Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 23: ** Diệp Trần nâng cấp tiệm lần 1
**CHƯƠNG 23: DIỆP TRẦN NÂNG CẤP TIỆM LẦN 1**
Ánh nắng ban mai của vùng Đông Nhất Lục xuyên qua những tán lá của rặng liễu già, rủ xuống trước cửa tiệm tạp hóa Bình An những vệt sáng vàng óng như mật. Vân Hải Thành buổi sáng hôm nay yên tĩnh lạ thường, có lẽ dư chấn từ "vụ án muỗi độc" đêm qua vẫn còn khiến giới tu sĩ xung quanh đây run rẩy không thôi.
Diệp Trần ngáp một cái dài, vươn vai lười biếng trên chiếc ghế nằm bằng tre. Trên tay anh vẫn là chiếc quạt giấy rách nát, nhịp quạt thong thả như thể dòng thời gian chẳng hề có nghĩa lý gì với mình.
“Tiểu Loan, đã quét dọn xong chưa?” Diệp Trần híp mắt hỏi, giọng nói mang theo chút ngáy ngủ đặc trưng của một thanh niên Gen Z bị bắt dậy sớm.
Thanh Loan, lúc này đang vận một bộ đạo bào giản dị nhưng vẫn không giấu nổi khí chất thanh cao, vội vã dừng chổi, quay lại cung kính hành lễ: “Thưa chủ thượng, nội sảnh đã sạch sẽ không vướng một hạt bụi. Nước pha trà cũng đã chuẩn bị xong, là sương sớm lấy từ trên đỉnh Vân Hải đấy ạ.”
Nàng nhìn Diệp Trần bằng ánh mắt đầy vẻ sùng bái. Trong mắt nàng, việc Diệp Trần bắt nàng quét nhà mỗi ngày thực chất là một loại “truyền thừa tâm pháp”. Những nhịp chổi đẩy đi bụi bặm, chính là đang gột rửa bụi trần trong lòng nàng. Diệp Trần không cần nói, nàng cũng tự ngộ ra “Trần Thế Đạo” từ việc dọn dẹp tạp hóa.
Diệp Trần nào biết tiểu nhị của mình nghĩ gì, anh chỉ lầm bầm: “Cần gì sương sớm cho mệt, sau này dùng nước khoáng Lavie pha trà cho nó sạch. À mà thôi, nước Lavie bán đắt lắm, để dành kiếm linh thạch.”
Đúng lúc này, trong đầu Diệp Trần vang lên một tiếng “Đinh!” giòn tan.
【 Chúc mừng ký chủ! Doanh số tích lũy của tiệm tạp hóa đã đạt mốc 10.000 linh thạch hạ phẩm. Danh vọng của tiệm tại khu vực Vân Hải Thành đạt mức: Cực độ bí ẩn. 】
【 Hệ thống Tạp hóa Vạn giới tiến hành nâng cấp cấp độ 1. Thời gian dự kiến: 3 giây. 】
“Ơ, nhanh vậy à?” Diệp Trần còn chưa kịp ngồi dậy, một luồng hào quang nhàn nhạt đã bao phủ lấy cả tiệm tạp hóa.
Thanh Loan đứng sững người, chiếc chổi trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Nàng cảm nhận được một luồng uy áp từ thượng cổ, không, đó không phải uy áp, mà là một quy tắc thiên đạo hoàn mỹ đến mức khiến người ta muốn quỳ xuống phủ phục đang bao trùm lấy không gian. Những bức tường gỗ mục nát của tiệm tạp hóa bắt đầu chuyển mình, thớ gỗ co duỗi, tiếng kẽo kẹt vang lên nhưng lại nghe như một bản giao hưởng thần thánh.
Ba giây trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.
“Đã nâng cấp thành công. Diện tích tiệm mở rộng thêm 20 mét vuông. Mở khóa mặt hàng mới: Đèn tuýp huỳnh quang (Thánh Quang Chi Trụ) và Tủ lạnh cấp thấp (Băng Phách Thần Lung).”
Diệp Trần ngơ ngác nhìn vào bên trong. Cửa tiệm cũ kỹ trước đây vốn tối tăm, chỉ dựa vào ánh nắng chiếu vào từ cửa chính và một vài viên minh châu nhỏ. Nhưng giờ đây, không gian bên trong đã trở nên rộng rãi hơn đáng kể. Trần nhà được đẩy cao lên, và kỳ lạ nhất chính là hai thanh dài màu trắng sữa đang được gắn dọc theo các xà ngang.
