Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 75: ** Thuốc nhỏ mắt Osla: Nhìn xuyên thấu ảo trận.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:56:23 | Lượt xem: 4

Nắng sớm ở Vân Hải Thành chưa bao giờ thực sự rực rỡ, nó luôn bị bao phủ bởi một lớp sương mù mỏng và linh khí loãng đến tội nghiệp của kỷ nguyên Mạt Pháp. Thế nhưng, tại góc phố nhỏ phía Đông thành, nơi có tấm biển gỗ treo lủng lẳng ba chữ "Vạn Giới Tạp Hóa", bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt.

Diệp Trần ngáp dài một tiếng, chậm chạp đẩy cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt. Anh vẫn như cũ: áo thun trắng có hình mèo máy, quần lửng sọc ngang, và đặc biệt là đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ dưới chân – món "thần khí" mà hệ thống cam đoan rằng dù có giẫm lên kiếm khí của Đại Thừa kỳ cũng không rách nổi.

"Chủ nhân, người lại thức dậy trễ hơn hôm qua năm nhịp thở."

Một giọng nói thanh lãnh vang lên. Thanh Loan, vị Thánh nữ từng đứng trên đỉnh cao kiêu hãnh của Tuyết Loan cung, giờ đây đang cầm chiếc chổi lông gà, tỉ mỉ quét bụi trên những kệ hàng đầy những thứ kỳ quái. Nàng mặc một bộ sườn xám cách tân mà Diệp Trần "thưởng" cho tháng trước, tôn lên vóc dáng thanh mảnh nhưng đầy sức sống.

Diệp Trần lờ đờ nhìn nàng một cái, kéo chiếc ghế nằm ra trước hiên, nằm phịch xuống rồi vắt chân chữ ngũ.

"Làm tiểu nhị thì đừng có quản chủ tiệm. Tu hành là để tự do, ngủ nướng cũng là một loại tự do. Cô hiểu cái gì gọi là 'Thùy Thống vạn cổ' không?"

Thanh Loan khựng lại, đôi mắt phượng khẽ chớp. Trong đầu nàng bắt đầu cuồng quay những suy nghĩ: *'Thùy Thống vạn cổ'? Chủ nhân đang nói đến việc dùng trạng thái ngủ để hóa thân vào dòng chảy thời gian sao? Chẳng lẽ mỗi lần người lười biếng, thực chất là thần thức đang ngao du thái hư, trấn áp những khe nứt không gian của Tiên giới?*

"Thanh Loan thụ giáo." Nàng cung kính cúi đầu, ánh mắt đầy vẻ sùng bái.

Diệp Trần thở dài. Anh biết chắc nàng lại đang "não bổ" ra thứ công pháp thần thánh nào đó rồi. Nhưng kệ đi, giải thích với một người tu tiên về khái niệm "nằm ườn" của Gen Z còn khó hơn cả việc bảo một con lừa bay lên trời.

Lúc này, một đạo ánh sáng xám tro từ xa bay tới, đáp xuống trước cửa tiệm với vẻ gấp gáp. Đó là một lão giả mặc trường bào xanh sẫm, gương mặt tràn đầy vẻ lo âu nhưng cũng không giấu được nét mệt mỏi. Là lão đạo sĩ Phù Vân – một cao thủ Trận pháp nổi danh vùng lân cận, tu vi đã đạt tới Kim Đan hậu kỳ.

"Diệp tiểu hữu! À không, Diệp tiền bối! Cứu mạng, cứu mạng!" Phù Vân đạo sĩ vừa bước vào cửa đã suýt vấp phải bậc thềm, nếu không nhờ Thanh Loan dùng một luồng nhu kình đỡ lấy, có lẽ lão đã đo đất.

Diệp Trần hé một bên mắt, tay cầm quạt giấy phẩy nhẹ: "Tiệm tạp hóa không bán mạng, cũng không làm dịch vụ bảo hiểm nhân thọ. Có chuyện gì thì nói, muốn mua gì thì chỉ vào kệ."

