Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 102: Thế giới điêu linh**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:52:27 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 102: THẾ GIỚI ĐIÊU LINH**

Bầu trời Cửu Tiêu không còn màu xanh biếc của vạn dặm mây quang. Thay vào đó, một mảng xám xịt như tro tàn bao phủ lấy vạn vật, xen lẫn là những vệt nứt không gian đỏ rực như những vết thương hở trên da thịt của thiên địa.

Mưa đã rơi suốt ba tháng ròng, nhưng đó không phải là thứ nước cam lộ tưới mát linh căn, mà là huyết vũ – những giọt mưa mang theo vị mặn của máu và hơi lạnh thấu xương của oán khí. Đại Kiếp Nạn mà các điển tịch thượng cổ hằng cảnh báo đã thực sự đổ ập xuống, tàn khốc hơn bất kỳ lời tiên tri nào.

Tại Trung Giới, vùng đất vốn dĩ linh khí nồng đậm, nay chỉ còn lại những dãy núi trơ trọi, cỏ cây héo úa thành tro đen. Những linh mạch bị rút cạn sạch sẽ, để lại những hố sâu không đáy toả ra tử khí mù mịt.

Trên một con đường mòn dẫn về hướng Linh Hoang Thành, hàng vạn người phàm và tu sĩ cấp thấp đang dắt díu nhau chạy trốn trong vô vọng. Đôi mắt họ trống rỗng, những gương mặt lấm lem bùn đất và máu chỉ còn hiện lên sự tuyệt vọng tận cùng.

“Phụ thân… con đói…” Một đứa trẻ kéo vạt áo rách rưới của người đàn ông bên cạnh.

Người cha nhìn lên bầu trời, nơi một “Sợi Tơ Thiên Đạo” khổng lồ đang lướt qua như một con mãng xà vô hình. Mỗi khi sợi tơ ấy chạm vào đâu, sinh mệnh của vạn vật ở đó lập tức bị tước đoạt, tan biến thành những điểm sáng li ti bay ngược về phía đỉnh trời. Hắn run rẩy không nói nên lời, chỉ biết ôm chặt lấy con trai, cầu nguyện một vị thần linh nào đó vốn đã sớm bỏ rơi họ.

*“Đinh! Hệ thống nhắc nhở: Phát hiện lượng oán khí nồng nặc trong bán kính 100 dặm. Nhiệm vụ tùy chọn: ‘Cướp đoạt hơi thở cuối cùng’. Ký chủ hãy giết sạch những kẻ đang thoi thóp này để ngưng tụ Ma Nhân Đan. Phần thưởng: 50.000 Điểm Nghịch Mệnh.”*

Trong bóng tối của tàn tích một ngôi miếu đổ nát bên đường, một bóng người mặc hắc y đứng sừng sững, mái tóc dài bạc trắng tung bay theo gió lạnh. Đôi đồng tử của hắn sâu thẳm như đầm nước nghìn năm, ánh lên tia sáng lạnh lẽo khi nghe tiếng cơ khí khô khốc vang lên trong đầu.

“Hệ thống, ngươi vẫn cứ quái gở như vậy.” Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai vô hạn. “Giết những kẻ không còn gì để mất này, đối với ta có ích gì? Ngươi muốn ta làm phản diện, nhưng ít ra cũng phải tìm cho ta những con mồi xứng đáng chứ.”

Hắn siết chặt thanh kiếm gãy Thánh Tội trong tay. Kể từ khi bước ra khỏi Hắc Uyên ở Cấm Khu Thái Cổ, hắn đã thấy vô số cảnh tượng như thế này. Thế gian từng căm ghét hắn, gọi hắn là Ma Quân, là tai họa của Cửu Tiêu. Nhưng giờ đây, khi Thiên Đạo thực sự bắt đầu “thu hoạch” nhân gian để duy trì sự tồn tại của nó, những kẻ “Chính Đạo” xưng tụng chính nghĩa đâu cả rồi?

Phía xa, một luồng kim quang rực rỡ đột ngột xé toác màn mưa huyết, đáp xuống giữa đám người đang chạy loạn.

“Là Minh chủ! Diệp Thần Minh chủ đến cứu chúng ta rồi!”

