Nghịch Thiên
Chương 721

Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:45:29 | Lượt xem: 6

Lời tuyên bố của La Chinh vang vọng không chỉ trong tâm thức hắn mà còn như một tiếng sét đánh thẳng vào hư không tĩnh mịch, nơi mà “Thiên” vẫn luôn ngự trị. Hắn đứng trên một bệ đài bằng ngọc bích hư ảo, bên trong một không gian mà ánh sáng và bóng tối giao thoa, không phải là thực thể vật chất mà là một thứ gì đó vô định hình, nhưng lại mang theo sức mạnh nguyên thủy cuồn cuộn.

Đây chính là “Thiên Đạo Chi Phàm” – không phải một chiếc thuyền theo nghĩa đen, mà là sự cụ thể hóa của ý chí Nghịch Thiên, được dung hợp với những mảnh vỡ của Đại Đạo mà La Chinh đã thấu hiểu. Nó giống như một hạt mầm sinh ra từ sự hỗn loạn, mang theo khả năng tái định hình trật tự. Xung quanh bệ đài, vô số phù văn cổ xưa trôi nổi, chúng không ngừng biến đổi, phác họa nên những cảnh giới, những quy tắc của Chư Thiên Vạn Giới, nhưng lại bị một nguồn năng lượng vô hình bẻ cong, vặn vẹo.

“Thiên Đạo Chi Phàm” là một loại phương tiện vừa là tinh thần, vừa là vật chất, nó không cần động lực từ linh thạch hay linh mạch. Năng lượng duy nhất duy trì nó chính là ý chí của La Chinh, là khát vọng muốn lật đổ cái “Thiên” giả dối. Càng kiên định, “con thuyền” này càng mạnh mẽ, càng nhanh chóng. La Chinh cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa bản thân và “Thiên Đạo Chi Phàm”, như thể nó là một phần mở rộng của linh hồn hắn, một biểu tượng sống động cho con đường mà hắn đã chọn.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự mênh mông của vũ trụ bên ngoài. Trong vô số cảnh giới, vô số thế giới, có bao nhiêu sinh linh đang bị trói buộc bởi những xiềng xích vô hình của “Thiên Đạo”? Có bao nhiêu giấc mơ bị bóp nát, bao nhiêu số phận bị định đoạt bởi một ý chí cao cả tự xưng là chân lý? La Chinh đã từng là một trong số đó, một phế vật bị ruồng bỏ, một hạt bụi trong dòng chảy nghiệt ngã của định mệnh. Nhưng hắn đã đứng lên, đã nghịch chuyển, và giờ đây, hắn không chỉ muốn tự cứu mình, mà còn muốn mang đến một sự giải thoát cho tất cả.

“Điểm Dị Thường,” La Chinh lẩm bẩm, mở mắt. Ánh mắt hắn sắc bén như dao, xuyên thấu qua màn sương hư ảo của “Thiên Đạo Chi Phàm”. “Nơi nào có sự lệch lạc của quy tắc, nơi đó chính là cơ hội để Nghịch Đạo nảy mầm.”

Thông qua “Thiên Đạo Chi Phàm”, La Chinh có thể cảm nhận được những dao động kỳ lạ trong toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới. Hắn không cần bản đồ, không cần chỉ dẫn. Những “Điểm Dị Thường” không phải là những địa điểm cố định, mà là những vết nứt, những lỗ hổng trong tấm màn quy tắc của “Thiên Đạo”, nơi năng lượng hỗn loạn tuôn trào, nơi thời gian và không gian bị bóp méo. Chúng là những nơi mà “Thiên Đạo” khó có thể kiểm soát hoàn toàn, và cũng là những nơi nguy hiểm nhất, nhưng lại là môi trường lý tưởng để tôi luyện một ý chí Nghịch Thiên.

Hắn tập trung tinh thần, ý chí Nghịch Thiên của hắn như một ngọn hải đăng, quét qua hàng tỷ thế giới, hàng nghìn Đại Giới. “Thiên Đạo Chi Phàm” khẽ rung động, rồi một luồng sáng chói lòa bùng lên, xuyên thủng không gian, lao đi với tốc độ không tưởng. La Chinh cảm thấy như mình đang được kéo theo một dòng xoáy vô tận, vượt qua những tầng không gian, những lớp thời gian mà ngay cả Tiên Đế hay Thần Vương cũng khó có thể chạm tới.