Phù Vân đạo sĩ lau mồ hôi trên trán, giọng run run: "Tiền bối, Ngàn năm trước vị tiền bối của Phù Vân phái chúng ta có để lại một tòa 'Thiên Cơ Ảo Trận'. Bên trong đó cất giữ bí tịch truyền thừa cốt lõi. Hôm nay là ngày cuối cùng để phá trận, nếu không thành, trận pháp sẽ tự hủy, truyền thừa của phái ta sẽ đứt đoạn! Lão phu đã dốc hết tâm sức, nghiên cứu ba ngày ba đêm nhưng cái Ảo trận đó… nó huyền ảo đến mức thần thức của lão phu cứ chạm vào là bị cuốn trôi, không cách nào nhìn thấy đâu là chân thực, đâu là hư ảo."

Diệp Trần ngáp thêm một cái, ra vẻ suy tư. Thực ra anh đang giao tiếp với hệ thống trong đầu.

*“Hệ thống, có thứ gì trị được mấy cái ảo ảnh rẻ tiền không?”*

【 Ting! Phát hiện nhu cầu của khách hàng. Gợi ý mặt hàng: Thuốc nhỏ mắt Osla – Phiên bản 'Nhãn Quang Như Điện'.】
【 Công dụng: Loại bỏ mỏi mắt, đỏ mắt, làm sạch bụi bẩn và… nhìn xuyên thấu mọi loại Ảo trận cấp độ thấp đến trung cấp, phá bỏ màn sương che mắt thần hồn.】
【 Giá nhập: 50 Linh thạch hạ phẩm. Giá bán kiến nghị: 5 Linh thạch trung phẩm.】

Diệp Trần suýt nữa thì sặc nước bọt. Hệ thống này càng ngày càng đen tối, cái giá gấp trăm lần này mà cũng nghĩ ra được. Nhưng nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của lão đạo sĩ kia, Diệp Trần khẽ ho một tiếng, ra bộ đạo mạo.

"Thì ra là bị ảo trận che mắt. Phù Vân đạo sĩ, ngươi đường đường là bậc thầy trận pháp, chẳng lẽ không biết đạo lý 'mắt thấy chưa chắc là thật, tim thấy mới là thực' sao?"

Phù Vân đạo sĩ đau khổ: "Tiền bối, đạo lý đó lão phu hiểu, nhưng Ảo trận kia cấp bậc quá cao, dù lão phu có nhắm mắt thì vẫn bị linh lực dao động lừa gạt thần cảm…"

"Được rồi, được rồi." Diệp Trần đứng dậy, bước vào trong kệ hàng, lấy ra một lọ nhựa nhỏ màu xanh nhạt, trên đó có dán nhãn bằng một loại chữ viết mà ở Tiên giới không ai hiểu nổi.

"Đây là 'Thanh Mục Thần Dịch', danh xưng dân gian là Osla." Diệp Trần đặt lọ thuốc lên quầy.

Phù Vân đạo sĩ nhìn lọ nhựa bé xíu, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi: "Cái này… vật này chứa linh khí sao không có một chút dao động nào? Trông nó giống như… rác rưởi của phàm nhân vậy?"

"Rác rưởi?" Thanh Loan đột ngột lên tiếng, thanh âm lạnh như băng, "Trần Huyền Tử của Thanh Vân Môn lúc trước cũng nói mì tôm của chủ nhân là rác rưởi, giờ lão đang đứng xếp hàng từ bốn giờ sáng chỉ để mua nước súp đấy. Ngươi có mua không? Không mua thì mời ra ngoài, đừng làm phiền chủ nhân nghỉ ngơi."

Phù Vân đạo sĩ rùng mình. Tiệm này quả thật kỳ lạ, con chó đen nằm ở cửa (Tiểu Hắc) đang nhìn lão với ánh mắt như muốn nuốt chửng linh hồn, mà vị nữ tiểu nhị này trông cũng không giống người dễ chọc.

"Mua! Lão phu mua!" Phù Vân nghiến răng lấy ra năm viên linh thạch trung phẩm. Đây là toàn bộ gia tài tích góp cả năm qua của lão.

"Dùng thế nào thưa tiền bối?"

Diệp Trần cầm lọ thuốc lên, làm mẫu động tác: "Ngửa mặt lên trời, mở to mắt, nhỏ mỗi bên một giọt. Lưu ý: lần đầu dùng sẽ có cảm giác hơi… kích thích. Nhưng sau đó, thế giới trong mắt ngươi sẽ trở nên vô cùng thuần khiết."

Phù Vân đạo sĩ làm theo ngay lập tức. Lão ngửa cổ, run rẩy bóp nhẹ lọ nhựa.

