Nghịch Thiên
Chương 744

Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:56:52 | Lượt xem: 6

Ánh kiếm của La Chinh rực sáng, xuyên thủng màn đêm hỗn độn của Vực Sâu, nhuộm đỏ không gian u ám bằng một thứ quang mang đầy sát khí. Đối diện hắn, con mãng khổng lồ, thân hình tựa như một dãy núi uốn lượn, đôi mắt đỏ ngầu tóe lửa, đã nhận ra sự thách thức. Tiếng gầm của nó vang vọng, không chỉ là âm thanh của một quái vật mà còn là một tiếng rống của bản năng nguyên thủy, được khuếch đại bởi chính sự áp bức của Vực Sâu, như muốn xé toạc linh hồn.

Con mãng không đợi. Ngay lập tức, nó phóng tới, tốc độ kinh hoàng bất chấp thân hình đồ sộ. Không khí xung quanh nó bị xé rách, tạo thành một luồng xoáy năng lượng hỗn loạn mang theo mùi tanh tưởi và áp lực khủng khiếp. Cái đầu khổng lồ của nó, với cặp sừng tua tủa và hàm răng sắc nhọn như dao găm, há rộng, nhắm thẳng vào La Chinh, muốn nuốt chửng hắn như một con mồi không đáng kể.

La Chinh đứng yên, không lùi một bước. Hắn đã trải qua quá nhiều sinh tử, đối mặt với vô số hiểm nguy, từ phàm trần đến thượng giới, từ những kẻ tự xưng Thiên Mệnh cho đến các vị thần linh cổ xưa. Con mãng này, dù có vẻ ngoài đáng sợ đến đâu, cũng chỉ là một vật cản trên con đường hắn đã chọn. Tinh thần “Nghịch Thiên” trong hắn không cho phép hắn chùn bước. Hắn không còn là kẻ tìm kiếm vô định, không còn là phế vật bị ruồng bỏ. Hắn là thợ săn của “Nghịch Nguyên”, kẻ tập hợp những “dị số”, và là người kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một chân lý mới cho Vạn Giới.

Nắm chặt thanh kiếm trong tay, La Chinh cảm nhận được sức mạnh của “Nghịch Nguyên” đang cuộn trào trong đan điền, không phải là linh khí hay nguyên lực thông thường, mà là một dòng năng lượng tinh thuần, cô đọng đến mức có thể bẻ cong quy tắc. Dòng năng lượng này đã được tôi luyện qua bao phen huyết chiến, qua những lần phá vỡ xiềng xích của số phận, và giờ đây, nó là bản chất của hắn.

Khi đầu con mãng chỉ còn cách hắn vài trượng, La Chinh mới động. Không phải là một chiêu thức hoa lệ, mà là một nhát kiếm đơn giản, trực diện. Nhưng trong sự đơn giản đó ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa, một sự thấu hiểu về “Đạo” mà ít ai có thể chạm tới. “Nghịch Đạo” của hắn không phải là chống lại mọi thứ một cách mù quáng, mà là tìm ra điểm yếu trong cái gọi là “quy tắc” và phá vỡ nó.

Kiếm quang lóe lên, không hề va chạm trực tiếp với cơ thể con mãng, mà lại cắt xuyên qua luồng xoáy năng lượng hỗn loạn do nó tạo ra. Một vết nứt vô hình xuất hiện trong không gian, không phải là một vết cắt vật lý, mà là một sự gián đoạn trong “trật tự” của năng lượng. Luồng xoáy kia bỗng chốc mất đi sự ổn định, tan rã thành những mảnh vỡ hỗn độn, không còn khả năng bảo vệ con mãng.

