Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 95: Hối hận muộn màng**
**CHƯƠNG 95: HỐI HẬN MUỘN MÀNG**
Bầu trời Cửu Tiêu không còn màu xanh biếc của linh khí dồi dào, mà đã biến thành một màu huyết dụ đặc quánh, tựa như một vết thương hở lác đang rỉ máu giữa hư không. Những sợi tơ vàng kim khổng lồ – thứ mà thế gian từng sùng bái gọi là "Thiên Đạo Chúc Phúc" – giờ đây hiện nguyên hình là những chiếc vòi rồng hút tủy, cắm sâu vào từng mạch đất, từng tông môn, và từng linh hồn của tu sĩ.
Đại Kiếp Nạn đã đến. Nhưng không giống như những gì cổ thư ghi chép về một thử thách để thăng hoa, đây là một cuộc thảm sát quy mô vạn giới. Thiên Đạo không còn cần những "đứa con" của mình nữa. Nó đang đói, và lũ chúng sinh từng tự phụ là "chủ nhân của trời đất" giờ chỉ còn là những viên đan dược thượng hạng đang chờ được tiêu hóa.
Tại đỉnh Vạn Tiên, nơi từng là thánh địa tôn nghiêm nhất của giới tu chân, giờ đây chỉ còn lại một cảnh tượng tan hoang. Các vị tông chủ của mười đại tông môn, những vị đại năng Hóa Thần, Luyện Hư vốn hô phong hoán vũ, lúc này đều đang quỳ rạp dưới đất, sắc mặt xám xịt như tro tàn. Tu vi mà họ khổ công tích lũy hàng nghìn năm đang theo những sợi tơ vàng kia thoát ra ngoài cơ thể, bay thẳng về phía vầng thái dương đen ngòm trên đỉnh đầu.
"Tại sao… tại sao lại như vậy?"
Lão tổ của Thiên Khương Tông, một người đã sống qua ba kỷ nguyên, gào lên trong tuyệt vọng. Râu tóc lão bạc phơ, nhưng làn da đang héo rũ lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Lão nhìn về phía Diệp Thần – "Khí Vận Chi Tử", vị minh chủ mà họ từng đặt hết niềm tin để dẫn dắt Liên Minh Diệt Ma.
Diệp Thần lúc này cũng chẳng khá khẩm hơn. Bộ hoàng bào rực rỡ của hắn đã rách nát, Hào Quang Nhân Vật Chính vốn luôn bao quanh hắn giờ đây leo lét như ngọn nến trước gió. Hắn đang run rẩy, thanh thần kiếm "Trấn Thiên" trong tay đã gãy làm đôi. Thiên Đạo mà hắn hằng phụng thờ, thứ ý chí đã luôn ban tặng cơ duyên cho hắn trên mỗi bước đường, giờ đang bóp nghẹt lấy cổ họng hắn, rút đi từng chút một chút khí vận cuối cùng.
"Ta là con cưng của trời… Ta là người cứu thế…" Diệp Thần lẩm bẩm, ánh mắt dại ra. "Ngài nói ta sẽ trở thành Đạo Tổ… Ngài nói ta là người duy nhất…"
"Ngươi chỉ là một con lợn được vỗ béo mà thôi, Diệp Thần."
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng như băng tan từ dưới vực thẳm vang lên, xuyên thấu qua tiếng gào khóc của vạn vật.
Từ trong đám khói đen cuồn cuộn bao phủ khắp chân núi, một bóng người chậm rãi bước ra. Lục Trầm Chu.
Hắn mặc một thân hắc y đơn giản nhưng uy nghiêm đến nghẹt thở. Trên tay hắn là thanh kiếm gãy *Thánh Tội*, lưỡi kiếm mang theo sắc đen huyền bí, nơi đi qua, những sợi tơ vàng kim của Thiên Đạo đều tự động đứt gãy. Hắn không cần bay, chỉ mỗi bước chân bước trên không trung cũng khiến quy luật không gian phải đông cứng lại.
Sự xuất hiện của Lục Trầm Chu giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn ác mộng của đám người đang quỳ dưới đất.
"Lục Trầm Chu! Ma đầu! Ngươi còn dám quay lại sao?" Một vị trưởng lão của Dao Trì Thánh Địa nghiến răng, dù hơi thở đã yếu ớt nhưng lòng căm thù vẫn trỗi dậy. "Ngươi đã giết hại bao nhiêu đồng đạo, phá hủy bao nhiêu linh mạch… Có phải ngươi đã cấu kết với ngoại ma để tạo ra cảnh tượng này không?"
Lục Trầm Chu dừng bước, đôi mắt u tối nhìn về phía vị trưởng lão nọ. Hắn không lên tiếng, nhưng thanh kiếm *Thánh Tội* bỗng nhiên phát ra một tiếng ngâm dài.
