Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 13: Gặp gỡ Khương Ngân**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:44:46 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 13: GẶP GỠ KHƯƠNG NGÂN

Gió rít gào qua những khe đá nứt nẻ của Hắc Ngục, mang theo mùi nồng nặc của rỉ sắt và sự thối rữa không thể che giấu. Đây là vùng biên giới phía Bắc của Đại lục Hoang Thiên, nơi đóng trụ sở của Mạc gia – một gia tộc nổi danh trong giới chính đạo với bí thuật rèn đúc thần binh. Nhưng ít ai biết rằng, phía dưới những lò rèn ánh lửa đỏ rực rỡ, lại là một địa ngục trần gian chuyên giam giữ nô lệ để "thử kiếm".

Lục Trầm Chu khoác trên mình chiếc áo choàng màu đen huyền tột cùng, viền tay áo thêu chỉ vàng tỉ mỉ uốn lượn thành hình những đám mây tàn khốc. Mỗi bước chân của hắn gõ nhẹ lên mặt sàn đá lạnh lẽo đều tạo thành một âm thanh âm trầm, khiến đám cai ngục xung quanh run rẩy cúi đầu.

Trên đỉnh đầu hắn, chỉ mình hắn thấy, một thanh trạng thái màu xanh thẫm hiện lên, nhấp nháy dòng chữ: 【 Độ ác danh hiện tại: Tiểu hữu danh khí. 】

【 Đinh! Hệ thống phát nhiệm vụ ngẫu nhiên: Phát hiện một mầm mống "Thiên Sát Cô Tinh". Ký chủ hãy dùng danh nghĩa Ma quân để cưỡng đoạt kẻ này, biến hắn thành công cụ giết chóc. 】
【 Yêu cầu: Hành động phải tàn nhẫn, khiến thế gian kinh hãi, tăng cường cảm giác oán hận cho đối tượng. 】
【 Phần thưởng: 500 điểm Nghịch Mệnh. 】

Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương hiện lên trên gương mặt thanh tú nhưng đầy u uất. Hắn lẩm bẩm trong lòng: "Hệ thống, ngươi quả thực rất biết cách chọn lúc."

"Đại… Đại nhân…" Một gã cai ngục mặt mày đầy sẹo, ngày thường vốn là kẻ tay nhuốm máu người, lúc này lại run rẩy như cầy sấy trước khí chất của Lục Trầm Chu, "Nơi này là tử lao của Mạc gia, đều là lũ nô lệ tàn phế không đáng một xu. Người… người cần gì cứ việc ra lệnh, không cần đích thân hạ cố đến nơi bẩn thỉu này."

Lục Trầm Chu không thèm nhìn gã, ánh mắt hắn lạnh nhạt quét qua từng dãy lồng sắt. Trong đó là những đứa trẻ, những thiếu niên gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương, ánh mắt đờ đẫn không còn chút tia hy vọng. Đây là cái gọi là "dòng dõi chính đạo" của Mạc gia sao? Dùng máu của trẻ thơ để tôi luyện linh kiếm, rồi miệng lại rao giảng về lòng từ bi và trảm yêu trừ ma.

Bỗng nhiên, ánh mắt Lục Trầm Chu dừng lại ở một góc khuất sâu nhất, tăm tối nhất của ngục thất.

Ở đó, một thiếu niên khoảng mười bốn, mười lăm tuổi đang bị xích tứ chi bằng những sợi dây chuyền nặng nề tẩm linh dịch áp chế tu vi. Toàn thân thiếu niên rách rưới, máu khô bết lại với mái tóc bù xù, che đi gần hết khuôn mặt. Nhưng điều khiến Lục Trầm Chu chú ý không phải là những vết thương chồng chất, mà là đôi mắt của đứa trẻ đó.

Đó là đôi mắt của một con thú dữ bị dồn vào đường cùng. Không có sự cầu xin, không có sự sợ hãi, chỉ có một ngọn lửa hận thù thâm trầm như vực thẳm vĩnh hằng.

【 Đinh! Mục tiêu: Khương Ngân. Thân thế: Nô lệ vô danh, mang trong mình tuyệt phẩm cốt cách "Thôn Thiên Ma Thể" bị phong ấn. Đánh giá: Ác ma tương lai. 】

Lục Trầm Chu đứng trước cửa lồng sắt, tiếng xích sắt gầm gừ vang lên khi Khương Ngân cố gắng thu người lại, tư thế sẵn sàng lao lên cắn xé dù biết bản thân chẳng làm được gì.

"Ngươi… chính là món đồ chơi mới của ta." Lục Trầm Chu cất giọng, thanh âm vang vọng trong hầm ngục tối tăm như tiếng chuông chiêu hồn từ địa ngục.

Gã cai ngục đứng bên cạnh cười nịnh nọt: "Trầm Chu đại nhân thật tinh mắt. Đứa trẻ này cứng đầu lắm, bị nướng trên lò lửa ba ngày ba đêm cũng không chịu rên một tiếng. Mạc gia chủ đang định hôm nay sẽ lấy linh hồn nó đúc vào kiếm 'Thanh Chính'. Nếu ngài thích, chúng ta biếu không cho ngài để làm thí nghiệm ma công."

