Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 66: ** Vạn Bảo Các chính thức tuyên chiến

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:50:33 | Lượt xem: 3

Sương sớm tại Vân Hải Thành vốn dĩ mang theo vị thanh lãnh của biển cả và sự tĩnh mịch của một vùng biên viễn linh khí loãng. Thế nhưng, sáng nay, sự tĩnh mịch ấy đã bị xé toạc bởi tiếng chiêng trống vang trời, pháo linh quang nổ rợp cả một góc phố.

Diệp Trần ngáp một cái dài thườn thượt, đẩy cửa tiệm tạp hóa "Bình An" ra. Đôi dép tổ ong màu vàng rực của hắn kéo lê trên mặt đất phát ra những tiếng "loẹt xoẹt" đầy lười biếng. Trên người hắn vẫn là bộ áo thun trắng có in hình con mèo béo và chiếc quần lửng sọc caro quen thuộc.

Hắn dụi mắt, nhìn sang phía đối diện.

Chỉ sau một đêm, tại vị trí vốn là một dải đất trống, một tòa kiến trúc nguy nga rực rỡ đã mọc lên. Tòa nhà cao tới năm tầng, lợp ngói lưu ly thất sắc, cột trụ chạm rồng quấn phượng, xung quanh bao phủ bởi một tầng trận pháp linh quang nhẹ nhàng luân chuyển. Phía trên lối vào chính là một tấm biển lớn bằng gỗ mun thượng hạng, nạm vàng ròng: **"VẠN BẢO ĐẠI SIÊU THỊ"**.

“Chậc, đầu tư gớm nhỉ.” Diệp Trần chép miệng, tiện tay lấy ra một cây kem que hương dâu từ trong chiếc tủ lạnh mới nâng cấp, bóc vỏ rồi ngậm vào miệng. Cái cảm giác tê buốt lan tỏa từ đầu lưỡi làm hắn tỉnh táo hẳn ra.

Thanh Loan lúc này cũng từ trong tiệm bước ra. Hôm nay nàng mặc một bộ đồ công sở màu đen (do Diệp Trần ép mặc để "đúng chất tiểu nhị siêu thị hiện đại"), mái tóc xanh dài búi gọn phía sau, trông vừa thanh lịch vừa có chút lạnh lùng. Ánh mắt nàng nhìn tòa nhà đối diện đầy cảnh giác:

“Chủ thượng, đây là hành động khiêu khích trắng trợn. Vạn Bảo Các tối qua đã huy động ba vị trưởng lão thuộc hệ Thổ phối hợp với Kiến Trúc Sư hàng đầu Tiên giới để xây dựng tòa nhà này chỉ trong vòng sáu canh giờ. Bọn chúng còn tuyên bố, từ hôm nay, Vân Hải Thành sẽ chỉ có một nơi mua sắm duy nhất.”

Ở phía xa, Cửu U Ma Tôn đang lúi húi chỉnh lại cái giá đỡ điện thoại trên vai. Lão đang livestream. Sau video "Chẻ củi đại pháp" đạt triệu view, Ma Tôn đã chính thức gia nhập giới sáng tạo nội dung.

“Chào các đạo hữu nhé! Đây là Cửu U Ma Tu đây! Các ngươi nhìn xem, trước cửa tiệm đại ca ta có biến lớn rồi. Đám rùa rụt cổ Vạn Bảo Các dám dựng một cái đống gạch rực rỡ kia để dằn mặt. Lát nữa lão phu sẽ vào quay cận cảnh xem chúng nó bán cái thứ rác rưởi gì nhé! Các đạo hữu nhấn like và donate linh thạch cho lão phu đi nào!”

Ma Tôn hào hứng gào thét vào cái ống kính điện thoại gắn linh thạch cảm ứng.

Đúng lúc này, từ trong "Vạn Bảo Đại Siêu Thị", một đám người nối đuôi nhau bước ra. Đi đầu là một lão già mặc đạo bào thêu mây vàng, gương mặt hồng nhuận, chính là Kim Trì trưởng lão – phụ trách giao thương vùng Đông Nhất Lục của Vạn Bảo Các. Theo sau lão là một hàng dài những mỹ nữ tu sĩ trẻ đẹp, tay cầm giỏ lụa, liên tục rắc những cánh hoa linh thảo ra không trung.

