Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 67: ** Cuộc chiến giá cả
**CHƯƠNG 67: CUỘC CHIẾN GIÁ CẢ**
Ánh nắng ban mai của vùng Vân Hải Thành chưa kịp xua tan màn sương sớm thì không khí ở quảng trường trung tâm đã sục sôi như một vạc dầu nóng. Những tiếng rao hò từ các loại pháp bảo truyền âm vang lên không ngớt, khiến cho bầu không khí yên bình của một thành thị tu tiên bỗng chốc trở thành một cái chợ dân sinh đầy bát nháo.
Vạn Bảo Các – thương hội đứng đầu Đông Nhất Lục – hôm nay đã quyết định chơi lớn. Ngay đối diện với tiệm tạp hóa nhỏ bé của Diệp Trần, một sân khấu bằng linh thạch rực rỡ được dựng lên. Tấm băng rôn bằng lụa băng lấp lánh dòng chữ: *“Đại Lễ Tri Ân – Đan Dược Giảm Giá 70% – Mua Hai Tặng Một”*.
“Đến đây, đến đây! Quy Nguyên Đan chính tông, chỉ còn 10 linh thạch hạ phẩm một bình! Mua thêm một bình Trúc Cơ Đan sẽ được tặng kèm một túi linh gạo hạng nhất!” – Tiếng một tên chấp sự Vạn Bảo Các khàn cả giọng, mặt đỏ gay vì hưng phấn.
Dòng người tu sĩ từ khắp nơi đổ về như trẩy hội. Đối với những tán tu quanh năm nghèo túng, đây chẳng khác nào một cơ hội trời cho. Những gian hàng của Vạn Bảo Các chen chúc đến mức không còn kẽ hở, trong khi đó, phía đối diện, tiệm tạp hóa “Bình An” của Diệp Trần vẫn im lìm như một nghĩa địa.
Phía trước hiên tiệm, Diệp Trần đang nằm ngửa trên chiếc ghế tựa bằng gỗ sưa, đôi dép tổ ong treo lủng lẳng ở đầu ngón chân. Trên mặt hắn đắp một tờ báo Tiên Giới mới nhất, hai tay đan sau gáy, dáng vẻ như một tên lười chính hiệu, hoàn toàn không có vẻ gì là đang lo lắng cho việc kinh doanh bị chèn ép.
“Chủ nhân… ngài nhìn xem, bọn họ thật quá đáng!”
Thanh Loan tức giận dậm chân, đôi mắt đẹp trừng lớn nhìn về phía đám đông bên kia đường. Hôm nay nàng mặc một bộ váy xanh giản dị nhưng vẫn không che giấu được khí chất thoát tục. Nàng cầm cây chổi lông gà, tay run run vì bất bình: “Họ cố ý hạ giá xuống mức lỗ vốn để đuổi chúng ta đi. Nếu cứ thế này, hôm nay chúng ta sẽ không bán được lấy một đồng linh thạch nào!”
Diệp Trần khẽ nhếch một góc tờ báo lên, mắt lờ đờ nhìn nàng tiểu nhị xinh đẹp: “Loan nhi à, ta đã nói bao nhiêu lần rồi. Tu hành là để dưỡng tâm, không phải để so đo vài đồng bạc lẻ. Bọn họ bán đan dược, ta bán đồ tạp hóa. Cá ăn kiến, kiến ăn cá, vội cái gì?”
“Nhưng họ nói xấu tiệm chúng ta!” Thanh Loan uất ức chỉ tay sang phía Vạn Bảo Các.
Lúc này, từ trên sân khấu của Vạn Bảo Các, một gã nam tử mặc cẩm y bước ra. Đó là Dương Phong, thiếu chủ của thương hội, kẻ vừa bị Diệp Trần dùng một que kem làm cho mất mặt mấy hôm trước. Hắn cầm một chiếc loa bằng pháp bảo, giọng vang dội khắp phố:
“Các vị đạo hữu! Tu tiên là việc nghiêm túc, cần có linh căn, cần có linh dược. Đừng có tin vào mấy cái thứ 'mì tôm' hay 'nước ngọt' không rõ nguồn gốc. Những thứ đó chẳng qua chỉ là tà thuật đánh lừa vị giác, hoàn toàn không có ích gì cho tu vi lâu dài. Hôm nay Vạn Bảo Các chúng ta mở kho, chính là muốn chấn hưng chính đạo, quét sạch những thứ rác rưởi lừa đảo ra khỏi Vân Hải Thành!”
Lời nói của Dương Phong vừa dứt, đám đông bên dưới liền rộ lên những tiếng xì xào bàn tán, không ít người nhìn về phía tiệm của Diệp Trần với ánh mắt khinh miệt.