"Lấy nó để đúc một thanh kiếm rác rưởi? Thật phí phạm."

Lục Trầm Chu đột ngột phất tay. Một luồng hắc khí cuồn cuộn như cuồng phong tràn ra, đập nát cánh cửa lồng bằng sắt nghìn năm trong một tiếng nổ vang dội. Mảnh sắt bắn ra cắm phập vào tường, ngay sát cổ gã cai ngục khiến gã sợ đến mức tè ra quần.

Khương Ngân trợn trừng mắt nhìn người đàn ông hắc y trước mặt. Áp lực từ Lục Trầm Chu khiến cậu cảm thấy như có một tòa núi lớn đang đè nặng lên ngực, xương cốt kêu răng rắc.

"Đứng lên." Lục Trầm Chu ra lệnh.

Khương Ngân nghiến răng, từ kẽ răng bật ra tiếng gầm gừ khô khốc. Cậu dùng đôi bàn tay đã tróc hết móng bấu chặt lấy mặt đất lạnh lẽo, run rẩy đẩy cơ thể đứng dậy. Nhưng sợi dây chuyền áp chế quá nặng, khiến cậu lại ngã xuống.

Lục Trầm Chu không một chút thương hại, hắn bước tới, dẫm mạnh lên bàn tay đang rỉ máu của Khương Ngân.

"Kẻ yếu, không có quyền nằm."

Khương Ngân đau đến mức da mặt co giật, nhưng đôi mắt vẫn trừng trừng nhìn Lục Trầm Chu, ánh nhìn ấy như muốn khắc sâu bóng dáng kẻ thủ ác này vào linh hồn để kiếp sau tìm về đòi nợ.

Lục Trầm Chu cúi xuống, ghé sát tai thiếu niên, nói thầm với âm lượng chỉ đủ hai người nghe, thanh âm ẩn chứa sự lạnh lùng tột độ: "Ngươi hận ta? Tốt. Giữ lấy nỗi hận đó. Vì từ hôm nay, ta sẽ biến ngươi thành cái bóng của ta, kẻ nếm trải mọi sự thống khổ nhất thế gian để đổi lấy sức mạnh mà lũ thần tiên chính đạo ngoài kia phải khiếp sợ."

Ngay lập tức, Lục Trầm Chu giơ tay lên, năm ngón tay như móng vuốt của quỷ dữ bấu chặt lấy đỉnh đầu của Khương Ngân.

"Aaaaa!"

Một tiếng thét xé lòng vang lên khắp địa ngục. Đám cai ngục bên ngoài rùng mình, mặt không còn giọt máu. Trong mắt họ, Lục Trầm Chu đang dùng một loại ma công tàn bạo để thôn phệ tinh huyết của đứa trẻ đó. Họ thấy hắc khí từ tay hắn tràn vào lỗ khiếu của thiếu niên, khiến gân xanh trên trán Khương Ngân nổi lên như những con giun đất đang bò lổm ngổm.

Thế nhưng, sự thực chỉ mình Khương Ngân cảm nhận được.

Hắc khí kia khi đi vào cơ thể không hề phá hoại, mà lại đang giống như những lưỡi dao sắc bén, chuẩn xác chặt đứt những sợi xích vô hình của "Thiên Chúc Chúc Phúc" – thứ mà Mạc gia đã dùng để phong ấn linh căn của cậu nhằm biến cậu thành nô lệ vĩnh viễn. Mỗi luồng hắc khí đi qua, những chỗ xương gãy, những mạch máu tắc nghẽn đều được cưỡng ép nối lại bằng một sức mạnh cuồng bạo nhưng lại đầy sinh khí.

Đây là "Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết". Một công pháp cứu người bằng cách tàn phá, chữa trị bằng cách hủy diệt.

Mồ hôi trộn lẫn máu tuôn ra như mưa trên cơ thể thiếu niên. Khương Ngân cảm thấy thức hải của mình như nổ tung. Giữa cơn đau chết đi sống lại ấy, cậu thấy đôi mắt của người đàn ông trước mặt. Không giống với những kẻ ở Mạc gia luôn miệng nói nhân nghĩa nhưng ánh mắt thối nát, đôi mắt của người này sâu thẳm như đại dương, lạnh lẽo vô cùng, nhưng tận sâu trong đó… dường như là một sự cô độc đồng điệu.

Sau một khắc kéo dài như cả thế kỷ, Lục Trầm Chu buông tay ra. Khương Ngân ngã sụp xuống, nhưng lần này cậu không còn là kẻ phế nhân. Luồng linh khí quanh người cậu bắt đầu lưu chuyển, mờ ảo nhưng vô cùng sắc lạnh.

