Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 76: ** Nước rửa bát Sunlight: Tẩy sạch oán khí trên hung khí.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:56:59 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 76: NƯỚC RỬA BÁT SUNLIGHT – TẨY SẠCH OÁN KHÍ TRÊN HUNG KHÍ**

Vân Hải Thành hôm nay đón một cơn gió lạ, hơi lạnh thấu xương mang theo mùi máu tanh nồng nặc tràn về từ phía chân trời. Cư dân trong thành, từ những tán tu lếch thếch đến những vị trưởng lão của các tiểu gia tộc, thảy đều rùng mình, vội vã khép chặt cửa phòng, không dám ló đầu ra ngoài.

Nhưng tại một góc phố hẻo lánh, nơi có một tấm biển gỗ treo lủng lẳng ba chữ "Vạn Giới Tạp Hóa", bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt.

"Cộp! Cộp! Cộp!"

Tiếng rìu bổ vào gỗ đều đặn vang lên ở khoảnh sân sau. Cửu U Ma Tôn – vị thống lĩnh Ma giới uy chấn bát phương ngày nào, giờ đây đang mặc một chiếc áo ba lỗ bạc màu, mồ hôi nhễ nhại, hai tay cầm chiếc rìu gỉ ngoan ngoãn chẻ củi. Lão vừa bổ củi vừa thầm rủa trong lòng. Ma công thâm hậu của lão, một chiêu có thể san bằng núi non, vậy mà bị Diệp Trần bắt dùng để… nhóm lửa nấu nước pha mì. Đáng hận hơn, cái rìu này đã bị hệ thống gia trì "phong ấn sức mạnh", lão chỉ có thể dùng sức lực của một người phàm để làm việc.

"Hắc lười, lại đây cho ta!"

Ma Tôn quát khẽ. Con chó đen nhỏ – Tiểu Hắc – đang nằm dài sưởi nắng, chỉ lười biếng hé mắt nhìn lão một cái, rồi lại xoay mông về phía lão, tiếp tục giấc nồng sau khi đánh chén sạch sẽ hai cái xúc xích bò.

Trong tiệm, Diệp Trần nằm dài trên chiếc ghế tựa bọc da (hàng nhập khẩu từ thế giới hiện đại), tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, gương mặt hiện rõ vẻ lười biếng đến cực độ.

"Chủ nhân, bên ngoài hình như có hung vật đang tiến gần."

Thanh Loan khẽ nhíu đôi mày liễu, tay đang lau chùi kệ đựng sữa tắm bỗng dừng lại. Nàng cảm nhận được một luồng oán khí ngút trời, đậm đặc tới mức khiến linh lực trong cơ thể nàng hơi ngưng trệ. Kể từ khi theo Diệp Trần, tầm mắt của nàng đã không còn như xưa, nhưng loại sát khí tinh thuần này vẫn khiến nàng cảm thấy bất an.

Diệp Trần ngáp một cái dài, nước mắt sinh lý còn đọng ở khóe mắt, giọng ngái ngủ:

"Thì cũng là khách cả thôi. Ở đây ta nói quy tắc, hung vật hay thánh vật thì cũng phải xếp hàng mua đồ."

Đúng lúc đó, một tiếng "Rầm" chói tai vang lên. Cánh cửa gỗ của tiệm tạp hóa bị một luồng khí đen kịt va đập. Một bóng người loạng choạng bước vào.

Đó là một trung niên nam tử tóc tai bù xù, hai mắt đỏ ngầu, hơi thở dồn dập như thú dữ bị dồn vào đường cùng. Trên tay hắn đang nắm chặt một thanh kiếm dài màu huyết dụ. Thanh kiếm kia không ngừng rung động, phát ra những tiếng kêu u u lạnh lẽo, những làn khói đen u uất quấn lấy cánh tay người đàn ông, bắt đầu ăn mòn da thịt hắn.

"Cứu… cứu ta…" Nam tử khàn giọng nói, rồi gục xuống ngay giữa sảnh tiệm.

Cửu U Ma Tôn từ sau nhà ló đầu ra, thấy thanh kiếm kia liền biến sắc:

"Huyết Ma Kiếm của Lệ Thiên Kiếm Thủ? Chẳng phải nó đã biến mất từ ba trăm năm trước sau trận chiến ở U Minh Huyết Hải sao? Đây là món hung khí đứng đầu bảng hung khí ở Đông Nhất Lục, nghe nói tích tụ oán khí của vạn vị tu sĩ cấp cao. Ai chạm vào cũng bị oán hồn phệ tâm, hóa thành sát nhân điên loạn!"

Thanh Loan lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy sự kiêng dè. Luồng sát khí kia đang lan ra, chạm vào những chai nước ngọt trên kệ, khiến lớp vỏ nhựa bên ngoài bắt đầu đen sạm lại vì bị nhiễm độc tố oán khí.

Diệp Trần nhìn đống hàng hóa của mình bị làm bẩn, đôi lông mày đột ngột nhíu lại. Đối với anh, cái chết hay sự sống của khách hàng không quan trọng bằng việc vệ sinh của cửa hàng.

