Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 58: ** Tin nhắn SMS đầu tiên trong lịch sử tu tiên.
**Chương 58: Tin nhắn SMS đầu tiên trong lịch sử tu tiên**
Nắng sớm ở Vân Hải Thành hôm nay có vẻ gắt hơn thường lệ, nhưng chẳng thấm tháp gì so với bầu không khí sục sôi đang bao trùm lấy tiệm tạp hóa nhỏ ở cuối phố. Từ sau khi Diệp Trần tung ra sản phẩm chiến lược mang tên "Linh Thoại Nokia 110i", cái gọi là phong thái của tu sĩ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một đám người tay cầm "gạch đen", đi đứng không nhìn đường, chỉ mải mê áp sát cái vật thể kỳ lạ ấy vào tai.
Trước cửa tiệm, Diệp Trần vẫn giữ đúng tư thế "vạn năm không đổi": nằm nghiêng trên chiếc ghế bành tre, đôi dép tổ ong huyền thoại vắt vẻo đầu ngón chân, tay cầm lon nước tăng lực Sting dâu, thỉnh thoảng lại ợ một tiếng đầy thỏa mãn.
"Chủ thượng, bên ngoài… có chút hỗn loạn."
Thanh Loan bước ra từ trong tiệm, tay ôm một chồng vỏ hộp giấy. Nàng mặc bộ đồ tiểu nhị được cách tân một chút cho gọn gàng, nhưng khí chất thanh lãnh của một cựu Thánh nữ vẫn không hề thuyên giảm. Nàng nhìn ra đám tu sĩ đang la hét ngoài kia, lông mày hơi nhíu lại.
"Alo! Nghe thấy không? Ta là Kim Đan cơ mà! Sao sóng ở đây yếu thế này?" một lão giả áo xám đang nhảy cẫng lên trên mái nhà, tay giơ chiếc Nokia lên trời.
"Sư phụ! Đừng nhảy nữa, vạt áo của ngài vướng vào linh kiếm rồi kìa!" Một đồ đệ phía dưới gào lên.
Diệp Trần khẽ liếc mắt nhìn, hớp một ngụm nước ngọt rồi lười biếng đáp: "Kệ bọn họ. Đó là cái giá của việc tiếp cận công nghệ đỉnh cao. Không có trạm phát sóng, chỉ dựa vào việc khuếch tán thần niệm nội bộ của hệ thống Nokia thì tất nhiên tín hiệu sẽ chập chờn khi có quá nhiều người dùng cùng lúc."
Đúng lúc này, một thân ảnh già nua, rách rưới nhưng tràn đầy linh lực từ trên trời rơi xuống—theo đúng nghĩa đen.
"Uỳnh!"
Khói bụi tan đi, Trần Huyền Tử mặt mũi đen thui vì khói thuốc súng (do vừa nổ lò luyện đan) loạng choạng bò dậy. Lão không thèm phủi bụi trên áo, lập tức lao đến bên cạnh Diệp Trần, vẻ mặt đau khổ như vừa mất đi vạn năm tu vi.
"Diệp tiểu hữu! Cứu mạng! Lão phu sắp phá sản rồi!"
Diệp Trần không thèm ngồi dậy, chỉ nhướng mày: "Trần lão đầu, sao thế? Ăn mì tôm không cho nước súp hay là uống Sting quá liều bị cao huyết áp?"
Trần Huyền Tử mếu máo, giơ chiếc Nokia 110i ra: "Cái vật này… cái linh thoại này quá tiêu tốn linh thạch! Lão phu chỉ mới gọi cho đồ tôn ở kinh đô có ba canh giờ để dặn dò chuyện cơm nước, vậy mà thẻ nạp linh lực 100 viên linh thạch cấp thấp đã báo cạn sạch! Cứ đà này, Thanh Vân Môn của ta sẽ phải bán cả núi môn để nạp tiền điện thoại mất!"
