Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 9: ** Thiên tài kiêu ngạo Dương Phong

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:11:25 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 9: THIÊN TÀI KIÊU NGẠO DƯƠNG PHONG**

Nắng sớm tại Vân Hải Thành hôm nay có phần gay gắt hơn thường lệ. Phía trước tiệm tạp hóa mang cái tên khiêm nhường "Bình An", Diệp Trần vẫn duy trì tư thế kinh điển của mình: nằm ngửa trên chiếc ghế mây dài, đôi dép tổ ong màu vàng nhạt gác chéo lên nhau, chiếc quạt nan trên tay khẽ lay động, tạo ra những luồng gió lười biếng.

Trong tiệm, Thanh Loan đang chăm chú lau chùi những chiếc kệ gỗ. Nàng mặc một bộ đồ giản dị nhưng khí chất thoát tục ấy vẫn khiến không gian xung quanh trở nên thanh tịnh. Mỗi khi nàng cầm một chai nước khoáng Lavie hay một hộp mì Hảo Hảo đặt lên kệ, động tác đều vô cùng cung kính, hệt như đang cung phụng thần vật. Nàng vẫn tin rằng, từng vị trí mà Diệp Trần chỉ định đặt đồ đều là một bộ phận của một "Đại Trận Thần Cấp" nào đó mà nàng chưa đủ trình độ để thấu hiểu.

Sự yên bình ấy đột nhiên bị phá vỡ bởi tiếng móng ngựa rầm rập và tiếng hô hoán kiêu ngạo từ xa truyền đến.

"Tránh ra! Tất cả tránh ra cho Dương thiếu gia!"

Một đoàn người cưỡi Linh Mã rầm rộ xông vào con phố nhỏ vốn tĩnh lặng. Đi đầu là một thanh niên trẻ tuổi, vận gấm vóc lụa là, tay cầm quạt xếp bằng ngọc thạch, lông mày sắc lẹm, đôi mắt đầy vẻ cao ngạo. Đó chính là Dương Phong, thiên tài của Dương gia – một trong ba đại gia tộc lớn nhất Vân Hải Thành.

Dương Phong vốn đang bế quan để đột phá Trúc Cơ tầng thứ tám, vừa ra khỏi cửa liền nghe dân tình bàn tán xôn xao về một "tiệm tạp hóa bí ẩn" có thể giúp người ta đột phá bình cảnh, chữa trị nội thương chỉ bằng mấy thứ đồ lạ hoắc. Với một thiên tài vốn coi trọng huyết thống và đan dược chính thống như hắn, đây chẳng khác nào một sự sỉ nhục vào nền tàn dư của giới tu tiên.

"Chính là cái ổ chuột này sao?" Dương Phong dừng ngựa trước cửa tiệm, dùng quạt chỉ vào tấm biển gỗ đơn sơ, trên mặt lộ rõ vẻ khinh miệt.

Hắn nhìn thấy Diệp Trần đang nằm ườn ra đó, bộ dạng lôi thôi với áo thun trắng và quần lửng, lại càng thêm nóng mắt. Trong mắt hắn, kẻ này không có chút dao động linh khí nào, rõ ràng là một phàm nhân hạng bét.

"Này, tên phàm nhân kia!" Dương Phong xuống ngựa, sải bước đi tới, giọng nói đầy uy áp của kẻ tu luyện: "Ngươi chính là kẻ đã dùng mấy thứ rác rưởi để lừa bịp trưởng lão Trần Huyền Tử của Thanh Vân Môn sao?"

Diệp Trần hé một bên mắt, nhìn cái bóng cao lớn đang che mất ánh nắng của mình, miệng lầm bầm: "Muốn mua đồ thì vào trong xếp hàng, không mua thì tránh ra chỗ khác cho người ta ngủ. Sáng sớm đã ồn ào, không có giáo dục."

Dương Phong sững người. Hắn là ai? Là thiếu chủ Dương gia! Đi đến đâu người ta chả quỳ lạy đến đó, vậy mà cái tên "phàm nhân" này lại bảo hắn không có giáo dục?