Diệp Trần nghe thấy chữ “rác rưởi”, đôi chân đang rung rung bỗng khựng lại. Hắn thở dài, bỏ tờ báo xuống, ngồi dậy vươn vai một cái rõ dài, xương cốt kêu răng rắc.
“Hệ thống, ngươi nghe thấy chưa? Nó bảo đồ ngươi cung cấp là rác rưởi kìa.” Diệp Trần lẩm bẩm trong đầu.
*“Ding! Phát hiện sự khiêu khích đối với danh tiếng của Tiệm Tạp Hóa Vạn Giới. Hệ thống kích hoạt nhiệm vụ khẩn cấp: Cuộc Chiến Giá Cả.”*
*“Nhiệm vụ: Trong vòng một canh giờ, lấy lại thị phần 100%. Phần thưởng: Nâng cấp kho hàng lạnh. Trừng phạt: Chủ tiệm bị buộc phải đi dép tổ ong suốt đời.”*
Diệp Trần trợn mắt: “Cái trừng phạt quái quỷ gì vậy? Mà thôi, dù sao ta cũng đang đi dép này rồi. Nhưng vụ 100% thị phần thì được, để ta xem trong kho còn cái gì thú vị.”
Hắn liếc mắt vào không gian kho hàng của hệ thống. Đột nhiên, ánh mắt hắn dừng lại ở một góc khuất, nơi có một chồng thùng giấy bám đầy bụi, trên nhãn dán có dòng chữ đỏ lòm: “Sản phẩm lỗi kỹ thuật – Mì Tôm Hết Hạn Bảy Màu”.
Diệp Trần sửng sốt: “Hệ thống, mì hết hạn mà ngươi cũng dám để trong kho à? Ăn vào chết người thì ta biết đền sao?”
*“Ding! Chủ nhân đừng hiểu lầm. Đây là sản phẩm đặc biệt được sinh ra khi hệ thống bị nhiễu loạn không gian. Chữ 'hết hạn' ở đây không phải là hư hỏng, mà là 'vượt qua giới hạn của thời gian'. Dược lực của linh mạch nghìn năm đã cô đọng lại, hóa thành hương liệu hóa học cực phẩm. Ăn vào một miếng, tu vi sẽ được rèn luyện trong thời gian luân hồi giả lập.”*
Diệp Trần nuốt nước bọt. Nghe thì có vẻ nguy hiểm, nhưng nhìn vào thực tế, hắn cần một thứ gì đó có tính “vả mặt” cực mạnh.
“Được, hôm nay chúng ta xả kho đồ hết hạn!”
Diệp Trần quay sang Thanh Loan, nở một nụ cười đầy bí hiểm: “Loan nhi, mang cái bàn gỗ ra giữa cửa. Viết một tấm biển thật to cho ta.”
Thanh Loan ngơ ngác: “Viết gì hả chủ nhân?”
“Viết: TIỆM TẠP HÓA BÌNH AN XẢ HÀNG HẾT HẠN. MÌ TÔM GIÁ 1 LINH THẠCH MỘT BÁT. CHỈ DÀNH CHO NHỮNG KẺ KHÔNG SỢ CHẾT.”
Thanh Loan suýt chút nữa ngã ngửa: “Chủ… chủ nhân! Ngài định đóng cửa tiệm luôn sao? Bán đồ hết hạn công khai như vậy, quan quân của Thiên Đạo Minh sẽ tới bắt chúng ta đó!”
“Cứ làm theo lời ta. Nhớ là, phải ghi chữ 'Cực Độc' ở bên cạnh nữa.”
Trong khi Thanh Loan run rẩy chuẩn bị biển hiệu, Diệp Trần thong thả đi vào bên trong, lôi ra một cái bếp ga mini và một cái nồi nhôm sáng loáng. Hắn bắt đầu đun nước.
Ở phía bên kia, Dương Phong nhìn thấy hành động của Diệp Trần thì cười khẩy: “Nhìn kìa các vị! Hắn ta quả nhiên bị chúng ta dồn vào đường cùng, bắt đầu giở trò điên khùng rồi. Bán đồ hết hạn? Lại còn ghi là cực độc? Ai mà ngu mới dám…”
Hắn chưa kịp nói hết câu, một bóng dáng già nua, lôi thôi lếch thếch đã như một cơn lốc bay đến trước cửa tiệm Bình An.
“Mì đâu? Đứa nào dám bảo mì này độc? Để lão phu nếm thử trước!”
Người vừa xuất hiện chính là Trần Huyền Tử, Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn. Lão già này từ khi ăn một bát mì Hảo Hảo của Diệp Trần đã nghiện đến mức suýt chút nữa bỏ rơi chức vị tông chủ để đến đây làm bảo vệ.