Đột nhiên, bầu trời rung chuyển. Một bức màn ánh sáng khổng lồ trải dài vạn dặm, che lấp cả mặt trời đen. Đó là kỹ năng *Nghịch Mệnh Nhân Quả* của Hệ thống, thứ mà Lục Trầm Chu đã dùng toàn bộ Điểm Phản Diện để kích hoạt vào giây phút này.
Toàn bộ thế gian bỗng chốc lặng thinh. Trên bức màn ánh sáng kia, những hình ảnh của quá khứ bắt đầu hiện ra, chân thực đến mức người ta có thể cảm nhận được cả mùi máu và vị đắng của gió.
Hình ảnh đầu tiên: Mười năm trước, Lục Trầm Chu dẫn quân san phẳng Huyết Kiếm Môn – một tông môn danh tiếng trong mười đại tông môn.
Lúc đó, thiên hạ chửi rủa hắn là ma đầu khát máu. Nhưng nhìn xem! Hình ảnh trên bầu trời đang zoom sâu vào tầng hầm của Huyết Kiếm Môn. Tại đó, những "vị tiên phong đạo cốt" của tông môn này đang dùng máu của hàng vạn trẻ em phàm trần để luyện chế "Huyết Đan" dâng lên Thiên Đạo. Khi Lục Trầm Chu vung kiếm giết sạch bọn chúng, trong mắt hắn không có sự khoái lạc của kẻ giết người, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm. Sau khi giết xong, hắn âm thầm dùng tu vi của mình để giải trừ oán khí cho những linh hồn nhỏ bé đó, gánh chịu toàn bộ nghiệp lực phản phệ vào thân thể.
Đám người ở đỉnh Vạn Tiên sững sờ. Vị tông chủ Thiên Khương Tông run rẩy: "Đó… đó chẳng phải là những hài đồng bị mất tích mà chúng ta đã điều tra sao? Chúng ta đã tưởng là do ma tu làm…"
Hình ảnh tiếp theo: Cuộc hôn lễ náo động của Diệp Thần và Tô Thanh Loan.
Lục Trầm Chu xông vào cướp dâu, đánh trọng thương Diệp Thần và bắt Tô Thanh Loan đi. Thiên hạ nhổ nước bọt vào mặt hắn, gọi hắn là kẻ thèm khát sắc dục. Nhưng trên màn hình lúc này, khán giả thấy một sự thật rợn người: Trong ngày thành hôn đó, Thiên Đạo đã giáng xuống một loại mật chú ẩn giấu trong trang phục tân nương. Nếu lễ đính hôn hoàn thành, Tô Thanh Loan sẽ trở thành một "vật chứa" để Thiên Đạo giáng lâm nửa thân xác, đồng thời hút cạn nguyên âm của nàng để bồi bổ cho Diệp Thần. Lục Trầm Chu bắt nàng đi không phải để chiếm hữu, mà là để dùng chính tâm huyết của mình nuôi dưỡng linh hồn nàng trong Cấm Khu, bảo vệ nàng khỏi sự dòm ngó của ý chí thượng tầng.
Tô Thanh Loan, lúc này đang đứng giữa đám đông hỗn loạn, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực. Nước mắt nàng trào ra, lăn dài trên gương mặt tái nhợt. Nàng nhớ lại những ngày tháng bị "giam cầm" trong lâu đài đen của hắn. Khi đó nàng luôn chửi rủa, luôn tìm cách tự sát, mà hắn chỉ im lặng chịu đựng mọi lời lăng mạ, mỗi đêm lại âm thầm truyền vào người nàng những luồng tiên khí thuần khiết nhất mà hắn đã phải trả giá bằng cả mạng sống để cướp từ tay hệ thống.
"Hóa ra… từ đầu đến cuối, người bị lừa là chúng ta…" Lão tổ của Dao Trì Thánh Địa lẩm bẩm, gương mặt lão tràn ngập sự thê lương.
Bức màn ánh sáng tiếp tục hiện ra những phân cảnh khác. Mỗi lần Lục Trầm Chu làm "việc ác", thực chất là hắn đang nhổ đi một chiếc nanh vuốt của Thiên Đạo. Hắn gánh chịu tiếng ác để tiêu diệt những tà tu núp bóng chính đạo. Hắn cướp đoạt cơ duyên của Khí Vận Chi Tử là vì biết những cơ duyên đó chính là xiềng xích mà Thiên Đạo dùng để thao túng vận mệnh con người.
Càng nhìn, nỗi hối hận càng bao trùm lấy đỉnh Vạn Tiên như một đám mây đen đặc.
