Nghịch ThiênChương 740
Không gian chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những kẽ nứt của vách đá, mang theo hơi thở của vạn cổ hư vô. La Chinh vẫn lùi sâu trong bóng tối, ẩn mình như một con báo săn đang chờ đợi thời cơ. Những kẻ vừa rời đi mang theo khí tức cường đại đến mức khó tin, khiến hắn không dám khinh suất. Chúng không chỉ mạnh mẽ, mà còn sở hữu một loại uy áp vô hình, tựa như những kẻ đã đứng trên đỉnh cao của các giới vực từ rất lâu.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí nơi đây. Nó không giống với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến. Không phải sự thanh khiết của Tiên Giới, cũng không phải sự hỗn tạp của Phàm Trần. Nơi đây, linh khí mang theo một sự cổ xưa khó tả, nặng nề và u ám, nhưng đồng thời lại ẩn chứa một nguồn năng lượng nguyên thủy dồi dào, như thể nó đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa.
“Chư Thiên Vạn Giới…” La Chinh lẩm bẩm, âm thanh của chính mình cũng bị nuốt chửng bởi sự bao la của không gian. Hắn đã từng nghe về những đại lục, những Tiên Giới, Thần Giới. Nhưng nơi này, rõ ràng vượt xa mọi tưởng tượng của hắn. Những tàn tích xung quanh không chỉ là những đổ nát thông thường. Mỗi viên đá, mỗi cột trụ vỡ nát đều ẩn chứa những vết tích của các đạo văn cổ xưa, những ấn ký của các thần thông đã từng hủy diệt cả một thế giới. Hắn có thể cảm nhận được tàn dư của những trận chiến kinh thiên động địa, những sinh mệnh hùng vĩ đã từng giằng co với thời gian ngay tại nơi đây.
Ánh trăng nơi đây mang một màu xanh lam kỳ dị, chiếu rọi lên những kiến trúc đổ nát, tạo nên một khung cảnh siêu thực và đầy ma mị. Bầu trời không có sao, chỉ có những dải ngân hà xoắn ốc khổng lồ, xa xăm và bí ẩn, như những con mắt của vũ trụ đang dõi theo từng hành động của hắn. Hắn đứng giữa sự vĩ đại và tàn lụi, cảm thấy mình nhỏ bé hơn bao giờ hết, nhưng ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng lại càng bùng cháy dữ dội.
“Thiên… rốt cuộc ngươi là gì?” Hắn tự hỏi. Từ Phàm Trần đến Thượng Giới, hắn đã đối đầu với những kẻ tự xưng là đại diện của Thiên, những kẻ mang Thiên Mệnh. Nhưng càng đi xa, hắn càng nhận ra rằng cái gọi là “Thiên” không phải là một thực thể đơn thuần, hay một thể chế quyền lực. Nó là một khái niệm bao trùm, một thứ gì đó vô hình nhưng có thể chi phối mọi sinh linh, mọi quy tắc luân hồi, sinh diệt của vạn vật. Và những kẻ hắn vừa gặp, chúng đang tìm kiếm một “Thứ đó” có thể liên quan đến bí mật của “Thiên”. Điều này càng khẳng định suy đoán của hắn: “Thiên” không phải là bất biến, nó có thể bị ảnh hưởng, thậm chí bị thay đổi.
Sự tò mò, xen lẫn với khát vọng tìm kiếm chân lý và lật đổ mọi xiềng xích, thúc đẩy hắn. Hắn không thể mãi ẩn nấp. Hắn cần phải hiểu rõ hơn về thế giới này, về những bí mật đang bị che giấu. La Chinh thận trọng bước ra khỏi nơi ẩn nấp, từng bước tiến vào vùng đất hoang tàn. Mỗi bước chân của hắn đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như gõ vào cánh cửa của một kỷ nguyên đã bị lãng quên.
Hắn đi qua những bức tường đổ nát cao vút, chạm tay vào những phiến đá lạnh lẽo, cảm nhận được hơi ấm tàn dư của một nền văn minh đã từng rực rỡ. Những vết tích chiến tranh hằn sâu trên từng vật thể, như thể có một lực lượng khổng lồ đã xé nát cả không gian này. Hắn phát hiện ra những tượng đài khổng lồ, bị sụp đổ thành từng mảnh, khắc họa những hình ảnh kỳ lạ: những sinh vật có cánh, những chiến binh với áo giáp lấp lánh như tinh tú, và cả những vị thần linh với ánh mắt lạnh lùng, dường như đang ngước nhìn lên một thứ gì đó còn cao hơn cả họ.
