Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 105: Cứu vãn tàn cục**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:54:13 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 105: CỨU VÃN TÀN CỤC**

Bầu trời trên đỉnh Vạn Tiên không còn là một màu xanh thăm thẳm của mây gió thường nhật, mà đã vỡ vụn thành từng mảng lớn, để lộ ra những khoảng không hư vô đen kịt xen lẫn ánh chớp đỏ ngầu. Đó là máu của Thiên Đạo. Ý chí của trần thế này đã điên cuồng, nó quyết định nghiền nát tất cả sinh linh để bắt đầu một kỷ nguyên mới, một vòng lặp mới mà nó có thể hoàn toàn thao túng.

Sức ép từ vòm trời đang sụp xuống khiến không gian bị bóp méo, tạo ra những âm thanh răng rắc đầy rợn người. Những tu sĩ vốn dĩ tôn sùng Thiên Đạo, những kẻ tự xưng là chính nghĩa đang đứng vây quanh chân núi, giờ đây chỉ là những sinh vật nhỏ bé đang run rẩy trước cơn thịnh nộ của đấng sáng tạo. Sức mạnh Đại Thừa, Độ Kiếp hay bất cứ cảnh giới nào, dưới cái uy áp diệt thế này, đều trở nên nực cười và vô dụng.

Lục Trầm Chu đứng đó, ngay giữa trung tâm của cơn bão.

Hắc y của hắn đã rách mướp, từng dòng máu sẫm màu rỉ ra từ kẽ tay, dọc theo chuôi kiếm Thánh Tội mà rơi xuống mặt đất khô cằn. Nhưng đôi mắt hắn chưa bao giờ sáng rực đến thế. Đó không phải ánh sáng của lòng từ bi, mà là ngọn lửa điên cuồng của một kẻ dám đem vận mệnh mình ra làm canh bạc cuối cùng với cả đất trời.

“Ding!”

[Cảnh báo khẩn cấp: Độ bền cơ thể ký chủ đã chạm mức giới hạn 2%. Lực ép của Thiên Đạo vượt quá khả năng chịu đựng của Ma Thần Đạo Quả hiện tại. Khuyến cáo ký chủ: Ngay lập tức từ bỏ việc chống đỡ, sử dụng Điểm Nghịch Mệnh để dịch chuyển tức thời khỏi vị trí này.]

Lục Trầm Chu khẽ nhếch mép, hơi thở hắn mang theo mùi tanh của máu và sự băng lãnh của cái chết.

“Câm miệng.”

Hắn nói nhỏ, giọng nói không vang nhưng lại khiến thanh âm sấm sét ngoài kia như bị át đi. Hắn xoay ngang thanh kiếm gãy, những luồng khói đen đặc quánh như hắc ín bắt đầu bốc lên từ lòng bàn chân, quấn lấy cơ thể hắn như những con cự long đang gào thét.

“Ngươi ép ta làm ác, ép ta đoạt khí vận, ép ta trở thành kẻ thù của thiên hạ…” Lục Trầm Chu nhìn lên kẽ nứt tử thần trên bầu trời, gằn từng chữ. “Vậy thì hôm nay, hãy để kẻ ác nhất thế gian này, làm việc mà lũ ‘thánh nhân’ kia không dám làm!”

“Vạn Đạo Chi Nguyên, Nghịch Mệnh Ma Thể — MỞ!”

Uỳnh!

Một cột trụ đen kịt phóng thẳng lên trời xanh, đâm xuyên qua những đám mây máu, trực tiếp đối đầu với sức mạnh sụp đổ của bầu trời. Lục Trầm Chu vươn hai tay ra, những sợi xích ma khí do tu vi cả đời hắn ngưng tụ lại, từ dưới mặt đất đâm lên, móc chặt lấy những mảnh không gian đang rơi xuống.

Hắn đang làm một việc điên rồ: dùng sức mạnh cá nhân để… khâu vá lại bầu trời.

“Lục Trầm Chu… ngươi đang làm gì?”

Diệp Thần gào lên trong đống đổ nát, ánh mắt hắn chất chứa sự bàng hoàng không thể diễn tả. Hắn từng coi Lục Trầm Chu là đại ma đầu cần phải trừ khử bằng mọi giá, nhưng hiện tại, hắn lại thấy tấm lưng của kẻ thù đang chắn trước mặt tất cả bọn họ, một mình chống chọi với sức nặng của toàn bộ thế giới.

Lục Trầm Chu không ngoảnh đầu lại, xương sống hắn phát ra những tiếng gãy giòn giã dưới áp lực ngàn vạn tấn.

“Diệp Thần, đứng đó mà xem… xem cái thiên hạ mà ngươi vẫn hằng bảo vệ… thực chất mục nát đến mức nào.”

Ở phía xa, các vị tông chủ chính đạo, những kẻ vừa nãy còn hét vang khẩu hiệu “Trừ ma vệ đạo”, giờ đây đang tranh nhau bỏ chạy về phía những lối ra không gian sắp sụp đổ. Họ bỏ mặc đệ tử, bỏ mặc người phàm, chỉ quan tâm đến việc bảo toàn mạng sống. Sự tương phản này như một cái tát chí mạng vào niềm tin của Diệp Thần.

