Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 104: Trầm Chu xuất hiện trước mặt Diệp Thần**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:53:43 | Lượt xem: 5

CHƯƠNG 104: NGƯƠI LÀM ANH HÙNG ĐỦ CHƯA?

Mây máu đọng lại thành từng khối chì nặng nề, lơ lửng ngay trên đỉnh đầu vạn vật, khiến không gian tại đỉnh Vạn Tiên trở nên đặc quánh và hôi thối mùi rỉ sắt. Cả vùng trời nứt vỡ ra thành những khe rãnh không gian đen ngòm, từ đó phóng xuống những tia sét màu đỏ tím, mỗi lần giáng xuống đều khiến một góc của ngọn núi thiêng sụp đổ.

Dưới chân vách đá hoang tàn, Diệp Thần – vị "Khí Vận Chi Tử" từng được cả Tu chân giới tụng ca là thái dương của chính đạo – lúc này chẳng khác nào một đống giẻ rách bị vứt bỏ. Bộ trường bào trắng tinh khôi tượng trưng cho thánh khiết đã rách nát, nhuộm đẫm máu tươi và bùn đất. Thanh linh kiếm "Trấn Nhạc" vang danh thiên hạ giờ chỉ còn lại cái chuôi gãy nát, run rẩy trong bàn tay không còn chút sức lực của hắn.

Diệp Thần ngẩng đầu, đôi mắt vốn dĩ luôn tràn đầy hào quang chính nghĩa, giờ đây chỉ còn là hai hố sâu tuyệt vọng. Hắn nhìn lên Con Mắt Thiên Đạo đang chớp động giữa tầng mây – thứ mà hắn vẫn hằng tôn thờ, thứ mà hắn tưởng rằng đã ban cho hắn sức mạnh để cứu thế. Nhưng không, khi đại kiếp nạn thực sự ập đến, khi Thiên Đạo bắt đầu "thu hoạch" sinh linh, nó đã thản nhiên rút cạn linh lực của hắn, coi hắn như một miếng mồi ngon để bù đắp cho sự thiếu hụt quy tắc.

"Tại sao… ta đã hy sinh tất cả… tại sao lại đối xử với ta như thế này?"

Tiếng gào thét của Diệp Thần nghẹn lại trong cổ họng, bị tiếng sấm rền át đi. Đúng lúc này, một tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng lại rõ ràng đến lạ kỳ vang lên, át cả tiếng gió bão gào rít.

*Cộp. Cộp. Cộp.*

Mỗi bước chân như giẫm lên nhịp tim của cả thế giới.

Từ trong màn sương mù xám xịt do oán khí kết thành, một bóng người chậm rãi bước ra. Hắn mặc một thân hắc y thêu chỉ vàng sẫm, tà áo bay lượn theo gió dữ nhưng người hắn lại vững chãi như một vách đá nghìn năm. Quanh thân hắn không có linh khí hộ thể hào nhoáng, chỉ có những sợi tơ đen kịt của ma khí cuộn xoáy, nhưng những sợi ma khí ấy khi chạm vào sấm sét thiên kiếp lại khiến sấm sét tự động tiêu tán.

Lục Trầm Chu.

Hắn bước đến trước mặt Diệp Thần, đứng trên mỏm đá cao hơn một chút, đôi mắt lạnh lùng nhìn xuống vị anh hùng đang ngã quỵ. Trên tay hắn, thanh kiếm gãy "Thánh Tội" đang phát ra tiếng rung oanh鳴 nhẹ nhàng, giống như một con dã thú đang hưng phấn khi đứng trước con mồi thần thánh nhất.

"Ngươi… Lục Trầm Chu…" Diệp Thần nghiến răng, cố gắng chống tay định đứng dậy nhưng một cơn đau kịch liệt từ đan điền khiến hắn đổ gục xuống. "Ngươi đến để… cười nhạo ta sao? Đến để xem kẻ thua cuộc này… bị trời cao vứt bỏ như thế nào sao?"

Lục Trầm Chu không trả lời ngay. Hắn lấy từ trong tay áo ra một bình rượu ngọc, thản nhiên rót xuống đất một chén, như thể đang tế lễ cho một linh hồn đã chết, dù kẻ đó vẫn còn đang thở.