“Kính thưa các đạo hữu của Vân Hải Thành!” Kim Trì trưởng lão dùng linh lực khuếch đại giọng nói, vang xa vạn dặm. “Vạn Bảo Các chúng ta nhận thấy vùng đất này tiềm năng nhưng giao thương còn lạc hậu, hàng hóa tạp nham, giá cả mập mờ. Vì vậy, chúng ta quyết định mở Siêu thị chính thức này, cung cấp linh đan chuẩn cấp bậc, thần binh chính hãng và các loại linh thực rõ nguồn gốc! Đặc biệt, trong tuần đầu khai trương: MUA LINH ĐAN TẶNG LINH THẠCH!”

Lời vừa dứt, các tu sĩ xung quanh, kể cả những tán tu và người của các tiểu gia tộc vốn đang đứng chờ mua mì tôm của Diệp Trần, bỗng chốc xôn xao.

“Mua linh đan còn được tặng linh thạch? Chuyện thật hay đùa?”
“Vạn Bảo Các là thương hội số một tiên giới mà, chắc chắn là hàng xịn hơn cái tiệm nhỏ xíu này rồi!”
“Bên kia tòa nhà to thế, trang trí lại đẹp, nhìn là biết uy tín!”

Kim Trì trưởng lão liếc nhìn sang Diệp Trần, thấy hắn đang đứng tựa cửa mút kem, trong mắt lão lóe lên vẻ khinh thường cùng đắc ý. Lão cố tình đi về phía trước, đứng đối diện với Diệp Trần qua con đường lớn, cất giọng châm chọc:

“Diệp chủ tiệm, hàng xóm mới của ngươi đây. Ngươi xem, kinh doanh phải có đẳng cấp. Ngươi bán những thứ vật phẩm phàm trần kia, lừa dối người dùng nhất thời thì được, nhưng muốn lâu dài thì phải có nền tảng. Hay là thế này, ngươi bán cái tiệm này cho Vạn Bảo Các chúng ta, ta sẽ sắp xếp cho ngươi một vị trí quản kho trong siêu thị, thế nào?”

Diệp Trần chậm rãi nhả cây que gỗ ra, nhìn lão già trước mặt như nhìn một sinh vật lạ. Hắn xoay người sang nói với Thanh Loan:

“Thanh Loan, tiểu nhị bên kia trang phục có vẻ chuyên nghiệp đấy, chúng ta có nên trang bị thêm cái băng rôn \'Chào mừng quý khách\' trước cửa không nhỉ?”

Thanh Loan lùi lại một bước, cung kính đáp: “Chủ thượng, người không cần để tâm. Đám người này chỉ là phù du.”

Ma Tôn thì không hiền lành như vậy, lão vác rìu đi tới, dí sát cái điện thoại vào mặt Kim Trì trưởng lão:

“Này lão già, siêu thị nhà ngươi có wifi không? Có bán Sting không? Có mì Hảo Hảo không? Không có thì biến mẹ nó đi cho khuất mắt, ở đó mà nổ banh xác!”

Kim Trì trưởng lão tối sầm mặt lại khi thấy Ma Tôn. Lão vốn biết gã "đại ma đầu" này đã đầu hàng Diệp Trần, nhưng không ngờ lại biến thành cái dạng lôi thôi lếch thếch như hiện tại. Lão hừ lạnh một tiếng:

“Vạn Bảo Các chúng ta không bán những thứ trà dư tửu hậu ấy. Chúng ta bán tương lai! Hỡi các đạo hữu, mời vào bên trong tham quan!”

Dưới sự lôi kéo của ưu đãi, phần lớn tu sĩ bắt đầu đổ xô vào Vạn Bảo Đại Siêu Thị. Cảnh tượng nhộn nhịp hệt như đi trảy hội. Bên trong siêu thị của Vạn Bảo Các quả thực làm người ta lóa mắt. Các kệ hàng được làm từ gỗ đàn hương trắng, linh đan đặt trong lọ ngọc, có nhân viên hướng dẫn tận tình.

“Vị đạo hữu này, đây là Bổ Huyết Đan tứ phẩm, bình thường giá 500 linh thạch hạ phẩm, hôm nay khai trương chỉ bán 300, tặng thêm một mảnh linh thạch vụn!”

“Tiên tử nhìn xem, đây là phấn hoa Bách Diệp giúp giữ gìn nhan sắc, mua hai hộp tặng một cây trâm cài tóc yểm trận pháp!”