Hóa ra, trong suốt những năm qua, khi giới tu tiên mải mê đuổi theo cái gọi là "chính nghĩa" được ban phát từ trời xanh, khi họ tung hô Diệp Thần là thánh nhân, thì có một người đã một mình độc hành trong bóng tối. Hắn đứng ở nơi bẩn thỉu nhất, làm những việc tồi tệ nhất, gánh lấy danh xưng ma đầu đáng nguyền rủa nhất, chỉ để làm một việc duy nhất: Trì hoãn ngày tận thế.
Nếu không có Lục Trầm Chu tiêu diệt 10 đại tông môn tà ác đó, nếu không có hắn làm suy yếu Diệp Thần, thì Thiên Đạo đã sớm "thu hoạch" thế giới này từ mười năm trước.
Sự tồn tại của hắn chính là bức tường thành cuối cùng chắn giữa chúng sinh và sự hủy diệt. Mà trớ trêu thay, chính những người được hắn bảo vệ lại là những kẻ hăng hái nhất trong việc đập phá bức tường thành đó.
"Lục sư huynh…" Một đệ tử trẻ tuổi của Thanh Vân Tông – tông môn cũ của hắn – bật khóc nức nở, quỳ sụp xuống. "Chúng ta đã làm gì thế này? Chúng ta đã chính tay truy sát người duy nhất bảo vệ mình…"
Tiếng khóc lan rộng. Sự hối hận giống như một liều thuốc độc ngấm vào tâm can mỗi người. Họ nhìn lên bóng lưng đơn độc của Lục Trầm Chu đang đứng đối diện với bầu trời rỉ máu. Bóng lưng ấy quá cô độc, quá nhỏ bé trước sự mênh mông của Thiên Đạo, nhưng lại cứng cỏi đến mức khiến cả thế giới phải xấu hổ.
Diệp Thần lúc này đột nhiên cười lớn, một nụ cười điên dại của kẻ đã mất hết tất cả. "Ha ha ha! Vậy thì đã sao? Lục Trầm Chu, ngươi có làm nhiều hơn nữa thì bây giờ vẫn là kết cục chết chóc! Ngươi tưởng ngươi cứu được bọn họ sao? Nhìn xem! Thiên Đạo sắp nuốt chửng tất cả rồi!"
Lục Trầm Chu không nhìn Diệp Thần. Hắn khẽ ngước đầu, nhìn về phía vầng thái dương đen rực lửa.
"Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ, đối với ta, chẳng qua chỉ là một trật tự đã hủ bại." Lục Trầm Chu nhẹ nhàng lên tiếng. Giọng hắn không chứa đựng thù hận, chỉ có một sự bình thản cực hạn. "Thế gian này cần một trật tự mới. Một trật tự mà vận mệnh nằm trong tay mỗi cá nhân, chứ không phải một trò chơi nuôi lợn lấy thịt của bất kỳ kẻ nào."
"Hệ thống, kích hoạt chức năng cuối cùng." Lục Trầm Chu thì thầm trong đầu.
[Thông báo: Để thực hiện chức năng "Nghịch Chuyển Thiên Đạo", Ký chủ phải hấp thụ toàn bộ oán khí và nhân quả của toàn bộ sinh linh hiện có vào chính cơ thể mình. Quá trình này sẽ mang lại đau đớn gấp vạn lần cái chết. Ngài có chắc chắn không?]
"Ta đã đóng vai ác lâu như vậy, còn sợ thêm chút đau đớn này sao?" Lục Trầm Chu nhếch môi cười.
Đột nhiên, thanh kiếm *Thánh Tội* trong tay hắn bùng phát ra một cột sáng màu đen rực rỡ, xuyên thủng bầu trời huyết dụ. Toàn bộ những sợi tơ vàng kim đang hút linh khí của tu sĩ dưới đất bỗng nhiên bị một lực hút khủng khiếp kéo ngược lại.
Nhưng thay vì trả lại cho họ, tất cả những đau đớn, oán niệm, độc tố và sự hủy diệt của Thiên Đạo đều bị hút vào người Lục Trầm Chu.
"Aaaaa!"
Lục Trầm Chu gầm lên một tiếng xé lòng. Cơ thể hắn bắt đầu nứt toác, máu đen chảy ra từ mọi lỗ chân lông. Mỗi sợi tơ vàng kim bị kéo đứt là một lần linh hồn hắn như bị xẻ làm đôi. Nhưng hắn không gục ngã. Hắn dùng chính thân xác "Ma đạo" của mình để làm một bộ lọc khổng lồ cho cả thế giới.
Bầu trời huyết dụ dần dần tan đi. Những tu sĩ đang thoi thóp cảm thấy sinh mệnh của mình đang ngừng trôi đi. Hào quang nhân quả của họ đang dần trở lại trong trẻo.
Nhưng đổi lại, Lục Trầm Chu đang tàn lụi.