Con mãng gầm lên kinh ngạc, dường như không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nó chưa từng gặp phải đối thủ nào có thể phá vỡ “quy tắc” công kích của nó một cách dễ dàng như vậy. Nhưng bản năng chiến đấu của nó vẫn còn đó. Ngay lập tức, nó quật đuôi, cái đuôi to lớn như một ngọn roi khổng lồ quét ngang qua không gian, tạo ra một tiếng rít xé tai, mang theo sức mạnh đủ để san bằng một ngọn núi.

La Chinh khẽ nhíu mày. Hắn không thể để bị đánh trúng. Sức mạnh của con mãng này vượt xa những con quái vật bình thường mà hắn từng gặp ở hạ giới. Hắn đạp nhẹ chân, thân hình như một bóng ma lướt qua, tránh thoát cú quật đuôi trong gang tấc. Nơi hắn vừa đứng, mặt đất nứt toác, tạo thành một hố sâu hoắm, chứng tỏ uy lực khủng khiếp của đòn đánh.

“Được lắm, đây mới là thử thách đầu tiên của Vực Sâu,” La Chinh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự hưng phấn. Hắn không sợ hãi, mà trái lại, sự nguy hiểm kích thích ý chí chiến đấu trong hắn. Hắn cần những đối thủ như thế này để mài giũa “Nghịch Đạo” của mình, để hiểu rõ hơn về bản chất của “Thiên” và cách để lật đổ nó.

Con mãng tiếp tục tấn công dồn dập, thân hình linh hoạt đến khó tin đối với kích thước của nó. Nó uốn lượn, lao tới, phun ra những luồng khí độc màu xanh lục từ miệng, ăn mòn cả không gian và vật chất. Vực Sâu vốn đã u ám nay lại càng trở nên chết chóc hơn dưới màn độc khí đó.

La Chinh không né tránh hoàn toàn. Hắn bắt đầu phản công một cách chủ động hơn. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo một “ý” nhất định, một “Đạo” của riêng hắn. Hắn không chỉ chém vào da thịt, mà còn chém vào “ý chí” của con mãng. Khi một luồng độc khí lao đến, La Chinh không dùng năng lượng để hóa giải mà dùng kiếm vẽ một vòng cung. Vòng cung đó không hề va chạm với độc khí, nhưng lại khiến dòng độc khí bỗng chốc chuyển hướng, tự va vào nhau và tiêu tán.

Đó là “Nghịch Đạo” – một sự can thiệp tinh vi vào quy tắc vận hành của vạn vật. Hắn không đối kháng trực tiếp, mà bẻ cong quy tắc, khiến đối thủ tự hủy diệt hoặc mất đi phương hướng.

Con mãng bắt đầu cảm thấy khó chịu. Những đòn tấn công của nó, vốn hiệu quả với mọi sinh vật khác, lại trở nên vô dụng trước La Chinh. Kẻ địch trước mặt nó không chỉ mạnh mẽ mà còn quỷ dị, như thể hắn không thuộc về thế giới này, hay đúng hơn, hắn là một “dị số” có khả năng phá vỡ mọi quy luật.

Tức giận đến cực điểm, con mãng gầm lên một tiếng chói tai, thân hình bỗng chốc phát sáng. Những vảy trên người nó dựng đứng, mỗi chiếc vảy đều phát ra một luồng năng lượng hỗn độn, tạo thành một trường lực áp bức bao quanh La Chinh. Trường lực này không chỉ giam cầm cơ thể mà còn muốn nghiền nát ý chí, khiến hắn cảm thấy toàn thân nặng trĩu, linh hồn như muốn bị xé nát.

“Đúng rồi, chính là cái cảm giác này,” La Chinh nhếch môi cười khẩy. Cảm giác bị áp bức, bị xiềng xích, bị trói buộc… đó là cảm giác mà hắn đã quá quen thuộc, từ khi hắn còn là một phế vật bị ruồng bỏ cho đến khi hắn đối đầu với những thế lực tự xưng là “Thiên Đạo”. Mỗi lần như vậy, hắn đều sẽ tìm cách phá vỡ.