Đây là một hành trình khác biệt hoàn toàn so với những lần phi hành trước đây của hắn. Không còn là những cuộc phi thăng từ Hạ Giới lên Thượng Giới, hay những chuyến du hành giữa các tinh vực bằng truyền tống trận. “Thiên Đạo Chi Phàm” dường như đang xé rách bản thân cấu trúc của vũ trụ, đi theo một con đường riêng, một “Nghịch Đạo” mà không ai có thể ngờ tới. Mọi quy tắc của tốc độ, của không gian đều bị bẻ gãy.

Trong chớp mắt, La Chinh đã thấy vô số thế giới lướt qua như những vì sao vụt sáng trong màn đêm. Có những Đại Giới rực rỡ ánh sáng Thần linh, có những nơi bị bao phủ bởi Hỗn Độn nguyên thủy, lại có những thế giới đã bị hủy diệt, chỉ còn lại tàn tích trôi nổi trong hư không. Hắn cảm nhận được hàng trăm, hàng nghìn loại Đạo khác nhau, những quy tắc riêng biệt của từng thế giới, nhưng tất cả đều bị bao trùm bởi một Đại Đạo chung, một “Thiên Đạo” tối thượng mà hắn đang tìm cách lật đổ.

Bỗng nhiên, “Thiên Đạo Chi Phàm” chững lại. Không gian xung quanh La Chinh trở nên đặc quánh, như thể có một bức tường vô hình đang chặn đường. Hắn cảm thấy một áp lực cực lớn đè nặng lên tinh thần, một cảm giác bị giám sát, bị cảnh báo. Đây không phải là sự phản ứng của một thực thể vật chất, mà là sự can thiệp của chính “Thiên Đạo” vào con đường của hắn.

Một luồng ý niệm khổng lồ, lạnh lẽo, không mang theo cảm xúc, trực tiếp truyền vào tâm hải của La Chinh:

“Kẻ Nghịch Đạo. Ngươi không thuộc về nơi này. Ngươi không được phép tồn tại.”

La Chinh cười khẩy. “Thiên” đã phản ứng. Điều này chứng tỏ hắn đang đi đúng hướng. Hắn đã chạm tới điểm mà “Thiên Đạo” không thể nhắm mắt làm ngơ nữa.

“Ta không cần sự cho phép của ngươi,” La Chinh đáp trả bằng ý niệm của mình, kiên định và mạnh mẽ. “Ta là La Chinh. Ta là kẻ Nghịch Thiên. Ngươi không thể định đoạt số phận của ta, cũng không thể ngăn cản con đường của ta.”

Ngay lập tức, không gian xung quanh “Thiên Đạo Chi Phàm” biến đổi dữ dội. Những luồng năng lượng nguyên thủy bắt đầu bùng nổ, tạo thành những cơn bão không gian, những lốc xoáy thời gian. Vô số tia sét màu tím đen giáng xuống, chúng không phải là sét thông thường, mà là những tia sét mang theo sức mạnh của quy tắc, có thể hủy diệt cả một Đại Giới. Đây là “Thiên Phạt” ở cấp độ cao nhất, một lời cảnh cáo và trừng phạt từ chính “Thiên Đạo”.

“Thiên Đạo Chi Phàm” bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những phù văn cổ xưa trên bệ đài rực sáng, hình thành một kết giới phòng ngự vững chắc, chống lại sự tấn công của “Thiên Phạt”. La Chinh đứng vững, ánh mắt hắn không hề dao động. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.

Hắn đưa tay ra, đặt lên bệ đài của “Thiên Đạo Chi Phàm”. Một luồng năng lượng màu vàng kim bùng phát từ cơ thể hắn, hòa nhập vào “con thuyền”. Đó là sức mạnh của “Nghịch Đạo” mà hắn đã lĩnh ngộ, là sự tổng hợp của mọi công pháp, mọi huyết mạch, mọi chân lý mà hắn đã từng tiếp xúc, nhưng được bẻ cong, được tái tạo theo ý chí của riêng hắn.

“Ngươi nghĩ ngươi có thể dùng quy tắc để trói buộc ta sao?” La Chinh thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng sự cuồng ngạo. “Ta đã sống sót qua vô số kiếp nạn, đã phá vỡ vô số giới hạn. Quy tắc của ngươi, đối với ta, chỉ là một trò đùa.”

Với sự gia trì của La Chinh, “Thiên Đạo Chi Phàm” không còn thụ động phòng ngự. Nó bắt đầu phản công. Những phù văn trên bệ đài không chỉ ngăn chặn “Thiên Phạt”, mà còn hấp thụ sức mạnh của nó, biến đổi thành năng lượng của riêng mình. Từng tia sét tím đen bị nuốt chửng, từng cơn bão không gian bị xé nát. “Thiên Đạo Chi Phàm” lao thẳng vào trung tâm của cơn bão “Thiên Phạt”, không chút sợ hãi.

