Nghịch Thiên
Chương 735

Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:52:11 | Lượt xem: 7

La Chinh bước đi. Không phải trên một mặt đất hữu hình, mà là giữa vô vàn dòng chảy năng lượng cuộn xoáy, những dải ngân hà rực rỡ nhưng vô định hình trôi dạt như những tấm lụa bị xé vụn. Giới Hải Hư Không quả thực là một kỳ quan, một bức tranh sống động của sự hỗn loạn nhưng lại ẩn chứa một trật tự kinh hoàng. Những đảo không gian, tàn dư của các thế giới đã diệt vong, lơ lửng như những viên ngọc trai đen giữa khoảng không vô tận, đôi khi va vào nhau tạo ra những tiếng nổ tĩnh lặng, chỉ có thể cảm nhận bằng thần thức.

Tinh hạch trong tay hắn vẫn tỏa ra ánh sáng yếu ớt, nhưng đủ để chiếu rọi những ký tự cổ xưa ẩn hiện trên bề mặt. Nó không chỉ là một vật dẫn đường, mà còn là một la bàn tâm linh, phản ứng với những dao động năng lượng đặc biệt của Giới Hải, những nơi mà “Nghịch Đạo” của hắn có thể tìm thấy sự cộng hưởng, hoặc những bí mật bị “Thiên Đạo” chôn vùi.

“Đây không phải là một vùng đất hoang sơ,” La Chinh lẩm bẩm. “Đây là một nghĩa địa của vũ trụ, nơi những tàn tích của Đạo và Luân Hồi bị vứt bỏ.”

Hắn cảm nhận được. Mỗi dòng chảy năng lượng mang theo những mảnh vụn ký ức, những tiếng vọng của sinh linh đã từng tồn tại trên những thế giới đã chết. Một cảm giác bi thương, nặng nề bao trùm lấy không gian, nhưng kỳ lạ thay, nó không làm La Chinh nản lòng. Ngược lại, nó càng củng cố thêm ý chí của hắn. Nếu “Thiên Đạo” đã cho phép những thế giới này bị hủy diệt, vậy thì “Thiên Đạo” đó có gì đáng để tôn thờ? “Nghịch Đạo” của hắn chính là để chống lại sự mục nát và vô tình ấy.

Hắn lướt qua một vùng không gian dày đặc những tinh thể năng lượng lấp lánh, chúng như những bông tuyết khổng lồ trôi nổi. Đột nhiên, tinh hạch trong tay La Chinh rung lên mãnh liệt, ánh sáng trở nên chói chang hơn. Hắn dừng lại, thần thức quét ngang. Bên trong một tinh thể lớn nhất, có thứ gì đó đang ngủ say.

Đó là một sinh vật. Nó có hình dáng kỳ lạ, tựa như một con cá voi khổng lồ được tạo thành từ ánh sáng và những mảnh vỡ của không gian. Nó không có mắt, nhưng toàn thân phát ra một loại dao động đặc biệt, giống như tiếng thở dài của một linh hồn bị mắc kẹt. Linh hồn ấy không có ác ý, nhưng mang theo một nỗi tuyệt vọng vô hạn.

La Chinh nhận ra, đây là một “Thế Giới Tàn Hồn”, một phần ý chí của một đại thế giới đã bị hủy diệt, bằng cách nào đó vẫn còn tồn tại trong Giới Hải. Chúng không có hình thể vật lý, chỉ là những luồng ý niệm đơn thuần, nhưng đủ mạnh để ảnh hưởng đến không gian xung quanh.

Khi La Chinh tiến lại gần, tinh thể năng lượng bao bọc Tàn Hồn bắt đầu vỡ vụn. Không phải do lực tác động, mà là do sự cộng hưởng với “Nghịch Đạo” của hắn. “Nghịch Đạo” không chỉ là phá vỡ, mà còn là đảo ngược, là giải thoát. Nó đang giải phóng Tàn Hồn khỏi xiềng xích của sự tồn tại vô nghĩa.

Tàn Hồn thức tỉnh. Nó không tấn công, mà chỉ phát ra một tiếng kêu than thấu tâm can, một bản giao hưởng của sự mất mát. Trong tiếng kêu đó, La Chinh cảm nhận được hình ảnh một đại thế giới hùng vĩ, một nền văn minh rực rỡ, rồi tất cả đều bị nuốt chửng bởi một sức mạnh vô hình, một “quy tắc” không thể chống lại. “Thiên Đạo”.

“Ngươi đã bị tiêu diệt bởi Thiên Đạo?” La Chinh thì thầm, dù biết Tàn Hồn không thể đáp lời. “Hay bởi những kẻ nhân danh Thiên Đạo?”