Diệp Trần phì cười. Đây là tình trạng chung của các tu sĩ hiện nay. Bọn họ nghìn năm qua quen dùng hạc giấy truyền tin chậm chạp, giờ có cái gọi là "gọi điện trực tiếp", bọn họ như phát điên, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng gọi. Có vị tiên tử còn vừa tắm vừa gọi điện cho tỷ muội chỉ để kể về việc con mèo ở nhà mới rụng một sợi lông. Cước phí "thần thức xuyên không" do hệ thống thu lại chẳng hề rẻ chút nào.
"Trần lão, ngài già rồi nên cập nhật xu hướng một chút đi. Gọi điện thoại là xa xỉ phẩm, dành cho việc khẩn cấp. Còn bình thường, ngài phải dùng 'SMS' chứ."
Trần Huyền Tử ngẩn ra: "Sờ-Mờ-Sờ? Đó là bí thuật ẩn giấu trong chiếc 'hắc gạch' này sao?"
Diệp Trần chậm rãi ngồi dậy, ra bộ dáng của một bậc thầy công nghệ. Anh đưa tay lấy chiếc điện thoại của Trần Huyền Tử, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím cứng tạch tạch.
"Nhìn cho kỹ đây. SMS, hay còn gọi là Tin Nhắn Ngắn. Thay vì truyền âm trực tiếp tốn kém linh lực để duy trì kênh dẫn, ngài chỉ cần dùng thần thức khắc vào đây vài chữ, rồi 'bắn' nó đi. Phí tổn? Chỉ bằng một phần trăm so với gọi điện. Hơn nữa, nó còn có một ưu điểm chí mạng đối với các tu sĩ chúng ta."
Thanh Loan đứng bên cạnh cũng tò mò ghé đầu lại nhìn. Ngay cả Cửu U Ma Tôn đang chẻ củi sau vườn cũng dừng rìu, dỏng tai lên nghe ngóng.
"Ưu điểm gì?" Trần Huyền Tử và Thanh Loan đồng thanh hỏi.
Diệp Trần nhếch môi: "Đó là sự bí mật và lạnh lùng. Thử tưởng tượng xem, ngài đang đi ám sát kẻ thù hoặc đang trốn trong mật thất. Ngài không thể há miệng nói 'Alo, cứu ta với' được, đúng không? Lúc đó, một tin nhắn thầm lặng sẽ là cứu cánh. Hoặc giả như ngài muốn gạ kèo solo với lão đối thủ, thay vì đứng trước cổng tông môn người ta chửi bới mất mặt, ngài chỉ cần nhắn một câu: 'Ngã Ba Đầu Voi, 12 giờ trưa, không đến là rùa con'. Ngắn gọn, súc tích, đậm chất cao thủ."
Đôi mắt Trần Huyền Tử sáng lên như đèn pha. Lão vồ lấy cái điện thoại: "Dạy ta! Diệp lão bản, nhanh dạy ta cách khắc chữ vào đây!"
Diệp Trần chỉ vào bàn phím: "Đây gọi là kiểu gõ T9. Nhấn phím số 2 một lần là chữ A, hai lần là chữ B… Cứ thế mà làm. Tối đa 160 ký tự. Vượt quá là tính thêm tiền đấy."
Thế là, giữa sân tiệm tạp hóa, một Thái thượng trưởng lão Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, người có thể dời núi lấp biển, lúc này lại đang đổ mồ hôi hột, ngón tay run rẩy nhấn lạch cạch trên phím nhựa.
"T… A… L… A… T… R… A… N… H… U… Y… E… N… T… U…"
Sau mười lăm phút khổ chiến với bàn phím, Trần Huyền Tử rốt cuộc cũng hoàn thành bản thảo đầu tiên trong đời. Lão hưng phấn nhấn nút "Gửi" tới số máy của chưởng môn Thanh Vân Môn.
Tại Thanh Vân Điện cách đó trăm dặm.
Chưởng môn Thanh Vân Môn – Vân Sơn đạo nhân – đang nghiêm nghị ngồi trên bảo tọa, dưới sảnh là các trưởng lão đang thảo luận về việc mở rộng dược điền. Bỗng nhiên, trong túi áo ngực của Vân Sơn đạo nhân vang lên tiếng chuông: "Tè té te… tè té te…".