Tiếng mời chào vang lên không dứt. Ở bên này đường, tiệm của Diệp Trần bỗng trở nên vắng vẻ hẳn.

Thanh Loan nhìn khung cảnh đìu hiu, lần đầu tiên nàng thấy hơi nao lòng. Nàng khẽ nói: “Chủ thượng, lượng khách giảm sút 90% rồi. Chúng ta có cần tung ra chương trình khuyến mãi gì không?”

Diệp Trần lôi chiếc ghế nằm ra, đặt ngay trước cửa tiệm dưới ánh nắng mặt trời, ung dung nằm xuống.

“Khuyến mãi làm gì cho mệt? Bán hàng là cái duyên. Đám người kia thích đồ hiệu hào nhoáng thì cứ để họ trải nghiệm đi. Mấy món đó… không \'gây nghiện\' được lâu đâu.”

Đúng lúc này, Trần Huyền Tử – lão tổ Thanh Vân Môn, khách hàng trung thành nhất – vội vã chạy đến. Nhưng hôm nay lão không chạy thẳng vào tiệm Diệp Trần mà đứng phân vân ở giữa đường. Lão nhìn siêu thị đối diện rực rỡ, lại nhìn tiệm tạp hóa cũ kỹ.

“Diệp chủ tiệm… chuyện là, Vạn Bảo Các vừa gửi thư mời, bảo là có loại đan dược giúp gia tăng thọ nguyên mới nhất, lão phu định qua xem thử… người đừng giận nhé?” Trần Huyền Tử gãi đầu ái ngại.

Diệp Trần phẩy tay: “Cứ tự nhiên, nhưng nhớ mang theo sẵn thuốc trợ tim nhé lão Trần.”

Trần Huyền Tử bán tín bán nghi đi vào siêu thị. Ma Tôn cũng xách điện thoại bám gót theo sau, miệng lẩm bẩm: “Lão phu phải vào bóc phốt, chắc chắn có gian lận!”

Nửa canh giờ trôi qua.

Diệp Trần vẫn nằm lim dim, Thanh Loan thì đứng cầm chổi quét những cánh hoa linh thảo mà siêu thị đối diện thổi sang một cách đều đặn.

Bỗng nhiên, từ bên trong "Vạn Bảo Đại Siêu Thị" vang lên một tiếng quát lớn.

“Cái gì? Một chai rượu nhạt như nước ốc mà các ngươi dám bán 1000 linh thạch? Các ngươi gọi đây là \'Linh Tửu Thượng Hạng\' á?”

Giọng nói chính là của Trần Huyền Tử. Ngay sau đó, lão già hầm hầm đi ra khỏi siêu thị, miệng vẫn không ngừng chửi bới.

Tiếp sau đó, một vị tu sĩ khác mặt mày xanh mét chạy ra, ôm bụng nôn thốc nôn tháo ngay bậc thềm siêu thị.

“Oẹ… cái gì mà Bổ Huyết Đan… đắng như phân chim, uống xong linh lực chẳng thấy đâu mà ruột gan lộn tùng phèo… Mau… mau đưa tôi sang tiệm tạp hóa… tôi cần một chai Lavie để giải độc!”

Kim Trì trưởng lão hoảng hốt đuổi theo: “Đạo hữu! Đó là phản ứng bình thường khi dược lực phát tán mà! Đừng đi!”

Nhưng càng lúc, càng có nhiều khách hàng đi ra với vẻ mặt thất vọng.

Sự thực là thế này: Các tu sĩ ở Vân Hải Thành đã bị Diệp Trần "nuông chiều" đến mức hỏng cả vị giác và yêu cầu. Họ đã quen với việc uống Coca-Cola ngọt lịm có gas cực mạnh, quen với việc ăn mì tôm vị cay nồng đánh thức mọi giác quan, quen với nước tăng lực Sting giúp linh lực bùng nổ tức thì không tạp chất.

Giờ đây, quay lại dùng những loại đan dược đắng chát, vị nồng nặc mùi cỏ cây khô héo của phương thức luyện đan truyền thống, họ cảm thấy cực kỳ khó nuốt. Thậm chí, những loại linh tửu mà Vạn Bảo Các tự hào, sau khi uống Coca và trà sữa trân châu thì các tu sĩ chỉ thấy chúng chẳng khác gì… nước lã có pha chút cồn.