Tàn Hồn không trả lời, nhưng nó hướng về phía La Chinh, vươn ra một “chi” ý niệm, chạm vào trán hắn. Một luồng thông tin khổng lồ ập đến. Đó không phải là kiến thức hay công pháp, mà là một cảm giác, một sự nhận thức sâu sắc về sự tàn bạo của “Thiên Đạo”. Nó cho La Chinh thấy một hình ảnh mơ hồ về “Thiên Đạo” như một cỗ máy khổng lồ, không cảm xúc, liên tục “thanh lọc” vũ trụ, tiêu diệt những gì nó cho là “lệch lạc”, những gì không phù hợp với “trật tự” của nó.

Và điều đáng sợ nhất, La Chinh cảm nhận được, “Thế Giới Tàn Hồn” này không phải là nạn nhân duy nhất. Có vô số Tàn Hồn khác, trôi dạt trong Giới Hải Hư Không, mỗi cái đều là một vết sẹo trên tấm vải của vũ trụ.

Sau khi truyền tải xong, Tàn Hồn dần tan biến. Không phải biến mất hoàn toàn, mà là hòa tan vào những dòng chảy năng lượng của Giới Hải, trở về với Hỗn Độn nguyên thủy. Nó được giải thoát. La Chinh cảm thấy một chút nhẹ nhõm, xen lẫn quyết tâm. “Nghịch Đạo” của hắn, có lẽ chính là con đường để ngăn chặn thêm những bi kịch như vậy.

Hắn tiếp tục hành trình, tinh hạch trong tay dẫn hắn đi sâu hơn. Sau sự kiện với Tàn Hồn, La Chinh trở nên cảnh giác hơn. Giới Hải không chỉ là nơi ẩn chứa những bí mật, mà còn là nơi những vết thương của vũ trụ vẫn còn rỉ máu. Và chắc chắn, không phải tất cả những gì ở đây đều là vô hại.

Khoảng vài ngày sau (khái niệm thời gian ở Giới Hải Hư Không rất mơ hồ), La Chinh nhận thấy một sự thay đổi. Các dòng chảy năng lượng trở nên định hình hơn, ít hỗn loạn hơn. Thay vào đó, chúng tụ lại thành những con sông ánh sáng khổng lồ, đổ về một điểm duy nhất ở phía xa. Đó là một vùng không gian bị bóp méo dữ dội, như thể có một lỗ đen vô hình đang hút mọi thứ vào trong.

Tinh hạch của La Chinh lại rung lên, mạnh hơn bao giờ hết, chỉ về phía đó. Ánh sáng từ nó giờ đây không còn yếu ớt, mà rực rỡ như một vì sao nhỏ. Hắn cảm nhận được một sự quen thuộc kỳ lạ từ vùng không gian bị bóp méo ấy, một loại lực hút không chỉ vật lý mà còn là tâm linh.

Khi tiến đến gần, La Chinh mới nhìn rõ. Đó không phải là một lỗ đen, mà là một vết nứt khổng lồ trong không gian, được bao quanh bởi vô số những mảnh vỡ của các quy tắc Đạo, lấp lánh như kim cương. Từ bên trong vết nứt, một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ cuồn cuộn tràn ra, mang theo mùi vị của vô số thế giới, vô số sinh mệnh.

Hắn nhận ra. Đây là một Cổng Giới. Một lối đi tự nhiên, hoặc nhân tạo, nối liền Giới Hải Hư Không với một Đại Thế Giới khác, hoặc thậm chí là một chuỗi Đại Thế Giới. Và từ những mảnh vỡ quy tắc Đạo xung quanh, hắn có thể thấy rằng đây không phải là một Cổng Giới bình thường. Nó là một điểm giao thoa của nhiều Đạo khác nhau, một trung tâm của Chư Thiên Vạn Giới.

Đột nhiên, từ bên trong vết nứt, một đoàn người xuất hiện. Họ không phải là phàm nhân, mà là những tu sĩ có khí tức mạnh mẽ, mỗi người đều tỏa ra một loại Đạo vận riêng biệt, đại diện cho những thế lực khác nhau. Dẫn đầu là một nam tử trung niên, thân hình vạm vỡ, mặc áo giáp vàng ròng, trên trán có một ấn ký hình sấm sét. Khí tức của hắn hùng mạnh đến mức có thể xé rách không gian xung quanh, giống như một vị thần linh.

Họ vừa xuất hiện, ánh mắt liền quét qua La Chinh. Với những người này, La Chinh, một kẻ cô độc giữa Giới Hải mênh mông, chắc chắn là một dị số. Đặc biệt, ánh sáng rực rỡ từ tinh hạch trong tay hắn như một ngọn đèn pha giữa bóng đêm, thu hút mọi sự chú ý.