"Này ông chú, đừng có mang đống sắt vụn bẩn thỉu đó vào đây làm ô nhiễm không khí của ta."

Diệp Trần đứng dậy, xỏ đôi dép tổ ong thần thánh, đi đến trước mặt nam tử nọ. Lệ Thiên Kiếm Thủ lúc này đã mất đi ý thức, thanh Huyết Ma Kiếm như cảm nhận được uy hiếp, đột ngột bộc phát toàn bộ sát năng, một con ác long màu đen hiện ra từ chuôi kiếm, há mồm định nuốt chửng Diệp Trần.

"Ồ? Còn dám nhe răng à?"

Diệp Trần chẳng thèm tránh né, đưa tay tát một cái "Bốp" vào không trung.

Một cái tát này chẳng có chút linh lực nào, nhưng rơi vào mắt Cửu U Ma Tôn và Thanh Loan, nó lại mang theo một loại "Đạo vận" tối cao, giống như ý chí của cả vũ trụ đè ép xuống. Con ác long đen kịt kia còn chưa kịp gầm lên đã bị tát cho tan nát thành khói đen, thanh kiếm rung lên bần bật, kêu lên những tiếng thảm thiết như một con chó nhỏ bị bắt nạt.

"Bẩn quá. Thật sự là quá bẩn." Diệp Trần lắc đầu ngán ngẩm, nhìn những vết rỉ sét đỏ đậm như máu khô trên lưỡi kiếm. "Thế này thì làm sao mà bán đi được, hỏng cả sàn nhà của ta rồi."

[Ting! Phát hiện vật phẩm có nồng độ ô nhiễm quy tắc vượt mức cho phép. Đề xuất chủ tiệm sử dụng vật phẩm tẩy rửa đặc chủng.]

Thanh âm của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Trần. Anh lững thững đi về phía quầy hàng cuối tiệm, nơi đặt những vật phẩm gia dụng mà bấy lâu nay chẳng ai thèm ngó ngàng tới.

Diệp Trần lấy ra một chai nhựa màu vàng chanh rực rỡ, vỏ chai có in hình những quả chanh tươi mọng và dòng chữ đầy uy lực: **"Sunlight – Đánh bay mọi vết dầu mỡ, diệt sạch 99.9% vi khuẩn"**.

"Chủ nhân… đây là gì?" Thanh Loan tò mò tiến lại gần. Nàng ngửi thấy một mùi hương thanh mát, dễ chịu, thứ mùi khiến tâm hồn người ta bỗng chốc thư thái lạ kỳ.

Diệp Trần không đáp, anh múc một chậu nước nước tinh khiết (thực ra là nước khoáng Lavie cao cấp giá 10 linh thạch), sau đó thản nhiên nhỏ vài giọt chất lỏng màu vàng sền sệt vào chậu.

"Lục Vô Cực! Đừng chẻ củi nữa, mang cái giẻ lau bát lại đây!" Diệp Trần sai bảo.

Cửu U Ma Tôn lụp chụp chạy tới, cung kính đưa cho Diệp Trần một miếng xốp màu xanh trắng. Lão trợn tròn mắt nhìn chai Sunlight: "Chủ nhân, đây… đây là thánh dịch của vị Thần Linh nào sao? Sao lão phu cảm thấy oán khí của Huyết Ma Kiếm đang… run rẩy?"

Diệp Trần không nói hai lời, nắm lấy chuôi thanh hung kiếm nghìn năm, nhúng nó vào chậu nước đã được đánh bọt trắng xóa.

"Xẹt! Xẹt!"

Ngay khi bọt xà phòng Sunlight chạm vào thân kiếm, một âm thanh giống như nước sôi đổ vào đá lạnh vang lên dữ dội. Những làn khói đen oán khí, những linh hồn gào thét căm hận tích tụ suốt ba trăm năm, vừa chạm vào bọt xà phòng Sunlight đã giống như gặp phải thiên địch của định mệnh. Chúng không kịp kêu la, không kịp phản kháng, lập tức tan biến thành những bọt khí nhỏ li ti và tỏa ra một hương thơm mùi chanh thơm ngát.

"Cái này… cái này là Tẩy Trần Đại Pháp sao?" Lệ Thiên Kiếm Thủ lúc này bừng tỉnh, nằm trên sàn nhìn thấy cảnh tượng mà đời này hắn chưa từng dám mơ tới.

Một thanh kiếm đã giết hàng vạn người, đã bị tà khí xâm chiếm đến tận tủy, vậy mà lúc này đang bị một thanh niên đi dép lê, dùng một miếng xốp xanh xanh vàng vàng… kỳ cọ một cách nhiệt tình.

"Này nhé, góc này còn vết máu cũ này, lau kỹ một chút. Phải có bọt nhiều nó mới sạch được, oán khí là loại chất bẩn cứng đầu, phải dùng Sunlight tinh chất chanh mới trị được tận gốc." Diệp Trần vừa lau vừa lầm bầm, thái độ như một người nội trợ đảm đang đang rửa một cái nồi cháy.