“Hệ thống, đây là… đèn tuýp thật đấy à?” Diệp Trần lẩm bẩm.
【 Đáp: Chính xác. Đây là hệ thống chiếu sáng bằng năng lượng linh thạch chuyển hóa thành quang năng hiện đại. Không phát nhiệt, không nhấp nháy, ánh sáng thuần khiết 100%. 】
Diệp Trần tò mò bước vào trong, tìm đến cái nút bật tắc bằng nhựa trắng nằm cạnh cửa. "Cạch" một tiếng.
"Oanh!"
Cả tiệm tạp hóa đột nhiên bừng sáng. Ánh sáng trắng lạnh lẽo, sắc sảo như thanh gươm của một vị kiếm tiên xuyên thủng bóng tối, tỏa lan đến từng ngóc ngách của gian hàng.
Thanh Loan kêu lên một tiếng, đưa tay che mắt, cả người run rẩy: “Chủ… chủ thượng! Đây là… đây là bí pháp quang hệ gì vậy? Ánh sáng này… quá mức thuần khiết, nó không có một chút tạp chất nào, giống như được trích ra từ ánh mặt trời buổi chính ngọ của Thần giới!”
Nàng quỳ sụp xuống, không dám nhìn trực tiếp vào hai thanh đèn tuýp. Trong tiềm thức của tu sĩ Cửu Tiêu Linh Giới, những thứ phát sáng mạnh mẽ như thế này thường là pháp bảo cấp cao nhất, hoặc là sự hiện diện của một vị chân tiên đang giáng thế.
Diệp Trần xoa xoa đầu, ngượng ngùng bảo: “Tiểu Loan, đứng dậy đi. Cái này gọi là đèn tuýp, dùng để thắp sáng ban đêm thôi. Đừng làm quá lên như thế.”
“Không! Chủ thượng khiêm tốn rồi!” Thanh Loan nước mắt ngắn dài: “Dùng chí bảo tỏa ánh sáng hào quang để soi đường cho kẻ phàm phu, đây chính là đại đức, là lòng từ bi cứu độ chúng sinh của ngài!”
Diệp Trần thở dài, bỏ cuộc. Anh quay sang nhìn món bảo bối thứ hai vừa được mở khóa.
Ở một góc tiệm, nơi trước đây để mấy cái chum rượu không, giờ đây hiện diện một khối hộp hình chữ nhật lớn màu xám bạc. Bề mặt nó bóng loáng, soi thấy rõ khuôn mặt ngái ngủ của Diệp Trần. Phía trên có dán một cái nhãn dán ghi: "Siêu tiết kiệm điện – 5 sao".
Đây là một chiếc tủ lạnh hai cánh hiện đại, nhưng thay vì cắm điện, trên đỉnh tủ có một khe hở nhỏ hình tròn để bỏ linh thạch vào làm nhiên liệu.
“Tủ lạnh… Thiên ạ, cuối cùng cũng có đồ lạnh để uống rồi.” Diệp Trần xúc động muốn khóc. Cái thế giới tu tiên này mùa hè nóng như đổ lửa, mặc dù anh có "Lĩnh vực vô địch" bảo vệ nên không đổ mồ hôi, nhưng cảm giác thèm một hớp nước đá thì vẫn là bản năng của một con người hiện đại.
Diệp Trần tiến lại gần, mở cửa tủ ra.
Một làn hơi trắng xóa, lạnh buốt từ trong tủ ùa ra, cuồn cuộn đổ xuống sàn nhà như mây mờ phủ đỉnh núi. Cùng lúc đó, các ngăn tủ đầy ắp những vật phẩm mới tinh.
Nào là kem que nhiều màu, kem ốc quế bọc socola, rồi các loại nước giải khát lon nhôm mát lạnh nằm san sát nhau.
【 Thông báo: Tủ lạnh cấp 1 đã được nạp sẵn 100 đơn vị kem và nước ngọt các loại. Giá bán niêm yết: Kem que (10 linh thạch hạ phẩm/que), Kem socola cực phẩm (30 linh thạch), Nước ngọt lon lạnh (20 linh thạch). 】
Diệp Trần gật đầu, hệ thống này tuy tham tiền nhưng đồ vật lúc nào cũng rất chất lượng. Anh cầm một cây kem que màu xanh lá (vị bạc hà) lên, xé vỏ và đưa lên miệng cắn một miếng.
"Rộp!"