"Cười nhạo ngươi?" Lục Trầm Chu mở lời, giọng nói của hắn không mang theo sự trêu chọc thường thấy, mà chỉ có một sự bình thản đến tàn nhẫn. "Diệp Thần, ngươi đánh giá mình quá cao rồi. Ngươi đối với ta mà nói, từ trước đến nay chưa bao giờ là đối thủ, mà chỉ là một tấm gương để ta nhìn thấy cái sự ngu xuẩn của thế gian này mà thôi."

Hắn bước xuống, đôi ủng thêu mây đen dừng lại ngay sát ngón tay của Diệp Thần. Áp lực tỏa ra từ người hắn khiến những tảng đá xung quanh hóa thành bột mịn.

"Nhìn ngươi xem," Lục Trầm Chu cúi người, bàn tay thon dài gầy guộc nắm lấy cằm của Diệp Thần, ép hắn phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của mình. "Máu của sư môn ngươi, của những người tin tưởng ngươi, đang chảy thành sông dưới chân núi. Vị hôn thê mà ngươi thề sẽ bảo vệ trọn đời, hiện tại đang bị cái 'Thiên Đạo' mà ngươi tôn thờ rút cạn sinh mệnh để vá lại vết nứt không gian. Còn ngươi? Ngươi nằm đây gào khóc như một đứa trẻ bị cướp mất kẹo."

"Câm mồm! Ta là vì thiên hạ! Ta không biết… ta không biết nó sẽ như thế này!" Diệp Thần gầm lên, nước mắt hòa lẫn máu chảy xuống.

"Ngươi không biết? Hay ngươi không muốn biết?" Lục Trầm Chu buông tay, đứng thẳng dậy, vẻ mặt hiện lên một tia khinh miệt rõ rệt. "Ngươi hưởng thụ danh vọng, ngươi tận dụng mọi cơ duyên mà Thiên Đạo ném cho ngươi như một con chó chờ chủ nhân quăng xương. Ngươi cho rằng mình là anh hùng, là đấng cứu thế, nên mọi sự hy sinh của kẻ khác cho ngươi đều là đương nhiên. Và bây giờ, khi chủ nhân của ngươi muốn đòi lại tiền vốn, ngươi lại bắt đầu oán thán?"

Lục Trầm Chu đột ngột vung tay. Một luồng lực lượng vô hình đánh sầm vào ngực Diệp Thần, hất văng hắn vào vách đá phía sau.

"Rầm!"

Tiếng xương cốt vỡ vụn khô khốc vang lên. Diệp Thần nôn ra một búng máu đen, thần sắc lập tức u ám đi vài phần.

"Diệp Thần, ta hỏi ngươi một câu," Lục Trầm Chu bước từng bước chậm rãi đến gần, mũi kiếm Thánh Tội kéo lê trên mặt đất tạo ra những tia lửa rực hồng trong bóng tối. "Ngươi làm anh hùng đủ chưa?"

Câu hỏi ấy như một thanh trọng chùy, nện thẳng vào linh hồn vốn đã tan hoang của Diệp Thần. Hắn sững sờ nhìn Lục Trầm Chu. Trong khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy phía sau Lục Trầm Chu không phải là bóng tối của ma đạo, mà là một vầng hào quang u tối, thâm trầm, chứa đựng một thứ chân lý còn vĩ đại và đáng sợ hơn cả cái "Đạo" mà hắn hằng theo đuổi.

"Ta… ta đã làm sai sao?" Diệp Thần lẩm bẩm, ánh mắt rệu rã.

"Ngươi sai ở chỗ đã tin vào một quy tắc được thiết lập sẵn." Lục Trầm Chu dừng bước, mũi kiếm chỉ thẳng vào yết hầu của Diệp Thần. "Ngươi là 'Khí Vận Chi Tử', có nghĩa là vận mệnh của ngươi nằm trong tay trời. Mà kẻ đã để vận mệnh cho kẻ khác cầm nắm, thì vĩnh viễn không bao giờ có thể cứu được ai."

