Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 103: Diệp Thần
Bầu trời trên đỉnh Vạn Tiên như một tấm lụa khổng lồ bị xé rách bởi những bàn tay vô hình. Những dải lôi điện màu huyết đỏ bò trườn trong mây đen, phát ra tiếng gầm rú như tiếng khóc của một vị thần đang hấp hối. Huyết vũ rơi càng lúc càng nặng hạt, mỗi giọt nước chạm xuống đất đều tỏa ra thứ mùi rỉ sét của tử khí.
Giữa tâm điểm của cơn bão nhân quả ấy, Lục Trầm Chu đứng sừng sững, tà áo bào đen thêu chỉ vàng tung bay trong gió lộng. Thanh kiếm gãy "Thánh Tội" trong tay hắn rung lên khe khẽ, tản phát ra một loại ba động u trầm, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
Trước mặt hắn, cách mười trượng, Diệp Thần đang quỳ một gối trên đống đổ nát của tòa Liên Hoa Tế Đàn. Áo bào trắng tinh khôi của "Minh chủ liên minh diệt ma" nay đã nhuốm đầy bụi trần và vệt máu của những tu sĩ vô tội đã hiến tế trước đó.
"Tại sao… Lục Trầm Chu… tại sao ngươi phải phá hủy nó?"
Giọng nói của Diệp Thần khản đặc, đôi mắt từng rực sáng như tinh tú giờ đây chỉ còn lại những tia máu vằn vện. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ đầu lâu của Lục Trầm Chu, hàm răng nghiến chặt đến rỉ máu:
"Tòa tế đàn đó là hy vọng duy nhất để chúng ta liên kết với Thiên Đạo! Nó là chìa khóa để mở ra Tiên môn, cứu vớt chúng sinh khỏi nạn diệt thế này! Ngươi đã tự tay bóp nát con đường sống của hàng vạn sinh linh… Ngươi thật sự muốn tất cả phải cùng chết chùm với một kẻ phản diện như ngươi sao?"
Quần hùng xung quanh bắt đầu lên tiếng hưởng ứng. Tiếng chửi rủa vang lên như triều dâng.
"Lục Trầm Chu, tên súc sinh! Ngươi không có tính người!"
"Diệp minh chủ đã vất vả vì chúng ta bấy lâu, chỉ thiếu một bước nữa là được Thiên Đạo cứu rỗi, vậy mà ngươi…"
Lục Trầm Chu đứng yên đó, lắng nghe những lời thóa mạ ném về phía mình như những viên đá bén nhọn. Hắn không giải thích, cũng chẳng cần giải thích. Đôi mắt sau lớp mặt nạ chỉ hờ hững nhìn vào luồng khí vận vàng rực trên đầu Diệp Thần đang bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt.
*“Ký chủ, nhìn thấy chưa?”* Tiếng của Hệ thống vang lên trong đầu hắn, mang theo sự mỉa mai nhạt nhẽo. *“Thanh khí vận của ‘Con cưng’ đang bắt đầu đổi màu. Khi niềm tin vào Thiên Đạo sụp đổ, cái lồng chim này sẽ tự mở ra. Nhiệm vụ của ngài là bóc trần lớp vỏ hào quang cuối cùng của hắn.”*
Lục Trầm Chu nhếch môi, giọng nói khàn đặc vang lên giữa tiếng gió rít:
"Diệp Thần, ngươi gọi cái thứ hút máu người phàm, tước đoạt thọ nguyên của đồng đạo này là 'hy vọng' sao? Ngươi nhìn xem…"
Hắn chỉ thanh kiếm gãy về phía những xác chết nằm ngổn ngang dưới chân tế đàn. Họ đều là những tu sĩ chính đạo từng hô hào khẩu hiệu cứu thế, nhưng giây phút trước đã bị chính cái gọi là "Thiên Đạo Chúc Phúc" của Diệp Thần hút khô thành xác mướp.
"Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ, thực chất chỉ coi ngươi là một chiếc phễu. Ngươi càng gom được nhiều người, phễu càng đầy, 'hắn' thu hoạch càng nhanh mà thôi."
"Câm mồm! Ngươi nói dối!" Diệp Thần gầm lên, hắn cố gắng vận chuyển sức mạnh trong người. "Thiên Đạo đã chọn ta! Ta có hào quang bảo hộ! Ta chính là định mệnh của thế giới này!"