Đột nhiên, một luồng khí tức kỳ lạ lướt qua. Không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một loại năng lượng thuần túy hơn, mang theo sự cô đọng của thời gian. La Chinh dừng lại, cảnh giác cao độ. Hắn quay đầu, nhìn về phía một khe nứt sâu hoắm trên mặt đất, nơi luồng khí tức kia phát ra. Từ trong khe nứt, một ánh sáng xanh yếu ớt lập lòe, hấp dẫn sự chú ý của hắn.
Hắn chần chừ một chút, rồi quyết định tiến lại gần. Với kinh nghiệm của một kẻ đã trải qua vô số hiểm nguy, La Chinh biết rằng những nơi ẩn chứa khí tức dị thường thường là nơi cất giấu cơ duyên hoặc nguy hiểm tột cùng. Nhưng hắn không thể lùi bước. Chư Thiên Vạn Giới này, mỗi bước đi đều là một thách thức, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.
Khi đến gần khe nứt, La Chinh nhìn thấy một cảnh tượng khiến hắn phải nín thở. Dưới đáy khe nứt sâu thẳm, có một dòng suối nhỏ đang chảy. Nước suối không phải là nước bình thường, mà là một chất lỏng màu xanh ngọc bích, phát ra ánh sáng huyền ảo. Điều đặc biệt là, trong dòng suối đó, có vô số những mảnh vỡ lấp lánh, chúng không phải là đá, cũng không phải kim loại, mà dường như là những mảnh vụn của thời gian, của ký ức, thậm chí là của các linh hồn.
Hắn đưa tay ra, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo từ dòng suối bốc lên. Một cảm giác quen thuộc ập đến, nhưng lại vô cùng xa lạ. Đó là hơi thở của luân hồi. Đây không phải là một dòng suối bình thường, mà là một nhánh nhỏ của một dòng chảy Luân Hồi nào đó, bị lạc lối và mắc kẹt giữa các khe nứt của Chư Thiên. Những mảnh vỡ lấp lánh kia, chính là những mảnh vỡ của kiếp trước, kiếp sau, những mảnh vụn của nhân quả và định mệnh.
La Chinh khẽ nhíu mày. Hắn đã từng nghe về Luân Hồi, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại có thể hiện hữu một cách vật chất đến như vậy. Dòng chảy Luân Hồi này không chỉ là một khái niệm, mà là một phần của “Đạo” vận hành vũ trụ, một minh chứng cho sự phức tạp và quyền năng của “Thiên”.
Hắn vươn tay sâu hơn vào khe nứt, cố gắng chạm vào dòng suối. Ngay khi đầu ngón tay hắn tiếp xúc với chất lỏng màu ngọc bích, một luồng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào tâm trí hắn. Đó không phải là hình ảnh hay âm thanh cụ thể, mà là những cảm xúc, những mảnh ký ức rời rạc của vô số sinh linh đã từng tồn tại, đã từng sống và chết trong Chư Thiên Vạn Giới. Hắn thấy những hình ảnh thoáng qua của các thế giới bị hủy diệt, của những nền văn minh rực rỡ bị tàn lụi, của những vị thần linh gục ngã, của những kiếp người ngắn ngủi và những cuộc chiến tranh kéo dài hàng vạn năm.
Quá nhiều thông tin, quá nhiều cảm xúc. Đầu óc La Chinh đau nhói, hắn vội vàng rút tay lại. Dòng suối Luân Hồi này quá nguy hiểm, nó có thể nuốt chửng ý thức của bất kỳ ai dám chạm vào nó mà không có sự chuẩn bị. Nhưng hắn cũng đã thu được một số thông tin quý giá. Hắn cảm nhận được rằng, sâu thẳm bên trong dòng chảy Luân Hồi này, có một sự cưỡng chế vô hình, một quy tắc sắt đá chi phối mọi thứ. Đó chính là “Thiên Đạo” mà hắn đang tìm kiếm.
“Thứ đó” mà những kẻ cường đại kia đang tìm kiếm, có lẽ chính là một thứ gì đó có thể tương tác, điều khiển, hoặc thậm chí phá vỡ dòng chảy Luân Hồi này. Một chìa khóa để thay đổi “Thiên Đạo”!
Ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng La Chinh không còn chỉ là sự báo thù hay khát vọng sức mạnh. Nó đã biến thành một sự truy cầu chân lý, một ý chí sắt đá muốn lật đổ mọi quy tắc bất công, muốn tái định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp vạn lần những gì hắn từng trải qua. Nhưng hắn không hối hận. Hắn đã sẵn sàng cho trận chiến vĩ đại nhất, trận chiến định đoạt vận mệnh của vạn giới.
La Chinh quay lưng lại với khe nứt Luân Hồi, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời xa xăm. Chư Thiên Vạn Giới đang chờ đợi hắn, và hắn, La Chinh, một phàm nhân bị ruồng bỏ, sẽ không làm nó thất vọng. Hắn sẽ khiến “Thiên” phải rung chuyển.