*“[Ding! Tâm cảnh của Khí Vận Chi Tử hoàn toàn sụp đổ. Điểm Nghịch Mệnh tăng thêm 500.000! Hệ thống đề nghị ký chủ lập tức hấp thụ tàn dư khí vận để đột phá cảnh giới cuối cùng.]”*

Tiếng cơ giới lãnh khốc của Hệ thống vang lên trong đầu Lục Trầm Chu, nhưng hắn không mấy quan tâm. Hắn nhìn thấy trên đầu Diệp Thần, cái cột khí vận màu vàng ròng vốn rực rỡ nay đã đen kịt và nứt nẻ. Những xiềng xích của Thiên Đạo đang bám chặt lấy linh hồn Diệp Thần, hút lấy những giọt tinh huyết cuối cùng.

Lục Trầm Chu khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự cô độc vô tận.

"Ngươi muốn sống không?" Hắn đột ngột hỏi.

Diệp Thần ngẩng đầu, gương mặt biến dạng vì thống khổ: "Sống để làm gì? Thiên địa này sắp diệt vong… chính đạo không còn, ta… ta cũng chẳng còn gì…"

"Sống để nhìn ta giết cái thứ đang ngự trị trên kia." Lục Trầm Chu chỉ kiếm lên Con Mắt Thiên Đạo trên cao. "Sống để thấy rằng, cái kẻ phản diện mà ngươi căm ghét cả đời này, mới là kẻ duy nhất cho ngươi cơ hội được làm chính mình, thay vì làm một con rối của định mệnh."

Nói đoạn, Lục Trầm Chu đột nhiên ra tay. Hắn không dùng kiếm giết Diệp Thần, mà bàn tay trái ngưng tụ thành một đóa sen đen kịt – *Hỗn Độn Ác Ý* hóa hình. Hắn vỗ mạnh vào đan điền của Diệp Thần.

"Áaaaaaaa!"

Tiếng gào thét thảm khốc của Diệp Thần xé rách không gian. Đó không phải là sự tàn sát, mà là Lục Trầm Chu đang dùng tu vi Ma thần của mình để chặt đứt hoàn toàn sự liên kết giữa Diệp Thần và Thiên Đạo. Hành động này đồng nghĩa với việc phế bỏ toàn bộ tu vi vốn có của Diệp Thần, nhưng đồng thời cũng cứu hắn khỏi việc bị Thiên Đạo hút cạn linh hồn.

Phanh!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, mười tám sợi xiềng xích ánh sáng vô hình từ trên không trung đứt đoạn. Diệp Thần ngã gục, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió, nhưng đôi mắt hắn lần đầu tiên sau mười mấy năm tu luyện lại trở nên trong veo lạ thường.

Mất đi tu vi, mất đi hào quang, hắn giờ đây chỉ còn là một kẻ phàm trần. Nhưng, hắn đã tự do.

"Tại sao…" Diệp Thần thều thào, máu từ khóe mắt chảy ra. "Ngươi là Ma đầu… sao lại phải cứu ta?"

Lục Trầm Chu thu hồi sen đen, hững hờ quay lưng lại. Áo bào của hắn bay phần phật, bao phủ lấy hình bóng của kẻ yếu hèn phía sau.

"Bởi vì Thiên Đạo muốn ngươi chết, nên ta muốn ngươi sống." Lục Trầm Chu bước lên không trung, từng đóa ma vân hiện ra dưới chân hắn, đưa hắn hướng thẳng về phía Con Mắt Thiên Đạo đang thịnh nộ. "Nhiệm vụ phản diện của ta hôm nay là: 'Nghịch chuyển sinh tử của Khí Vận Chi Tử'. Và ta, thích làm trái ý nó nhất."

Bầu trời như cảm nhận được sự khiêu khích của kẻ phản nghịch, Con Mắt Thiên Đạo đột ngột co rút lại, rồi một đạo lôi kiếp màu vàng sẫm có đường kính hàng trăm trượng từ chín tầng mây đánh xuống, nhắm thẳng đỉnh đầu Lục Trầm Chu. Đạo sét này chứa đựng quy tắc hủy diệt tuyệt đối, có thể xóa sổ một vị cường giả Đại Thừa kỳ trong nháy mắt.

