Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 24: Truy nã toàn cõi**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:58:29 | Lượt xem: 3

Trung Giới, thiên hạ từ trước đến nay vốn chỉ biết đến thái bình giả tạo dưới sự che chở của Thiên Đạo Minh, nay đột ngột rung chuyển.

Tại quảng trường trung tâm của các tòa thành trì lớn như Thiên Vân Thành, Vạn Kiếm Quy Tông Thành, hay thậm chí là bên dưới chân núi của các đại thánh địa, tiếng chuông đồng vang lên dồn dập, xé tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm mai. Đó không phải là hồi chuông báo hiệu thái bình, mà là tiếng chuông "Vạn Tiên Sát Lệnh" – thứ vốn dĩ đã im hơi lặng tiếng suốt hơn một nghìn năm qua.

Tại Thiên Cơ Các – nơi nắm giữ mạch máu thông tin của cả Tu chân giới, một đạo linh quang màu máu từ đỉnh tháp bắn thẳng lên chín tầng mây, ngưng tụ thành một cuộn giấy vàng khổng lồ, che khuất cả ánh mặt trời.

Trên cuộn giấy đó, ba chữ lớn rỉ máu chói mắt hiện ra: **HÀN MA LỆNH.**

Phía dưới ba chữ đó là hình ảnh của một nam tử mặc hắc y thêu chỉ vàng, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt ẩn chứa sự lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm. Khí chất cô độc, ngạo mạn, dường như cả thế gian này không có thứ gì có thể lọt vào mắt hắn.

Lục Trầm Chu.

Cả Tu chân giới bỗng chốc lặng ngắt như tờ, rồi sau đó là một làn sóng xôn xao, kinh hãi tột độ bùng phát như núi lửa.

"Lục Trầm Chu? Đại sư huynh của Thanh Vân Tông sao? Hắn chẳng phải là thiên tài chính đạo hay sao?"

"Ngươi còn ở đó mà thiên tài cái gì! Hắn đã phản bội tông môn, giết hại đồng môn, cấu kết với ma đạo, sỉ nhục Thánh nữ Dao Trì, và kinh khủng nhất là… hắn đã phế đi thiên phú của Khí vận chi tử Diệp Thần!"

"Không chỉ có thế, hãy nhìn xem mức tiền thưởng đi!"

Đám đông tu sĩ bên dưới vách đá của Thiên Cơ Các nín thở, nhìn vào phần cuối của đạo truy nã lệnh. Những dòng chữ vàng rung động không ngừng, mỗi lần xuất hiện đều khiến tâm thần của kẻ xem phải run rẩy:

* **Tội danh:** Phản nghịch Thiên Đạo, Đồ sát đồng môn, Thâu tóm Ma linh.
* **Mức độ nguy hiểm:** Thiên Cấp Đỉnh Phong (Cần Hóa Thần cảnh trở lên mới có tư cách truy sát).
* **Phần thưởng:**
1. Một triệu linh thạch cực phẩm.
2. Một đạo Thái Thanh Linh Mạch (đủ để một tiểu tông môn hóa rồng ngay lập tức).
3. Một viên Phá Chướng Đan cấp bậc Thiên giai (giúp đột phá Nguyên Anh lên Hóa Thần thêm 30% tỷ lệ).
4. Đặc quyền trở thành Trưởng lão danh dự của ba đại Thánh địa.

Cả Tu chân giới phát điên rồi.

Đây không phải là một lệnh truy nã bình thường, đây là một khối tài phú có thể khiến ngay cả những lão quái vật bế quan nghìn năm cũng phải bò ra khỏi quan tài mà tham gia vào cuộc săn lùng này. Lịch sử nghìn năm qua chưa từng có một cá nhân nào, nhất là một tu sĩ thuộc lớp trẻ, lại bị treo giá cao đến mức rợn người như vậy.

Cùng lúc đó, tại nghị sự đường của Thanh Vân Tông.

Không gian chìm trong một áp lực nặng nề đến mức gạch đá dưới chân đều rạn nứt. Thanh Vân Thiên – tông chủ, cũng là sư phụ của Lục Trầm Chu – lúc này tóc tai bù xù, đôi mắt vằn vện tia máu. Lão ngồi trên vị trí cao nhất, nhưng toàn thân lại run rẩy vì giận dữ lẫn sợ hãi trước sức ép của các đại diện từ Thiên Đạo Minh.

"Thanh Vân Thiên, ngươi dạy ra một đồ đệ tốt thật!" Một lão giả mặc đạo bào trắng, trên ngực thêu hình thái dương, lạnh giọng quát. Đây là Trưởng lão giám sát của Thiên Đạo Minh – Hàn Minh.

"Hắn không phải đồ đệ của ta!" Thanh Vân Thiên gào lên, âm thanh khàn đặc. "Hắn là một con súc sinh! Là ta có mắt không tròng, không nhận ra hắn đã bị tâm ma xâm chiếm từ lâu. Lần này nếu không bằm hắn thành muôn mảnh, Thanh Vân Thiên ta thề không làm người!"