"To gan!" Một tên tùy tùng đi sau hét lớn, định lao lên dạy dỗ Diệp Trần, nhưng Dương Phong giơ tay ngăn lại. Hắn nở một nụ cười lạnh lùng, mắt liếc vào trong tiệm và đột ngột khựng lại khi nhìn thấy bóng dáng Thanh Loan.

Dương Phong vốn là kẻ phong lưu, vừa nhìn thấy khí chất của Thanh Loan, hắn lập tức nảy sinh ý đồ chiếm hữu. "Vân Hải Thành này từ khi nào lại có một mỹ nhân tuyệt sắc thế này? Nàng ta lại cam chịu làm kẻ hầu cho một tên phàm nhân rách rưới sao? Thật là phí hoài thiên vật!"

Hắn phẩy quạt, làm ra vẻ tiêu sái bước vào trong tiệm. Nhưng ngay khi bước chân chạm vào ngưỡng cửa, một cảm giác kỳ lạ xẹt qua sống lưng hắn. Có một thứ quy tắc vô hình nào đó khiến áp lực linh lực trên người hắn bị ép xuống bằng không. Dương Phong hơi biến sắc, nhưng lại tự trấn an rằng chắc do tiệm này có đặt một loại "Pháp trận cấm linh" rẻ tiền nào đó.

"Cô em xinh đẹp, theo ta thấy nàng khí chất không tầm thường, tại sao lại ở cái nơi ẩm thấp, toàn đồ rác rưởi này làm gì?" Dương Phong lờ đi Diệp Trần, tiến thẳng về phía Thanh Loan, nụ cười nửa miệng đầy tự đắc: "Về Dương phủ làm thiếp của ta, linh dược cung cấp không thiếu, chẳng phải tốt hơn đứng đây lau những chai nước phàm trần này sao?"

Thanh Loan dừng tay, đôi mắt lạnh như băng giá nghìn năm nhìn thẳng vào Dương Phong. Nàng nhẹ nhàng thốt lên một câu: "Đừng dùng những lời lẽ bẩn thỉu đó để xúc phạm nơi tôn nghiêm này. Nếu không muốn chết, hãy biến ngay."

Dương Phong cười lớn, tiếng cười vang động cả cửa tiệm: "Nơi tôn nghiêm? Một gian hàng phàm trần, toàn những món đồ không chút linh khí, mà gọi là tôn nghiêm? Để ta cho nàng thấy, cái gì mới gọi là Chí Bảo!"

Nói đoạn, hắn lật tay một cái, một chiếc hộp ngọc tinh xảo xuất hiện. Mở hộp ra, một viên đan dược đỏ rực, tỏa ra dược hương nồng nặc khiến cả con phố cũng cảm nhận được linh khí.

"Đây là Tụ Linh Đan trung phẩm, do chính luyện đan sư tam phẩm của gia tộc ta luyện chế! Một viên này đáng giá ngàn vàng, có thể giúp tu sĩ tăng tốc độ hấp thụ linh khí gấp ba lần. So với mấy gói mì màu mè của tên chủ tiệm kia, nó là phượng hoàng so với gà rừng!"

Hắn đắc ý nhìn xung quanh, mong đợi sự kinh ngạc trên khuôn mặt Diệp Trần hay sự hối lỗi của Thanh Loan. Nhưng đáp lại hắn, Thanh Loan chỉ khinh khỉnh liếc qua rồi tiếp tục lau kệ. Còn Diệp Trần? Anh đã ngồi dậy từ bao giờ, đang ngoáy tai bằng một ngón tay, vẻ mặt đầy sự chịu đựng.

"Nói xong chưa? Khoe xong chưa?" Diệp Trần ngáp một cái dài, giọng uể oải: "Viên kẹo đường đó của ngươi mà cũng gọi là bảo vật à? Ngửi mùi thôi đã thấy tạp chất đầy ra rồi. Ăn vào không sợ bị tắc kinh mạch sao?"