Trần Huyền Tử mũi hít hà lấy hít để, ánh mắt rực sáng: “Diệp tiểu tử, mùi này… nó không giống loại mì trước. Nó có mùi của… thời gian? Mùi của những bộ xương khô? Ôi trời ơi, thật là một hương vị kích thích!”
Diệp Trần thản nhiên xé gói mì màu đen sì ra. Khác với mì thông thường, vắt mì này tỏa ra một màu tím sẫm lạ lùng, bao bì có hình một cái đầu lâu mỉm cười. Hắn đổ nước sôi vào, rồi trút gói nước sốt mang tên “Cửu U Luân Hồi” vào trong nồi.
*Oanh!*
Một luồng linh khí màu xám xịt từ trong nồi bùng lên, hóa thành hình ảnh một con quỷ thần đang cầm một cái bát ăn húp sụp soạt. Mùi hương không phải là thơm ngào ngạt như gà rán, mà là một loại mùi trầm mặc, u uất, nhưng lại khiến người ta cảm thấy sảng khoái đến tận tế bào sâu nhất.
Đám đông đang chen chúc ở Vạn Bảo Các đột nhiên im bặt. Họ đồng loạt quay đầu lại, mũi khịt khịt.
“Cái mùi gì thế này? Tại sao tim tôi lại đập nhanh thế?”
“Hình như tôi thấy được kiếp trước của mình trong làn khói đó…”
“Trời đất, ta cảm thấy bình cảnh Nguyên Anh của ta đang lung lay!”
Trần Huyền Tử không đợi bát mì chín hẳn, lão cầm đũa gắp một miếng lớn, bất chấp nhiệt độ mà tống vào mồm.
Ngay giây tiếp theo, cả người lão già sượng trân. Đôi mắt lão lồi ra, gân xanh nổi đầy trên trán.
Dương Phong thấy vậy liền hét lớn: “Các vị nhìn thấy chưa! Đồ hết hạn có độc! Lão tiền bối của Thanh Vân Môn bị đầu độc rồi!”
Hắn còn chưa kịp đắc ý xong, thì một tiếng “Oanh” nổ vang trong cơ thể Trần Huyền Tử. Một luồng linh lực màu vàng kim bùng nổ, hóa thành một cột sáng đâm thẳng lên chín tầng mây, đánh tan mây mù của Vân Hải Thành.
Thọ nguyên vốn đang cạn kiệt của lão đột ngột được bổ sung. Những nếp nhăn trên mặt Trần Huyền Tử biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy được, mái tóc bạc trắng chuyển sang màu muối tiêu, rồi dần dần hóa đen nhánh.
Lão già ngửa mặt lên trời cười to: “Ha ha ha! Vạn năm luân hồi, chẳng qua chỉ là một sợi mì! Cảnh giới Hóa Thần, ta phá!”
Toàn bộ Vân Hải Thành rung chuyển. Đột phá Hóa Thần? Ngay giữa bàn dân thiên hạ? Chỉ nhờ một bát mì tôm hết hạn?
Sân khấu của Vạn Bảo Các lúc này im phăng phắc. Những tu sĩ đang cầm bình đan dược trên tay nhìn xuống “linh dược” giá rẻ của mình, rồi nhìn sang bát mì đang bốc khói xám của Diệp Trần. Trong mắt họ, Quy Nguyên Đan bỗng dưng trở nên chẳng khác nào bùn đất.
“Cái đó… cái bát mì đó bao nhiêu tiền?” Một tu sĩ run rẩy hỏi.
Thanh Loan vốn đang lo sợ, giờ đây ưỡn ngực, hãnh diện hét lớn: “Mì tôm luân hồi hết hạn! Chỉ bán 10 bát duy nhất với giá 100 linh thạch thượng phẩm! Những bát bình thường khác chỉ 1 linh thạch hạ phẩm!”
Cả đám đông nổ tung.
“Tránh ra! Cho ta một bát! Ta không sợ chết, ta chỉ sợ không đột phá được!”
“Dẹp đan dược của Vạn Bảo Các đi! Cho tôi mì tôm hết hạn!”
“Đừng đẩy! Tôi có linh thạch, cho tôi mua mười bát!”
Dương Phong mặt xám ngoét như tro tàn, nhìn dòng người như thác đổ tràn qua sân khấu rực rỡ của mình, dẫm nát đan dược, chạy thục mạng về phía cửa tiệm lụp xụp đối diện. Hắn cầm cái loa, gào khóc thảm thiết: “Quay lại! Chúng ta giảm giá còn 90%! Chúng ta cho không! Xin đừng đi mà!”
Nhưng không ai quan tâm nữa. Trong giới tu tiên, hiệu quả thực tế là tất cả. Đan dược của Vạn Bảo Các chỉ giúp tăng linh lực chậm chạp, còn mì tôm của Diệp Trần… đó là trực tiếp hack game!