Toàn hội trường im phăng phắc. Vân Sơn đạo nhân ho nhẹ một tiếng, rút chiếc Nokia màu đỏ ruby ra. Lão liếc nhìn màn hình, thấy hiện lên một dòng chữ lạ: "Có 1 tin nhắn mới từ: Thái thượng lão tổ".
Vân Sơn run rẩy dùng thần niệm mở ra.
Trên màn hình hiện lên dòng chữ xanh đen: "THANG RANH CON. VE NAU MI CHO TA. KHONG CO TRUNG THI DUNG TRONG MAT TA." (Thằng ranh con, về nấu mì cho ta, không có trứng thì đừng trông mặt ta).
Vân Sơn đạo nhân suýt nữa ngã ngửa khỏi ghế. Đây là loại bí pháp gì? Không có dao động linh lực, không có dấu vết thần thức, chữ viết trực tiếp hiện hình trên vật bảo này! Hơn nữa, cái phong cách sặc mùi dọa dẫm và ham ăn này… đúng là lão tổ không sai vào đâu được.
"Lão tổ… lão tổ đạt đến cảnh giới 'Ngôn xuất pháp tùy' thông qua vật này rồi sao?" Vân Sơn lẩm bẩm, mặt cắt không còn giọt máu. Ngay lập tức, lão đứng phắt dậy, gào lên với đám trưởng lão: "Tan họp! Mau! Đi mua trứng gà! Loại linh kê cao cấp nhất ấy!"
Trở lại tiệm tạp hóa, Diệp Trần vừa nhận được thông báo từ hệ thống: *[Chúc mừng chủ nhân khởi động thành công dịch vụ SMS. Điểm danh vọng tăng 500. Mở khóa mặt hàng: Thẻ nạp đa năng (Nạp tiền, nạp SMS, nạp data lướt Forum)].*
Diệp Trần cười thầm trong lòng. Hệ thống này thật biết cách bào tiền của đám tu sĩ mà.
Tin tức về việc Trần Huyền Tử nhắn tin thành công lan đi nhanh hơn cả ngự kiếm. Chỉ trong nửa ngày, doanh số bán Nokia 110i tăng vọt. Đám tu sĩ nhận ra nhắn tin thật sự là một trò chơi mới đầy mê hoặc.
Cảnh tượng ở Vân Hải Thành bắt đầu trở nên quái dị.
Một đôi đạo lữ đang đứng dưới gốc cây tùng già. Bình thường họ sẽ thẹn thùng nhìn nhau, hoặc cùng lắm là nắm tay. Nhưng không, bây giờ mỗi người cầm một cái điện thoại, đứng cách nhau ba bước, cúi đầu bấm phím.
"Tít… tít…"
Nữ tu nhắn: "Huynh thấy bộ linh bào hôm nay muội mặc thế nào?"
Nam tu nhắn lại: "Rất đẹp. Nhưng muội nhắn nhanh lên, máy huynh sắp hết pin rồi, để dành còn nạp linh thạch vào luyện công."
Lại có những kẻ dùng tin nhắn để đòi nợ.
"Vương đạo hữu, tiền mua súp mì tôm nợ từ tháng trước bao giờ trả? Ta đã lưu tin nhắn này lại làm chứng, Diệp lão bản nói đây là bằng chứng thép, không chối được đâu."
Thậm chí, có một tên tán tu nghịch ngợm còn thử nhắn tin cho Cửu U Ma Tôn—vốn dĩ số điện thoại của Ma Tôn bị treo trên bảng "Thợ chẻ củi miễn phí" trước cửa tiệm để mọi người tiện đặt hàng củi.
Cửu U Ma Tôn đang chẻ củi hăng say để đổi lấy một chiếc đùi gà rán, bỗng nhiên chiếc máy trong túi quần (được Diệp Trần phát để tiện liên lạc việc làm) rung lên bần bật. Lão khó khăn lấy đôi bàn tay to lớn thường dùng để thi triển ma công, vụng về bấm mở.