【 Đinh! Ký chủ đã cưỡng ép "hành hạ" khí vận chi tử dự bị, tẩy lễ cơ thể hắn theo phương thức ma đạo cực đoan nhất. Độ căm ghét của Khương Ngân đối với ký chủ: Đạt đỉnh. Sự trung thành ẩn dấu: 1% (Mầm mống đã gieo). 】
【 Nhận được 500 điểm Nghịch Mệnh. 】

Lục Trầm Chu phủi nhẹ vạt áo, nhìn về phía gã cai ngục vẫn đang đứng ngẩn ngơ: "Kẻ này, ta lấy đi. Có ý kiến gì không?"

"Dạ… dạ không! Ma quân đại nhân cứ việc mang đi! Được người dùng làm thí nghiệm là phúc phận của nó!" Gã cai ngục vội vàng quỳ xuống, đầu đập xuống đất liên hồi.

Lục Trầm Chu quay lưng, tà áo đen lướt qua những thi thể nô lệ bất hạnh nằm rải rác. Hắn lạnh lùng nói: "Đi theo ta. Nếu giữa đường ngươi chết vì kiệt sức, ta sẽ ném xác ngươi cho lũ linh cẩu ngoài hoang mạc."

Khương Ngân dùng hết sức lực cuối cùng, cắn chặt môi đến bật máu để duy trì sự tỉnh táo. Cậu lê từng bước chân loạng choạng, dẫm trên chính những mảnh vụn của xích sắt vừa bị phá bỏ. Ánh sáng từ lối ra của hầm ngục lọt vào, rọi lên tấm lưng thẳng tắp của Lục Trầm Chu.

Lúc này, trong lòng thiếu niên Khương Ngân nảy sinh một thứ cảm xúc kỳ quái. Thế gian này đã bỏ rơi cậu, dẫm đạp cậu dưới danh nghĩa chính đạo. Người đàn ông này tuy đối xử với cậu tàn nhẫn, dẫm lên tay cậu, thò tay vào đầu cậu mà hành hạ… nhưng lại là kẻ duy nhất mở cánh cửa lồng cho cậu, là kẻ duy nhất cho cậu cơ hội để hận, để mạnh lên.

Nếu cả thế giới này là một vở kịch của lũ đạo đức giả, vậy cậu tình nguyện theo bước ác quỷ này, trầm luân trong bóng tối mãi mãi.

Rời khỏi Hắc Ngục, không khí bên ngoài lạnh căm của vùng cực Bắc tràn vào phổi. Lục Trầm Chu đứng trên sườn núi, phía dưới là Mạc gia trang uy nghiêm rực rỡ dưới ánh nắng. Hắn nhẹ nhàng búng ngón tay.

"Bùm!"

Một chuỗi nổ liên hoàn vang lên từ sâu dưới lòng đất của hầm ngục. Lửa đen cuồn cuộn bùng lên, nuốt chửng toàn bộ công trình bẩn thỉu kia cùng những bằng chứng về tội ác của "chính đạo". Những kẻ nô lệ đã chết được giải thoát trong lửa đỏ, những kẻ cai ngục tội ác bị vùi thây trong địa ngục của chính mình.

【 Đinh! Ký chủ tiêu hủy "vật thí nghiệm" của chính đạo để phi tang vết tích "ma công", ác danh tăng cao! Nhận thêm 200 điểm Nghịch Mệnh. 】

Lục Trầm Chu cười lạnh. Tiếng nổ này sẽ là thông báo chính thức của hắn với thế gian.

Hắn nhìn lại thiếu niên đang run rẩy sau lưng nhưng ánh mắt vẫn sắt đá như cũ, chậm rãi lấy ra một chiếc áo choàng màu xám tro ném lên đầu cậu: "Từ giờ, tên của ngươi là Khương Ngân. Ngươi không còn là người, ngươi là cái bóng của ta. Cái bóng thì không cần cảm xúc, chỉ cần thanh kiếm trong tay đủ nhanh."

Khương Ngân quỳ xuống trong gió tuyết, đầu chạm vào lớp tuyết lạnh buốt, giọng nói khản đặc như bị tẩm qua sỏi đá nhưng vô cùng kiên định:

"Mệnh của Khương Ngân… là của chủ nhân."

Lục Trầm Chu thu hồi tầm mắt, bước về phía xa xăm của chân trời nơi bóng tối bắt đầu bao phủ. Hệ thống lại bắt đầu nhảy lên những nhiệm vụ tàn khốc tiếp theo, bắt hắn phải "đánh cắp" cơ duyên của Khí Vận Chi Tử tại hội nghị tu tiên sắp tới.

Hắn thở ra một ngụm khí trắng, trong thâm tâm khẽ tự giễu: "Để xem lần này, ta phải đóng vai ác như thế nào để vừa lòng các ngươi đây… Thiên Đạo?"

Gió tuyết lại nổi lên, che lấp dấu chân của hai thầy trò đi về phía Ma vực. Một người là "Kẻ ác" bị cả thiên hạ khinh miệt, một người là "Ác quỷ" sắp sửa ra đời. Nhưng không ai hay biết, đây chính là sự khởi đầu của vị Đạo Tổ vĩ đại nhất, người sẽ dùng bóng tối để soi sáng cái thế gian đã thối nát tận xương tủy này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8