Lục Trầm Chu không tránh không né. Hắn ngửa cổ lên, phát ra một tiếng cười cuồng phóng. Tiếng cười ấy chứa đựng sự uất ức tích tụ qua hai kiếp người, chứa đựng sự mệt mỏi của một kẻ phải đóng vai ác để cứu lấy cái thiện đang hấp hối.

"Đến đi! Để ta xem, cái thế giới mục nát này có thể sinh ra thứ gì mạnh hơn ác ý của ta!"

Kiếm Thánh Tội phát ra hào quang vạn trượng, nhưng không phải ánh vàng kim mà là một màu tím đen sậm đặc. Lục Trầm Chu vung kiếm một vòng, ma khí quanh người hắn đột ngột co rút lại, rồi bùng nổ thành một hư ảnh Ma Thần khổng lồ sau lưng, cao hàng ngàn trượng, hai tay vươn ra muốn xé rách cả bầu trời.

Dưới đỉnh núi, những tu sĩ chính đạo còn sống sót ngước nhìn lên. Họ thấy một kẻ mà họ hằng sỉ vả, kẻ mà họ coi là nguồn cơn của mọi khổ đau, lúc này đang lấy thân mình ngăn cản đạo sét diệt thế. Họ nhìn thấy Ma khí của hắn đang bị Thiên lôi gọt rửa, để lộ ra bên trong là một cốt cách cứng cỏi đến mức thần thánh.

Diệp Thần nằm trong vũng máu, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để nhìn bóng lưng của Lục Trầm Chu. Trong giây phút ấy, hắn nhìn thấy những sợi tơ hồng của nhân quả xung quanh Lục Trầm Chu. Những sợi tơ ấy không kết nối với bất kỳ tư lợi nào, mà chúng gánh chịu lấy tất cả oán niệm, nỗi đau và nghiệp lực của thế gian này.

Lục Trầm Chu đang một mình gánh lấy toàn bộ "Ác" của thiên hạ, để "Thiện" có chỗ tồn tại.

"Ngươi… mới là anh hùng thực sự…" Diệp Thần nghẹn ngào, nước mắt thấm vào mặt đất hoang tàn.

Trên không trung, Lục Trầm Chu cầm kiếm đâm thẳng vào trung tâm của đạo Thiên lôi. Một tiếng nổ rung chuyển cả Cửu Tiêu Vạn Giới bùng phát. Ánh sáng trắng xóa che phủ tất cả tầm mắt.

*“[Ding! Ký chủ hoàn thành hành động: Một mình gánh vác Thiên phạt. Độ hảo cảm của thế giới đối với ký chủ tăng lên -90% (từ -100%). Đạt được danh hiệu ẩn: ‘Ác Ma Gánh Tội’. Tu vi Nghịch Mệnh Thần Ma đạt tới viên mãn, bắt đầu nghịch chuyển thành Thái Sơ Đạo Quả!]”*

Trong tâm trí Lục Trầm Chu, âm thanh của hệ thống vang lên dồn dập, nhưng hắn đã chẳng còn nghe thấy nữa. Hắn cảm nhận được máu của mình đang bốc cháy, linh hồn của mình đang tan rã rồi tái tổ hợp trong ngọn lửa diệt thế. Mỗi một tấc da thịt bị xé toạc là một phần oán khí được giải thoát.

Giữa màn ánh sáng rực cháy, Lục Trầm Chu thấy mình đang đứng giữa một không gian vô định. Một người con gái mặc y phục xanh nhạt, thánh khiết như hoa sen trên tuyết đỉnh đang tiến về phía hắn.

"Tô Thanh Loan?" Hắn khẽ gọi, giọng nói có phần run rẩy lần đầu tiên sau hai kiếp.

Nhưng ảo ảnh biến mất ngay lập tức. Thay vào đó là một ý chí lạnh lẽo, cao ngạo vô cùng.