Một giọt chất lỏng trong vắt rơi xuống.

"Áaaaaaaa!"

Tiếng hét thảm thiết của Phù Vân vang động cả một góc phố, làm mấy con chim linh cư tước gần đó bay tán loạn. Lão đạo sĩ ôm lấy mắt, đau đớn lùi lại: "Cay! Cay quá! Tiền bối, người muốn hại lão phu sao? Mắt lão phu… như bị lửa đốt, như bị vạn kiếm xuyên tâm!"

Thanh Loan nhướng mày, khẽ lẩm bẩm: "Đây chắc chắn là quá trình tẩy tủy cho đôi mắt, gạt bỏ những uế tạp của hồng trần. Chủ nhân quả nhiên là đại từ đại bi, dùng đau đớn ngắn ngủi để đổi lấy tuệ nhãn vĩnh cửu."

Diệp Trần chép miệng: "Bình tĩnh đi lão già, chỉ là tinh dầu bạc hà thôi mà. Đếm từ một đến ba rồi mở mắt ra."

Phù Vân đạo sĩ thở hổn hển, cố gắng chịu đựng cơn cay nồng đang lan tỏa. Một… hai… ba!

Khi đôi mắt già nua của lão mở ra, một luồng ánh sáng nhạt bỗng chốc lóe lên trong con ngươi. Phù Vân đứng hình. Lão nhìn vào vách tường tiệm tạp hóa, không còn thấy những thớ gỗ cũ kỹ bình thường nữa, mà thấy được những dòng luân chuyển của quy tắc không gian đang bao bọc lấy cửa tiệm này. Lão nhìn ra ngoài cửa, thấy linh khí loãng màu xám xịt đang cuộn xoáy như những sợi chỉ rõ mồn một.

Và quan trọng nhất, lão nhìn vào Diệp Trần.

Trong mắt lão bây giờ, Diệp Trần không còn là một thanh niên lười biếng đi dép lê. Xung quanh Diệp Trần là một vùng hư không tĩnh lặng đến đáng sợ, giống như anh không thuộc về thế giới này, hay đúng hơn, cả thế giới này đang xoay quanh anh.

"Thần… Thần thông nhãn?" Phù Vân lắp bắp, "Lão phu thấy được rồi! Lão phu thấy được các dòng năng lượng!"

"Thấy được là tốt rồi. Mau đi phá cái trận quèn kia đi, đừng có ở đây làm kinh động đến giấc ngủ của ta." Diệp Trần phất tay như đuổi ruồi.

Phù Vân đạo sĩ dập đầu lạy tạ ba cái rồi như một cơn lốc, thi triển độn thuật biến mất ngay lập tức. Lão phải chạy đua với thời gian.

Ba canh giờ sau.

Tại núi Phù Vân, tòa Thiên Cơ Ảo Trận đang phát ra những tiếng nổ vang trời. Sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ đỉnh núi, khiến những đệ tử bên ngoài không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì.

"Xong rồi, tông môn thế là hết." Một đệ tử trẻ tuổi than thở, "Đến sư tôn cũng bó tay thì ai có thể…"

Chưa nói hết câu, một tiếng quát như sấm dậy vang lên từ tâm trận:

"Hóa ra là vậy! Càn khôn điên đảo, vị trí Ly hỏa thực chất là Khảm thủy che giấu! Các ngươi tưởng giấu được đôi mắt đã được nhúng qua Osla của ta sao?"

*Bùm!*

Lớp sương mù bị xé toạc như một tờ giấy mỏng. Phù Vân đạo sĩ hiên ngang bước ra, hai mắt đỏ hoe (do kích ứng nhẹ với thuốc nhỏ mắt) nhưng khí thế lại hào hùng vạn trượng. Trong tay lão là một bản thư tịch cổ màu vàng kim, lấp lánh linh quang.

Cả tông môn bàng hoàng. Một Ảo trận mà các đời tông chủ chưa ai giải được, sư tôn chỉ đi ra ngoài một buổi sáng, về nhà nhỏ thứ "nước thần" gì đó vào mắt là phá xong trong nháy mắt?

"Sư tôn, đó là thần thông gì vậy?" Đệ tử vây quanh kinh ngạc hỏi.