Trần Huyền Tử lao thẳng vào tiệm Diệp Trần, đập mạnh 10 viên linh thạch trung phẩm lên bàn:

“Diệp chủ tiệm! Cho lão phu một tô mì bò hầm cay, thêm hai cây xúc xích, một quả trứng vịt muối! Nhanh! Cái siêu thị đối diện bán toàn đồ rác rưởi, nhìn thì đẹp mà ăn như nhai sáp!”

Diệp Trần mở một con mắt, cười nhẹ: “Ấy, bên đó tặng linh thạch mà lão?”

“Tặng cái khỉ gì chứ! Linh thạch đó mua không nổi một gói gia vị của người!” Trần Huyền Tử vừa húp sụp sụp tô mì Thanh Loan vừa mang ra, vừa rơi nước mắt vì cảm động. “Đúng rồi, cái vị cay xé lưỡi này, cái cảm giác linh lực cuồn cuộn này mới là chân ái! Vạn Bảo Các là cái thá gì chứ?”

Ma Tôn cũng vừa livestream vừa chạy về, lão vừa quay cái biển siêu thị đang rung rinh vừa cười hô hố:

“Đạo hữu nhìn thấy chưa? Kim Trì lão già kia đang xanh mặt kìa! Lão phu vừa nếm thử trà linh của tụi nó, xin lỗi chứ, kém xa trà sữa của đại ca ta một vạn dặm! Các vị xem nhé, hiện tại đám khách đang bắt đầu đòi tiền lại kìa! Vui vãi chưởng!”

Trên màn hình linh thoại, bình luận nổ tung:
*“Haha, tui đã bảo mà, đồ của Diệp chủ tiệm là quy tắc thiên đạo hóa thành, mấy thứ rác rưởi của thương hội làm sao bì được?”*
*“Nhìn cái lão Kim Trì đang gãi đầu kìa, cười chết mất!”*
*“Đại ca Ma Tôn quay cận cảnh cái lò luyện đan đối diện xem, tui thấy nó hình như vừa nổ lò thì phải?”*

Quả đúng như bình luận, bên phía Vạn Bảo Đại Siêu Thị bắt đầu hỗn loạn. Do ép tiến độ xây dựng và sản xuất dược phẩm để đối đầu với Diệp Trần, một lò luyện đan quy mô lớn ở tầng ba đã không chịu nổi áp lực mà nổ tung, khói đen mù mịt bốc lên. Khách hàng bắt đầu sợ hãi tháo chạy.

Kim Trì trưởng lão đứng giữa phố, áo bào rách tươm, nhìn đống đổ nát của tòa nhà triệu linh thạch mà uất nghẹn tận cổ. Lão nhìn sang bên kia đường, thấy Diệp Trần vẫn ung dung nằm trên ghế, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, thỉnh thoảng lại đưa chai Sting lên nhấp một ngụm.

Cái hình ảnh lười biếng đó lúc này trong mắt Kim Trì chẳng khác nào một ngọn núi cao không thể vượt qua.

Diệp Trần lúc này mới đứng dậy, đi tới trước cửa, cao giọng nói:

“Này Kim trưởng lão, kinh doanh không phải cứ to là thắng đâu. Người ta cần là cái \'tâm\', là trải nghiệm. À mà, siêu thị của ông bị cháy rồi kìa, có cần tôi bán cho mấy cái bình chữa cháy mini không? Giá hữu nghị, 50 linh thạch một bình!”

“Ngươi… ngươi… khụ!” Kim Trì trưởng lão tức đến mức phun ra một ngụm máu già, ngất lịm đi tại chỗ. Các đệ tử Vạn Bảo Các cuống cuồng khiêng lão vào trong.

Vụ "tuyên chiến" hoành tráng của Vạn Bảo Các đã kết thúc trong một vở hài kịch ngắn ngủi chưa đầy ba tiếng đồng hồ.

Đến buổi chiều, trời bắt đầu lác đác mưa lâm thâm. Vân Hải Thành lại trở về với nhịp sống vốn có của nó.

Bên trong tiệm tạp hóa, hơi nước nóng từ những tô mì bốc lên nghi ngút, hòa quyện với mùi thơm đặc trưng của gia vị hóa học hiện đại và hương linh dược cao cấp. Ma Tôn đang ngồi cạnh bếp lò, tay cầm GoPro hướng dẫn fan cách trộn tương ớt vào mì tôm sao cho chuẩn vị nhất.