Ý niệm của “Thiên Đạo” trở nên dữ dội hơn, mang theo sự tức giận và kinh ngạc. Nó không ngờ một phàm nhân lại có thể trực tiếp chống lại sự trừng phạt của nó, thậm chí còn hấp thụ sức mạnh của nó.

Nhưng La Chinh không quan tâm. Hắn đã vượt qua quá nhiều thứ để dừng lại ở đây. Hắn đã trải qua quá nhiều đau khổ để chấp nhận số phận. Hắn đã nhìn thấy quá nhiều bất công để cúi đầu trước một cái “Thiên” giả dối.

Sau một hồi giằng co kịch liệt, cơn bão “Thiên Phạt” dần tan biến. Không phải vì “Thiên Đạo” đã từ bỏ, mà vì nó nhận ra rằng, với sức mạnh hiện tại, nó không thể ngăn cản “Thiên Đạo Chi Phàm” và La Chinh tiếp tục hành trình. Sự can thiệp trực tiếp của “Thiên Đạo” luôn phải trả giá, và nó không muốn lãng phí quá nhiều năng lượng cho một kẻ Nghịch Đạo đang ở giai đoạn đầu của hành trình.

Không gian trở lại trạng thái bình thường, nhưng vẫn còn đó những vết sẹo của cuộc chiến vừa qua. La Chinh cảm nhận được sự im lặng đáng sợ từ “Thiên Đạo”, một sự im lặng không phải là từ bỏ, mà là một sự quan sát, một sự chờ đợi thời cơ.

“Ngươi có thể tạm thời lùi bước, nhưng ta sẽ không dừng lại,” La Chinh nói, hướng về hư không. “Rồi sẽ có ngày, ta sẽ trực tiếp đối mặt với ngươi, và định nghĩa lại ý nghĩa của chân lý.”

“Thiên Đạo Chi Phàm” tiếp tục lao đi. Lần này, tốc độ của nó còn nhanh hơn trước, như thể đã hấp thụ được một phần sức mạnh từ cuộc đối đầu với “Thiên Đạo”. La Chinh nhìn ra bên ngoài, qua lớp màn năng lượng của “Thiên Đạo Chi Phàm”. Hắn thấy một cảnh tượng kỳ lạ hiện ra trước mắt.

Đó là một vùng không gian rộng lớn, nơi mọi thứ đều bị bóp méo. Những vì sao không còn là những điểm sáng mà kéo dài thành những vệt sáng xoắn ốc. Thời gian dường như không còn tuân theo quy luật, một khoảnh khắc có thể kéo dài hàng nghìn năm, hoặc hàng nghìn năm chỉ là một cái chớp mắt. Năng lượng Hỗn Độn cuồn cuộn như sóng biển, và vô số quy tắc cũ nát trôi nổi như những mảnh vỡ của một tấm gương vỡ tan.

“Cuối cùng cũng đến,” La Chinh khẽ nói, ánh mắt rực sáng. “Điểm Dị Thường đầu tiên.”

Đây chính là nơi mà hắn sẽ tôi luyện sức mạnh của mình, nơi mà hắn sẽ đẩy giới hạn của bản thân đến cùng cực, để chuẩn bị cho cuộc chiến lớn hơn. Hắn sẽ hấp thụ năng lượng hỗn loạn, phân tích những quy tắc bị phá vỡ, và biến chúng thành nền tảng cho “Nghịch Đạo” của riêng hắn.

Bước chân của La Chinh đã đặt lên một con đường không thể quay đầu lại. Hắn không chỉ là một kẻ tu luyện tìm kiếm sức mạnh, mà là một ngọn cờ của sự phản kháng, một biểu tượng cho ý chí tự do. “Điểm Dị Thường” này chỉ là điểm khởi đầu. Sau khi sức mạnh của hắn được tôi luyện, bước tiếp theo sẽ là đi tìm những kẻ dám đứng lên cùng hắn, những linh hồn đã bị “Thiên” ruồng bỏ, những người khao khát một trật tự mới.

Hành trình Nghịch Thiên thực sự, giờ mới chính thức bắt đầu, với “Thiên Đạo Chi Phàm” là con thuyền và ý chí Nghịch Thiên là ngọn hải đăng dẫn lối, xuyên qua Hỗn Độn, hướng tới chân lý mà La Chinh khao khát.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8