Vị nam tử áo giáp vàng nheo mắt, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo, quét qua La Chinh. Hắn không nói gì, nhưng luồng thần thức cường đại lập tức khóa chặt lấy La Chinh, mang theo một áp lực khủng khiếp, như muốn nghiền nát linh hồn hắn. Đây là một loại uy áp của kẻ bề trên, của những kẻ đã quen thống trị.

La Chinh đứng thẳng, không hề lùi bước. “Nghịch Đạo” trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, hóa giải áp lực. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, đối mặt với quá nhiều cường giả, đến mức những uy áp như thế này đã không còn làm hắn nao núng. Hắn hiểu, ở Giới Hải này, sự tồn tại của hắn là một sự thách thức đối với trật tự, đối với những kẻ tự cho mình là đại diện của “Thiên”.

“Kẻ hạ giới.” Cuối cùng, nam tử áo giáp vàng lên tiếng, giọng nói vang vọng như sấm. “Dám tự tiện xâm nhập ‘Cổng Giới Hư Vô’? Ngươi không biết đây là con đường cấm của Thiên Cảnh sao?”

La Chinh nhếch môi, ánh mắt kiên định. “Cổng Giới Hư Vô? Ta chỉ thấy một con đường, và con đường đó không có khắc tên bất kỳ ai.”

Nam tử áo giáp vàng lộ ra vẻ khinh thường. “Ngươi là một dị loại, dám mang theo thứ tà vật đó mà không sợ bị Thiên Đạo trừng phạt sao? Giao nó ra, và ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây.” Hắn chỉ vào tinh hạch trong tay La Chinh, ánh mắt tham lam lóe lên.

La Chinh bật cười, tiếng cười vang vọng trong sự tĩnh lặng của Giới Hải, mang theo sự ngạo nghễ và bất khuất. “Thứ tà vật? Ngươi nói cái này sao?” Hắn giơ cao tinh hạch, ánh sáng từ nó bùng lên mạnh mẽ hơn, phản chiếu lại ánh mắt của nam tử áo giáp vàng. “Thứ này, chính là thứ sẽ lật đổ Thiên Đạo mà các ngươi đang thờ phụng!”

Sự kiêu ngạo của La Chinh đã vượt quá giới hạn chịu đựng của nam tử áo giáp vàng. Hắn gầm lên một tiếng, một luồng sấm sét vàng rực từ ấn ký trên trán bắn thẳng về phía La Chinh, mang theo ý chí hủy diệt của Thiên Uy.

La Chinh không né tránh. Hắn đứng yên, tinh hạch trong tay bỗng nhiên bay lên, lơ lửng trước mặt hắn. “Nghịch Đạo” bùng nổ, một vòng xoáy năng lượng hỗn độn xuất hiện, nuốt chửng tia sấm sét. Không phải tiêu diệt, mà là đảo ngược. Tia sấm sét vàng rực bị bẻ cong, xoay ngược lại, biến thành một luồng năng lượng thuần túy, không có ý chí tấn công, mà chỉ là bản chất nguyên thủy của sấm sét, bị “Nghịch Đạo” của La Chinh thuần hóa.

Nam tử áo giáp vàng và đoàn tùy tùng trợn mắt kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến một loại công pháp quỷ dị đến vậy, có thể dễ dàng hóa giải và đảo ngược sức mạnh của đối thủ. La Chinh, với tinh hạch lơ lửng trước mặt, giờ đây không chỉ là một kẻ hạ giới, mà là một mối đe dọa thực sự.

“Ngươi là ai?” Nam tử áo giáp vàng không còn giữ được vẻ khinh thường, thay vào đó là sự đề phòng và một chút sợ hãi. “Ngươi không phải là kẻ mà Thiên Đạo có thể chấp nhận!”

“Ta là La Chinh,” hắn đáp, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực. “Và ta chính là kẻ sẽ nghịch chuyển Thiên.”

Cánh cổng Giới Hải Hư Vô vẫn mở rộng, mời gọi. Nhưng giờ đây, nó không chỉ là một con đường, mà còn là một chiến trường tiềm tàng. La Chinh biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của những cuộc đối đầu thực sự với những kẻ bảo vệ “Thiên Đạo”, những kẻ không muốn trật tự cũ bị phá vỡ. Hành trình “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây đã bước vào một giai đoạn mới, đầy cam go và khốc liệt hơn bao giờ hết, nơi mỗi bước chân đều là một sự thách thức trực diện với ý chí của vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8