"Lục Trầm Chu, ngươi dám làm loạn trật tự sao?" Một giọng nói trầm đục, như tiếng vọng của vạn vật vang lên từ trong sâu thẳm Thiên Đạo.

"Trật tự của ngươi là lấy chúng sinh làm rác rưởi?" Lục Trầm Chu cầm kiếm gãy, máu đỏ chảy dài xuống chuôi kiếm. "Vậy thì cái trật tự đó, để ta tới chém đứt!"

Hắn dùng chút tàn lực cuối cùng, chém ra một kiếm quyết không tên. Kiếm quang màu đen đi tới đâu, không gian sụp đổ tới đó. Nó không chỉ cắt đứt đạo lôi kiếp, mà còn chém một đường sẹo dài vĩnh viễn lên "Con Mắt Thiên Đạo".

Bầu trời rú lên một tiếng vang kinh hoàng, chưa từng có trong lịch sử giới tu chân. Mưa máu ngừng rơi, gió dữ ngừng thổi. Thiên địa rơi vào một sự im lặng chết chóc.

Lục Trầm Chu từ trên cao rơi xuống như một cánh chim gãy cánh. Hắc y của hắn đã tan tành, để lộ cơ thể đầy vết thương rướm máu. Hắn rơi xuống ngay bên cạnh Diệp Thần, mặt hướng lên trời, lồng ngực phập phồng yếu ớt.

Con mắt trên cao đang khép lại, run rẩy như bị trọng thương nghiêm trọng.

"Kết thúc… chưa?" Diệp Thần bò lại gần, giọng nói run rẩy.

Lục Trầm Chu khẽ nhếch mép, một nụ cười đẫm máu nhưng mang theo sự khoái lạc khôn cùng.

"Mới chỉ bắt đầu thôi…" Hắn nói nhỏ, đôi mắt nhìn vào hư không. "Hệ thống… bước tiếp theo… là trở thành Đạo Tổ… đúng không?"

*“[Ding! Ký chủ đã chạm tới ngưỡng cửa cuối cùng. Nhiệm vụ hiện tại: Trong vòng 49 ngày, khiến cả thế giới quay lại tôn thờ 'Ma đầu', lấy tín ngưỡng làm lực lượng nghịch chuyển Thiên Đạo. Phần thưởng: Trái Tim Của Đạo Tổ.]”*

Lục Trầm Chu khép mắt lại. Hắn cảm nhận được rất nhiều khí tức đang tiến về phía đỉnh Vạn Tiên. Có thù hận, có sợ hãi, có nghi hoặc, và lần đầu tiên… có cả sự sùng bái rụt rè.

Hắn đã dẫm nát danh dự của Khí vận chi tử, đã làm choáng váng cả thiên địa. Giờ đây, hắn không còn là một quân cờ nhỏ bé thực hiện nhiệm vụ phản diện để tồn tại nữa.

Hắn là người viết lại luật chơi.

"Diệp Thần," Lục Trầm Chu nói, mắt vẫn nhắm nghiền. "Đứng lên đi. Từ hôm nay, thế giới này không cần anh hùng nữa. Nó cần… một Đạo Tổ có thể dẫm nát mọi quy tắc bất công."

Diệp Thần nhìn người đàn ông trước mặt, rồi nhìn vào đôi tay trắng bàn của mình. Hắn không còn khí vận, không còn linh lực, nhưng trong lòng hắn lại có một thứ lửa mới đang nhen nhóm – một thứ đạo không phải do trời ban, mà do con người tự mình tôi luyện giữa đống tro tàn.

Hắn quỳ xuống, dập đầu ba cái trước Lục Trầm Chu – không phải trước một Ma đầu, mà là trước một người thầy đã dùng cái ác tột cùng để dạy cho hắn biết thế nào là sự thật.

"Đệ tử… đã hiểu."

Lục Trầm Chu im lặng. Dưới bóng tối của đại lục đang sụp đổ, một mầm mống mới đã bắt đầu nảy mầm từ trong trái tim của kẻ đã từng bị ép phải trở thành phản diện.

Và trận chiến thực sự giữa con người và Thiên đạo, bây giờ mới chính thức khai màn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8