khí sắc bén nhất của kẻ “Nghịch Thiên”.

Giọng nói của con thuyền vang lên trong tâm trí hắn, như thể đọc được suy nghĩ của hắn: “Chủ nhân, thần có thể giúp ngài điều hướng đến những giới vực có khả năng chống lại ‘Thiên’, hoặc những nơi mà ‘Thiên’ đang tìm cách xóa bỏ. Thần cũng có thể dịch chuyển ngài đến những ‘Điểm Dị Thường’, nơi quy luật của ‘Thiên Đạo’ yếu kém nhất, để ngài có thể tu luyện và phát triển sức mạnh ‘Nghịch Đạo’ của mình.”

La Chinh nhắm mắt lại. “Điểm Dị Thường”, “Sức mạnh Nghịch Đạo”. Những khái niệm này như những tia sáng soi rọi con đường mờ mịt phía trước. Hắn đã có mục tiêu. Hắn đã có phương tiện.

“Được. Từ bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu. Mục tiêu đầu tiên: tìm đến ‘Điểm Dị Thường’ gần nhất, nơi ta có thể tôi luyện sức mạnh của mình. Và sau đó… chúng ta sẽ đi tìm những kẻ dám đứng lên cùng ta. Chúng ta sẽ lật đổ cái ‘Thiên’ giả dối này, và kiến tạo lại một Đại Đạo công bằng, tự do cho tất cả sinh linh.”

Ánh mắt La Chinh rực cháy. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong hắn không chỉ là sự phản kháng, mà là một lời tuyên bố. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi chân lý được tái lập, cho đến khi mỗi sinh linh trong Chư Thiên Vạn Giới đều có thể tự định đoạt số phận của mình, không còn bị ràng buộc bởi một “Thiên” giả dối. Hành trình thực sự, giờ mới chính thức bắt đầu, với “Thiên Đạo Chi Phàm” là con thuyền và ý chí Nghịch Thiên là ngọn hải đăng dẫn lối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8