“Không thể nào… Trầm Chu Ma Quân không thể nào là người cứu chúng ta…” Một vị đệ tử Dao Trì Thánh Địa thẫn thờ lẩm bẩm.

Nhưng sự thật ngay trước mắt không thể chối cãi. Ma khí của Lục Trầm Chu tuy tối tăm, tàn bạo, nhưng mỗi tấc hắc quang phát ra đều đang ngăn chặn những luồng sét diệt thế không cho nó giáng xuống đỉnh đầu họ. Hắn giống như một vị thần bóng tối, cô độc đứng giữa ranh giới của sự hủy diệt.

Tô Thanh Loan là người đầu tiên lao lên. Nàng không lùi bước, dẫu linh lực của nàng dưới sức ép này đang cạn kiệt nhanh chóng.

“Trầm Chu! Dừng lại! Ngươi sẽ tan biến hoàn toàn nếu cứ tiếp tục như vậy!” Nàng hét lên, đôi mắt vốn lạnh lùng giờ đây tràn ngập lệ thủy. “Hãy để ta giúp ngươi!”

“Lùi lại!” Lục Trầm Chu gầm lên, một ngụm máu tươi phun ra, nhuộm đỏ cả khoảng không trước mặt. “Thanh Loan, đây không phải lúc cho sự cảm thông vô nghĩa. Thế giới này không nợ ta gì cả, nhưng ta… ta còn nợ cái tên ‘Đạo Tổ’ mà ta sắp đoạt lấy!”

Hệ thống vang lên dồn dập:
[Ding! Điểm nghịch mệnh đang bị tiêu hao với tốc độ cực nhanh. Chuyển đổi thành ‘Thái Sơ Chi Lực’ để củng cố không gian. Cảnh báo: Việc này sẽ làm suy yếu vĩnh viễn căn cơ ma đạo của ký chủ.]

“Làm đi!” Lục Trầm Chu không do dự.

Đúng lúc đó, Thiên Đạo như cảm nhận được sự kháng cự từ con kiến hôi này. Một con mắt khổng lồ xuất hiện trên hư không — Thiên Đạo Chi Nhãn. Ánh nhìn của nó vô tình, lạnh lẽo, một tia tử lôi có độ dày bằng cả tòa thành trì đánh thẳng xuống đỉnh đầu Lục Trầm Chu.

“Chủ nhân!” Khương Ngân từ trong bóng tối định lao ra hy sinh thân mình, nhưng một luồng kình lực tàn bạo đã đẩy hắn lùi lại hàng vạn dặm.

Lục Trầm Chu ngẩng đầu, tóc dài bay loạn trong cuồng phong. Hắn cầm chắc kiếm Thánh Tội, cười ha hả:

“Thiên muốn ta chết, ta càng phải sống! Thiên muốn diệt thế, ta càng phải cứu! Đây chính là cái ‘Ác’ tột cùng của ta — làm trái ý ngươi!”

Kiếm quang bùng nổ. Không phải màu trắng thuần khiết, mà là một màu đen sẫm mang theo ánh tím linh hoạt. Nhất kiếm định giang sơn, nhất kiếm nghịch nhân quả.

Oanh!

Vụ nổ kinh thiên động địa khiến toàn bộ Cửu Tiêu Vạn Giới đều phải rung chuyển. Khói bụi mù mịt che lấp tất cả. Khi mọi thứ dần lắng xuống, những người còn sống sót bàng hoàng nhận ra, bầu trời đã không còn sụp đổ nữa. Những vết nứt không gian được một lớp màng đen mỏng nhưng vô cùng dẻo dai che phủ, ngăn cách oai lực diệt thế bên ngoài.

Thế giới rơi vào một sự im lặng chết chóc.

Trên đỉnh Vạn Tiên, Lục Trầm Chu vẫn đứng đó.

Thanh kiếm Thánh Tội trong tay hắn đã gãy vụn thành bụi phấn. Đôi tay hắn bất động, toàn thân cứng đờ như một bức tượng đá. Máu từ trên người hắn chảy xuống, đã tụ thành một dòng suối đỏ rực quanh chân.

Lục Trầm Chu đã hoàn toàn cạn kiệt. Không còn linh lực, không còn ma khí, thậm chí hơi thở cũng mỏng manh như thể chỉ cần một cơn gió thoảng cũng có thể thổi bay linh hồn hắn.

Tô Thanh Loan chạy đến, nàng không dám chạm vào hắn, chỉ đứng cách vài bước, đôi tay run rẩy ôm lấy ngực. Nàng nhìn thấy trên trán Lục Trầm Chu, một ấn ký mờ ảo đang hiện lên — đó không phải là ma văn tàn bạo, mà là đạo văn nguyên thủy nhất của vũ trụ.

Đạo Tổ.

Kẻ từng bị thiên hạ xua đuổi, bị người người phỉ nhổ là kẻ xấu xa nhất, lại vừa cứu mạng chính những kẻ đó bằng cách tiêu tốn đi tất cả những gì mình có.

