Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 96: Khương Ngân ẩn dật chờ đợi**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:49:32 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 96: KHƯƠNG NGÂN ẨN DẬT CHỜ ĐỢI**

Gió ở Táng Ma Cốc chưa bao giờ ngừng thổi. Những cơn gió ấy không mang theo hương thơm của cỏ hoa hay hơi ẩm của những cơn mưa lành, mà nó rít lên từng hồi thê thiết, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và mùi tử khí nhàn nhạt bốc lên từ những khe đá ngàn năm không thấy ánh mặt trời.

Ở sâu trong lòng thung lũng, nơi mà ngay cả những kẻ tự xưng là anh hùng chính đạo cũng chẳng dám đặt chân tới vì sợ bị "ma tính" xâm lấn, có một bóng người đang ngồi lặng thinh như một pho tượng đá.

Đó là Khương Ngân.

Đã ba năm kể từ trận chiến tại Vạn Tiên Đỉnh. Ba năm kể từ ngày "Ma quân" Lục Trầm Chu, kẻ bị cả tu chân giới nguyền rủa, bị coi là nỗi sỉ nhục của thiên hạ, đã tan thành mây khói dưới kiếm quang của Liên minh diệt Ma. Ba năm ấy, thế gian ngoài kia đã thay đổi nhiều lắm. Diệp Thần – vị Khí Vận Chi Tử – giờ đây đã đứng trên đỉnh cao quyền lực, nhận lấy sự sùng bái của muôn dân. Những tông môn chính đạo từng hèn nhát núp sau lưng kẻ khác nay lại vênh váo kể về "chiến công" trảm ma trừ bạo.

Nhưng đối với Khương Ngân, thời gian dường như đã đóng băng vào cái khoảnh khắc thanh kiếm Thánh Tội gãy đôi, rơi xuống vực thẳm vô tận.

Hắn khẽ mở mắt. Đôi mắt ấy không còn chút cảm xúc của con người, chỉ có một màu xám tro tịch mịch. Trên đầu gối hắn, thanh kiếm "Ảnh Lệ" – thứ vũ khí mà Lục Trầm Chu đã ném cho hắn khi cứu hắn khỏi lồng sắt nô lệ năm xưa – đang run lên bần bật, như thể nó cũng đang cảm nhận được sự cộng hưởng từ linh hồn của chủ nhân mình.

Khương Ngân nhấc tay, những ngón tay thon dài nhưng thô ráp vì đầy vết chai sạn khẽ vuốt dọc sống kiếm lạnh lẽo.

"Đừng nóng nảy." Khương Ngân khẽ lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như hai mảnh kim loại cọ xát vào nhau, "Hắn nói sẽ trở lại. Hắn chưa bao giờ thất hứa với chúng ta."

Trong ký ức của Khương Ngân, Lục Trầm Chu chưa bao giờ là một kẻ ác độc thực sự. Hắn nhớ như in đêm mưa mười năm trước, khi hắn chỉ là một đứa trẻ gầy gò, đôi mắt tràn đầy căm hận nhìn lũ lính canh đang chuẩn bị hành quyết mình. Chính Lục Trầm Chu, với tà áo đen thêu chỉ vàng sang trọng nhưng đẫm máu, đã đạp lên xác pháo và xác người để đứng trước mặt hắn.

Khi ấy, Lục Trầm Chu đã nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng, rồi buông một câu tàn nhẫn: "Muốn sống không? Muốn sống thì hãy trở thành thanh kiếm của ta. Ta sẽ bắt ngươi làm những việc dơ bẩn nhất, giết những kẻ người đời coi là thánh nhân, gánh chịu tiếng xấu ngàn đời. Ngươi có dám không?"

Khương Ngân đã chọn đi theo hắn. Và sau này hắn mới nhận ra, những kẻ mà Lục Trầm Chu bắt hắn giết, thực chất đều là những con quỷ mang mặt nạ tiên nhân. Những việc "dơ bẩn" mà hắn thực hiện, thực chất là để che chắn cho những mạng người thấp kém khỏi sự nghiền nát của cái gọi là Thiên Đạo công lý.