"Ngươi… ngươi nói cái gì?" Dương Phong tím mặt vì giận: "Ngươi một tên phàm nhân, biết cái gì là luyện đan? Được, nếu ngươi nói đồ của ngươi hơn đan dược của ta, vậy lôi ra đây! Nếu không chứng minh được, ta sẽ dỡ bỏ cái tiệm này và bắt nữ nhân kia đi!"

Diệp Trần thở dài, đứng dậy. Anh lê đôi dép tổ ong tiến về phía tủ kính nhỏ phía góc phòng. Đây là khu vực mới được hệ thống mở khóa sáng nay: **Khu Đồ Lạnh**.

"Nể tình ngươi là khách hàng đầu tiên trong ngày có lòng 'nhiệt huyết' như vậy, ta giới thiệu cho ngươi món này." Diệp Trần mở tủ, hơi lạnh tỏa ra sương mù mờ ảo (thực chất chỉ là tủ kem thông thường nhưng trong mắt tu sĩ lại giống như Hàn Băng Chi Khí cực phẩm).

Diệp Trần cầm ra một cây kem que màu xanh ngọc, vỏ nilon in hình một ngọn núi tuyết, bên dưới ghi hàng chữ "Frozen Pop – Vị Bạc Hà Siêu Cấp".

"Cái này gọi là 'Hàn Băng Thần Stick'. Giá 50 linh thạch hạ phẩm một cây. Ngươi dám ăn không?"

Dương Phong nhìn cây kem que trên tay Diệp Trần với ánh mắt hoài nghi. Thứ này trơn láng, không có chút linh lực dao động, trông giống như một miếng nước đá được nặn hình kỳ quặc. 50 linh thạch hạ phẩm? Với số tiền đó có thể mua được một nắm linh dược cơ bản cho tán tu.

"Hừ, thứ này thì có gì ghê gớm?" Dương Phong khinh bỉ lấy ra 50 linh thạch ném lên bàn: "Ta ăn cho ngươi xem, nếu nó không có tác dụng như ngươi nói, cái tiệm này sẽ không còn thấy mặt trời ngày mai!"

Hắn giật lấy cây kem, xé vỏ nilon một cách thô bạo rồi cắn một miếng thật lớn.

Ngay khoảnh khắc miếng kem chạm vào đầu lưỡi, đồng tử của Dương Phong co rụt lại. Một cảm giác lạnh buốt đến thấu xương, không phải cái lạnh của băng thông thường, mà là một loại "Quy tắc băng giá" tinh thuần nhất từ trước đến nay hắn từng cảm nhận.

*Rắc! Rắc!*

Trước sự kinh hoàng của đám tùy tùng, từ miệng Dương Phong bắt đầu xuất hiện những bông tuyết trắng xóa. Chỉ trong chớp mắt, một lớp băng mỏng bao phủ lấy môi, sau đó lan nhanh ra khắp mặt, cổ và tứ chi.

"Thiếu… thiếu gia!" Đám tùy tùng định lao vào cứu giúp nhưng Thanh Loan bước ra chắn trước, uy áp của một vị Thánh nữ dù đã bị phong ấn vẫn khiến đám lâu la kia không dám nhích bước.

Dương Phong lúc này cảm thấy cơ thể mình hoàn toàn mất đi tri giác. Điều kinh khủng nhất là, luồng khí lạnh đó đang chảy dọc theo các kinh mạch của hắn, những chỗ vốn bị bế tắc bởi tạp chất từ đan dược rác rưởi trước đó nay đều bị "đông cứng" rồi vỡ vụn, sau đó được gột rửa bằng một dòng năng lượng thanh khiết đến cực điểm.

Linh lực trong đan điền của hắn, vốn đang trì trệ ở Trúc Cơ tầng bảy, bỗng nhiên bắt đầu quay cuồng dữ dội.

"Rắc!"

Một tiếng vang giòn dã phát ra từ bên trong cơ thể Dương Phong. Hắn đột phá! Lên Trúc Cơ tầng tám!