Hắn dồn hết linh lực cuối cùng, một đạo kim quang từ trên không trung xuyên qua mây đen, phủ xuống người Diệp Thần. Trong chớp mắt, thương thế trên người hắn lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, khí thế cũng đột ngột tăng vọt, vượt xa cảnh giới Đại Thừa thông thường.
Quần hùng lại một lần nữa quỳ lạy: "Nhìn kìa! Thiên Đạo vẫn đang phù hộ Minh chủ! Lục Trầm Chu mới là kẻ bị trời phạt!"
Diệp Thần cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn trong huyết quản, hắn cười cuồng loạn, ánh mắt tràn ngập sát ý: "Ngươi thấy chưa? Ngay cả khi tế đàn mất đi, ý chí của Trời vẫn ở bên ta! Chết đi, kẻ nghịch thiên!"
Hắn lao tới như một ngôi sao băng vàng kim, bàn tay nắm lấy kiếm ý chấn động hư không. Mọi người nín thở, tưởng chừng Lục Trầm Chu sẽ bị nghiền nát thành tro bụi dưới đòn đánh mang theo uy thế của Thiên Đạo này.
Thế nhưng, Lục Trầm Chu vẫn đứng yên. Hắn chỉ nhẹ nhàng nâng kiếm gãy Thánh Tội lên, hướng về phía bầu trời xa thẳm, rồi chậm rãi thốt ra ba chữ:
"Bỏ. Ta. Ra."
Không phải nói với Diệp Thần, mà là nói với chính Hệ thống và thế giới này.
Một đạo kiếm quang màu xám đen, mang theo sự tàn phế và oán niệm của vạn năm, lặng lẽ bộc phát. Nó không hoa mỹ, không chói mắt, nhưng đi tới đâu, không gian ở đó bị ăn mòn thành những mảng đen kịt.
*Oành!*
Hai luồng sức mạnh va chạm. Nhưng điều mà mọi người mong chờ đã không xảy ra. Ánh vàng kim của Diệp Thần, khi chạm vào kiếm quang xám đen của Lục Trầm Chu, giống như băng mỏng gặp phải nước sôi, nhanh chóng tan chảy và bốc hơi.
Kiếm của Lục Trầm Chu không đâm vào người Diệp Thần, mà là đâm vào luồng sáng đang từ trên trời hạ xuống.
Một tiếng "crắc" khô khốc vang vọng trong tâm thức mỗi người hiện trường. Luồng kim quang từ Thiên Đạo đột nhiên đứt đoạn.
Biến cố đột ngột xảy ra.
Diệp Thần đang ở giữa không trung bỗng nhiên khựng lại. Ánh sáng vàng rực trên người hắn như bị một bàn tay vô hình thô bạo lột xác, từng mảng, từng mảng một rơi rụng.
"Cái… cái gì?" Diệp Thần sững sờ. Hắn cảm thấy sức mạnh đang biến mất. Không phải bị Lục Trầm Chu tiêu diệt, mà là… bị chủ nhân của nó thu hồi.
Trên bầu trời, những đám mây đen cuộn xoáy lại tạo thành một con mắt khổng lồ không có tròng đen, lạnh lùng và tàn nhẫn nhìn xuống. Ánh nhìn đó không dừng lại trên người kẻ phản diện Lục Trầm Chu, mà lại nhìn về phía Diệp Thần với sự ghét bỏ vô cùng tận.
Trong mắt Thiên Đạo, tế đàn đã mất, giá trị sử dụng của Diệp Thần đã hết. Một quân cờ không thể mang lại lợi ích thì chỉ còn là rác rưởi.
*“[Thông báo: Khí vận chi tử đã mất đi sự che chở của Thiên Đạo. Trạng thái: Con cờ bị vứt bỏ.]”* Tiếng Hệ thống lạnh lẽo vang lên trong đầu Lục Trầm Chu.
"Thiên phụ… Ngài làm gì vậy? Con là Diệp Thần mà! Con là sứ giả của ngài!" Diệp Thần hoảng loạn gào thét. Hắn thấy cơ thể mình bắt đầu già hóa với tốc độ khủng khiếp. Mái tóc đen nhánh bạc đi trong tích tắc, làn da căng tràn nhựa sống trở nên nhăn nheo như vỏ cây khô.
Mọi người xung quanh sững sờ. Vị "Thánh nhân" cứu thế trong mắt họ, chỉ sau một cái chớp mắt, đã biến thành một lão già tàn phế, hơi thở thoi thóp.
Diệp Thần ngã sụp xuống đất, run rẩy nhìn bàn tay khô héo của mình. Những tu sĩ vừa mới nãy còn tung hô hắn giờ đây bắt đầu lùi lại, ánh mắt tràn đầy sự kinh tởm và sợ hãi.