Cái cảm giác lạnh giá buốt tận óc, hương vị bạc hà thanh mát nổ tung trong khoang miệng, khiến Diệp Trần rùng mình một cái, bao nhiêu sự mệt mỏi đều tan biến hết.
“Đã! Thật là đã!” Anh rên rỉ đầy mãn nguyện.
Thanh Loan ở phía sau đang nhìn chăm chằm vào “Khối hộp bạc” tỏa ra mây trắng. Nàng nhìn thấy chủ nhân của mình đang “ăn” một thanh gỗ nhỏ có dính một khối băng kỳ lạ, khuôn mặt hiện lên vẻ say mê cực độ. Nàng chợt rùng mình: *Cái hộp kia… nhất định là một loại phong ấn khí cao cấp, chuyên dùng để giam cầm Băng Linh Thần từ thượng cổ. Chủ thượng đang tiêu hóa sức mạnh của thần linh!*
Vừa lúc đó, ngoài cửa tiệm vang lên tiếng bước chân vội vã kèm theo tiếng cười hà hà quen thuộc.
“Chủ tiệm! Chủ tiệm ơi! Có món gì mới chưa? Lão già này đêm qua mơ thấy mì tôm bay lượn trên trời, sáng ra không chịu nổi phải chạy tới đây ngay!”
Trần Huyền Tử bước qua ngưỡng cửa, nhưng ngay giây tiếp theo, lão già Nguyên Anh kỳ này bỗng dưng cứng đờ như hóa đá.
Ánh sáng từ hai thanh đèn tuýp dội xuống đầu lão. Trần Huyền Tử lắp bắp, đôi mắt trợn ngược nhìn lên trần nhà: “Lôi… Lôi đình chi lực tinh khiết đến mức này sao? Không, đây không phải Lôi đình, đây là Thái Dương Chân Hỏa được thuần hóa đến mức hiền hòa? Trời ạ, cái tiệm này… rốt cuộc là nơi nào thế này? Tại sao mỗi lần ta tới, nó lại biến hóa kinh người hơn?”
Lão nhìn thấy Thanh Loan đang quỳ dưới đất, lại nhìn thấy Diệp Trần đang thong dong gặm một cái gì đó tỏa khói trắng. Trần Huyền Tử nuốt nước miếng, vội vã hành lễ: “Lão hủ bái kiến vị tiền bối chủ tiệm! Sáng sớm đã mạo muội đến quấy rầy, xin ngài xá tội!”
Diệp Trần phất phất tay, giọng vẫn còn ngậm kem: “Lão Trần đấy à, đến đúng lúc lắm. Tiệm mới nâng cấp, có hàng mới đấy. Muốn thử không?”
Trần Huyền Tử nghe thấy hai chữ “hàng mới”, đôi mắt già nua liền sáng rực lên như đèn pha. Lão liếc nhìn cái tủ lạnh, nơi làn hơi lạnh vẫn đang cuồn cuộn chảy ra.
“Tiền bối, đó là… đó là lò luyện đan kiểu mới sao? Tại sao nó không tỏa nhiệt mà lại lạnh buốt thấu xương như vậy?”
Diệp Trần cười tủm tỉm, anh với tay lấy ra một cây kem que màu đỏ thắm (vị dâu rừng) đưa cho lão: “Ăn thử đi. Cái này gọi là kem que, 10 viên linh thạch hạ phẩm một que. Giúp hạ hỏa, tĩnh tâm, chữa chứng nóng trong người rất tốt.”
Trần Huyền Tử run rẩy đón lấy cây kem. Lão nhìn lớp vỏ nhựa in hình trái dâu bóng loáng, trong lòng dấy lên một cơn sóng dữ: *Lớp bao bì này mỏng như cánh ve, nhưng lại có thể bao bọc lấy một nguồn băng linh lực cực mạnh bên trong. Đây hẳn là vảy của một con rồng băng cấp bậc Hóa Thần hoặc hơn thế nữa!*
Lão học theo Diệp Trần, lóng ngóng xé vỏ nhựa. Ngay khi cây kem dâu đỏ mọng lộ ra dưới ánh đèn tuýp, tỏa ra một mùi hương chua ngọt nồng nàn của trái cây rừng hòa quyện với cái lạnh tinh khôi, Trần Huyền Tử cảm thấy toàn bộ kinh mạch trong người mình như đang reo hò.
Lão khẽ liếm một miếng nhỏ ở đầu cây kem.