Diệp Trần thong thả nằm lại xuống ghế tựa, vắt chéo chân: “Loan nhi, thu tiền cho chắc nhé. Bảo họ xếp hàng, ai chen lấn thì gọi Tiểu Hắc ra nói chuyện.”
Lúc này, một con chó đen nhỏ từ trong góc tiệm lù lù bước ra. Nó chỉ đứng đó, ngáp một cái, nhưng một áp lực của Thôn Phệ Thần Thú lan tỏa khiến hàng nghìn tu sĩ đang mất kiểm soát lập tức đứng im như phỗng, tự động xếp thành một hàng dài thẳng tắp tới tận cuối phố.
Trần Huyền Tử sau khi đột phá, da mặt dày đến mức cầm cái bát trống không chạy đến cạnh Diệp Trần, mặt nịnh nọt: “Diệp tiểu hữu, bát này… có thể cho lão phu thêm ít nước súp được không? Lão cảm thấy mình vẫn còn có thể đột phá thêm chút nữa.”
Diệp Trần hé mắt nhìn lão: “Trần trưởng lão, tham thì thâm đấy. Mì hết hạn này tính nóng, ăn nhiều quá là tào tháo đuổi cả đời không dứt được đâu.”
Trần Huyền Tử nghe vậy run lên một cái, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào cái nồi. Đối với lão, bị tiêu chảy mà đổi lấy tu vi thì có gì đáng sợ?
Cùng lúc đó, trong đám đông xếp hàng, có một thiếu nữ che mặt kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt phượng đầy vẻ lạnh lùng và kinh ngạc. Nàng nhìn bát mì, rồi nhìn chàng thanh niên đang lười biếng nằm đó, khẽ lẩm bẩm:
“Mì tôm chứa đựng đạo vận luân hồi? Ở vùng biên cương này lại có nhân vật như thế sao? Chẳng lẽ đây chính là vị 'Chủ tiệm' mà Thiên Cơ Các đã tiên tri?”
Nàng bước lên phía trước, đặt lên bàn một viên ngọc thạch đỏ rực: “Cho ta một bát mì đắt nhất.”
Thanh Loan liếc nhìn viên ngọc, giật mình: “Đây là Hỏa Phượng Nhãn? Quá nhiều rồi, một viên này có thể mua cả vạn bát mì…”
“Cứ giữ lấy. Phần còn lại, ta muốn mua thông tin của ông chủ các ngươi.” Thiếu nữ khẽ nói.
Diệp Trần bên này lại thở dài, vươn vai: “Bán mì thì được, bán thân thì không. Cô nương, muốn ăn mì thì xếp hàng, muốn tìm hiểu về ta… thì mua thêm gói xúc xích bò 2 linh thạch đã.”
Thiếu nữ khựng lại. Nàng là Thánh nữ của Diệu Âm Tông, đi đến đâu người ta chả quỳ lạy đến đó, vậy mà tên chủ tiệm này lại đòi bán cho nàng một cây xúc xích?
Nhiệm vụ của hệ thống lại vang lên:
*“Ding! Doanh số đạt 5000 linh thạch. Danh tiếng vượt mức 100%. Nhiệm vụ hoàn thành.”*
*“Phần thưởng: Nâng cấp máy làm kem tươi phiên bản 'Hàn Băng Thần Tuyền'. Mở khóa món mới: Kem Chuối Luân Hồi.”*
Diệp Trần mỉm cười. Trận chiến giá cả này, hắn vốn dĩ chẳng cần ra chiêu, vì nền văn minh mì ăn liền của trái đất ở Tiên Giới chính là một loại công pháp gian lận hoàn hảo nhất.
Bên kia đường, Dương Phong đứng thẫn thờ nhìn sân khấu đổ nát. Hắn nhìn xuống lon nước ngọt Sting rơi vãi dưới đất, đột nhiên nhận ra: Tiền bạc và thế lực của Vạn Bảo Các, trước mặt một bát mì tôm hết hạn của Diệp Trần, thật sự chỉ là mây khói.
Đêm đó, cả Vân Hải Thành không ngủ. Người ta chỉ thấy từ tiệm tạp hóa nhỏ bé ấy tỏa ra thứ ánh sáng kỳ ảo, cùng với tiếng cười khà khà của một lão già Hóa Thần đang vừa đi đại tiện vừa hét lên vì tu vi tăng vọt.
Diệp Trần thắp một điếu thuốc lá, rít một hơi, nhìn lên bầu trời sao và thở ra một làn khói trắng hóa hình rồng thiêng. Hắn tự nhủ: "Tu tiên à? Cuối cùng cũng chỉ là chạy theo một cái dạ dày thỏa mãn mà thôi."