Phù Vân đạo sĩ vuốt râu, mặt nghiêm nghị nhưng đầy đắc ý: "Đó không phải thần thông, đó là 'Thanh Mục Thần Dịch Osla' của tiền bối nơi phố nhỏ. Thứ thuốc này, một giọt có thể khiến quỷ thần lộ hình, hai giọt nhìn thấu vạn vật giả dối! Từ nay về sau, phái Phù Vân chúng ta không còn sợ bất kỳ trận pháp nào nữa!"

Chỉ trong một buổi chiều, tin đồn về lọ nước thần nhỏ mắt có thể giúp người ta sở hữu "Thần Nhãn" đã lan đi khắp Vân Hải Thành như một vụ nổ.

Quay lại tiệm tạp hóa.

Diệp Trần đang nhìn vào bảng hệ thống với tâm trạng khá tốt. Doanh thu hôm nay vượt mong đợi, và quan trọng là danh vọng của tiệm đang tăng vọt.

【 Ting! Phù Vân phái truyền bá uy danh của 'Osla'. Điểm danh vọng nhận được: 500 điểm.】
【 Hệ thống nhắc nhở: Khi điểm danh vọng đạt mốc, ký chủ sẽ được mở khóa khu vực 'Đồ gia dụng thông minh'.】

"Đồ gia dụng thông minh? Có máy lạnh không hệ thống? Cái tiết trời tiên giới này lúc nóng lúc lạnh khó chịu chết đi được."

Hệ thống chưa kịp trả lời thì một đám người từ xa đã ầm ầm kéo đến. Đi đầu là Dương Phong – vị thiếu chủ của Dương gia từng bị Diệp Trần dùng kem que cho ăn "đắng cay" lần trước. Theo sau hắn là một nhóm các thiếu nam thiếu nữ tông môn, ai nấy đều mang vẻ mặt kiêu ngạo nhưng không giấu được sự tò mò.

"Diệp Trần! Ta nghe nói ngươi vừa bán ra một loại thần dịch nhìn xuyên thấu vạn vật?" Dương Phong vỗ bàn, mặt đầy vẻ khiêu khích nhưng đôi mắt thì cứ liếc nhìn kệ hàng.

Diệp Trần chẳng buồn ngồi dậy: "Không bán cho kẻ không có tiền và kẻ có thái độ xấu."

"Ngươi!" Dương Phong tím mặt, nhưng nhớ đến bài học lần trước, hắn cố nén giận, vứt ra một túi linh thạch, "Bán cho ta một lọ Osla gì đó. Ta phải dùng nó để đi tham gia cuộc thi 'Tầm Bảo' ở bí cảnh Vân Hải vào ngày mai. Nếu thứ đó thật sự hiệu quả, ta sẽ không tính toán chuyện lần trước."

Diệp Trần hé mắt nhìn túi linh thạch, khẽ ra hiệu cho Thanh Loan. Nàng lạnh lùng bước tới, cầm lấy túi tiền rồi đưa cho Dương Phong một lọ thuốc nhỏ mắt nhỏ xíu.

"Lưu ý: thuốc này không nhìn xuyên qua quần áo được đâu, bớt ý đồ xấu đi." Diệp Trần chêm vào một câu khiến mấy nữ tu sĩ đi theo Dương Phong mặt đỏ bừng, vội vàng ôm lấy ngực.

Dương Phong hừ lạnh một tiếng: "Ta là quân tử, cần gì nhìn xuyên quần áo! Ta muốn nhìn xuyên thấu mỏ khoáng sản bên trong bí cảnh kia kìa!"

Nói đoạn, hắn bắt chước Phù Vân đạo sĩ, nhỏ thuốc ngay tại chỗ.

"Áaaaa! Mẹ nó, cay quá! Diệp Trần, ngươi hạ độc ta!" Dương Phong vừa nhảy dựng lên vừa chửi bới.

Nhưng cũng giống như Phù Vân, chỉ vài giây sau, hắn bỗng im bặt. Đôi mắt hắn trở nên sáng quắc. Hắn nhìn chằm chằm vào một nữ tu sĩ bên cạnh, rồi hét lên:

"Tiểu Mỹ! Hóa ra bình thường cô luôn giấu túi trữ vật trong búi tóc sao? Thảo nào ta tìm mãi không thấy!"

Vị nữ tu sĩ tên Tiểu Mỹ thét lên một tiếng, xấu hổ bỏ chạy.