Chưa dừng lại ở đó, cảm giác sảng khoái đến mức linh hồn cũng muốn bay lên khiến hắn không tự chủ được mà cắn thêm miếng thứ hai, miếng thứ ba…

Kết quả là, chưa đầy mười nhịp thở sau, Dương Phong đã biến thành một bức tượng băng sống hoàn hảo, đứng sững sờ giữa cửa tiệm. Tay hắn vẫn còn cầm que gỗ của cây kem, khuôn mặt hiện lên một sự phê pha khó tả lẫn lộn với vẻ kinh hoàng.

"Ô kìa, ta đã bảo là 'Vị Bạc Hà Siêu Cấp' rồi mà, ăn chậm thôi không là viêm họng đấy." Diệp Trần thản nhiên ngồi xuống ghế, rót một ngụm trà loãng (thực chất là nước trà xanh đóng chai đổ ra chén).

Đám tùy tùng run cầm cập: "Ngươi… ngươi đã làm gì thiếu gia chúng ta? Mau rã băng cho ngài ấy!"

Diệp Trần xua tay: "Yên tâm, đây là hiệu ứng phụ giúp tĩnh tâm thôi. Chờ khoảng một nén nhang nó tự tan. Nhưng mà, nhìn cái mặt thiếu gia các ngươi kìa, rõ ràng là đang rất hưởng thụ đấy thôi?"

Quả thật, qua lớp băng trong suốt, người ta thấy đôi mắt Dương Phong đang trợn trừng, nhưng trong đó không có sự đau đớn, mà là sự chấn kinh tột độ. Hắn nhận ra, toàn bộ căn cơ vốn không vững chắc của mình sau khi bị đóng băng rồi rã đông đã trở nên kiên cố hơn bao giờ hết. Hơn nữa, những tạp chất mà hắn tích lũy bấy lâu nay đã bị "Hàn Băng Thần Stick" tống khứ sạch sẽ qua lỗ chân lông.

Mười lăm phút sau, lớp băng rắc một tiếng rồi tan biến thành làn sương trắng. Dương Phong ngã phịch xuống đất, thở hồng hộc, hơi thở ra vẫn còn mang theo làn khói lạnh. Hắn cảm nhận được linh lực trong người đang cuồn cuộn như sóng thần, mạnh mẽ hơn trước ít nhất gấp hai lần.

Hắn nhìn Diệp Trần, lúc này ánh mắt không còn chút khinh miệt nào, mà chỉ còn sự sợ hãi xen lẫn sùng bái. Một thứ đồ ăn vặt 50 linh thạch mà có hiệu quả tẩy tủy phạt cốt còn hơn cả đan dược tứ phẩm? Người chủ tiệm này… rốt cuộc là ai?

Dương Phong lắp bắp, vội vàng bò dậy, quỳ rạp xuống: "Tiền bối… vãn bối có mắt không thấy Thái Sơn! Vừa rồi đã mạo phạm tôn nghiêm của tiệm, mong tiền bối rộng lượng tha thứ!"

Diệp Trần vẫn xua quạt, mặt không đổi sắc: "Đừng gọi tiền bối, ta chỉ là ông chủ tiệm tạp hóa nhỏ thôi. Ở đây có quy tắc: mua hàng thì tiếp, gây rối thì mời ra. Ngươi đã trả tiền cây kem rồi, chúng ta huề nhau."

Dương Phong toát mồ hôi hột, hắn liếc thấy Thanh Loan vẫn đang cầm cái khăn lau nhìn mình chằm chằm, vội vàng lấy ra một túi linh thạch lớn, đặt lên bàn gỗ một cách cung kính nhất có thể.

"Đây… đây là một ngàn linh thạch trung phẩm, vãn bối muốn mua hết số 'Hàn Băng Thần Stick' còn lại trong tủ!"