"Xoạt…"

Tiếng lá khô bị dẫm nát vang lên từ phía lối vào thung lũng, phá tan sự tĩnh lặng đặc quánh của Táng Ma Cốc. Khương Ngân không cần ngước mắt cũng biết có khách không mời mà đến. Khí tức này… chính trực một cách khó chịu, nồng nặc mùi vị của những kẻ tu luyện công pháp của Thiên Đạo Minh.

"Nghe nói Ảnh Tử của Trầm Chu Ma Quân vẫn còn lảng vảng ở đây. Không ngờ lại là thật."

Một giọng nói thanh cao, mang theo sự ngạo mạn không che giấu vang lên.

Ba vị tu sĩ mặc trường bào màu trắng tinh khôi, trên ngực thêu hình thanh kiếm vàng rực rỡ – biểu tượng của chấp pháp đệ tử thuộc Thiên Vân Tông. Kẻ dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. Hắn nhìn Khương Ngân đang ngồi xếp bằng, trông không khác gì một kẻ ăn mày bẩn thỉu.

"Đoạn tội nghiệt này của Lục Trầm Chu lẽ ra phải bị xóa sổ từ ba năm trước cùng chủ nhân của ngươi rồi." Nam tử nọ tay cầm chiết quạt, nhẹ nhàng phe phẩy, "Khương Ngân, nếu ngươi chịu giao ra nửa mảnh bản đồ dẫn đến mật tàng của Ma Quân, bản tọa có thể cho ngươi một con đường sống, thậm chí thu nhận ngươi làm nô bộc quét rác cho Thiên Vân Tông."

Khương Ngân vẫn ngồi yên, hơi thở đều đặn đến đáng sợ. Hắn không nói gì, vì với hắn, lời nói của hạng người này còn rẻ rúng hơn tiếng quạ kêu trong hốc đá.

Sự im lặng của hắn khiến vị đệ tử thiên tài của Thiên Vân Tông cảm thấy bị xúc phạm. Hắn hừ lạnh một tiếng, ra hiệu cho hai kẻ đi cùng: "Phế bỏ tứ chi hắn, bắt sống. Ta muốn xem miệng của 'Ảnh Tử' cứng đến mức nào."

Hai tên tu sĩ kia lập tức vận chuyển linh lực. Kiếm khí vàng rực tỏa ra, xua tan một phần sương mù xám xịt của thung lũng. Họ là tu sĩ Kim Đan kỳ đỉnh phong, ở độ tuổi này mà có tu vi như vậy quả thật có vốn liếng để ngạo mạn.

Thế nhưng, ngay khi thanh kiếm của kẻ bên trái chỉ còn cách đỉnh đầu Khương Ngân gang tấc, một điều kỳ dị đã xảy ra.

Bóng của Khương Ngân trên mặt đất bỗng nhiên vặn vẹo. Nó không tuân theo quy luật ánh sáng, mà tự ý vươn dài ra như một sợi dây thừng đen ngòm, quấn lấy cổ hai tên tu sĩ kia với tốc độ vượt xa khả năng phản ứng của nhãn thần.

"Phốc! Phốc!"

Hai tiếng động trầm đục vang lên đồng thời. Máu tươi bắn tung tóe lên những vách đá xám xịt. Hai vị tu sĩ Kim Đan kỳ, thậm chí còn chưa kịp thốt lên một tiếng thét, đã bị bóng của chính mình bóp nát yết hầu, linh hồn lẫn xác thân đều bị thôn phệ sạch sẽ.

Kẻ dẫn đầu Thiên Vân Tông đứng sững lại, quạt giấy trên tay rơi xuống đất. Hắn run rẩy chỉ vào Khương Ngân: "Ngươi… ngươi đã đột phá Nguyên Anh? Không… đây là yêu thuật! Ma công của Lục Trầm Chu quả nhiên chưa tuyệt diệt!"

Khương Ngân lúc này mới từ từ đứng dậy. Mỗi chuyển động của hắn đều mang theo sự nặng nề của một ngọn núi đá, nhưng lại lặng lẽ như một bóng ma.

"Nửa mảnh bản đồ mật tàng?" Khương Ngân nhìn hắn, giọng nói bình thản đến mức rùng mình, "Mật tàng của chủ nhân ta… là sự bình yên của thế giới này. Nhưng các ngươi không xứng đáng có được nó."