“Oanh!”
Trần Huyền Tử cảm thấy như có một vị tiên nhân vừa dùng đại thủ ấn đập thẳng vào linh đài của mình. Một dòng suối lạnh lẽo chạy thẳng từ đầu lưỡi, lao xuống cổ họng, rồi nổ tung thành hàng vạn tinh thể băng giá len lỏi vào từng lỗ chân lông.
“A…” Lão già rên lên một tiếng thất thanh, mặt đỏ bừng lên rồi đột ngột tái mét vì lạnh, sau đó lại trở nên hồng hào một cách lạ kỳ.
“Thọ nguyên… Thọ nguyên của ta đang tăng lên? Không, không phải tăng lên, mà là sự lão hóa của kinh mạch đang bị đóng băng lại!” Trần Huyền Tử hét lên trong tâm trí.
Lão cảm nhận được, chứng nóng nảy do tu luyện nhầm công pháp Hỏa hệ hàng trăm năm qua đang được cây kem này dịu dàng hóa giải. Những tổn thương ngầm sâu trong đan điền bấy lâu nay bỗng chốc được phủ lên một lớp tuyết mỏng thần thánh, xoa dịu nỗi đau thấu xương.
Lão bất chấp hình tượng của một vị Thái thượng trưởng lão Thanh Vân Môn, ngoạm một miếng lớn.
"Rắc!"
Hàm răng già nua của lão chạm vào khối đá ngọt lịm. Cái lạnh buốt thấu tận đại não khiến lão đứng hình trong ba giây, hai mắt trợn trừng, người run cầm cập nhưng khuôn mặt lại hiện lên vẻ sung sướng chưa từng thấy.
“Đạo vận… Trong miếng kem này chứa đựng Đạo vận Băng hệ hoàn chỉnh nhất mà ta từng gặp!” Trần Huyền Tử sau khi nuốt xong miếng kem, thở ra một hơi dài tạo thành một làn khói trắng xóa dài đến một trượng.
Thanh Loan đứng cạnh thấy vậy, không kìm được lòng cũng tiến lại: “Chủ thượng, nô tì… nô tì cũng có thể thử một cái được không?”
Diệp Trần hào phóng rút ra một cây kem socola: “Cho cô cái này, đắt tiền hơn của lão Trần đấy, 30 linh thạch, trừ vào lương nhé.”
Thanh Loan mừng rỡ đón lấy. Ngay khi miếng socola tan chảy trong miệng, nàng bỗng sững sờ. Socola không giống như kem dâu của lão Trần chỉ mang lại sự lạnh lẽo, nó mang theo một vị đắng thanh tao, sau đó là sự ngọt ngào sâu thẳm len lỏi vào tâm hồn. Nàng cảm thấy tâm ma đang rục rịch do quá khứ đau buồn bị sụp đổ tông môn bỗng chốc bị sự ngọt ngào này “vỗ về” và hóa giải hoàn toàn.
“Đây là… món ăn của chư thần!” Thanh Loan nức nở, quỳ xuống dập đầu: “Tạ ơn chủ thượng ban thưởng chí bảo!”
Diệp Trần đứng bên cạnh, một tay cầm kem, một tay thọc túi quần, mặt lộ vẻ đắc ý thầm nghĩ: *Lão tổ tông ơi, nhìn xem con dân của các ngài kìa. Một cây kem Merino vị socola mà làm cho cả một Thánh nữ cùng một lão quái Nguyên Anh khóc ròng rã. Tiên giới này, đúng là chưa trải đời mà!*
Nhưng ngay lúc này, ánh sáng từ hai thanh đèn tuýp tỏa ra bỗng nhiên rúng động.
Một luồng khí tức hắc ám từ xa đang bay nhanh về phía Vân Hải Thành. Đó không phải là một luồng khí bình thường, mà là hận ý tích tụ ngàn năm của Ma đạo.
Diệp Trần khẽ nhíu mày: “Lại có người muốn làm hỏng không khí ăn kem của ta sao?”
Trần Huyền Tử cũng lập tức thu lại vẻ mặt tham ăn, đôi mắt lão trở nên sắc lạnh, tay vẫn nắm chặt cây kem (vì sợ rơi mất chí bảo), nhìn ra ngoài cửa: “Khí tức này… là Hắc Sát của Cửu U Ma Môn? Tại sao bọn chúng lại dám bén mảng đến vùng này?”