Nội dung tin nhắn: "Ma Tôn đại nhân, ngài chẻ củi có mệt không? Nghe nói ngài mới bị Diệp lão bản dùng bình xịt muỗi xịt vào mặt, có đúng là mùi hương bạc hà không?"
"Rắc!"
Chiếc rìu trong tay Ma Tôn bị bẻ gãy làm đôi. Ma khí quanh thân lão bùng nổ, đen kịt một phương trời.
"Thằng nào? Thằng nào nhắn cái này? Bản tôn sẽ tìm ra ngươi, sau đó dùng ma hỏa nướng chín ngươi!" Lão gào thét vào cái điện thoại.
Diệp Trần từ xa nói vọng lại: "Ma Tôn, đừng gào vô ích. Ngài phải nhắn tin lại chửi nó thì nó mới nhận được. Mà nhớ nhé, nhắn một tin mất 0.5 điểm đóng góp chẻ củi đấy."
Ma Tôn khựng lại, vẻ mặt tức tối đến tím tái nhưng lại xót tiền. Cuối cùng, lão hậm hực ngồi xuống, bắt đầu dùng ngón tay thô kệch tập gõ chữ: "N… G… U…"
Cả một buổi chiều, Vân Hải Thành tràn ngập tiếng lạch cạch của bàn phím. Cái gọi là "Thiên đạo" ở giới này dường như cũng đang rùng mình trước sức mạnh của 160 ký tự không dấu.
Đêm xuống, Diệp Trần nằm trên mái nhà của tiệm, nhìn những tia sáng từ màn hình điện thoại le lói khắp các đỉnh núi xa gần. Anh khẽ thở dài, mỉm cười.
"Cái giới tu tiên này, từ nay về sau đừng mong có sự thanh tịnh nữa."
Ở một nơi nào đó sâu trong dãy núi Vân Hải, một con Hạc giấy truyền tin tội nghiệp bay qua bầu trời. Nó ngơ ngác nhìn xuống, thấy các chủ nhân cũ của mình đang mải mê bấm bấm cái thứ màu đen kia mà chẳng thèm liếc nhìn nó lấy một cái. Con hạc giấy thở dài (nếu nó có phổi), tự giác bay vào một cái hố rác của lịch sử.
Kỷ nguyên của những cánh chim thư từ đã chết. Kỷ nguyên của SMS và những màn gõ chữ đỉnh phong… chính thức bắt đầu.
Trong tiệm tạp hóa, Thanh Loan đang cẩn thận soạn một tin nhắn. Nàng nhìn lén Diệp Trần một cái, rồi cúi đầu gõ nhanh: "Chủ thượng, đêm nay… gà rán vẫn thêm tương ớt chứ?"
Diệp Trần trong túi áo điện thoại rung lên "Ting" một tiếng. Anh lấy ra xem, khẽ cười rồi không nhắn lại, chỉ nói to: "Cho cả hạt tiêu nữa, Thanh Loan!"
Thanh Loan mỉm cười, đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết. Có những chuyện, nhắn tin hay nói trực tiếp, đều ngọt ngào như nhau.
Nhưng ở trung tâm thành phố, Vạn Bảo Các chi nhánh Vân Hải lại đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng chưa từng có.
"Trưởng lão! Không xong rồi! Doanh thu từ việc bán 'Pháp bảo truyền âm' giảm 90%! Bọn họ đều sang tiệm tạp hóa mua cái thứ 'Hắc gạch' kia rồi!"
Trưởng lão của Vạn Bảo Các đập bàn đứng dậy, nghiến răng: "Cái thằng họ Diệp kia… hắn định phá nát quy tắc kinh doanh của Tiên giới này sao? Truyền lệnh xuống, tìm người nghiên cứu cái Nokia đó cho ta! Ta không tin, một miếng nhựa và kim loại phàm trần lại có thể đánh bại được tiên gia pháp bảo!"
Trong bóng tối, một cuộc chiến thương mại và công nghệ mới lại đang nhen nhóm, nhưng đối với Diệp Trần, điều quan trọng nhất bây giờ chỉ là: Gà rán bao giờ mới chín đây?