Đám đông tu sĩ xung quanh thấy vậy liền phát cuồng. Hiệu quả chân thực như thế, ai mà không muốn?

"Ông chủ, bán cho tôi một lọ!"
"Tôi nữa! Tôi mua hai lọ để dành!"
"Tôi dùng pháp bảo cấp Linh để đổi, lấy cho tôi năm lọ!"

Cảnh tượng hỗn loạn nổ ra. Diệp Trần thở dài, lắc đầu: "Quy tắc cũ, mỗi người chỉ được mua một lọ mỗi ngày. Thanh Loan, thu tiền."

Giữa đám đông đang tranh nhau, không ai chú ý tới có một ánh mắt âm trầm đang quan sát từ góc phố. Đó là một lão giả mặc hắc y, trên áo thun của lão có biểu tượng một con nhện máu. Lão chính là Trưởng lão của Huyết Sát Môn, đang âm thầm truy tìm tung tích của những báu vật để hiến tế cho Cửu U Ma Tôn.

"Nhìn xuyên thấu Ảo trận sao? Hừ, nếu có thứ này, tòa 'Vạn Quỷ Hỏa Trận' của giáo phái chúng ta chẳng phải sẽ bị nhìn thấu hết? Tiệm tạp hóa này… không thể để tồn tại."

Hắc y nhân định tiến tới gây hấn, nhưng khi hắn nhìn thấy Tiểu Hắc – con chó đen đang gặm xương KFC ở chân cầu thang – khẽ ngước mắt lên nhìn mình, hắn cảm thấy tim mình như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt. Khí tức của con chó đó… còn khủng khiếp hơn cả Ma Tôn?

Hắc y nhân rùng mình, lập tức thu lại sát ý, lén lút rút lui để về báo cáo.

Trong tiệm, Diệp Trần cuối cùng cũng đuổi được hết khách hàng đi. Anh nhìn căn phòng bừa bộn, đưa tay lên dụi mắt, rồi bất ngờ lấy lọ Osla còn dư ra, nhỏ vào mắt mình.

"Cay thật…" Diệp Trần nhăn mặt.

Khi mở mắt ra, anh nhìn xuyên qua lớp mái ngói của tiệm, xuyên qua những tầng mây xanh thẳm của Tiên giới, nhìn thấy một thứ gì đó đen tối đang bao phủ lấy bầu trời ở phía Trung Đô. Một linh cảm chẳng lành hiện ra trong đầu vị chủ tiệm "phật hệ".

"Chủ nhân, người thấy gì vậy?" Thanh Loan tò mò hỏi khi thấy biểu cảm của Diệp Trần thay đổi.

Diệp Trần lại nằm xuống ghế tựa, tay quạt phành phạch, nhắm mắt lại như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Ta thấy… một đám người sắp đến đây đòi tiền ship. Hệ thống này bắt ta làm shipper, thật là bóc lột sức lao động mà."

Thanh Loan mỉm cười. Nàng biết, mỗi khi Diệp Trần nói nhảm, chính là lúc người đang trù tính đại sự để cứu rỗi chúng sinh. Nhưng thực chất, Diệp Trần chỉ đang nghĩ: *Lọ Osla này nhìn xuyên thấu được cả số dư thẻ ngân hàng của đám tu sĩ kia, hóa ra lão Phù Vân trông nghèo thế mà lại là đại gia giấu mặt. Lần sau nhất định phải bán mì tôm kèm thêm topping trứng lòng đào cho lão với giá cắt cổ mới được.*

Đêm đó, Vân Hải Thành lung linh ánh đèn linh thạch. Tại tiệm tạp hóa, một chiếc đèn điện cảm ứng (chạy bằng linh khí của Tiểu Hắc) bật sáng khi có con ruồi bay qua. Diệp Trần chìm vào giấc ngủ, miệng vẫn còn lẩm bẩm về việc bao giờ thì hệ thống mới cho nhập hàng trà sữa thái xanh.

Thế giới tu tiên vẫn vậy, lạnh lẽo và tàn khốc, nhưng nhờ có những giọt thuốc nhỏ mắt nhỏ nhoi, có lẽ một số người đã bắt đầu nhìn thấy được bản chất thật sự của thế giới – một nơi mà nếu không có tiền mua đồ của Diệp Trần, bạn sẽ mãi mãi bị ảo mộng che mờ lối về.

[Hết chương 75]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8