“Các đạo hữu thấy không? Phải cho đúng 2/3 gói muối thôi, nếu không sẽ bị mặn, mất đi tinh túy đạo vận của nước dùng…”

Thanh Loan đang kiểm kê lại kho hàng, nàng khẽ mỉm cười, nhìn về phía Diệp Trần. Hắn đã quay lại với tư thế nằm ngửa quen thuộc, nhưng lần này tay lại cầm một chiếc Smartphone đời mới (hàng độc quyền hệ thống chưa bán ra ngoài).

“Chủ thượng, tại sao người biết bọn họ sẽ thất bại?” Thanh Loan tò mò hỏi.

Diệp Trần không rời mắt khỏi màn hình điện thoại (hắn đang cày nốt vài level game offline), giọng thong thả:

“Kinh doanh cái gì thì cũng thế thôi. Khi ngươi đã cho khách hàng ăn bò Kobe, họ sẽ không bao giờ quay lại ăn cỏ khô được nữa. Đồ của ta không chỉ là đồ dùng, đó là \'lối sống\'. Vạn Bảo Các có tiền, có thế, nhưng họ không có công nghệ lõi.”

“Công nghệ lõi?” Thanh Loan ngẩn ngơ.

“Đúng thế. Chính là thứ hóa chất hương liệu tổng hợp có thể khiến vị giác của tu sĩ lẫn phàm nhân đều phải đầu hàng đó.” Diệp Trần cười hì hì.

Hệ thống bỗng nhiên vang lên trong đầu hắn một tiếng "Ding" khô khốc:
*[Nhiệm vụ ẩn: Đánh bại sự cạnh tranh của Vạn Bảo Các đã hoàn thành xuất sắc.]*
*[Phần thưởng: Nâng cấp khu vực ăn uống thành "Tiệm Gà Rán & Pizza Tốc Hành". Mở khóa thiết bị: Máy làm kem tươi tự động.]*
*[Điểm danh vọng tăng 10,000. Tiệm Tạp Hóa đạt cấp độ 2.5.]*

Diệp Trần ngồi bật dậy, mắt sáng rực. Gà rán? Pizza? Đây mới chính là vũ khí hạng nặng thực sự này!

Hắn lập tức gọi Thanh Loan:
“Loan nhi, mau chuẩn bị đi! Ngày mai chúng ta sẽ có món mới. Thông báo lên Fanpage (tấm bảng trước cửa) ngay: Khai trương chuỗi KFC phiên bản Tiên giới – Gà rán giòn tan, ăn vào thăng tiên!”

Ở bên kia đường, siêu thị Vạn Bảo Các vẫn còn đang nghi ngút khói đen và tiếng khóc mếu của nhân viên dọn dẹp. Họ không hề biết rằng, cơn ác mộng thật sự của họ về một cuộc cách mạng ẩm thực chỉ mới vừa bắt đầu.

Đêm hôm đó, cả Vân Hải Thành không ai ngủ được vì mùi thơm ngào ngạt của bơ và thịt gà được chiên qua lớp bột giòn tan từ phía tiệm tạp hóa Bình An bay ra. Mùi hương ấy xuyên qua mọi trận pháp bảo vệ, thấm vào tận thần hồn của các lão quái vật đang bế quan.

Trong bóng tối, Trần Huyền Tử đang ngồi thiền bỗng dưng mở mắt, mũi hít lấy hít để:
“Cái mùi này… nó còn kích thích hơn cả mì tôm! Diệp tiểu tử, ngươi định không cho lão phu sống yên ổn để tu luyện sao?”

Sáng hôm sau, một tấm biển led nhấp nháy đỏ rực (do hệ thống cung cấp) xuất hiện trước cửa tiệm:
**"KING OF CHICKEN – ĂN MỘT MIẾNG, ĐỘ KIẾP DỄ NHƯ CHƠI!"**

Dưới tấm biển là hình ảnh một đùi gà vàng ruộm, chảy mỡ bóng loáng, phía trên có dòng chữ nhỏ: *Khuyến mãi Combo: 1 đùi gà + 1 lon Pepsi = Miễn phí mật khẩu Wifi một giờ.*

Trận chiến thương mại này, ngay từ lúc bắt đầu, Vạn Bảo Các đã không có cửa thắng. Bởi vì thứ Diệp Trần mang đến không phải là tài nguyên, mà là sự cám dỗ tột cùng của nền văn minh tiêu dùng hiện đại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8