"Hắn… hắn không phải là Khí vận chi tử sao? Tại sao lại trở nên thế này?"
"Trời ơi, nhìn mắt Thiên Đạo kìa… Nó muốn giết cả chúng ta sao?"
Lục Trầm Chu chậm rãi bước tới trước mặt Diệp Thần. Hắn thu kiếm lại, nhìn kẻ đang run rẩy dưới đất bằng ánh mắt không còn chút dao động nào.
"Ngươi muốn biết tại sao không?" Lục Trầm Chu lên tiếng, giọng hắn trầm xuống nhưng đủ để cả đỉnh Vạn Tiên nghe rõ. "Vì Thiên Đạo chưa bao giờ quan tâm đến ngươi. Hắn cấp cho ngươi khí vận để ngươi gom góp tu sĩ làm thức ăn cho hắn. Bây giờ ngươi không còn tác dụng để lừa gạt lòng người nữa, hắn đương nhiên sẽ lấy lại tất cả vốn liếng của mình."
"Không… không phải… Ta là chính đạo… Ta là…" Diệp Thần lẩm bẩm, nước mắt đục ngầu chảy xuống rãnh nhăn trên mặt.
"Diệp Thần, nhìn kỹ đi." Lục Trầm Chu chỉ tay lên bầu trời. "Con mắt đó đang đợi ngươi chết đi, để nuốt chửng linh hồn mà nó đã nuôi béo bấy lâu nay. Đó mới là sự thật về 'cơ duyên' mà ngươi luôn tự hào."
Một tiếng sấm kinh thiên động địa nổ vang. Từ con mắt trên bầu trời, một đạo lôi kiếp màu tím đen giáng xuống, mục tiêu không phải Lục Trầm Chu, mà chính là Diệp Thần đang tàn tạ. Thiên Đạo muốn thu hồi hoàn toàn hạt giống cuối cùng của mình trước khi rời đi.
Quần hùng thét gào chạy tán loạn. Giây phút đó, chính nghĩa hay tà ác không còn quan trọng, chỉ có nỗi sợ cái chết là hiện hữu.
Ngay khi đạo lôi kiếp chết chóc kia sắp chạm vào đỉnh đầu Diệp Thần, một bóng đen đã chắn ngang phía trước.
Lục Trầm Chu nâng thanh kiếm gãy lên, trực diện nghênh đón lôi phạt của Thiên Đạo.
*Đoành!*
Toàn bộ đỉnh Vạn Tiên rung chuyển dữ dội. Vai Lục Trầm Chu hơi trĩu xuống, áo bào của hắn rách toạc, máu tươi chảy dọc theo cánh tay xuống chuôi kiếm. Nhưng hắn không lùi bước.
Hắn đang dùng thân mình của một "kẻ phản diện" để chắn đòn kết liễu của Thiên Đạo cho "kẻ chính nghĩa" đã sụp đổ.
Diệp Thần ngơ ngác nhìn bóng lưng của Lục Trầm Chu. Trong ánh chớp lập lòe, cái bóng đen ấy không hề mang theo vẻ tà ác mà họ hằng lên án. Ngược lại, nó sừng sững như một ngọn núi cổ đại, chắn đi toàn bộ giông tố cho nhân gian.
"Tại sao… ngươi lại cứu ta?" Diệp Thần mấp máy môi, giọng nói như tiếng gió qua kẽ lá.
Lục Trầm Chu không ngoảnh đầu lại, thanh kiếm gãy Thánh Tội của hắn bắt đầu phát ra ánh sáng thuần khiết từ tận sâu bên trong cốt lõi, đối lập hoàn toàn với ma khí bên ngoài.
"Ta không cứu ngươi." Lục Trầm Chu gằn giọng qua kẽ răng. "Ta chỉ đang giành lấy mạng của ngươi từ tay 'hắn'. Cái mạng của ngươi, thuộc về thế giới mà ngươi đã phản bội, không phải thuộc về cái Thiên Đạo mục nát này."
Hắn đột nhiên xoay người, bàn tay bóp lấy cổ áo của Diệp Thần, ném mạnh hắn về phía nhóm tu sĩ đang đứng sững sờ đằng xa.
"Đưa hắn đi. Cho hắn sống để hắn thấy, thế giới này mà không có sự che chở của Thiên Đạo gian dối kia, rốt cuộc sẽ ra sao!"