"Ngươi… ngươi dám giết đệ tử Thiên Vân Tông? Diệp Thần minh chủ sẽ không để yên cho ngươi! Ngài ấy là hiện thân của Thiên Đạo!" Tên nam tử lùi lại, tay quýnh quáng lấy ra một lá bùa truyền tin.

Khương Ngân không ngăn cản. Hắn chỉ nhìn lá bùa kia cháy thành một làn khói đỏ vút lên trời cao.

"Thiên Đạo?" Khương Ngân nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi hiện lên trên khuôn mặt lãnh đạm, "Thiên Đạo của các ngươi là thứ mục nát nhất mà ta từng thấy. Chủ nhân của ta đã phải đóng vai ác chỉ để cứu vãn sự ngu xuẩn của các ngươi. Ba năm qua, ta ẩn dật ở đây không phải vì sợ hãi, mà là vì ta phải thanh tẩy bản thân mình khỏi oán niệm của các ngươi, để có thể đủ sạch sẽ mà đón hắn trở về."

"Hắn chết rồi! Vạn Tiên Đỉnh nổ tung, ngay cả hồn phách cũng chẳng còn!" Kẻ kia gào lên trong hoảng loạn.

"Chết sao?" Khương Ngân ngửa đầu nhìn lên bầu trời âm u, nơi những tầng mây đang bắt đầu chuyển động theo một quy luật lạ thường. "Kẻ mang cả thế giới trên vai như hắn, sao có thể chết khi tâm nguyện chưa thành?"

Khương Ngân vung tay, một luồng hắc khí nhàn nhạt từ "Ảnh Lệ" thoát ra, hóa thành một đạo tử vong hồng lưu xuyên qua ngực kẻ cuối cùng của Thiên Vân Tông. Không có tiếng gào thét kéo dài, chỉ có một thi thể lạnh lẽo ngã xuống, làm giàu thêm cho mảnh đất Táng Ma Cốc đầy oan nghiệt.

Lúc này, trên bầu trời đột ngột vang lên một tiếng sấm rền, nhưng kỳ lạ thay, tiếng sấm ấy không khô khốc mà mang theo một nhịp điệu giống như nhịp tim của mặt đất.

Toàn bộ Cửu Tiêu Vạn Giới bỗng chốc rúng động.

Tại các thánh địa xa xôi, những vị lão quái vật đang bế quan hàng trăm năm bỗng đồng loạt mở mắt, nhìn về phía chân trời với vẻ mặt kinh hoàng. Khí vận của thế gian đang đảo lộn. Luồng "Thanh khí" đại diện cho sự công chính của Diệp Thần bắt đầu mờ nhạt đi, thay vào đó là một luồng "Hỗn độn chi khí" tối tăm nhưng đầy uy lực đang dần hình thành.

Tại cung điện lộng lẫy của Thiên Đạo Minh, Diệp Thần đang ngồi trên ngai vàng bỗng cảm thấy lồng ngực đau nhói. Một cảm giác sợ hãi từ sâu trong linh hồn trỗi dậy – thứ cảm giác mà hắn tưởng đã chôn vùi cùng cái tên Lục Trầm Chu.

Quay lại Táng Ma Cốc.

Khương Ngân không quan tâm đến sự hỗn loạn ngoài kia. Hắn quỳ sụp xuống, đầu cúi sát mặt đất lạnh lẽo. Dưới lớp sương mù dày đặc nhất của thung lũng, một vết nứt không gian bắt đầu hiện ra. Không gian nứt vỡ không tạo ra những cơn bão cắt nát vạn vật, mà từ bên trong, một luồng ánh sáng hắc kim dịu nhẹ tỏa ra, xua tan mọi mùi tử khí.

Một bàn tay thanh mảnh, trắng trẻo vươn ra từ hư không. Ngón tay ấy vẫn thon dài, vẫn cầm một chuôi kiếm gãy, nhưng khí chất tỏa ra lại khiến cả không gian như muốn đông cứng lại vì thành kính.

Hệ thống trong tâm trí của "kẻ nọ" vẫn vang lên những âm thanh máy móc lạnh lẽo:
[Nhiệm vụ: 'Sống lại trong vinh quang của một phản diện' – Đang tiến hành.]
[Mức độ căm hận của thế gian dành cho ngài: 99%.]
[Chúc mừng Ký chủ, ngài có đủ tư cách để bắt đầu quá trình 'Tái thiết Thiên Đạo'.]

Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút lười biếng nhưng uy nghiêm tuyệt đối vang vọng trong không gian tĩnh mịch:

"Khương Ngân, ba năm qua, cực khổ cho ngươi rồi."

Khương Ngân run lên bần bật, nước mắt lần đầu tiên chảy xuống khuôn mặt tàn khốc của hắn. Hắn không ngẩng đầu, chỉ cung kính đáp:

"Đồ đệ… cung nghênh Chủ nhân trở về!"

Lục Trầm Chu bước ra từ hư không. Hắn vẫn mặc hắc y thêu chỉ vàng như cũ, nhưng lần này, quanh thân hắn không còn là ma khí thô thiển, mà là những sợi tơ luật pháp lấp lánh ẩn hiện. Hắn nhìn thanh kiếm gãy Thánh Tội trên tay, rồi lại nhìn ra xa, về hướng mà "ánh sáng chính đạo" đang rực rỡ nhất.

"Bọn họ dường như đang có một cuộc sống rất tốt đẹp sau khi 'diệt' được ta." Lục Trầm Chu khẽ cười, một nụ cười đầy mỉa mai và u uất, "Nhưng trò chơi này, bây giờ mới thực sự bắt đầu."

Hắn bước tới, đưa tay đỡ Khương Ngân đứng dậy. Khương Ngân nhìn thấy trong đôi mắt của Lục Trầm Chu không còn là sự giằng xé nội tâm như trước kia nữa. Thay vào đó là một sự bình thản đáng sợ của kẻ đã nhìn thấu sự thật của vạn vật.

"Chủ nhân, người sẽ… đồ sát Thiên Đạo Minh sao?" Khương Ngân hỏi, ánh mắt đầy sự trung thành tuyệt đối.

Lục Trầm Chu lắc đầu, ánh mắt hướng về phía một ngôi sao đơn độc trên cao: "Giết bọn họ thì dễ quá. Ta đã bỏ ra bao công sức để đóng vai một kẻ đại gian ác, để gánh lấy mọi oán hận của nhân gian, không phải là để trở thành một kẻ đồ tể khác. Ta trở về là để hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của Hệ thống… Ép thế gian này phải nhận ra, ai mới thực sự là vị thần cứu rỗi bọn họ."

Hắn khẽ phất tay, thanh kiếm gãy bỗng nhiên ngân lên một tiếng trầm hùng, khiến toàn bộ Táng Ma Cốc rung chuyển. Sương mù tan biến, lộ ra một con đường bằng phẳng rực rỡ sắc màu lạ lùng dẫn thẳng ra khỏi thung lũng.

"Đi thôi. Có một vài người, cần phải được thức tỉnh khỏi cơn mộng tưởng chính nghĩa."

Dưới sự dẫn dắt của Lục Trầm Chu, Khương Ngân bước đi trong cái bóng của chủ nhân mình, một lần nữa trở thành thanh kiếm giấu trong bóng tối của Ma Quân. Nhưng lần này, thanh kiếm ấy không chỉ mang đến cái chết, mà là sự trừng phạt cho những kẻ phản bội và sự thức tỉnh cho những linh hồn bị che mắt.

Thế giới này nợ Lục Trầm Chu một mạng, nợ hắn một lời tạ tội. Và bây giờ, Đạo Tổ giả danh Ma đầu đã thực sự bắt đầu cuộc hành trình đòi lại mọi thứ.

Những tiếng chuông cảnh báo từ các tông môn lớn bắt đầu ngân vang dồn dập khắp thiên hạ, nhưng họ không hề biết rằng, người mà họ vừa muốn tiêu diệt, chính là người duy nhất có thể ngăn chặn đại kiếp nạn đang âm thầm phủ xuống từ tận cùng của bầu trời.

Chương này kết thúc khi bóng dáng của hai thầy trò biến mất vào cuối con đường, để lại sau lưng một Táng Ma Cốc hoàn toàn mới, thanh khiết và rực rỡ ánh sáng, đánh dấu một kỷ nguyên mới của tu chân giới chính thức bắt đầu. Kỷ nguyên của một Đạo Tổ đi lên từ hố sâu phản diện.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8