Tiếng reo hò vang dậy như tìm thấy tia hy vọng cuối cùng. Giữa không trung, Diệp Thần đứng trên một tòa liên hoa vàng chói lọi, khí chất tiêu sái, quanh thân bao bọc bởi một lớp hào quang thánh khiết. Hắn cầm trong tay một chiếc bình ngọc, không ngừng rải xuống những đạo phù văn trấn an.

“Chúng dân bình thân. Có ta ở đây, thiên địa tự sẽ có thái bình!” Giọng nói của Diệp Thần được khuếch đại bằng linh lực, vang vọng khắp vạn dặm, mang theo một thứ sức mạnh trấn hồn nhiếp phách.

Lục Trầm Chu từ trong bóng tối nhìn lên, nheo mắt lại. Ở vị trí của hắn, nhờ vào nhãn thuật của Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết, hắn không thấy kim quang thánh khiết gì cả. Hắn chỉ thấy sau lưng Diệp Thần là một sợi xích bạc vô hình nối thẳng lên tận trời cao. Mỗi một đạo phù văn mà Diệp Thần ban phát xuống, thực chất là một cái ký hiệu, đánh dấu những người đó thành “nguồn cung cấp khí vận” ổn định cho Thiên Đạo.

Diệp Thần không phải đang cứu người, hắn đang “chăn nuôi”. Hắn thu thập niềm tin và hy vọng của thương sinh để dâng nộp cho chủ nhân của mình, đổi lấy việc bản thân được giữ lại mạng sống và tu vi trong cuộc đại thanh lọc này.

“Vẫn là cái bộ mặt đạo đức giả khiến người ta buồn nôn đó.” Lục Trầm Chu lẩm bẩm.

Đột nhiên, từ trong đám đông, một toán tu sĩ mặc đồng phục của Thanh Vân Tông – tông môn cũ của Lục Trầm Chu – tiến ra. Người dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, vốn là tam trưởng lão năm xưa từng ra sức đòi trục xuất Lục Trầm Chu.

“Diệp Minh chủ, chúng tôi đã chuẩn bị xong tế đàn theo ý ngài. 10.000 thiếu nam thiếu nữ đã được đưa vào vị trí. Ngài nói rằng chỉ cần hiến tế sự tinh khiết của họ, Thiên Đạo sẽ mở ra một con đường sống cho chúng ta, điều đó có thật không?” Lão trưởng lão run rẩy hỏi, đôi mắt già nua lấp lánh sự sợ hãi xen lẫn tham sống sợ chết.

Diệp Thần mỉm cười từ bi: “Tất nhiên. Sự hy sinh của họ là vì đại cục, tên tuổi họ sẽ được khắc trên bảng đá của anh linh. Các ngươi đang làm việc thiện lớn lao nhất thế giới.”

Nấp sau cột đá, Lục Trầm Chu cảm thấy trái tim vốn đã lạnh lẽo của mình run lên một hồi vì ghê tởm. Hắn nhớ lại ba năm trước, khi hắn vì ngăn chặn một âm mưu luyện hóa huyết nhục của tu sĩ chính đạo mà phải đồ sát một chi nhánh của thánh địa, kết quả bị cả thiên hạ phỉ nhổ. Còn bây giờ, họ công khai hiến tế con em mình dưới sự chứng kiến của “Thánh nhân”, và gọi đó là cứu thế.

“Đúng là một sự trào phúng vĩ đại.”

*“Đinh! Nhiệm vụ chính tuyến: ‘Phá hoại tế đàn cứu thế’. Ngài hãy ra mặt tiêu diệt tế đàn và toàn bộ tu sĩ Thanh Vân Tông hiện diện. Yêu cầu: Không được tiết lộ danh tính thật, hãy để thiên hạ thấy một ‘con Ma’ điên cuồng phá vỡ hy vọng cuối cùng của họ. Phần thưởng: Mở khóa chiêu thức thứ hai của Thánh Tội kiếm – ‘Tội Khiên Vạn Kiếp’.”*

Lục Trầm Chu hít một hơi thật sâu, đôi mắt bạc trắng hoàn toàn bị thay thế bởi một màu đen tuyền u uất. Hệ thống muốn hắn đóng vai kẻ ác? Được, hắn sẽ đóng một vai kẻ ác tận cùng, một kẻ ác độc nhất trong mắt họ, nhưng là người duy nhất chặn đứng lưỡi liềm của tử thần đang kề sát cổ thương sinh.

