Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 106: Sự thật được hé lộ từng chút một**
Gió trên đỉnh Vạn Tiên chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Những mảng mây máu lững thững trôi, kéo theo tàn dư của sấm sét diệt thế vẫn còn lách tách nổ trên những khe đá nứt nẻ.
Lục Trầm Chu nằm đó, giữa lòng Tô Thanh Loan. Chiếc áo hắc y rách nát thấm đẫm máu tươi, nhưng điều khiến người ta run rẩy nhất không phải là thương tích trên người hắn, mà là khí tức "Ma đạo" cuồn cuộn đang dần dần tản đi, để lộ ra một loại đạo vận tinh khiết, cổ xưa tới mức khiến thiên địa phải cộng hưởng.
Đúng lúc này, một tiếng "Boong" trầm đục vang lên, không phải từ ngoại giới, mà vang vọng ngay trong thức hải của mọi tu sĩ có mặt tại đây, thậm chí lan xa đến tận những ngóc ngách hẻo lánh nhất của Cửu Tiêu Vạn Giới.
Hệ Thống Phản Diện, vốn dĩ luôn im lìm trong bóng tối, lúc này lại phát ra một giọng nói cơ khí lạnh lùng nhưng uy nghiêm đến tột cùng:
【 Thông báo toàn cầu: Chức năng "Luân Hồi Nghịch Chiếu" khởi động. Ký chủ Lục Trầm Chu đã hoàn thành chuỗi nhiệm vụ "Cứu Thế Phản Diện". Chân tướng bắt đầu công bố. 】
Trong khoảnh khắc, bầu trời rách nát biến thành một tấm gương khổng lồ. Ánh sáng vàng kim vạn trượng xuyên thủng lớp mây đen, hình ảnh đầu tiên hiện ra khiến toàn bộ giới tu chân phải nghẹt thở.
Đó là mười năm trước, tại Thanh Vân Tông.
Hình ảnh Lục Trầm Chu mặc một thân bạch y thiếu niên, phong thái lỗi lạc, đang đứng trước mặt Diệp Thần – khi đó vẫn là một tiểu đệ tử thấp kém. Trong ký ức của Diệp Thần và thiên hạ, Lục Trầm Chu đã phế bỏ kinh mạch của hắn, sỉ nhục hắn giữa bàn dân thiên hạ.
Nhưng trong bức màn ánh sáng, mọi người lại thấy một góc độ khác.
Dưới con mắt của "Luân Hồi Nghịch Chiếu", vạn vật đều trở nên minh bạch. Trong cơ thể Diệp Thần khi đó, có một luồng hắc khí tà ác đang ngấm ngầm cắn nuốt căn cơ của hắn. Đó là "Thiên Đạo Ách Vận" – một cái bẫy mà ý chí Thiên Đạo giăng ra để biến Diệp Thần thành một vật chứa oán niệm.
Lục Trầm Chu đứng đó, đôi mắt bình thản nhưng bàn tay run rẩy. Tiếng của Hệ thống vang lên trong đầu hắn: *“Nhiệm vụ: Phế bỏ tu vi Diệp Thần. Hình phạt: Tử vong.”*
Mọi người thấy Lục Trầm Chu tiến lại gần, chưởng lực hung bạo đánh xuống. Nhưng vào giây phút va chạm, hắn đã âm thầm thi triển một loại bí thuật cổ xưa. Mỗi một đạo kình lực đi vào cơ thể Diệp Thần đều không phải để phá hủy, mà là để "bọc" lấy luồng hắc khí kia và lôi ra ngoài.
Lục Trầm Chu đã dùng chính kinh mạch của mình làm vật dẫn, hút toàn bộ Ách Vận của Diệp Thần sang bản thân. Đó là lý do vì sao sau trận chiến đó, Diệp Thần đột phá thần tốc, còn Lục Trầm Chu lại bắt đầu tẩu hỏa nhập ma, hơi thở mang đầy ma tính.
"Không… không thể nào…" Diệp Thần lảo đảo lùi lại, hai mắt đỏ ngầu. Kiếm trong tay hắn rơi choang xuống đất. "Hắn phế ta là để cứu ta? Hắn chịu oán niệm thay ta, mới trở thành ma?"
Hình ảnh lại chuyển dời.
Đó là lễ thành hôn náo nhiệt giữa Diệp Thần và Tô Thanh Loan. Lục Trầm Chu xuất hiện như một ác ma, đạp tan hôn lễ, cưỡng ép mang Thánh nữ đi trước sự phẫn nộ của cả thế giới.
Trong gương linh khí hiện ra cảnh Lục Trầm Chu đưa Tô Thanh Loan về mật động. Hắn không hề động vào một sợi tóc của nàng như thiên hạ đồn đại. Trong lúc Tô Thanh Loan hôn mê, hắn đã quỳ bên giường nàng, sắc mặt nhợt nhạt đến đáng sợ.
Trên trán nàng hiện lên một ký hiệu hoa sen vàng rực rỡ – đó là "Thiên Đạo Chúc Phúc".
Hệ thống vang lên lạnh lẽo: *“Thiên Đạo muốn thu hoạch vật chứa, linh hồn Tô Thanh Loan sẽ bị thôn tính trong vòng ba ngày. Ký chủ, ngươi có muốn thi triển ‘Nghịch Mệnh Hồn Ấn’ không? Cái giá phải trả là một nửa thọ nguyên và sự nguyền rủa đời đời.”*
Lục Trầm Chu không một chút do dự, hắn cắn đầu ngón tay, vẽ lên không trung những phù văn máu. Đêm đó, hắn ngồi đối diện với nàng, vừa chống chọi với cơn đau linh hồn bị xé rách, vừa thấp giọng lẩm bẩm:
"Thanh Loan, cứ để thế gian hận ta. Miễn là nàng không trở thành con rối của lão thiên kia, ta mang danh dâm ma, ma đầu thì đã sao?"