Lục Trầm Chu từ từ mở mắt, đồng tử hắn đã trở lại màu đen bình thường, không còn tia đỏ máu. Hắn nhìn thấy Diệp Thần đang quỳ đó, nhìn thấy những tu sĩ chính đạo đang ngơ ngác và sợ hãi. Hắn nhìn về phía Tô Thanh Loan, khóe môi khẽ giật mình như muốn nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.

Hắn đột nhiên ho sặc sụa, từng miếng phổi kèm máu vương vãi trên nền đá lạnh.

“Hệ thống…” Lục Trầm Chu thầm gọi trong đầu, giọng điệu mang theo sự mệt mỏi cùng cực. “Ngươi thấy chưa? Cái thiện mà ngươi ép ta hướng tới qua con đường của cái ác… thật sự rất… mệt.”

[Ding… Nhiệm vụ: Cứu vãn tàn cục hoàn thành xuất sắc. Ký chủ đã đạt tới cảnh giới ‘Đại Nghĩa Vô Danh’. Khen thưởng: Phục hồi 10% sinh mệnh, mở khóa danh hiệu ‘Ma Tổ Đương Thế’.]

Lục Trầm Chu khẽ cười nhạt. 10% sinh mệnh sao? Vừa đủ để hắn không chết ngay lúc này.

Hắn liếc mắt nhìn quanh một vòng, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua những kẻ tự xưng là anh hùng, khiến ai nấy đều cúi đầu không dám nhìn thẳng.

“Cút hết đi.”

Giọng nói hắn khàn đặc, nhưng vẫn uy nghiêm vô thượng.

“Ta cứu các ngươi, không phải vì các ngươi xứng đáng được sống. Ta cứu thế giới này, đơn giản là vì ta thích làm những việc khiến cái ‘Thiên Đạo’ này không vừa mắt. Nếu còn đứa nào dám lảng vảng trên đỉnh núi của ta, ta sẽ để hắn trở thành người đầu tiên tế kiếm khi ta bình phục.”

Không một ai dám phản bác. Những tông môn lớn nhỏ lần lượt dắt díu nhau rời đi, trong lòng họ mang theo một nỗi ám ảnh khôn nguôi về một bóng người cô độc giữa trời sụp đổ.

Diệp Thần nhìn Lục Trầm Chu lần cuối, ánh mắt đầy phức tạp, sau đó lẳng lặng quay đi. Hắn biết, từ hôm nay, danh hiệu “Khí vận chi tử” của hắn đã hoàn toàn trở thành một trò đùa. Kẻ thật sự mang vận mệnh thế giới trên vai, đang đứng ở nơi tối tăm nhất của đỉnh Vạn Tiên.

Khi chỉ còn lại vài người thân cận, Lục Trầm Chu đột ngột lảo đảo, cả người đổ sập về phía trước.

Tô Thanh Loan kịp thời lao đến đón lấy hắn. Nàng ôm lấy cơ thể lạnh lẽo, đầy thương tích của hắn vào lòng, nước mắt không kìm được mà rơi lã chã.

“Vì sao phải làm đến mức này? Ngươi rõ ràng có thể một mình rời đi…”

Lục Trầm Chu dựa đầu vào vai nàng, tham lam hít lấy chút mùi hương thanh khiết còn sót lại giữa đống hoang tàn. Hắn nhắm mắt lại, nụ cười mang theo vẻ tự giễu:

“Bởi vì hệ thống của ta… nó ép ta phải làm một người tốt theo cách tàn nhẫn nhất. Hơn nữa…”

Hắn ngừng lại, hơi thở dồn dập.

“Hơn nữa, ta không muốn nhìn thấy nơi có nàng… bị vỡ vụn.”

Tô Thanh Loan chết lặng. Trong khi cả thế giới hận hắn, sỉ nhục hắn, hắn lại vì một chút tâm tư tư hữu ấy mà gánh lấy toàn bộ tai ương cho thiên hạ.

Trận đại chiến hôm nay kết thúc, bầu trời tạm thời được khâu vá, nhưng tất cả mọi người đều biết, một kỷ nguyên mới đã bắt đầu. Kỷ nguyên của một vị Đạo Tổ bước ra từ đống tro tàn của Ma Đạo, kẻ mang gương mặt của ác quỷ nhưng nắm giữ trái tim cứu thế.

Gió lạnh rít gào trên đỉnh núi, thổi bay làn khói đen cuối cùng của trận chiến. Lục Trầm Chu lịm đi trong vòng tay Tô Thanh Loan, tay hắn vẫn nắm chặt một mảnh vỡ của kiếm Thánh Tội.

Trên hư không, con mắt của Thiên Đạo dường như vẫn còn đó, đang theo dõi một cách căm hờn, nhưng giờ đây nó đã biết sợ hãi. Nó biết rằng, trật tự cũ đã thực sự tan biến, và một “Dị số” mang tên Lục Trầm Chu, sẽ không bao giờ để nó được yên ổn trở lại.

Tàn cục đã định, nhưng ván cờ nghịch mệnh, mới chỉ thực sự đi vào chương khốc liệt nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8