Bàn tay hắn chạm vào chuôi kiếm Thánh Tội. Một luồng ma khí ngùn ngụt bùng phát, biến hắn thành một đạo luồng khói đen tà ác lao vút đi, cắt ngang bầu trời đỏ quạch.

Giây phút đó, bầu trời đột nhiên tối sầm lại. Tiếng sấm rền vang không phải của lôi kiếp, mà như tiếng gào thét của ác quỷ trỗi dậy từ địa ngục.

“Cái gì?” Diệp Thần trên tòa liên hoa chợt biến sắc, cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc đến mức hắn run bắn người. “Khí tức này… làm sao có thể? Hắn đã chết rồi cơ mà!”

Dưới mặt đất, tế đàn vừa mới bắt đầu tỏa sáng đã bị một đạo kiếm quang đen kịt dài vạn trượng chém đôi. Vụ nổ kinh thiên động địa quét sạch toàn bộ phù văn kim loại. Những đứa trẻ vốn chuẩn bị bị hiến tế bị thổi bay ra xa, nhưng một cách kỳ diệu, một lớp màng đen mờ ảo bao bọc lấy chúng, khiến chúng rơi xuống đất mà không hề sứt mẻ một sợi tóc.

Giữa đám tro tàn và lửa đỏ, một bóng người chậm rãi bước ra. Tiếng kiếm gãy lê trên nền đá phát ra những âm thanh rợn người.

Lục Trầm Chu che nửa mặt bằng chiếc mặt nạ đầu lâu ma quái, giọng nói của hắn bị linh lực bóp méo thành tiếng khàn đục như từ chín tầng u minh truyền tới:

“Muốn cầu xin sự sống từ Thiên Đạo sao? Vậy thì trước tiên, hãy xem ta – kẻ cai quản cái chết – có đồng ý hay không đã!”

“Lục Trầm Chu? Không, không thể nào là hắn!” Lão trưởng lão Thanh Vân Tông kêu thất thanh, ngã bệt xuống đất.

Cả đám người hỗn loạn. Họ gào khóc, họ chửi rủa kẻ mới đến. Với họ, Diệp Thần là mặt trời vừa mọc, còn bóng đen kia chính là bóng tối vĩnh hằng vừa dập tắt ánh sáng ấy.

“Giết hắn! Hắn chính là tên ác ma phá hủy cơ hội sống cuối cùng của chúng ta!”

“Diệp Minh chủ, cầu xin ngài hãy trừ ma vệ đạo!”

Tiếng hô vang dội cả một vùng. Lục Trầm Chu đứng đó, đối diện với hàng vạn ánh mắt căm hờn của những người mà hắn vừa âm thầm cứu mạng bằng cách phá vỡ tế đàn.

Hắn nghe thấy tiếng cười trong trẻo của Hệ thống vang lên bên tai: *“Nghe thấy không, ký chủ? Họ căm ghét ngài. Đây chính là chất dinh dưỡng tốt nhất để ngài trở thành Đạo Tổ.”*

Lục Trầm Chu không đáp lại hệ thống, hắn chỉ ngước nhìn Diệp Thần đang kinh hãi phía trên cao, rồi cúi đầu nhìn thanh kiếm gãy Thánh Tội bắt đầu rỉ máu.

“Thế giới điêu linh không phải vì Thiên Đạo tàn độc, mà vì lòng người đã thối nát đến mức tôn thờ kẻ giết mình là cứu tinh.”

Hắn giậm chân một cái, ma khí tràn ra che lấp hoàn toàn ánh sáng của tòa liên hoa vàng. Trận chiến của một kẻ phản diện giữa một thời đại sụp đổ chính thức bắt đầu tại đây, trong tiếng nguyền rủa của chính những kẻ mà hắn đang gánh vác tương lai.

Gió lạnh gào thét qua các khe nứt không gian, huyết vũ rơi càng lúc càng nặng hạt. Cửu Tiêu không còn đường lui, và kẻ duy nhất tiến về phía trước để đối đầu với trời xanh lại chính là kẻ bị cả thế giới ruồng rẫy.

Chương mới của cuộc đại loạn, mở màn bằng máu và sự hối hận muộn màng của nhân thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8