“Cửu U Ma Môn?” Thanh Loan biến sắc: “Chẳng lẽ là vì vụ việc ba gã hộ vệ Kim Đan của Vạn Bảo Các biến mất đêm qua sao?”
Trần Huyền Tử hừ lạnh một tiếng: “Vạn Bảo Các vốn dĩ có quan hệ ngầm với ma tu. Bọn chúng thường xuyên giao dịch linh thảo lấy hồn phách tu sĩ. Chắc chắn là cái lão Gia Cát Minh kia không cam lòng bị chủ tiệm áp chế, nên đã bỏ ra cái giá đắt để mời lũ ma đầu này đến thăm dò.”
Diệp Trần lại nằm phịch xuống ghế tựa, tay lấy một lon Coca-Cola ướp lạnh từ trong túi áo ra (vừa mới lén bỏ vào), bật nắp “Phì” một tiếng đầy sảng khoái.
“Mặc kệ chúng đi. Vào tiệm thì là khách, mua đồ thì hoan nghênh. Còn nếu định làm bậy…” Diệp Trần hớp một ngụm Cola, ợ ra một cái dài đầy vẻ báng bổ thần thánh: “… thì đúng lúc tiệm vừa có món vũ khí mới mà ta chưa thử nghiệm.”
Trần Huyền Tử và Thanh Loan rùng mình. Vũ khí mới? Cái “bình xịt muỗi” đêm qua đã quét sạch vạn quân rồi, giờ lại còn thứ gì khủng khiếp hơn nữa?
Họ quay lại nhìn hai thanh đèn tuýp đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ trên trần nhà. Không hiểu sao, cả hai đều nảy ra một ý nghĩ rùng rợn: *Cái thứ phát ra ánh sáng này, chẳng lẽ chính là Thần Phạt chi nhãn thu nhỏ sao? Kẻ nào dám làm loạn dưới ánh hào quang này, e là sẽ bị tan thành mây khói trong nháy mắt.*
Lúc này, trên bầu trời phía trên tiệm tạp hóa, một đám mây đen kịt phủ kín ánh mặt trời. Một giọng nói khàn khàn, mang theo tiếng khóc than của quỷ dữ vang vọng khắp Vân Hải Thành:
“Chủ tiệm Bình An Tạp Hóa đâu? Ra đây nộp mạng, trả lại hồn phách cho đồ đệ của ta!”
Diệp Trần vẫn nhắm mắt thưởng thức hơi lạnh của lon Coca, chỉ nhếch môi cười nhạt: “Muốn gặp ta? Xếp hàng mua kem trước đã rồi hãy nói chuyện.”
Lão Trần nghe vậy, vội vàng cắn thêm một miếng kem, chuẩn bị tâm thế xem kịch hay. Lão biết, hôm nay có kẻ sắp phải dùng máu để hiến tế cho sự kiện nâng cấp tiệm lần này của vị "tiền bối" quái chiêu này rồi.
Gian tiệm tạp hóa Bình An, dưới ánh sáng trắng muốt của đèn tuýp huỳnh quang hiện đại, trông không giống như một cửa tiệm, mà giống như một pháo đài cô độc của thiên đường đang kiêu hãnh đứng vững giữa vòng vây của ma đạo.
Hơi lạnh của tủ lạnh vẫn không ngừng tỏa ra, quyện vào mùi hương nồng nàn của Coca-Cola và kem dâu, tạo thành một khung cảnh quái dị chưa từng thấy trong suốt lịch sử hàng vạn năm của giới tu tiên.
"Cái tiệm này…" Trần Huyền Tử nhìn xuống lon nước đen ngòm trong tay Diệp Trần mà mắt đầy khao khát: "Tại sao lon sắt kia lại kêu 'Phì' một tiếng khiến tâm thần lão phu rúng động như gặp sấm sét vậy nhỉ?"
Diệp Trần chỉ vào cái tủ lạnh: "Tự mình lấy đi, 20 viên linh thạch một lon. Cứ uống rồi lão sẽ hiểu, đỉnh cao của đại đạo… đôi khi chỉ là một ngụm nước đầy bọt khí này mà thôi."
Tiếng hét của vị Ma tôn ngoài kia dường như đã bị gạt ra khỏi tâm trí họ hoàn toàn. Với những con người đang đứng trong "lĩnh vực vô địch" của Diệp Trần, việc ăn kem và uống Cola mát lạnh rõ ràng là việc đại sự hơn nhiều so với việc lo sợ mấy cái tên ma tu dở hơi ngoài kia.