Phía sau lão, một thiếu niên sắc mặt hơi xanh xao nhưng ánh mắt đầy vẻ kiên định, thậm chí là có chút tàn nhẫn, đang lặng lẽ quan sát tất cả.

Đó chính là Diệp Thần.

Hắn đứng đó, lồng ngực khẽ nhấp nhô. Sau khi bị Lục Trầm Chu "phế đi" tu vi tại lôi đài, kỳ lạ thay, hắn không những không chết mà lại cảm thấy những nút thắt trong kinh mạch bấy lâu nay bỗng chốc tan biến. Tuy nhiên, trong mắt thế gian, hắn chính là nạn nhân đáng thương nhất của sự tàn độc của Lục Trầm Chu.

Hệ thống trong đầu Diệp Thần không ngừng vang lên: *【 Phát hiện Khí vận của đối thủ Lục Trầm Chu đang nghịch chuyển cực mạnh. Nhiệm vụ: Theo dấu và dứt điểm kẻ địch khi hắn suy yếu nhất. Phần thưởng: Long Thần Huyết Mạch. 】*

Diệp Thần siết chặt nắm đấm, bước ra khỏi đám đông, quỳ sụp xuống:

"Các vị trưởng lão, tôn sư. Diệp Thần ta tuy tài hèn đức mọn, mới vừa hồi phục lại chút tu vi, nhưng hận thù của tông môn không thể không báo. Ta nguyện dẫn đầu đoàn chấp pháp, dẫu có tan xương nát thịt cũng phải lôi tên phản tặc Lục Trầm Chu kia về đây tạ tội trước linh vị của liệt tổ liệt tông!"

Lời nói của Diệp Thần vừa dứt, linh khí xung quanh hắn bỗng nhiên chấn động, một luồng ánh sáng vàng từ trên cao rót xuống bao phủ lấy thân thể hắn.

"Hảo! Khí vận quả nhiên là thiên ái!" Trưởng lão Hàn Minh của Thiên Đạo Minh gật đầu hài lòng. "Thiên Đạo không phụ người hiền. Diệp Thần, ta ban cho ngươi đạo hào 'Tru Ma Tiên Phong', cùng với một thanh linh kiếm bát phẩm. Lục Trầm Chu kia hiện đang bị trọng thương sau khi thoát khỏi vực Đoạn Hồn, hắn chạy không xa đâu!"

Trong khi đó, tại Thánh địa Dao Trì.

Tô Thanh Loan ngồi một mình trong băng cung, phía trước là lệnh truy nã đỏ rực của Thiên Cơ Các. Nàng nhìn chằm chằm vào bức họa của Lục Trầm Chu, tâm trí lùng bùng những mảnh ký ức lộn xộn.

Lúc ở vực Đoạn Hồn, hắn đã bóp cổ nàng, ánh mắt tàn nhẫn như muốn nuốt chửng linh hồn nàng. Nhưng tại sao, tại sao khi nàng sắp bị khí tức u minh thâm nhập vào đan điền, cái vỗ vai dường như vô tình của hắn lại khiến đạo hắc khí ấy biến mất? Tại sao sau khi nàng về đến thánh địa, sư phụ nàng – Dao Trì Thánh Mẫu – lại phát hiện ra một khối u độc tích tụ trong cơ thể nàng suốt mười năm qua đã bị một đạo kiếm khí cực kỳ bá đạo đánh tan?

"Ngươi… thực sự là hạng người gì?" Nàng khẽ lẩm bẩm.

Bên ngoài băng cung, đệ tử Dao Trì đi qua đi lại xì xào: "Nghiệp chướng của tên ma đầu đó thật sâu nặng. May mà Thánh nữ bình an trở về. Nghe nói hắn còn cướp đi viên Thiên Ma Tâm Bảo nữa."

Tô Thanh Loan khép đôi mi dài lại. Nàng cảm thấy thế giới này đột ngột trở nên kỳ lạ. Lệnh truy nã khắp toàn cõi, thiên hạ căm ghét, cường giả đuổi tận giết tuyệt. Nếu là bất cứ ai, hẳn đã phát điên hoặc tìm cách quỳ gối xin tha.

Nhưng nàng hiểu, Lục Trầm Chu không phải loại người đó.

Hắn đang ở một nơi nào đó trong bóng tối, nhìn thế gian náo loạn này bằng nụ cười nhạt, coi tất cả chúng sinh là những quân cờ trên bàn cờ của chính hắn.

Sâu trong lòng vực Đoạn Hồn, nơi mà ánh sáng của lệnh truy nã không thể chạm tới.

Lục Trầm Chu ngồi xếp bằng trên một mỏm đá nhô ra khỏi dòng thác bùn đen. Quanh hắn, từng sợi hắc khí cuồn cuộn không ngừng, chúng không hề làm tổn hại hắn mà trái lại, dường như đang bị một lỗ đen vô hình trong đan điền hắn thôn phệ.