Diệp Thần bị ném vào giữa đám đông, nằm co quắp như một phế nhân. Ánh sáng vàng trên đầu hắn đã hoàn toàn biến mất, để lại một khoảng trắng đục thê lương. Con cưng của trời đất nay chỉ còn là một kẻ điên mất hết đức tin.
Bầu trời càng lúc càng thấp xuống. Con mắt khổng lồ kia dường như tức giận vì có kẻ dám cản trở mình. Hàng nghìn đạo xích sắt đen ngòm bằng luật nhân quả bắt đầu hiện ra, khóa chặt lấy Lục Trầm Chu.
Hệ thống điên cuồng báo động: *“[Cảnh báo! Mức độ thù hận của Thiên Đạo đối với ký chủ đã đạt tới giới hạn tối đa! Nhiệm vụ phản diện cuối cùng bắt đầu: Nghịch chuyển Đạo Tổ. Ký chủ, ngài phải gánh chịu tất cả tai ương này, bằng không thế gian sẽ sụp đổ.]”*
Lục Trầm Chu bật cười, một điệu cười đầy vẻ ngông cuồng và cô độc. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay đẫm máu của mình, rồi nhìn lên bầu trời tăm tối kia.
"Bắt ta làm phản diện để cứu thế giới?" Hắn thì thầm, giọng nói tan vào trong gió bão. "Được thôi. Nếu sự tồn tại của ta là cái cớ để Thiên Đạo này lộ mặt thật, thì cái danh xưng Ma Quân này, ta nhận."
Hắn giẫm chân lên hư không, từng bước một đi lên phía bầu trời, nơi con mắt kia đang rình rập.
Hàng vạn tu sĩ bên dưới im lặng nhìn theo. Trong giây phút này, khi "Chính nghĩa" Diệp Thần đã sụp đổ và tàn tạ, bóng lưng của "Ác ma" Lục Trầm Chu lại trở nên cao lớn đến lạ kỳ.
Diệp Thần nằm giữa vũng bùn, nhìn theo bóng người ấy, đôi môi khô khốc run rẩy: "Hóa ra… từ trước đến nay… chúng ta đều sai rồi…"
Hắn nhận ra rằng, mình chưa bao giờ là nhân vật chính. Hắn chỉ là một bức bình phong được sơn phết hào nhoáng để che đậy một lò mổ của Thiên Đạo. Còn người đang đơn độc chiến đấu với trời kia, mới là kẻ duy nhất giữ lại hy vọng cuối cùng cho cái giới tu chân thối nát này.
Lục Trầm Chu càng bay cao, khí thế càng bùng nổ. Những mảnh vỡ của kiếm gãy Thánh Tội bắt đầu bay quanh hắn, tạo thành một vòng xoáy bằng thép ròng sắc lẹm.
*“[Ding! Chúc mừng ký chủ thành công nghiền nát tâm lý Khí vận chi tử. Nhận được: Thái Sơ Đạo Tâm. Tiến trình Đạo Tổ: 70%.]”*
Máu đỏ từ tay hắn chảy xuống, hòa vào trong không gian đen đặc. Huyết vũ ngừng rơi, thay vào đó là một áp lực kinh người đến mức khiến mọi thứ đứng im lìm.
Lục Trầm Chu dừng lại trước con mắt khổng lồ, đối diện với ý chí tối cao của cả thế giới này.
"Đừng dùng cái nhìn đó để nhìn ta." Lục Trầm Chu nâng kiếm, ánh sáng của Thánh Tội giờ đây đã bao trùm cả người hắn, tạo nên một sự tương phản tuyệt mỹ giữa chính và tà, thiện và ác. "Hôm nay, ta sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là 'Đạo' thực sự."
Kiếm vung lên, chia cắt bóng đêm. Trên đỉnh Vạn Tiên, một trang lịch sử mới bắt đầu được viết bằng máu và tro tàn của một Khí vận chi tử đã bị bỏ rơi, và sự trỗi dậy của một kẻ phản diện sắp trở thành thần thoại.
Gió ngưng, mây tan trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, chỉ để lộ ra một bóng dáng hắc y cô độc đang đâm nát con mắt của bầu trời.
Thế giới bàng hoàng. Diệp Thần khóc lóc trong đớn đau. Quần hùng câm lặng trong hối hận.
Và Lục Trầm Chu, vẫn như cũ, không một lời bào chữa, lặng lẽ bước vào sâu trong vùng cấm địa của nhân quả, nơi trận chiến cuối cùng thực sự bắt đầu.