Ma Tôn và Thanh Loan đứng bên cạnh hoàn toàn hóa đá.

Ở Tiên giới này, nếu muốn thanh tẩy một món hung khí như Huyết Ma Kiếm, các vị cao tăng Đắc Đạo hay các Lão tổ Hóa Thần phải lập đàn cầu nguyện ròng rã chín chín tám mươi mốt ngày, tiêu tốn vô số linh thạch và bảo dược, vậy mà vẫn có nguy cơ bị phản phệ chết người.

Thế mà ở đây, chủ tiệm chỉ cần vài giọt dịch màu vàng và một cái chậu nhôm.

Sau mười phút "vệ sinh", Diệp Trần nhấc thanh kiếm ra khỏi chậu, lấy một chiếc khăn lông khô lau qua một lượt.

"Keng!"

Thanh Huyết Ma Kiếm vốn đen sạm, đỏ lòm kinh dị giờ đây đã hoàn toàn lột xác. Thân kiếm trở nên trong vắt như pha lê, ánh lên những tia sáng lành mạnh, uy nghiêm. Không còn một chút oán khí, không còn một chút sát ý điên cuồng, thay vào đó là một loại khí tức trung chính bình hòa, thậm chí còn phảng phất… hương chanh tươi mát.

"Xong rồi đấy. Sạch bóng như mới. Mang về mà xài cho cẩn thận, lần sau còn để bẩn thế này là ta thu phí vệ sinh gấp đôi đấy nhé." Diệp Trần ném thanh kiếm trả lại cho Lệ Thiên Kiếm Thủ.

Lệ Thiên Kiếm Thủ run rẩy đỡ lấy thanh kiếm. Hắn cảm nhận được khí linh trong kiếm lúc này đang vô cùng hưng phấn, nó không còn thôi thúc hắn đi giết người nữa, mà ngược lại đang giúp hắn thanh lọc kinh mạch, tu vi vốn đang trì trệ của hắn bỗng chốc lung lay, có dấu hiệu đột phá lên cấp bậc tiếp theo.

Hắn dập đầu lạy Diệp Trần như tế sao:

"Đại thần cứu mạng! Tiền bối ơn đức như trời biển! Vãn bối… vãn bối xin trả bao nhiêu tiền cho món thánh dịch này?"

Diệp Trần vẩy vẩy nước trên tay, thản nhiên nói:

"Giá niêm yết là 500 linh thạch thượng phẩm cho một chai nguyên vẹn. Nhưng vừa rồi ta chỉ dùng có mấy giọt, cộng thêm công lao động tay chân, tính rẻ cho ngươi 100 linh thạch thượng phẩm đi."

100 linh thạch thượng phẩm để đổi lấy việc cứu mạng một vị Nguyên Anh và thanh tẩy một món hung khí viễn cổ? Đối với Lệ Thiên Kiếm Thủ, cái giá này còn rẻ hơn cả bắp cải ngoài chợ!

Hắn lập tức móc sạch túi trữ vật, gom đủ 100 linh thạch thượng phẩm đặt lên quầy, thậm chí còn muốn đưa thêm nhưng thấy ánh mắt "lười biếng" của Diệp Trần, hắn không dám làm phiền thêm, vội vã cáo lui với thanh kiếm "hương chanh" trong tay.

Khi Lệ Thiên Kiếm Thủ bước ra khỏi tiệm, cả Vân Hải Thành kinh ngạc phát hiện bầu trời đen kịt vừa rồi đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một dải cầu vồng rực rỡ, và một làn gió thơm mùi chanh thoảng qua khắp phố phường.

Trong tiệm tạp hóa, Cửu U Ma Tôn lén lút nhìn chai Sunlight còn đặt trên bàn, nuốt nước bọt ực một cái.

"Chủ nhân… cái đó… có thể tẩy được cái rìu của ta không?"

Diệp Trần liếc lão một cái:

"Muốn tẩy? Làm thêm hai năm chẻ củi nữa đi rồi tính."

Ma Tôn xìu xuống, lủi thủi đi ra sau nhà. Thanh Loan đứng bên cạnh bỗng dưng ngộ đạo, nàng nhìn vào bọt xà phòng còn sót lại trong chậu, tâm đắc thầm nghĩ: *Hóa ra Đạo là đây! Thế gian vạn vật đều là bụi bặm, nếu tâm ta có Sunlight, thì oán nghiệp nào cũng có thể hóa thành hư không. Chủ nhân, ngài thực sự là hóa thân của chân lý!*

Diệp Trần lại nằm xuống ghế, hệ thống thông báo nhiệm vụ hoàn thành, tặng kèm cho anh một hộp "Bánh xà phòng Dove" phiên bản tiên hiệp. Anh nhắm mắt lại, chỉ mong một ngày bình yên đừng có ai mang đồ bẩn tới nữa.

Lau dọn mệt lắm chứ đùa à?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8