Cách đó vài bước, Khương Ngân đang lẳng lặng lau chùi thanh gươm cũ nát của mình. Cả cơ thể gã giờ đây được bao bọc bởi một lớp sát khí đặc quánh, im lìm như một tảng đá nhưng lại tỏa ra sự nguy hiểm đến rợn người. Gã không cần nhìn, không cần nghe lệnh, chỉ cần cảm nhận được hơi thở của Lục Trầm Chu, gã sẽ sẵn sàng trở thành cái khiên vững chắc nhất.

Lục Trầm Chu chậm rãi mở mắt. Một bảng giao diện ảo chỉ có hắn mới thấy hiện ra:

【 Chúc mừng ký chủ đã đạt thành tựu: "Thế Gian Đệ Nhất Gian Ác". 】
【 Phản ứng của thiên hạ: 99.9% căm ghét, 0.1% tò mò (người đọc là Tô Thanh Loan). 】
【 Khí vận nghịch chuyển đang diễn ra. Mỗi giây trôi qua, nồng độ hận thù của Tu chân giới đối với ngài sẽ chuyển hóa thành "Điểm Nghịch Mệnh". 】
【 Hệ thống cảnh báo: Số lượng tu sĩ cấp cao đang hội tụ về vùng biên giới vực Đoạn Hồn lên tới hơn một vạn người. Nhiệm vụ mới: "Bàn tay che trời". Ngài cần thoát khỏi vòng vây mà không để lộ hành tung chính, nhưng phải để lại một 'dấu ấn' khiến họ kinh sợ. 】

Lục Trầm Chu nhìn xuống đôi bàn tay mình, cảm nhận được luồng sức mạnh hỗn độn nhưng tinh khiết đang cuộn chảy. Công pháp *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết* của hắn quả thực vô lý đến cực điểm. Thiên hạ càng căm ghét hắn, Thiên Đạo càng muốn tiêu diệt hắn, thì sức mạnh của hắn càng thăng hoa.

Hắn chợt cười. Nụ cười nhẹ tênh, pha chút giễu cợt.

"Chủ thượng, bên ngoài hình như rất náo nhiệt." Khương Ngân thấp giọng nói, ánh mắt không rời khỏi lối thoát duy nhất của vực thẳm.

"Ná náo nhiệt là tốt." Lục Trầm Chu đứng dậy, tà áo đen bay phất phơ trong làn gió tanh tưởi của đáy vực. "Thế gian này vốn đã mục nát dưới lớp vỏ bọc thánh thiện của Thiên Đạo Minh. Bọn họ cần một con quỷ để đổ lỗi, và ta chính là con quỷ hoàn hảo nhất."

Hắn bước tới gần mép vực, nhìn lên những tầng mây đang bị ánh đỏ của đạo truy nã làm cho sẫm lại.

"Hệ thống, nếu ta giết hết những kẻ đang truy nã ta, điểm nghịch mệnh có tăng nhanh hơn không?"

【 Trả lời: Nếu ngài giết chết những kẻ danh giá, khí vận của Thiên Đạo sẽ bị tổn hại nghiêm trọng. Nhưng ngài nên nhớ, mục tiêu của ngài là trở thành Đạo Tổ, không phải một tên đồ tể mù quáng. Hãy để họ nếm trải sự tuyệt vọng, rồi mới tước đoạt hi vọng của họ. 】

"Được lắm."

Lục Trầm Chu cầm lấy thanh kiếm gãy "Thánh Tội" đặt cạnh bên. Thanh kiếm phát ra tiếng ngân rung trầm đục, như tiếng khóc của một vị thần đã ngã xuống.

"Khương Ngân, ngươi có sợ trở thành kẻ thù của cả thế gian không?"

Khương Ngân không chút do dự, quỳ một gối xuống, đầu hơi cúi thấp: "Thế gian này chưa từng đối đãi tốt với Khương Ngân. Với tôi, thế gian là Ngài. Ngài ở đâu, chính nghĩa của tôi ở đó."

"Tốt." Lục Trầm Chu quay lưng lại với vực thẳm, hướng về phía lối ra.

"Thông cáo của Thiên Cơ Các nói ta bị trọng thương sao? Vậy thì chúng ta sẽ cho họ thấy, cái 'trọng thương' này có thể chôn vùi bao nhiêu tu sĩ chính đạo."

Bước chân của Lục Trầm Chu chậm rãi nhưng mỗi bước đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ. Hắn không hề trốn tránh. Trái lại, hắn đang chủ động đi về phía vùng ánh sáng mà thiên hạ đã giăng sẵn lưới để đón hắn.

Sự kiện "Truy nã toàn cõi" vốn dĩ là cái bẫy mà Thiên Đạo dành cho hắn, nhưng dưới góc nhìn của một "Đạo Tổ tương lai" mang danh phản diện, đây chính là món quà lớn nhất để hắn gom sạch khí vận của cả một thời đại.

Bóng đêm phía sau hắn dường như đang nuốt trọn ánh sáng mặt trời, bắt đầu một cuộc săn lùng mà ở đó, kẻ đi săn và con mồi đã bí mật hoán đổi vị trí cho nhau.

Trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8