Tô Thanh Loan điên cuồng lao về phía hắn, nhưng một bức tường lực lượng vô hình đã hất nàng ra. "Không! Lục Trầm Chu! Đừng làm vậy! Tại sao huynh không giải thích? Tại sao huynh lại để chúng ta ghét huynh đến thế!"
Lục Trầm Chu quay đầu lại nhìn nàng, một cái nhìn thoáng qua trong giây lát. Đôi mắt ấy không còn lạnh lùng, mà mang theo một chút dịu dàng nhàn nhạt như nắng chiều.
"Bởi vì… nếu các người không ghét ta, Thiên Đạo sẽ nhận ra kế hoạch của ta." Hắn thì thầm, tiếng nói nhỏ đến mức chỉ có gió mới nghe thấy. "Để thế gian này sống tiếp, cần một kẻ phản diện hoàn hảo."
Dưới chân hắn, hàng vạn tu sĩ đồng loạt quỳ xuống. Lần này không phải vì áp lực của Thiên Đạo, mà vì một sự kính trọng và hổ thẹn tận cùng. Những tiếng gào thét "Diệt trừ ma đầu" mới chỉ vài tháng trước, giờ đã biến thành những tiếng than khóc và cầu nguyện.
"Chúng ta sai rồi… Đạo Tổ thực sự không ngồi trên tòa sen, mà đứng giữa vũng bùn máu…"
Lão tông chủ Thiên Khương Tông dập đầu xuống đất, trán rớm máu. Những vị đại năng từng tự phụ là chính đạo lúc này chỉ thấy mình nhỏ bé và dơ bẩn biết bao khi so sánh với "kẻ phản diện" đang hiến tế chính mình trên cao kia.
Diệp Thần nhìn cảnh tượng đó, nhìn sự sùng bái và đau lòng mà cả thế giới đang dành cho Lục Trầm Chu, thứ mà đáng lẽ ra hắn mới là người được nhận. Hắn nhìn lại đôi bàn tay run rẩy của mình, nhận ra sự nghiệp dư và ích kỷ của cái gọi là "Khí Vận Chi Tử".
Sự hối hận của Diệp Thần mới là thứ đau đớn nhất. Hắn không hối hận vì mình đã làm ác, hắn hối hận vì nhận ra rằng cả đời mình, ngay cả tư cách làm đối thủ của Lục Trầm Chu, hắn cũng không xứng đáng.
Giữa đỉnh điểm của nỗi đau và sự hy sinh, hệ thống vang lên một âm thanh lạnh lẽo nhưng đầy cảm xúc:
[Chúc mừng Ký chủ. Ngài đã hoàn thành nhiệm vụ phản diện vĩ đại nhất lịch sử: Phản bội lại cả Thiên Đạo để cứu vãn thế gian. Điểm Phản Diện đã đạt đến mức vô cực… Bắt đầu quá trình Đột Phá Đạo Tổ!]
Một luồng sáng tinh khiết chưa từng thấy từ trong cơ thể nát bấy của Lục Trầm Chu bùng phát. Toàn bộ oán khí bị hắn hấp thụ bỗng nhiên nghịch chuyển, biến thành một sức mạnh kiến thiết thần thánh.
Hắn không biến mất. Hắn đang thăng hoa.
Lục Trầm Chu giơ thanh kiếm gãy lên, lần này hướng về phía ý chí Thiên Đạo đang run rẩy trên cao.
"Kỷ nguyên của các ngươi… kết thúc rồi."
Kiếm quang chém xuống. Không phải để giết người, mà để chém đứt xiềng xích của nhân quả. Cả thế giới rúng động trong một màu trắng tinh khôi.
Trong giây phút ấy, mọi người đều nghe thấy một âm thanh vỡ vụn trong tâm linh. Cái lồng giam vạn năm đã bị phá bỏ.
Lục Trầm Chu đứng đó, trên đỉnh của ánh sáng, tà áo hắc y vẫn tung bay trong gió nhưng khí chất đã siêu thoát hoàn toàn. Thế gian nợ hắn một lời xin lỗi, và hắn trả lại cho thế gian một tương lai tự do.
Dưới mặt đất, hàng triệu tiếng hô vang lên, nghẹn ngào trong nước mắt:
"Cung nghênh… Vạn Đạo Chi Tổ!"
Đó là lời công nhận muộn màng nhất, nhưng cũng chân thành nhất trong lịch sử tu chân giới. Ma đầu mà họ từng muốn lăng trì tẻ thịt nhất, giờ đây chính là vị thần duy nhất trong lòng họ.
Và ở phía xa, Tô Thanh Loan mỉm cười qua nước mắt. Nàng biết, từ nay về sau, Lục Trầm Chu sẽ không còn phải cô độc làm việc ác nữa. Bởi vì hắn đã dùng bóng tối của chính mình để thắp lên ánh sáng vĩnh cửu cho vạn vật.