Hắn hít sâu một hơi. “Nghịch Nguyên” trong đan điền sôi trào, không còn là những dòng chảy tĩnh lặng mà là những luồng sóng dữ dội. Thanh kiếm trong tay hắn bỗng chốc không còn phát ra ánh sáng chói lọi, mà trở nên trầm tĩnh, đen kịt như hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh, tựa như một lỗ đen nhỏ bé, nhưng lại chứa đựng sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng.

Đây là chiêu thức mà hắn đã lĩnh ngộ được khi đối mặt với những ý chí mạnh mẽ nhất của Chư Thiên Vạn Giới, một chiêu thức không có tên, nhưng lại là sự cô đọng của “Nghịch Đạo” mà hắn đã tôi luyện bấy lâu.

La Chinh vung kiếm. Không có tiếng gió rít, không có tiếng va chạm. Chỉ có một đường kiếm đen kịt, vô hình, xé toạc trường lực áp bức của con mãng như xé một tờ giấy mỏng. Đường kiếm đó không chỉ cắt qua không gian, mà còn cắt qua “ý chí” của trường lực, khiến nó tan rã từ bên trong.

Con mãng trợn tròn mắt. Một cảm giác sợ hãi tột cùng bỗng chốc dâng lên trong nó. Nó cảm thấy một thứ gì đó đã bị cắt đứt, không phải là cơ thể, mà là “bản nguyên” của nó, cái thứ kết nối nó với Vực Sâu, với sự sống của nó. Một vết thương không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại đau đớn đến tận xương tủy.

Vết cắt vô hình đó xuyên qua đầu con mãng, không để lại một giọt máu nào, nhưng lại khiến đôi mắt đỏ ngầu của nó vụt tắt. Trường lực biến mất. Thân hình đồ sộ của nó cứng đờ giữa không trung, rồi chậm rãi đổ sập xuống, tạo ra một tiếng động long trời lở đất, làm rung chuyển cả Vực Sâu.

Mặt đất nứt toác, bụi đất và đá vụn bắn lên cuồn cuộn. La Chinh đứng giữa trung tâm của sự hủy diệt, vẫn giữ tư thế vung kiếm. Thanh kiếm của hắn trở lại vẻ sáng loáng ban đầu, như chưa từng hấp thụ bất kỳ năng lượng nào. Hắn nhìn xác con mãng khổng lồ, một cảm giác bình thản dâng lên trong lòng.

Đây chỉ là khởi đầu. Con mãng này, dù mạnh mẽ, cũng chỉ là một người gác cổng. Vực Sâu ẩn chứa những bí mật sâu hơn, những thử thách lớn hơn, và có lẽ, cả những lời giải đáp về bản chất thực sự của “Thiên Đạo”. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng vi diệu đang thoát ra từ xác con mãng, một thứ tinh hoa của Vực Sâu, mà “Nghịch Nguyên” của hắn có thể hấp thụ. Đây chính là cách để hắn mạnh lên, để hắn tiếp tục hành trình “Nghịch Thiên” của mình.

La Chinh cất kiếm. Ánh mắt hắn nhìn sâu vào bóng tối vô tận của Vực Sâu, nơi những bí ẩn vẫn đang chờ đợi. Hắn không còn là kẻ bị động đối mặt với số phận. Hắn là người chủ động săn lùng chân lý, phá vỡ mọi xiềng xích, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”. Cuộc chiến vĩ đại nhất trong lịch sử vũ trụ đã chính thức bắt đầu, và hắn, La Chinh, hạt giống Nghịch Thiên nảy mầm giữa phế tích, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, từ quái vật hung tợn của Vực Sâu đến ý chí tối thượng của “Thiên”. Hắn biết rằng con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng hắn sẽ không dừng lại. Vì hắn là kẻ Nghịch Thiên, và định mệnh của hắn là phải vượt qua mọi giới hạn, đến tận cùng của vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8