Diệp Trần nghe đến "một ngàn linh thạch trung phẩm", trong lòng suýt chút nữa nhảy cẫng lên (tỷ giá là 1 trung phẩm đổi 100 hạ phẩm, vậy là 100.000 linh thạch hạ phẩm!). Nhưng vì giữ vững hình tượng "Phật hệ cao nhân", anh chỉ nhàn nhạt nói:

"Hệ thống… à không, tiệm chúng ta có quy định: Mỗi món đồ mỗi người chỉ được mua giới hạn số lượng mỗi ngày. Kem que hôm nay mỗi người chỉ được mua thêm 2 cây nữa thôi. Muốn mua nữa thì mai quay lại."

Dương Phong không hề tức giận, trái lại còn thấy điều này vô cùng hợp lý. Bảo vật nghịch thiên thế này, nếu có thể mua đại trà thì Tiên giới này loạn mất rồi! Hắn cung kính mua thêm 2 cây kem, nâng niu như nâng trứng mỏng, rồi dẫn đám tùy tùng rút lui nhanh như một cơn gió, không quên cúi đầu chào Thanh Loan một cái đầy sợ hãi.

Sau khi đoàn người đi khuất, không gian yên tĩnh trở lại. Diệp Trần lúc này mới nhảy cẫng lên từ ghế mây, cầm túi linh thạch trung phẩm thơm tho mùi tiền mà hít lấy hít để.

"Hệ thống! Mau chuyển hết vào số dư cho ta! Giàu rồi! Giàu rồi!"

[Ding! Đã nạp 1000 linh thạch trung phẩm. Tài khoản của chủ tiệm hiện tại: 102,500 điểm linh năng.]
[Thông báo: Do doanh thu đột phá trong thời gian ngắn, cấp độ cửa hàng đã tăng lên Level 1.5. Mở khóa mặt hàng mới: Nước tăng lực Sting – Vị dâu (Cuồng Huyết Linh Dịch).]

Thanh Loan bước đến bên cạnh, nhìn Diệp Trần đang cười toe toét, trong lòng nàng càng thêm cảm thán: *Chủ nhân quả nhiên là cao nhân ẩn thế. Vừa nãy chắc hẳn ngài ấy đã dùng 'Thần Thông Tiết Chế' để thử thách tâm tính của thiếu gia Dương gia kia. Ngay cả khi nhận được ngàn vạn linh thạch, ngài ấy vẫn chỉ cười vui vẻ như một đứa trẻ, đây mới gọi là đạt đến cảnh giới Đạo Pháp Tự Nhiên, tiền tài đối với ngài ấy chỉ là vật ngoài thân mà thôi!*

Diệp Trần đâu có biết Thanh Loan đang "bổ não" cho mình đến mức đó. Anh đang mải đọc phần mô tả về món đồ mới:
*"Nước tăng lực Sting (Vị dâu): Uống vào tăng 200% tốc độ di chuyển và công kích, toàn thân tỏa ra hồng quang hộ thể. Tác dụng phụ: Có khả năng gây ra hưng phấn quá đà, muốn nhảy múa theo nhạc sàn trong vòng 30 phút."*

"Hừm, cái này mà đem bán cho mấy lão già hay ngồi thiền, chắc vui lắm đây…" Diệp Trần xoa cằm, nở một nụ cười "thiện lương" rồi lại nằm xuống ghế mây, tiếp tục giấc ngủ dang dở dưới ánh nắng rực rỡ của Vân Hải Thành.

Trong khi đó, câu chuyện về Dương Phong – thiên tài Dương gia vừa "hóa đá" rồi "hóa thần" tại tiệm tạp hóa bắt đầu lan truyền khắp thành với tốc độ ánh sáng. Những vị tai to mặt lớn, những lão quái vật đang lẩn trốn trong hang sâu bỗng nhiên đồng loạt mở mắt, hướng cái nhìn đầy tò mò về phía góc phố vắng nơi có cái tên: Bình An.

Sóng gió thực sự của Tiên giới, dường như chỉ mới vừa bắt đầu từ một cây kem que giá 50 linh thạch.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8