Tô Thanh Loan ngồi trên đỉnh núi hoang tàn, nhìn hình ảnh chính mình được hắn ôm vào lòng bảo vệ trong bóng tối, nước mắt nàng rơi xuống, thấm đẫm vai áo Lục Trầm Chu. Nàng gào lên một tiếng đau đớn, ôm chặt lấy thân xác đang dần nguội lạnh của hắn:
"Ngươi là đồ ngốc! Tại sao không nói cho ta biết? Tại sao lại để ta hận ngươi lâu đến thế!"
Nhưng hồi ức vẫn chưa dừng lại. Đỉnh điểm của sự chấn động là khi cảnh tượng mười đại tông môn bị tiêu diệt hiện ra.
Thế gian vẫn luôn coi đó là vết nhơ lớn nhất của Lục Trầm Chu – một cuộc tàn sát đẫm máu hàng vạn sinh linh. Nhưng thực tế thì sao? Dưới sự soi rọi của "Luân Hồi", bên trong những đại tông môn trông có vẻ uy nghiêm, đạo mạo kia lại là những hang ổ quỷ dữ.
Mọi người kinh hoàng thấy dưới lòng đất của các vị tông chủ "chính đạo" là những vũng máu khổng lồ, nơi hàng ngàn trẻ nhi bị nuôi nhốt để làm nguyên liệu luyện chế thọ nguyên cho Thiên Đạo. Những kẻ tự xưng là "thánh nhân" đang quỳ lạy trước một đạo ý chí mờ ảo trên không trung.
Lục Trầm Chu khi ấy một mình một kiếm, tắm máu bước vào. Hắn giết sạch những kẻ đạo đức giả, đốt trụi những điện thờ u ám. Nhưng để bảo vệ tâm trí của những người dân thường vô tội đã bị xóa trí nhớ, hắn đã yêu cầu Hệ thống:
"Xóa sạch bằng chứng về sự thối nát của chúng. Hãy để ta nhận lấy tội lỗi này. Nếu thế gian biết vị thần họ thờ phụng bấy lâu lại ăn thịt đồng loại, giới tu hành này sẽ sụp đổ mất."
Từng thước phim ký ức trôi qua, trái tim của hàng vạn tu sĩ như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Cái gọi là "Trầm Chu Ma Quân" lại là bức tường thành duy nhất đứng vững giữa nhân gian và sự tàn bạo của Thiên Đạo. Hắn cô độc một mình bước đi giữa ranh giới trắng đen, dùng cái danh "Ác nhân" để thực hiện những hành động đại thiện nhất.
Tiếng của Hệ thống đột ngột biến đổi, từ khô khốc trở nên mang theo một chút nhân tính, một chút bi thương:
【 Nhiệm vụ cuối cùng: Hiến tế bản thân để tước đoạt quyền năng của Thiên Đạo. Trạng thái: Đã hoàn thành. 】
【 Đánh giá: Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ với cái giá lớn nhất. Vạn vật đồng bi, vạn đạo quy nguyên. 】
Ngay giây phút đó, linh khí trên khắp thế gian đột ngột sôi trào. Những tia khí vận màu trắng tinh khiết từ hàng tỷ sinh linh bắt đầu bay lên từ mặt đất, hội tụ về phía đỉnh Vạn Tiên. Đó là tín ngưỡng lực, là sự ăn hối, là lòng thành kính muộn màng của nhân gian.
Thân thể của Lục Trầm Chu bắt đầu tỏa sáng. Những vết sẹo, vết máu dần dần tan biến dưới sự gột rửa của thần quang. Một quả cầu ánh sáng màu tím huyền bí ngưng tụ trên ngực hắn – đó chính là "Thái Sơ Đạo Quả".
Diệp Thần nhìn lên bầu trời, quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất đến chảy máu: "Lục tiền bối… vãn bối sai rồi! Cửu Tiêu sai rồi!"
Vạn tiên quy tông, vạn dân bái phục.
Giữa lúc ánh sáng bao trùm lấy tất cả, Tô Thanh Loan cảm thấy hơi ấm từ bàn tay Lục Trầm Chu truyền tới. Đôi mắt u buồn nhưng sâu thẳm của hắn từ từ hé mở.
Hắn nhìn nàng, nhìn thế gian đang phủ phục dưới chân mình, lại nghe thấy tiếng "Ting" quen thuộc của Hệ thống trong đầu:
【 Chúc mừng ký chủ thành tựu Đạo Tổ. Ngài đã đủ quyền năng để khởi động một thế giới mới. Nhiệm vụ hiện tại: Làm một người tốt đúng nghĩa. 】
Lục Trầm Chu mỉm cười nhạt, nụ cười nhẹ nhàng nhất trong suốt hai đời người. Hắn khàn giọng nói với Tô Thanh Loan:
"Thanh Loan… hình như… làm người tốt còn mệt hơn làm ma đầu."
Bầu trời Cửu Tiêu lúc này đã hoàn toàn sáng rực. Một trật tự mới đã thành hình, và từ trong tro tàn của sự ghét bỏ, vị Đạo Tổ vĩ đại nhất lịch sử đã thực sự hồi sinh. Một vị Đạo Tổ không cần điện thờ, không cần tế phẩm, bởi vì hắn chính là Đạo, là người mang vầng mặt trời quay lại sau một đêm dài đằng đẵng của sự lừa dối.